Ký Sự Hồi Quy
-
Chapter 143: Trở về nhà (3)
Chương 143: Trở về nhà (3)
Tôi cảm thấy vô cùng thất vọng.
Tôi không biết đây có phải cách thể hiện đúng không, nhưng cảm giác như thấy người vợ yêu dấu của bạn đang tán tỉnh người khác trên đường bạn đi công tác về ấy.
Hơn nữa, tôi đã chuẩn bị cả quà nên cảm giác nặng nề còn gấp đôi.
‘Tôi đã vất vả thế mà…’
Tôi thậm chí còn lôi một con Điểu sư về cho cậu ấy.
Tất nhiên Kim Hyunsung có thể tự kiếm được một con sau vài năm nữa, nhưng tôi đã tạo điều kiện cho cậu ấy có được nó sớm hơn.
Rất ít người sở hữu một con Điểu sư ở lục địa này; giá trị của nó không tài nào tả nổi. Tất nhiên, đó không phải thứ duy nhất tôi đem về cho cậu ta.
Hiện tại, những vật phẩm mà thành viên hội Lính đánh thuê Đỏ đem đến có thể chất đầy một căn phòng nhỏ. Chúng có đủ thứ, bao gồm cả những vật phẩm chất lượng cao nữa.
Tôi có thể chiếm chúng làm của riêng, nhưng tôi đã dành hết cho Hyunsung.
Thấy nụ cười cậu dành cho cô ấy, nụ cười chưa bao giờ lộ ra trước mặt tôi, không lạ khi mong muốn trao con Điểu sư cho cậu tan biến tức khắc.
‘Thằng khốn này…’
Kim Hyunsung đã vẫy tay về phía tôi. Cậu ta cười vui vẻ, nhưng không bằng nụ cười chân thành ban nãy.
Dù vậy, tôi vẫn quyết định tỏ ra tự nhiên nhất có thể và vẫy tay chào lại.
“Kiyoung-ssi.”
“À, Huynsung-ssi.”
Cậu ta không chạy đến Park Deokgu, nhưng cậu ấy bước nhanh và ôm chầm lấy tôi, khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Tuy nhiên, con búp bê bên cạnh lại khiến tôi bận tâm.
“Thấy con Điểu sư quay lại là biết cậu về rồi. Thật tốt khi tôi đi ra.”
“Cậu đâu cần phải làm vậy.”
“Không. Tôi phải làm vậy chứ. Kiyoung-ssi hẳn đã trải qua nhiều chuyện rồi. Tôi biết là cậu dính vào nhiều thứ… Cậu đã làm tốt lắm.”
“Haha.”
“Chuyện gì xảy ra với Ito Souta của hội Yamato thế?”
“Như cậu nghe đấy, hắn ta bị hành quyết rồi. Hắn không có đường lui vì phạ phải quá nhiều tội danh khác nhau. Thực ra tôi cũng muốn cứu hắn khỏi án tử, nhưng Hồng y Basel cố chấp quá.”
“Ra vậy.”
“Có vẻ như ngoài những chuyện xảy ra thì có tiềm ẩn điều gì đó, nhưng tôi không biết rõ lắm…”
Khi tôi nói, nét mặt thoải mái của Kim Hyunsung không thay đổi. Trên thực tế, hẳn cậu ta vui lắm khi biết tin Ito Souta qua đời. Tôi có thể đoán hắn không có vai trò gì trong tương lai hết.
Xét tính cách của Souta, điều đó rất khả thi. Hắn là một kẻ kiêu ngạo, và hắn ta đang cố gắng đánh đòn phủ đầu Lindel.
Tất nhiên hắn sẽ không âm mưu lật đổ Thánh Quốc bằng cách thờ quỷ như tôi đã mách với Hồng y Basel, nhưng ít ra giờ đây hắn cũng hết cách rồi.
‘Thật tốt khi giết hắn.’
“Cậu nghe về Ito Souta bao giờ chưa?”
“Rồi chứ. Nếu cậu nói với nhiều người, chuyện về thành phố khác cũng sẽ xuất hiện. Tôi chỉ biết hắn là người có nhân cách tệ thôi. Đó là tin đồn được lan truyền rộng rãi trước khi vụ án này nổ ra rồi, vì thế có thể cho rằng đây là quả báo của hắn. Kiyoung-ssi, cậu không cần cảm thấy tội lỗi đâu.”
‘Tôi đâu có thấy vậy đâu, Hyunsung.’
Đó có thể là khởi đầu của việc đâm sau lưng Thánh Quốc hay trận chiến giữa Lindel và Celia, nhưng điều quan trọng nhất là cái chết của hắn đã khiến tương lai tươi đẹp hơn một chút.
Bất cứ điều gì hắn làm trong dòng thời gian thứ nhất thì cũng không còn quan trọng nữa.
“Dạo nay Hyunsung-ssi thế nào?”
“Tôi thì vẫn vậy thôi. Đầu tiên là phải ổn định bang hội. Trên thực tế, khi nghe được tin dữ, hầu hết những việc Kiyoung-ssi giao đã hoàn thành rồi… Nếu Kiyoung-ssi không gửi một lá thư nói rằng tôi không cần đến Thánh Quốc, tôi chắc chắn sẽ phi đến đó ngay lập tức.”
“Hahaha. Không có gì phải lo đâu. Đúng hơn thì mọi thứ diễn ra suôn sẻ lắm. Tôi không biết cậu đã nghe hay chưa, nhưng lần này tôi được bổ nhiệm một chức bên phía Giáo Hoàng đấy.”
“Gì cơ?”
“Đó là bởi Đức Hồng y Basel quý tôi. Tôi được ban chức Giám mục Danh dự, dù bản thân cũng không xứng lắm.”
“À, tôi hiểu rồi.”
“Có lẽ cậu chưa nghe cụ thể nhỉ. Tôi nghe nói đã lâu rồi phía Giáo Hoàng không bổ nhiệm vị trí chính thức nào cho người ngoài. Hơn 254 năm rồi. Bản thân thứ hạng của nó cũng ngang hàng với Tổng Giám mục, và có nhiều quyền lợi nữa… Nó cũng sẽ giúp ích cho hội của chúng ta đấy.”
“A!”
Có vẻ như chưa từng có ai nhận danh hiệu Giám mục Danh dự này, hoặc có lẽ Kim Hyunsung chỉ đơn giản là không quan tâm đến mấy thứ đó. Nhưng khi tôi nhắc đến việc nó ngang hàng với Tổng Giám mục thì mặt cậu ta sáng bừng lên.
Phản ứng của cậu ta là bình thường thôi. Có rất nhiều quyền lợi ngoài việc kiểm soát Thẩm tra viên Dị giáo và Thánh Kỵ sĩ, nhất là khi nhắc tới Thánh Chiến.
‘Nói gì được bây giờ? Tôi tài quá mà.’
“Tôi không hề mong tới mức này… Hơn cả tôi tưởng tượng rồi. Cậu thực sự làm rất tốt đấy.”
‘Cậu nghĩ vậy thôi hả?’
Khi tôi đang nghĩ về việc nói cho cậu ấy về các món quà, Hyunsung bắt đầu nói vội. Tôi biết cậu ấy sẽ làm gì - cậu ấy sẽ giới thiệu người lạ mặt này với tôi.
Theo quan điểm của cậu ấy, đây là thành tựu của cậu, và cậu muốn khoe cô ấy cho tôi, nhưng tôi không thể không thấy chút buồn nào được.
“Thực ra, bọn tôi cũng có một thứ mới. Tôi không biết cậu nghe từ Deokgu chưa, nhưng khi Kiyoung-ssi vắng mặt, tôi đã tuyển được một người mới.”
“À… Ra đây là cô ấy ha.”
“Phải. Đây là Cho Hyejin, mới gia nhập Lam Hội.
Người đứng cạnh Kim Hyunsung là một phụ nữ cầm cây thương dài. Mái tóc cô buộc ra sau, cộng thêm chiều cao khủng đó, khiến tôi phần nào đó liên tưởng đến một samurai già.
