Ký Sự Hồi Quy
Chapter 147: Người tố giác (2)

Sẵn sàng

Chương 147: Người tố giác (2)

 

Tất nhiên mọi thứ đều hợp pháp ở mức nhất định. Lý do để tin tưởng quản lý Kim Miyoung, một chuyên gia về luật hoàng gia, là cô ấy đã tận dụng rất tốt luật pháp. Đó là do có nhiều cách để lách qua cái lưới dày đặc có tên Luật Hoàng Gia.

 

Một khi đã điều tra thì không có chỗ cho vấn đề, nhưng trong mắt Cho Hyejin, điều này có vẻ hơi nguy hiểm.

 

Nếu cô ấy là người có nguyên tắc, thì có lẽ cô ấy đã nhận ra những tệ nạn trong hội khi tôi đi vắng rồi.

 

‘Đó không phải là vấn đề duy nhất…’

 

Dịch vụ tình nguyện của Sun Hee-young cũng có thể là một vấn đề. Theo quan điểm của một số người, công việc dọn rác ở các khu ổ chuột được coi là một cách đóng góp cho xã hội bằng cách bắt và giết tội phạm, nhưng nói chính xác thì đó cũng là một tội ác.

 

Tôi có thể tự mình kiểm soát các phương tiện truyền thông, những thứ cái không phù hợp với những người tự tôn. Những người như Cho Hyeejin có lẽ sẽ nghĩ rằng, báo chí thì nên minh bạch.

 

Từ quan điểm của tôi, cô ấy sẽ là một trở ngại. Khi quyền hạn và tầm ảnh hưởng của cô ấy trong hội tăng lên, tôi sẽ bị hạn chế những thứ mình có thể làm.

 

‘Hyunsung…’

 

Sao cậu ấy phải làm điều đó vào lúc này? Trong một khắc, nỗi uất hận tràn ngập trong tôi. Tuy nhiên, đây không phải lúc để suy xét. Tôi cần đưa Lam Hội phát triển nhiều nhất có thể. Nghe thì có vẻ ích kỷ, nhưng tôi không muốn lương tâm kìm hãm bản thân mình.

 

Tôi đã nghĩ Cho Hyejin cũng sẽ kiềm chế bản thân để không làm điều tương tự do cô đã từng trải qua, nhưng tôi biết không dễ để thay đổi giá trị bản thân đâu. Cô ấy có thể ngó lơ việc của tôi vài lần đầu, nhưng tôi biết tôi và cô ấy sẽ chẳng thể thân nhau được.

 

Đầu tiên, tôi phải xem mọi thứ sẽ diễn ra thế nào đã.

 

Nghĩ vậy, tôi khẽ tách mình ra khỏi Jung Hayan, đi vào phòng tắm. Tôi mặc quần áo và đi ngay lập tức. Ban đầu tôi nghĩ Jung Hayan chỉ đang giả vờ ngủ thôi, nhưng có vẻ như em ấy vẫn say giấc lắm.

 

Tôi quyết định đến ngay chô Kim Miyoung. Tôi thấy hơi tội lỗi khi đến vào ngày nghỉ của cô ấy, nhưng cứ chuẩn bị trước mọi việc vẫn tốt hơn.

 

Toàn bộ hội sở im lặng, như thể mọi người vẫn còn đang ngủ. Khi tôi đến gõ cửa nhà Kim Miyoung, một đứa trẻ đã mở cửa.

 

“A!”

 

“Xin chào. Mẹ cháu có ở đây không?”

 

“Mẹ ơi! Chú đến rồi!”

 

“Mẹ ơi!”

 

Tôi biết tôi vẫn chưa quá già đến nỗi bị gọi là chú, nên là hơi đau đó nhóc.

 

Khi lũ trẻ cuống quít gọi mẹ, tôi phải lắc đầu. Tôi biết chẳng gì khó chịu hơn bị sếp gọi vào ngày nghỉ cả. Cảm giác tội lỗi quay trở lại, nhưng tôi chẳng thể làm gì được.

 

‘Phải chịu đựng nhiều hơn mức nhận được thôi.’

 

Kể từ khi cô ấy lên chức quản lý, những tình huống như thế này không thể tránh khỏi.

 

Một lúc sau, Kim Miyoung đã đến cửa, rõ ràng là rất vội.

 

“H-Hội Phó. Sao anh lại tới đây?”

 

“Xin lỗi vì làm phiền cô vào ngày nghỉ, nhưng tôi có chuyện cần nói. Tôi cũng cần viết một hợp đồng mới nữa. Thực ra tôi đến để làm cả hai việc…”

 

“Nếu anh nói với tôi…”

 

“À. Đó là chuyện cá nhân, tôi không muốn cho người khác biết.”

 

“Dạ?”

 

“Liên quan đến công việc. Tôi vào được chứ?”

 

“Vâng. Có hơi tồi tàn chút…”

 

Đây là lần đầu tiên tôi vào căn phòng được nhân viên của hội sử dụng, nó chắc chắn hơn những gì tôi nghĩ ban đầu. Có vẻ như chúng tôi đã đối xử với hội viên tốt hơn suy nghĩ lúc đầu của tôi.

 

Tất nhiên vì các con mà Kim Miyoung được cấp cho một căn phòng tốt hơn, nhưng nội thất và các thiết bị vẫn trong tình trạng ổn.

 

Khi nhìn quanh, tôi thấy các con của cô ấy vẫn đang nhìn chằm chằm vào mình, lộ ra vẻ chán nản trước sự hiện diện của tôi. Tôi ngồi xuống một chiếc ghế gần đó, giả vờ như không thấy sự đề phòng của chúng.

 

“Anh đã ăn gì chưa?”

 

“Chưa. Dậy một phát là tôi lao tới đây ngay.”

 

“Nếu anh thấy được…”

 

“Không sao. Chắc cô cũng ăn rồi; tôi không phiền cô vậy được. Và lũ trẻ…”

 

“À! Phải rồi. Cho chúng lên phòng một chút được chứ?”

 

“Vâng!”, chúng ngay lập tức đáp lời, ngoan ngoãn lên phòng theo chỉ đạo của tôi.

 

“A, chúng ngoan nhỉ.”

 

“Chúng trưởng thành từ sớm rồi. Cũng thoải mái, nhưng tôi cũng buồn lắm. Mà thôi, cho tôi hỏi anh đến vì việc gì được không?”

 

“Tôi có vài thứ cần kiểm tra. Như đã nói, tôi cũng sẽ tiếp tục vụ hợp đồng. Lương thường niên là 700 vàng.”

 

“Dạ?”

 

Tôi biết Kim Miyoung sẽ không tin vào điều này. Thật khó để một nhân viên nhận 700 vàng trong một năm. Con số đó tương đương với khoảng 70 triệu Won ở Hanwha, một số tiền khó kiếm ngay cả khi ở Trái Đất.

 

“Mức lương hằng năm của cô sẽ là 700 vàng, và sẽ được tăng lương tùy vào hiệu quả công việc nữa.”

 

“N-Nhiều quá…”

 

“Không đâu.”

 

‘Đó là bởi tôi biết lượng công việc cô sắp làm sẽ nhiều chừng đó.’

 

“Tôi biết hằng năm cô làm hơn cả mức lương của mình. Nếu nhìn vào hợp đồng, có thể thấy phúc lợi cũng đã thay đổi, nên tôi nghĩ cô cũng xem qua đi.”

 

“C-Cảm ơn anh.”

 

“Đọc kỹ rồi ký vào nhé. Không nhất thiết phải là hôm nay đâu.”

 

“Okay.”

 

“À! Một lý do nữa tôi đến đây…”

 

“Vâng.”

 

“Tôi muốn nghe về Cho Hyejin.”

 

“Ờ… Như tôi nói hôm qua, cô ấy làm việc tốt, và…

 

“Không phải thế. Tôi muốn biết cô ấy đã làm gì và xử lý mọi thứ ra sao khi tôi vắng mặt. Nếu cô ấy có tiêu khoản nào, báo cho tôi những tài liệu cô ấy đã trả, và bất cứ vấn đề gì xảy ra trong quá trình cô ấy làm việc. Hãy kể cho tôi nghe cả những chi tiết nhỏ nhất - từ tính cách, hành vi của cô ấy, hay bất cứ điều gì.”

 

“A…”

 

“Tất nhiên việc tôi hỏi về cô ấy là bí mật.”

 

“Vâng, đương nhiên ạ…”. Đôi mắt của Kim Miyoung lúc này đã mở to. Rõ ràng cô ấy chưa rõ chuyện gì đang xảy ra.

 

“Có chuyện gì với Cho Hyejin sao ạ?”

 

“Không hẳn. Đúng hơn là cô ấy “sạch” quá. À, chắc tôi phải nói qua về cô ấy trước nhỉ.”

 

“Okay.”

 

“Cho Hyejin chuyển từ Lâu đài Đá tới Lindel bởi cô ấy là người tố giác. Cô ấy đã vạch trần sự thối nát của hội trước và bị buộc phải rời đi. Khi tin đồn lan rộng, cô ấy không thể gia nhập bang hay hội này ở Lâu đài Đá, và buộc phải đến Lindel. Chắc cô ấy biết Hyunsung-ssi đang tuyển dụng. Tôi có tin này từ một nguồn khác.”

 

“Vâng…”

 

“Tất nhiên là cô ấy đúng, nhưng không có nghĩa là tôi không lo lắng. Tôi hỏi bởi những gì tôi đã nói với cô. Cô có hiểu tôi đang nói về cái gì không?”

 

“Vâng… Vâng.”

 

Tất nhiên cô ấy biết ý tôi là gì. Tóm lại câu hỏi của tôi là, cô ấy đã làm gì khiến cô ấy mắc tội chưa? Nếu có thì Cho Hyejin có biết về điều đó chưa?

 

“Tôi biết sao anh lại lo lắng rồi, Hội Phó.”

 

“May quá.”

 

“Thoải mái đi, không phải lo nhiều quá đâu. Trước hết, tôi đang giải quyết phần có vẻ rắc rối… Mấy thứ liên quan đến nhà máy độc dược, thuế, thành phố tự do Celia, tôi đa lo xong xuôi và báo cho Hội Chủ rồi.”

 

“A!”. Đó hẳn là một điều tốt.

 

“Cho Hyejin chủ yếu xử lý những lĩnh vực cụ thể, trực tiếp hơn, như đội Phản ứng Khủng hoảng và đội Phân tích Hầm ngục. Tuy nhiên tôi không biết cụ thể…”

 

“Không. Không sao đâu.”

 

“Bản thân hội rất minh bạch và trong sạch. Anh có thể yên tâm rằng anh không phạm luật, và mọi người đều đang làm việc dựa theo pháp luật.”

 

“Thế thì tốt quá. Đạo đức thì sao? A! Cứ nói thật cho tôi nghe những gì cô cảm thấy là được.”

 

Liếc nhìn Kim Miyoung, tôi thấy cô ấy lại gật đầu và cất lời.

 

“Trong vụ thi trường độc dược, bang nhỏ và những hưu trí tư nhân có độc quyền gây khó khăn cho việc di chuyển, nhưng… Không có vấn đề pháp lý nào hết. Nếu anh bắt đầu dự án hỗ trợ Giả kim thuật lần này, sẽ không có bất kỳ tranh chấp nào. Thưc ra, hình ảnh của hội chúng ta khá tốt. Mọi thứ dương như đang diễn ra tốt đẹp.” Lúc này, Kim Miyoung cúi đầu ngại ngùng. Quả là điều đúng đắn khi chọn cô ấy - một người hoàn toàn có năng lực.

 

Cô ấy khác với hạng rác rưởi như tôi. So với tôi, kẻ chỉ biết kích động, bịa đặt và lừa bịp, cô ấy là một trí thức chính hiệu. Tuy nhiên, thật tốt khi có cô ấy ở bên, vì cô ấy cũng khiến tôi trông có tài hơn rất nhiều,

 

“Tốt lắm.”

 

“Cảm ơn anh.”

 

‘Vì thế cô có thể lấy nhiều hơn mà.’

 

Nghĩ vậy, tôi liền đổi mức lương của cô ấy thành 1000 vàng, tăng 300 so với mức ban đầu. Tôi có thể thấy Miyoung đang mở to mắt, nhưng tôi vẫn tiếp tục nói như chẳng có gì xảy ra.

 

“Tôi đưa ra mức lương hằng năm phù hợp với năng lực của cô. Tôi thực sự thích việc những chỗ có thể có sự cố được phát hiện và xử lý trước đó.”

 

“Cái đó… Sao sánh bằng lòng tốt của anh…”

 

“Không, không. Làm gì có cái gì tốt. Kiếm được viên ngọc quý mà bảo là tử tế thì ngộ quá. À, còn chi tiết nào khác không? Ví dụ như, cái gì đó liên quan đến quyền hạn mà hội chủ giao cho Hyejin ấy?”

 

“Nói một cách khách quan thì…”

 

“Ừ.”

 

“Tôi thấy thế là quá nhiều. Xét theo khả năng và tính cách của cô ấy, sẽ tốt hơn nếu ở vị trí tốt, nhưng cô ấy có nhiều đặc quyền hơn tôi nghĩ.”

 

“Chính xác thì cô ấy đang ở cùng cấp với quản lý Kim Miyoung của chúng ta sao?”

 

“Tôi chỉ đại diện cho Hội Phó thôi, không hơn không kém.”

 

“Hừm.”

 

“Hyejin thì khác. Sau khi tuyển được Cho Hyejin, hội chủ đã cho cô ấy làm việc ngay và gia cho cô ấy nhiều vị trí. Chỉ là một câu chuyện thôi, nhưng tôi nghe nói Cho Hyejin cũng sẽ làm thư ký của hội nữa. Tôi hiểu phương châm của Lam Hội, nhưng nhiều ý kiến cho rằng cô ấy được trao quyền vượt các thành viên khác trong hội rồi. Rất nhiều người bận tâm đấy.”

 

“Tôi hiểu.”

 

“Ngoài tính cách và khả năng của Cho Hyejin thì…”

 

“À. Tôi hiểu cô nói gì.”

 

Tất nhiên điều này không có nghĩa là Miyoung ghen tỵ với Hyejin. Cô ấy không phải kiểu người hư vậy, họ cũng ở cấp độ khác nhau nữa. Dù cho Miyoung có giỏi đến đâu thì Cho Hyejin vẫn mạnh hơn nhiều, có một trong những sức mạnh tốt nhất nữa. Cô ấy là kiểu người chắc chắn sẽ thành công.

 

Từ đó, tôi biết Kim Miyoung chỉ đang lo về sự gia tăng quyền lực đột ngột của Hyejin mà thôi.

 

“À, nhưng hội phó của chúng ta…”

 

Việc cô ấy quan tâm đến tôi khiến tôi ngạc nhiên, nhưng đồng thời cũng rất hài lòng.

 

“Cảm ơn vì lo lắng cho tôi nhé.”

 

“B-Bình thường thôi mà.”

 

“Tất nhiên rồi, hội chủ nói rằng cậu ấy sẽ trao cho Cho Hyejin vị trí then chốt sau khi bàn với tôi, nhưng tôi nghĩ cậu ta đã chốt rồi.”

 

“Hừm.”

 

‘Thư ký hội…’

 

Về chức vụ, cô ấy tương đương với phó hội là tôi. Tất nhiên danh hiệu của tôi hơn cô ấy một bậc, nhưng quyền hạn thì tương đương nhau.

 

Tôi biết Kim Hyunsung không cố gắng tạo ra sự phân chia quyền lực. Cậu ấy có lẽ cũng mong chờ Lam Hội phát triển nếu tôi và Hyejin làm việc cùng nhau, nhưng tôi và cô ấy “hợp nhau” như nước với dầu vậy.

 

Tuy nhiên tôi không trách cậu ấy. Hyunsung không thể đọc các chỉ số của một người giống tôi, và do đó không thấy được tôi và cô ấy kị nhau mức nào.

 

‘A, tệ rồi đây…’

 

Tôi bắt đầu ngẫm ra tại sao Hyunsung lại thất bại trong dòng thời gian đầu tiên.

 

Có lẽ cậu ta đã bị mấy kẻ như tôi đâm sau lưng vài lần.

 

Chắc chắn luôn.

 

*** 

Đọc webtoon tại: Kí Sự Hồi Quy | Vlogtruyen.net

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...