Ký Sự Hồi Quy
Chapter 141: Trở về nhà (1)

Sẵn sàng

Chương 141: Trở về nhà (1)

 

Đó là một ngày như thường lệ.

 

Tất nhiên điều này không đúng với vài người. Một trong những hội lớn nhất tại Celia đã biến mất, vì vậy tôi biết khả năng cao sẽ có một vụ náo động xảy ra.

 

Nhật báo Lindel cũng đã siêng năng cập nhật tin tức, vì vậy đi đến đâu, chủ đề thảo luận cũng là Ito Souta và hội Yamato. Tất cả các thành viên của hội Yamato đều bị hành quyết cùng ngày Ito Souta qua đời.

 

Người của Giáo Hoàng, cùng với hội Yozora, Thiên nga Đen và Hội Lính đánh thuê Đỏ đã hoàn thành công việc của họ, toàn dân Celia chỉ nhìn họ làm mà thôi. Tất nhiên không phải ai cũng chết.

 

Những người nghĩ rằng họ dược chừa đường giảm án thì được tha, nhưng chỉ một số ít mà thôi. Hầu hết những người đi theo Ito Souta đều phải chết.

 

Đó là kết quả khá thảm hại chỉ vì chọn sai phe.

 

‘Chậc chậc.’

 

Tôi không được chứng kiến cảnh đó nên không biết chi tiết, Tuy nhiên tôi biết điều này đẩy tôi vào thế có lợi. Tôi có thể dựng nên danh tiếng của mình và danh tiếng bị sụt giảm chút ít sau vụ khủng bố Lindel của Cha Hee-ra, và cũng giành được quyền lực bằng cách hợp tác với người của Giáo Hoàng.

 

Liên minh tam hội của tôi với hội Yozora cũng là một thành tựu lớn. Điều này đã tạo ra ảnh hưởng lớn trong Thánh Quốc, mọi người đều phải thừa nhận rằng đây là lần đầu tiên có chuyện như vậy xảy ra.

 

Mặc dù hai Thành phố Tự do vẫn duy trì quan hệ thoải mái đó giờ, nhưng đây là lần đầu tiên có một liên minh bền chặt đến vậy. Điều này cho thấy một hình ảnh khá đẹp về các hội từ hai thành phố khác nhau biết nhường nhịn lẫn nhau.

 

Tất nhiên đây không phải chuyện duy nhất xảy ra.

 

“T-Thế cậu sẽ thành mục sư sao?”

 

“Chắc thế. Ai mà biết được?”

 

Cũng có trường hợp một người tự do nhận được danh hiệu do Giáo Hoàng ban. Người tự do đó tất nhiên là tôi.

 

‘A, đẹp quá đi.’

 

Tôi biết có được địa vị là một khả năng tốt, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại có được chức vụ tốt hơn mình nhắm ban đầu. Được phong làm Giám mục Danh dự, chức danh ngang hàng với Tổng giám mục, tôi thấy nó có hơi quá với bản thân mình rồi.

 

Nếu so sánh vị trí này với hoàng tộc thì quyền lực của nó sẽ ngang hàng với bá tước.

 

Tôi sẽ được đối tốt ở bất cứ nhà thờ nào tôi tới, vì giờ đây tôi đã được biết đến là Giám mục danh dự của Nữ thần Benigore, một vị thần được coi là tốt nhất trong số các vị thần tồn tại trên thế giới này.

 

Nghĩ thôi đã thấy tuyệt rồi.

 

Khi tỉnh táo lại một lúc, tôi thấy khuôn mặt tái nhợt, đầy lo lắng của Jung Hayan. Tôi nghĩ tôi biết cô ấy đang lo lắng chuyện gì, tôi chỉ cần làm rõ mọi chuyện trước khi vấn đề nghiêm trọng hơn.

 

“Em không cần phải lo đâu. Chỉ là một vị trí danh dự thôi mà… Chỉ có quyền lực thôi, không có trách nhiệm gì hết. Anh không cần tham dự các buổi cầu nguyện, cũng không cần trả lời Giáo Hoàng.”

 

“A…”

 

“Tất nhiên vẫn kết hôn và hẹn hò được.”

 

“Á!!”

 

Đúng như tôi dự đoán, đây chính là vấn đề. Đây là điều mà Jung Hayan bận tâm.

 

Khác với linh mục của Thành phố Tự do, hôn nhân là điều cấm kỵ đối với những người phục tùng Nữ thần Benigore. Tuy nhiên, có vẻ như điều này không áp dụng cho Giám mục Danh dự của những người tự do.

 

“Có điều kiện để được phát rượu thiêng định kỳ, nhưng ngoài nó ra thì không có hạn chế nào. Cũng không phải thứ gì miễn phí… Đúng hơn thì thật tuyệt khi có thể kiếm tiền.”

 

“A-anh nói phải.”

 

“Thật tốt khi ở gần nhà thờ. Đặc biệt là ở Thánh Quốc nhỉ?”

 

“Điều đó thì có gì tốt chứ?”

 

“Nhiều chú. Điều rõ ràng nhất, đầu tiên là phần thưởng anh nhận được.”

 

“À.”

 

“Ở thời điểm này, anh được coi là người có địa vị cao nhất. Nếu nghĩ về việc trở thành Giáo Hoàng, Hồng Y. Giáo Trưởng và Tổng Giám mục, điều đó hợp lý mà đúng không? Tất nhiên chen giữa có thể thấy những vị trí như Chánh án Tòa án Dị giáo  hoặc Chỉ huy trưởng Thánh Kỵ sĩ đoàn, nhưng cấp bậc của các nhóm vũ trang ở phe Giáo Hoàng chỉ xếp thứ hai mà thôi.”

 

“Ra vậy.”

 

“Ừm. Chức vụ của Giám mục Danh dự có thể coi là ngang hàng với Tổng Giám mục.”

 

“Thế thì khá là cao đấy chứ.”

 

Các quyền đi kèm với tước hiệu vẫn chưa rõ lắm, nhưng tôi thấy thế là đủ để phái cử Thẩm tra viên Dị giáo và Thánh Kỵ sĩ đi quanh quanh.

 

Về cơ bản, tôi có thể sử dụng chúng theo ý mình nếu tôi gặp sự cố. Mặc dù điều này không đạt đến mức đem họ đi cùng vào ngục tối hay mấy thứ tương tự, nhưng việc tôi có thể tìm kiếm sự giúp đỡ hoặc hỗ trợ từ họ nếu có bất kỳ tranh chấp nào xảy ra là quá đủ.

 

‘Nếu có thể leo đến bậc Hồng y…’

 

Nếu tôi làm vậy thì ba Hiệp sỹ phe Giáo Hoàng sẽ lập tức phản ứng nếu tôi gặp nguy.

 

Tôi chưa tận mắt xác nhận, nhưng họ là những con quái vật mà phe Giáo Hoàng rất tự hào, nên chắc ít nhất họ cũng ngang cơ hoặc nhỉnh hơn Cha Hee-ra và Victor Hart.

 

‘Tôi sẽ vươn tới đó sớm thôi.’

 

Vì tôi là một công dân tự do nên không dễ để trở thành một Hồng y Giáo chủ, nhưng điều gì cũng có thể xảy ra mà.

 

Dù sao thì, ai mà nghĩ tôi sẽ có được vị trí ngang Tổng Giám mục lúc này chứ? Nếu thời tới, tôi biết mình có thể có được vị trí này.

 

Tóm lại, những gì tôi nhận được con gấp mấy trăm lần so với việc nhận được tước hiệu từ vương quốc, thứ chỉ có cái mã ngoài. Quý tộc thực sự không thuộc phe Hoàng đế, mà ở phe của Giáo Hoàng. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là Hoàng đế bị coi nhẹ.

 

‘Bởi mình cũng nhận được nhiều thứ từ họ mà.’

 

Đầu tiên, như Victor Hart nói, hoàng thành ban cho tôi một con Điểu sư trắng, hơi khác với con của Cha Hee-ra. Tôi cảm thấy họ đã xem xét vị trí Giám mục Danh dự của tôi nên đã trao cho tôi con này, bởi tôn giáo là biểu tượng của sự trong trắng thuần khiết.

 

Tôi kiểm tra xem con thú đã đạt kích thước trưởng thành hay chưa. Nó nhỏ hơn con của Cha Hee-ra một chút, nhưng bay lượn thì không có vấn đề gì.

 

Mỗi khi nhìn vào nó, niềm tự hào trong tôi lại dâng trào. Cảm giác như sở hữu một cỗ xe hơi ngoại nhập đắt tiền vậy.

 

Trên thực tế, xét về giá trị cao của Điểu sư trong thế giới này, không một sản phẩm sản xuất tại nhà máy nào có thể sánh bằng.

 

“Chà…”

 

Ai mà nghĩ khi đến đây tôi sẽ được một con Điểu sư chưa? Không chỉ một!

 

‘Mình có hai con.’

 

Con còn lại giống như chiến lợi phẩm hơn là quà tặng. Ban đầu nó thuộc về Ito Souta, và là thứ mà tôi mong muốn nhất.

 

Tôi chỉ phải tung tin đồn về việc muốn có nó, và tôi tự nhiên có được nó thôi.

 

Lý do tôi muốn thì quá rõ rằng rồi.

 

‘Mình không thể quên Hyunsung được.’

 

Đó là món quà tuyệt hảo cho Hội chủ của tôi, người đang chống chọi ở hội.

 

Con màu đen kia chắc chắn là đực. Con Điểu sư của tôi thì là cái, hẳn chúng sẽ là một cặp ăn ý đây. Chúng tôi thậm chí còn có thể sản sinh ra một con Điểu sư mới trong tương lai ấy chứ. Mặc dù trên lý thuyết là không thể, nhưng cũng đáng để thử lắm.

 

Nói chung là tôi rất vui.

 

“Ah, oppa. Hồng y Basel đến rồi.”

 

“À… Được rồi.”

 

Thấy ông ấy đến khi tôi chuẩn bị đi thế này, hẳn là ông ấy thích tôi lắm.

 

Mặc dù đã nói chuyện cả đêm qua, tôi vẫn biết ơn vì ông ấy đến tận đây thế này. Tôi còn có thể thấy những người khác đang vội vã đi tới sau ông ấy.

 

Có Nữ công tước Catherine, Marlin Young-ae, Nữ bá tước Elise, Tổng Giám mục Jessica, Chánh án tòa Dị giáo Helena.

 

Tất nhiên Đức Hồng y Basel đến chỗ tôi đầu tiên. Thấy tôi rời đi, khuôn mặt ông ấy lộ vẻ không hài lòng.

 

“Cậu vẫn chưa đi, Giám mục Danh dự Lee Kiyoung.”

 

“Hahaha. Đó là bởi Nữ hoàng lính đánh thuê Đỏ chưa đến.”

 

“À…”

 

“Tôi đã mong Đức Hồng y Basel sẽ tới tiễn.”

 

“Hohoho. Giám mục Danh dự Lee Kiyoung luôn tỏ ra tốt bụng nhỉ. Haha.”

 

“Tôi rất biết ơn vì ngài đã đến tiễn tôi vào sáng sớm như vậy.”

 

“Không phải người thường mà là Giám mục Danh dự Lee Kiyoung sắp rời đi, nên tất nhiên là tôi phải tiễn cậu rồi. E là ông già này đã giữ cậu quá lâu rồi.”

 

“Không đâu. Tôi cũng tận hưởng rất nhiều. Tôi sẽ gặp lại ngài sớm thôi. Hồng y Basel.”

 

Thật thú vị khi thấy Hồng y Basel nắm chặt tay tôi. Trong mắt ngài ấy chứa đựng sự tin tưởng mà không ai có thể đạt tới.

 

Nếu người đàn ông này làm Giáo Hoàng đời kế tiếp, có lẽ tôi sẽ thành Giáo chủ hồng y.. Nghĩ vậy, tôi nắm tay ngài ấy thật chặt.

 

Tất nhiên Hồng y Basel không phải người duy nhất muốn tôi ở lại.

 

“Lee Kiyoung-nim.”

 

“Ồ, Nữ Công tước Catherine.”

 

“Xin lỗi, tôi đến không đúng lúc lắm nhỉ. Dường như cậu chưa tận hưởng buổi gặp mặt xã giao cho lắm…”

 

“Không. Thực ra trước đây tôi cũng hơi bận, nhưng những ngày qua thực sự rất vui. Thật tuyệt khi dược gặp gỡ và trò chuyện với những người mà cô giới thiệu cho tôi. Cứ ngỡ như gặp được tất cả mọi người trong đời rồi ấy. Tất cả là nhờ cô đấy, Nữ Công tước Catherine.”

 

Kỳ ạ là ngay cả Marlin Young-ae cũng khóc.

 

‘Cô ấy bị sao vậy?’

 

Cô ấy làm tôi nhớ đến Yuno Kasugano, người rời đi 2 ngày trước. Cô ấy cũng khóc nức nở trước khi rời Celia. Tôi phải hứa ghé qua mỗi tháng một lần mới khiến cô ấy bình tĩnh lại chút ít.

 

Tôi hiểu cảm giác của cô ấy. Nếu cứ sống tách biệt với tôi thì thật đau khổ. Nhưng tôi lại không thể đưa Yuno Kasugano tới Lindel bởi cô ấy còn phải làm giúp tôi một số việc ở Celia.

 

“Hức… Hức…”

 

“Có vẻ như Marlin Young-ae rất buồn đấy. Hoho”

 

“L-Lee Kiyoung! Cậu nhất định phải quay lại đấy. Hức…”

 

“Vâng, thưa Marlin Young-ae. Tất nhiên là tôi sẽ tới thăm cô. Cô không phải buổn đâu, tôi sẽ tới sớm nhất có thể. Cả Nữ Bá tước Elise nữa, chúng ta nhất định sẽ gặp lại nhau.”

 

“Vâng.”

 

“Tôi nhất định sẽ đến thăm Tổng Giám mục Jessica và Chánh án Tòa dị giáo Helena nữa.”

 

“Vâng, Giám mục Danh dự Lee Kiyoung. Chúng tôi cũng sẽ tới thăm cậu ở Lindel.”

 

“Rất hân hạnh.”

 

Ngoài họ ra còn rất nhiều người đến, thật khó để chào tạm biệt từng người một. Mặc dù tôi chủ yếu tập trung vào những người có địa vị cao trong xã hội, nhưng tôi biết mình phải quý trọng từng người một. Mỗi người ở đây đều có mạng lưới quan hệ riêng mà chắc rằng tôi có thể sử dụng. Tôi không thể bỏ bất cứ ai được.

 

Quản lý mạng lưới nhân khẩu quả thật rất khó.

 

Mặc dù tôi thấy mình như hóa người nổi tiếng ngay tức khắc vậy,…

 

‘Hơi mệt đấy.’

 

Tuy nhiên tôi không thể để lộ vẻ mệt mỏi của mình được.

 

“Nếu đây là lần đầu cậu cưỡi Điểu sư thì phía Giáo Hoàng sẽ phái một người lái đến cho cậu.”

 

“Hahahaha. Cảm ơn lời đề nghị của ngài, Hồng y Basel, nhưng không sao đâu. Tôi đã bay trên trời một vài lần và cảm thấy ổn. Tôi nghĩ rằng Nữ thần đã giúp tôi đấy.”

 

“Nếu cậu là Giám mục Danh dự Lee Kiyoung thì điều đó có thể xảy ra đấy.”

 

“Quả là một lời khen lớn lao, Hồng y Basel.”

 

Khi tôi nghĩ mọi việc đang trở nên nhàm chán, Cha Hee-ra và Victor Hart đã đến nơi Điểu sư cất cánh.

 

Họ cũng ghé vào để chào hỏi mọi người.

 

Sau khi liếc qua tôi, Cha Hee-ra mỉm cười.

 

“Ta đi chứ cưng ơi?”

 

“Vâng, Hee-ra. Cảm ơn mọi người đã tiễn chúng tôi.”

 

“Cậu luôn được chào đón ở đây, Giám mục Danh dự Lee Kiyoung.”

 

“Hahaha. Cảm ơn rất nhiều.”

 

Khi tôi leo lên lưng Điểu sư, Jung Hayan nhảy lên vị trí phía sau tôi.

 

Cha Hee-ra ngồi lên con Điểu sư của cô ấy, còn trên cao kia là con của Ito Souta do một giám đốc điều hành trong hội Lính đánh thuê Đỏ lái.

 

Có vẻ hiện giờ anh ấy là người lái trên đường trở về.

 

Sau cái gật đầu nhẹ, con Điểu sư từ từ vỗ cánh.

 

Tôi về nhà đây.

 

Khi cảnh xung quanh thay đổi, nơi tôi ngỡ là nhà cũng đổi thay.

 

Cảm xúc của tôi xen chút nhẹ nhõm và thất vọng.

 

Tôi muốn gặp lại gia đình ở quê nhà. Đúng hơn thì tôi tò mò không biết Hyunsung sẽ phản ứng ra sao với những món quà khác nhau này của tôi.

 

‘Hyunsung! Tôi về đây!’

 

*** 

Đọc webtoon tại: Kí Sự Hồi Quy | Vlogtruyen.net

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...