Cô ấy có nét khác biệt, nhưng dường như còn có một cá tinh mạnh vì lý do nào đó nữa.
‘Có vẻ như cô ấy thực sự là...’
“Tôi là Cho Hyejin. Tôi đã nghe rất nhiều về anh, Hội Phó Lee Kiyoung.”
“À. Ra cô là Cho Hyejin. Hân hạnh gặp mặt. Tôi là Kiyoung Lee.”
“Vâng. Có vẻ như anh hệt như những gì tôi được nghe. Rất mong được làm việc với anh.”
Tất nhiên, tôi ngay lập tức đánh giá cô ấy bằng Tâm Nhãn của mình.
[Tên: Cho Hyejin]
[Danh hiệu: Sự ngoan cố của Lâu đài Đá]
[Tuổi: 25]
[Thiên hướng: Người phụ nữ bất di bất dịch của nguyên tắc]
[Tầng lớp: Thương sỹ lão luyện (anh hùng)]
[Hiệu ứng tầng lớp: Kỹ năng dùng thương sơ cấp]
[Hiệu ứng tầng lớp: Kỹ năng dùng thương trung cấp]
[Hiệu ứng tầng lớp: Kỹ năng dùng thương cao cấp]
[Hiệu ứng tầng lớp: Kỹ năng quản lý ma lực cao cấp]
[Thông số]
[Sức mạnh: 75 / Tiềm năng phát triển: Bậc Anh hùng trở lên]
[Nhanh nhẹn: 82 / Tiềm năng phát triển: Bậc Anh hùng trở lên]
[Sức khỏe: 87 / Tiềm năng phát triển: Bậc Anh hùng trở lên]
[Trí tuệ: 51 / Tiềm năng phát triển: Bậc Anh hùng trở xuống]
[Sức bền: 71 / Tiềm năng phát triển: Bậc Anh hùng trở xuống]
[May mắn: 50 / Tiềm năng phát triển: Bậc Anh hùng trở xuống]
[Pháp thuật: 60 / Tiềm năng phát triển: Bậc Anh hùng trở xuống]
[Thuộc tính: Chăm chỉ: Bậc Huyền thoại]
[Tổng quan: Không có gì nổi bật, nhưng trước khi phát triển tiềm năng, cô ấy biết về quân đội nhiều hơn ai hết. Ngoài ra, do ảnh hưởng của tính cách và đặc tính của mình, cô ấy có thể phát triển nhiều hơn tiềm năng dự đoán. Cô ấy là kiểu thiên tài khác với những thiên tài khác mà Lee Kiyoung đã gặp trước đây.]
‘Không có gì nổi bật cái mông tôi…’
Có nhiều người sống ở Lindel, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy ai có chỉ số và tài năng cấp cao thế này, trừ những người cỡ Cha Hee-ra ra.
Tất nhiên không chỉ số nào vượt mốc huyền thoại, nhưng tiềm năng của cô ấy rất lớn rồi.
Nhìn thông số thôi là biết cô ấy mạnh rồi. Toàn ở quanh bậc Anh hùng, và thật bất công khi tôi bị kẹt ở mấy chỉ số dở tệ của mình.
“Tôi nghĩ đây là lần đầu tiên…tôi thấy cô ở Lindel nhỉ. Tất nhiên tôi chưa gặp hết tất cả ở khu vực rộng lớn này…”
“À. Vâng. Kiyoung-ssi nói phải. Cho Hyejin đến từ Lâu đài Đá chứ không phải Lindel. Do hoàn cảnh không tránh khỏi mà cô ấy đã rời hội cũ và kết giao với Lam Hội khi đến Lindel.”
“Lâu đài Đá sao”
“Ừ.”
Lâu đài Đá không phải một thành phố tự do, nơi những người tự do sinh sống. Đó là một lãnh thổ thuộc Thánh Quốc.
Vì xung quanh có nhiều bãi săn và ngục tối, tôi nghe nói có một số người tự do đã định cư ở đấy.
Xét vị trí có hơi xa về phía nam và gần Rừng Quái vật, chắc hẳn nơi đó không quá tệ để định cư.
Tất nhiên vẫn sẽ tồn tại những nhược điểm nhất định. Đầu tiên, đó không phải là thành phố tự do nên thuế suất sẽ cao hơn, và có nhiều hạn chế đáng kể. Những người tự do đã phần nào thoát khỏi luật lệ của hoàng gia, nhưng chỉ áp dụng với những khu vực như Lindel mà thôi.
“Hiểu rồi.”
Nghĩ lại thì…
‘Có phải Marlin Young-ae đến từ Lâu đài Đá không nhỉ?’
Hình như là đúng rồi. Mà, cô ấy có đến từ Lâu đài Đá hay Trại Đá thì chẳng liên quan đến tôi cả. Điều quan trọng là dường như Kim Hyunsung đã biết Cho Hyejin từ dòng thời gian đầu tiên, thậm chí còn khá tin tưởng cô ấy nữa.
Danh hiệu của cô ấy là Sự ngoan cố của Lâu đài Đá, thiên hướng là Người phụ nữ bất di bất dịch của nguyên tắc.
Dù nhìn thế nào đi chăng nữa, tôi không nghĩ chúng tôi có duyên với hau. Có thể nói thẳng rằng cô ấy chẳng linh hoạt tí nào. Không đời nào chúng tôi hợp nhau khi cô ấy làm việc với một người vứt bỏ các nguyên tắc như tôi. Tuy nhiên, tôi biết Kim Hyunsung sẽ không biết tôi thấy ra sao.
Vì vài lý do, tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng.
‘Thực sự tôi thấy ta không hợp nhau đâu…’
Đó không chỉ là dự đoán, đó là niềm tin. Tính cách của cô ấy đã nói lên tất cả - chúng tôi sẽ không hợp nhau.
“Thực ra, Hyejin đã giúp chúng tôi phần việc mà Kiyoung-ssi giao phó đấy.”
“À…Ừ. Ra vậy. Có nhiều việc phải làm thật, nhưng cảm ơn cậu nhiều nhé.”
“Tôi chỉ làm điều mình phải làm thôi mà. Chỉ đơn giản là xử lý theo những tài liệu mà cậu sắp xếp thôi.”
“À. Cảm ơn.”
“Cô ấy có tài lắm, lại tốt bụng nữa. Nếu nói chuyện với cô ấy thì cậu sẽ hiểu ý tôi.”
“Ờ.”
“Cô ấy cũng có nhiều quyền lực nữa. Tôi muốn bổ nhiệm cho cô ấy một vị trí chủ chốt trong hội ngay lập tức, nhưng tôi nghĩ chuyện này cần sự đồng ý của Kiyoung-ssi, vì vậy nó vẫn còn đang để ngỏ.”
“À…”
Ít nhất thì tôi đánh giá cao điều này. Không có lý do gì để từ chối cô ấy cả, nhưng tôi mừng vì Hyunsung tôn trọng quyền hạn của tôi.
Ngay cả vậy…
“Không. Lời đề nghị này vẫn là hơi quá rồi.”
Thật tốt khi thấy cô ấy từ chối vị trí này.
“Chúng ta không thể như thế này được, hãy quay lại Nhà Hội ngay thôi. Ye-ri và Heeyoung cũng sẽ đến ngay sau giờ làm việc.”
“Được.”
“Vâng, thưa Hội Chủ.”
Ai cũng có thể thấy Kim Hyunsung rất hào hứng giới thiệu người mới này với nhóm có sẵn.
Mặc dù rõ ràng cậu ấy đang hy vọng vào sự hợp lực giữa hai người chúng tôi, tôi có thể đoán sơ bộ mọi chuyện sẽ diễn ra thế nào từ bây giờ.
Đối với tôi, người muốn tiếp tục ở bên Hyunsung, đây thực sự là một khủng hoảng.
‘Huynsung… Tôi sẽ tin cậu vậy.’
***
Đọc webtoon tại: Kí Sự Hồi Quy | Vlogtruyen.net
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook