Ký Sự Hồi Quy
-
Chapter 145: Trở về nhà (5)
Chương 145: Trở về nhà (5)
Cho đến gần đây, tôi đã chớm từ bỏ ý định tặng con Điểu sư, nhưng khi nhận ra điều này, tôi lại muốn tặng nó.
Tôi biết rằng Kim Hyunsung không giỏi thể hiện bản thân, nhưng ai mà biết cậu ấy có nụ cười rạng rỡ như vậy chứ?
Tốt lắm.
Thú thực thì, tôi đang trên bờ vực thất vọng. Dù một năm chỉ là khoảng thời gian ngắn nhưng tôi đã phải chịu đựng rất nhiều vì Hyunsung. Tôi lo rằng nỗ lực của mình bị coi thường, nhưng rồi có vẻ như tôi chẳng phải lo gì cả.
Sẽ thật lạ nếu cậu ấy không đáp lại xíu tình cảm nào của tôi. Nhưng tôi phần nào hiểu cậu ấy.
Tất nhiên, khi thấy khuôn mặt của cậu ấy hồi chúng tôi gặp nhau lần đầu ở buổi hướng dẫn, tôi đã nghĩ rằng chàng trai này, vì lý do gì đó mà quay lại, đã từ bỏ nhân tính của mình rồi, nhưng sức mạnh tình bạn đã nhẹ nhàng làm trái tim giá băng của cậu ấy tan chảy.
Nghĩ lại thì, dạo gần đây biểu cảm trên khuôn mặt cậu ấy đã đa dạng hơn nhiều.
Lúc đầu cậu ta cứ đối xử với chúng tôi theo phong thái xã giao. Bằng chứng là cho tới giờ chúng tôi vẫn nói chuyện trang trọng với nhau. Dù cậu ấy có hay nói đùa với chúng tôi một chút, nhưng tôi vẫn thấy lo lắng bởi khoảng cách giữa chúng tôi không hề ngắn lại chút nào.
Nhưng, nghĩ theo logic thì quan hệ của chúng tôi đang có tiến triển.
‘Vô nhân đạo quá thì cũng không tốt.’
Giữa một đồng nghiệp đang gặp khủng hoảng và một thế giới sắp lụi tàn; nếu được chọn, tôi muốn Hyunsung chọn vế trước.
‘Cậu phải cứu tôi trước đã.’
Tôi cũng muốn cậu ấy ưu ái tôi chứ. Tôi đâu có ý định rời xa cậu ấy đâu. Sau khi trung thành hết mực, nếu cậu ấy nói “Tôi xin lỗi” và chọn thế giới thay vì tôi, cảm giác như bạn làm đủ mọi việc xong bị người khác cướp công vậy.
Nhưng có vẻ như tất cả đều ổn - Hyunsung thực sự có hảo cảm với tôi.
Vì nhận thức tuyệt vời này, tôi đã không kiểm soát được nét mặt của mình. Cho Hyejin thấy điều này và cười lại.
“Trông anh vui thế.”
“Tôi không biết Hyunsung nghĩ về tôi thế nào. Cậu ấy thường không giỏi thể hiện cảm xúc của mình…”
“Tất nhiên anh ấy rất coi trọng anh rồi. Dù gì hai người cũng là đồng nghiệp cơ mà.”
“Tôi coi cậu ấy là bạn hoặc anh em hơn là đồng nghiệp. Tất nhiên tôi không biết Hyunsung có thấy vậy không, nhưng tôi thì nghĩ về cậu ấy như thế. Điều này cũng tương tự với những người ở cùng tôi trong Lam Hội.”
“À.”
“Trên thực tế, tôi không thể nói rằng chúng tôi đã ở bên nhau lâu, nhưng có một mối liên kết mà các thành viên trong hội đã dựng nên.”
“Mối liên kết….”
Ai đó sẽ ngạc nhiên khi biết tôi đã nỗ lực thế nào để xây dựng mối quan hệ này. Nếu không gây hại thì tôi sẽ cầm dao chém Hyunsung, Jung Hayan và Park Deokgu.
‘Đó là những gì tôi làm mà.’
“Nghe nói ở Lâu đài Đá có vấn đề nên cô đến đây. Tôi có thể hỏi chuyện gì đã xảy ra được không?”
“À, cái đó…”
Sau một thời gian ngắn, sự tò mò trong tôi về Cho Hyejin lại trỗi dậy. Tuy nhiên, Hyejin do dự, như thể cô ấy không muốn tiết lộ chuyện đã xảy ra vậy.
Cô ấy tiếp tục lắp bắp vậy, tôi biết mình không thể khai thác được gì. Nhưng chuyện này không thành vấn đề.
‘Phải viết thư cho Marlin Young-ae mới được.’
Thực sự có chuyện gì đó.
Sự do dự của cô ấy khiến nghi ngờ trong tôi tăng lên. Điều này có nghĩa là cô ấy đã phạm sai lầm gì đó, hoặc đã phải đối mặt với một chuyện mà cô muốn che giấu.
Bản thân việc cô ấy chọn một hội mạo hiểm như Lam Hội cũng đã kỳ lạ rồi.
Tất nhiên, Kim Hyunsung đã phải đi khắp nơi để tuyển được cô ấy… Tuy nhiên tôi vẫn nghĩ rằng có gì đó khiến cô ấy cảm thấy tội lỗi.
‘Hyunsung vẫn sẽ chấp nhận cô ấy dù biết điều đó…’
Điều này có nghĩa là, cậu ấy thấy cô ấy sẽ xứng đáng.
Lúc này, tôi ngay lập tức quyết định tìm hiểu. Tôi không phải sợ hãi nữa. Tôi có thể sử dụng các mối quan hệ mới của mình cho tình huống nhu thế này.
“Nếu cô không muốn nói thì không cần phải nói đâu. Đừng lo, đây không phải là một cuộc thẩm vấn. Tôi đã đọc hồ sơ của cô Cho Hyejin ở trên tầng rồi. Cô đến đây là quá mức chúng tôi rồi bởi cô rất hoạt bát đấy.”
“Anh quá khen rồi.”
“Có vẻ như tôi là người duy nhất chưa đón chào cô nhỉ. Hyejin-ssi, chào mừng cô tới Lam Hội.”
“Cảm ơn, Hội Phó.”
“Được rồi.”
Điều đó đã chấm dứt cuộc trò chuyện giữa hai chúng tôi. Tôi không phải lo lắng về việc phân chia quyền lực nữa. Nó có thể sẽ xảy ra sau một hoặc hai năm… Tôi sẽ phải liên tục nhắc cô ấy nhớ rằng tôi đã giữ vị trí cao hơn cô ấy.
Không lâu sau lời tạm biệt, tôi thấy Jung Hayan đi đến chỗ tôi.
Cô ấy cầm một cái đĩa với món ăn gì đó trên tay. Cách đó không xa, tôi có thể thấy Park Deokgu và Sun Heeyoung đang lặng lẽ tẩu thoát.
Tôi có thể đoán rằng tôi không nên ăn bất cứ thứ gì Hayan nấu.
Khi tôi đag cố nhìn đi chỗ khác, Jung Hayan đã đến được chỗ tôi.
“O-Oppa. Anh có muốn ăn thử không?”
“A…”
Tôi sẽ đánh cược nếu cần thiết. Tuy nhiên, đây có vẻ là thứ không đáng để chơi may rủi.
Dù sao thì kết cục đã rõ rồi, tôi phải nhanh chóng chuyển chủ đề thôi.
“Em có muốn tới trụ sở Hội Lính đánh thuê Đỏ bây giờ không?”
“Sao cơ?”
“Vì xong tiệc rồi nên anh nghĩ tốt nhất là nên tặng quà vào hôm nay.”
“Vâng…”
Đã 10 giờ tối rồi, bầu không khí cũng thay đổi đáng kể. Đó là thời ddiemr khá tốt để tặng con Gryffon cho cục cưng Hyunsung của chúng ta.
Vấn đề là trông Jung Hayan rất buồn khi nỗ lực nấu nướng của em ấy bị gạt bỏ. Xét đến việc em ấy chưa nhận được món quà nào từ tôi, tôi biết rằng chỉ cần ăn một miếng thôi cũng khiến em ấy hạnh phúc.
Với suy nghĩ này, tôi ngay lập tức vớ lấy một cái thìa gần đó, xúc một miếng và nuốt ngay. Tuy nhiên, hương vị của món ăn vẫn đọng lại trong miệng tôi.
‘Chết tiệt.’
Tôi thấy ái ngại những gì mới ăn, nhưng lúc này vẫn chưa thể thoát khỏi tình trạng này.
“Ngon lắm.”
“A!”
“Ta đi thôi nhỉ?”
“Vâng, tất nhiên là được ạ!”
Dù Jung Hayan phấn khích trước viễn cảnh chúng tôi chuồn đi, nhưng chúng tôi vẫn làm vậy vì công việc.
Tóm lại, chúng tôi phải đi lấy quà của mình từ hội lính đánh thuê Đỏ.
Đã khá lâu từ khi nhìn thấy Lindel quyến rũ vào buổi tối. Đường xá giờ này vẫn khá sôi động.
Tôi cứ tưởng như vậy thì an ninh không tốt, nhưng có vẻ như tôi đã nhầm. Tất nhiên các khu ô chuột thì nguy hiểm, nhưng quảng trường và khu vực có các tòa nhà hội thì an toàn như đường phố vào ban ngày.
Có những viên ngọc trai lấp lánh đến rạng sáng, và cả những thương lái buôn bán ở chợ đêm. Mọi ngôi nhà đều được thắp đèn, và tất nhiên, Hội Lính đánh thuê Đỏ cũng không ngoại lệ.
Tôi đi đi lại lại một lúc, nhưng vẫn không thể gọi Hội Lính đánh thuê Đỏ. Tôi dừng lại bên chuồng ngựa một lát, đi ra với những món đồ còn lại trong nhà kho cùng với con Điểu sư, và rồi ánh mắt của mọi người đều tập trung vào tôi.
“Krook.”
Mọi người đều ngạc nhiên khi thấy tôi kéo hai con Điểu sư của mình đi. Nó giống như lái một chiếc xe ngoại ở vùng quê vậy. Vì ở Lindel chỉ có 4 con Điểu sư, nên biểu hiện kinh hoàng của mọi người là bình thường.
‘Đây là quà cho cậu đấy, Hyunsung.’
Kim Hyunsung cũng không khác gì họ. Tất nhiên, cậu ấy đã tự cưỡi nó bay rất nhiền lần ở dòng thời gian đầu tiên, nhưng thời này khác rồi.
Mấy con này rất thực và có thể sử dụng trong chiến đâu. Con màu đen mà tôi định tặng cậu ấy trông khá sắc xảo và lôi cuốn. Vì Ito Souta là người coi trọng ngoại hình, nên con Điểu sư của hắn cũng được chăm coi cẩn thận.
Những tiếng xì xào quanh tôi dần to hơn, mọi người cũng vây lại gần để ngắm cho kỹ. Tôi sẽ không bao giờ nghĩ về chuyện nhận những ánh nhìn này ở Trái Đất.
Tôi cảm thấy khó chịu với cách nhìn của họ, cứ bám lấy tôi cho tới khi tôi về đến hội sở Lam Hội, nhưng Jung Hayan quay lại nhìn họ với vẻ tự hào, như thể thông báo rằng tôi là bạn trai của em ấy.
‘Vì vài lý do mà thấy ngại ghê.’
Em ấy thậm chí còn có vẻ thích thú với điều đó.
Khi chúng tôi quay lại, những người đang tìm chúng tôi đều có biểu cảm ngạc nhiên.
“Hyung-nim. Anh đã ở đâu… Hở? Đó là…”
“Thực ra tôi định nói riêng vói cậu… Nhưng tôi nghĩ giờ cũng đúng lúc lắm. Chúng tôi cũng ở bữa tiệc, và nghĩ rằng rất hợp để tặng một món quà.”
“Chà!”
Không ai ghét quà tặng cả.
Các nhân viên của hội không hứng thu lắm, họ cho rằng họ không có phần, nhưng hiển nhiên là tôi có quà cho họ rồi.
“Tôi không thể chuẩn bị quà cho nhân viên, nên tôi mua cho mọi người mấy thứ đơn sơ ở thủ đô thôi.”
“Wow!”
Nói vậy chứ nó cũng không phải món quà đơn sơ. Nhưng gì tôi cho họ là những món đồ có giá trị được coi như xa xỉ phẩm ở thủ đô.
Có bút máy và đồng hồ cho nam, mỹ phẩm và túi xách cho nữ. Dù chúng khá đắt, nhưng chẳng đáng bao nhiêu so với số tiền tôi kiếm được. Tất nhiên tôi cũng có thư tay cho họ nữa.
Tặng họ kỷ vật là đúng đắn mà.
Đó là cách một người duy trì cuộc sống xã giao của mình. Chỉ cần cho ai đó biết rằng mình không quên họ đã là động lực lớn rồi.
Tôi gật đầu tán thành khi Jung Hayan đi phát quà cho từng người một.
“Tôi không phân biệt gì cả, nhưng tôi có chút quà riêng cho ban lãnh đạo, mong rằng điều đó sẽ không khiến các nhân viên buồn nhé.”
Tất nhiên họ chẳng có lý do gì để buồn cả. Ngay từ đầu, những người không tham chiến vẫn sẽ thấy vui vì nhận được một món quà rồi.
“Deokgu có được một chiếc khiên từ chuyến thám hiểm trước, nên thanh kiếm này…”
“Hả? C-Cảm ơn. Ồ!”
Đôi mắt của Park Deokgu, người mới xác minh chức năng của vật phẩm, rất lớn. Khối lượng lớn cũng không khiến cậu ấy nản lòng. Hắn cậu ấy rất ngạc nhiên khi thấy các thông số của nó.
Đây là một phản ứng tự nhiên. Rốt cuộc thì đây là vật phẩm được coi là cao cấp hơn cả những vật phẩm bậc Anh hùng mà.
[Khổng Nhân Đại Đao: Bậc Anh hùng]
[Hiện giờ nó là một thanh kiếm vĩ đại được làm từ những mảnh vỡ của những con dao găm nhỏ sử dụng bởi người khổng lồ, một chủng tộc bị lãng quên. Không nhiều người có thể xử lý tốt công việc của Chủ nhân Kahalas, nhưng bạn sẽ có được sức mạnh hủy diệt vô cùng nếu bạn có thể dùng đại đao hạng nặng này đúng cách. Chỉ cần có được nó, chỉ số sức mạnh sẽ tăng lên 6. Không có tiện ích bổ sung.]
“Tôi cũng chuẩn bị một vòng cổ Bậc Anh hùng cho Lee Sang-hee và Jeongyeon-ssi.”
“...Cảm ơn.”
“Cảm ơn cậu, Kiyoung-ssi.”
[Vòng cổ với sự phù hộ của Nữ thần Benigore: Bậc Anh hùng]
[Chiếc vòng cổ này chứa đựng những lời chúc phúc của Nữ thần Benigore. Giải nguyền cấp trung, giải độc cấp trung, ma thuật chữa bệnh cấp cao. Tất cả các chỉ số tăng thêm 1.]
“Cho bé cưng của ta một con dao gắm…”
“Cảm ơn…”
[Dao găm của Pháp sư Isaac: Bậc Anh hùng]
[Nó là một con dao găm có thể triệu hồi và không triệu hồi. Không ai biết nó sẽ lao đi hướng nào, nhưng một số chuyên ra cho rằng nó có thể vượt qua được chiều không gian khác. Nó chưa đựng dấu vết sử dụng qua nhiều năm. Mặt sau có các ký tự không nhận diện được. Chỉ số nhanh nhẹn tăng thêm 3.]
“Tôi có chuẩn bị cho Heeyoung một cái nhẫn.”
“Cảm ơn anh, Kiyoung-ssi.”
[Nhẫn cưới của Nữ hoàng Carlena: Bậc Anh hùng]
[Đó là nhẫn cưới mà Nữ hoàng Carlena của Ruin đã giữ cả đời. Chiếc nhẫn đơn giản này khắc họa tính cách của Nữ hoàng tốt hơn ai hết. Thông qua lời cầu nguyện chân thành của Nữ hoàng Carlena, nó đã được ban cho sức mạnh thần thánh. Hiệu ứng của tất cả phép thánh tăng nhẹ.]
Mọi người đều nhận được những vật phẩm đặc biệt.
Một số nhận từ đền thờ, một số được đem tới đây sau khi hội Yamato bị phá hủy.
Thực ra, ngoài những thứ này, còn có thanh Phong Đao mà Ito Souta sở hữu và vài vật phẩm được ban lãnh đạo sử dụng, nhưng tôi nghĩ thưởng cho họ sau thì tốt hơn.
Chỉ còn mỗi Kim Hyunsung chưa có quà.
Mới vài tháng trước tôi còn là người nhận quà từ cậu ấy, nghĩ thôi đã thấy vô lý rồi. Người trở lại chắc chắn xứng đáng với món quà của mình.
“Món quà mà tôi chuẩn bị cho Hội chủ của Lam Hội là con Điểu sư này.”
“A!”
Dù cậu ta có để ý tôi đang nói về cậu hay không, con Hắc Điểu sư vẫn dang rộng đôi cánh đen của nó. Kim Hyunsung trông hơi choáng, rõ ràng cậu ấy không quen nhận bất cứ thứ gì.
‘Miệng cậu ấy sắp toác ra rồi kìa.’
Tôi biết cậu ấy sẽ thích món quà này, nhưng không ngờ cậu sẽ bày ra biểu cảm đó.
Tất nhiên, cậu ấy có vẻ đang cố không cười, nhưng khơi được biểu cảm này của cậu ấy ra cũng là một thành tựu rồi. Nụ cười trên môi cậu chắc còn lưu lại một lúc nữa.
‘Tôi tặng cậu bằng cả trái tim này đấy, đồ khốn.’
Đây có thể nói là một trong những khoảnh khắc đáng tự hào nhất của tôi.
***
Đọc webtoon tại: Kí Sự Hồi Quy | Vlogtruyen.net
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook