Ký Sự Hồi Quy
-
Chapter 149: Cậu không biết sao tôi lại thất vọng ư? (1)
Chương 149: Cậu không biết sao tôi lại thất vọng ư? (1)
“Chà, tôi…”
Tôi phải nghĩ thật kỹ chuyện này trước khi đưa ra câu trả lời.
Loại câu trả lời tôi muốn đưa ra khá rõ. Tất nhiên, tôi không muốn cô ấy có được bất kỳ sức mạnh nào hơn mức cần thiết, nhưng tôi cũng không muốn tỏ ra khinh thường cô ấy.
Sẽ không dễ để đạt được cả hai, nhưng tôi quyết rằng nó rất đáng để thử. Tôi không muốn để Kim Hyunsung nghĩ tôi là kẻ ham quyền.
‘Thật tốt khi cậu ấy đã hỏi ý của mình.’
“Trước đó, tôi rất tò mò, muốn biết về vị trí tối trọng mà cậu sẽ giao cho cô ấy.”
Tôi biết thừa vị trí đó là Thư ký Hội, nhưng tất nhiên là phải hỏi lại đã.
“A, trên thực tế, tôi đã nghĩ rất nhiều về chuyện này…”
“Ừ?”
“Nếu được thì tôi nghĩ sẽ thế nào nếu cô ấy trở thành Thư ký Hội nhỉ.”
“Gì cơ?”
“Thư ký Hội.”
“À… Ra vậy.”
“Cái đó… Ầy, tôi đã nghĩ nhiều rồi, nhưng có thể nhờ việc này mà cuộc sống của cậu cũng dễ dàng hơn ấy. Cậu có nhiều việc quá mà, Hyejin có thể giúp cậu đấy.”
“Hừm…”
“Cậu sẽ ngạc nhiên khi thấy cách cô ấy xử lý mọi việc.”
“Ừ…”
“Cô ấy đã giúp đỡ nhiều mặt, thậm chí cậu còn không hình dung được cơ.”
“Tôi hiểu rồi.”
Thú thật, tôi phản đối điều này, mặc cho Huynsung nói gì đi chăng nữa. Tôi cũng có thể thấy anh ấy lo lắng, bồn chồn ra sao khi tôi nghĩ về cách trả lời.
À.
Tôi đã nhận ra tại sao cậu ấy lại biểu hiện như vậy. Đầu tiên, hẳn cậu ấy đã thấy tôi không hài lòng về điều đó. Thứ hai, dường như cậu ấy cảm thấy có lỗi khi đặt cô ta ở vị trí cao mà không hề hỏi ý tôi một cách hẳn hoi.
Tất nhiên giờ cậu ta hỏi rồi, nhưng việc cậu còn bận tâm thì vẫn rất rõ ràng.
‘Tên khốn đáng yêu này…’
Vẻ mặt không hài lòng của tôi hẳn đã ngăn cản ý nghĩ của cậu ấy về việc tôi thích kế hoạch này. Chắc cậu ấy thấy xấu hổ khi tôi, ngôi sao của món quà được cho là của cậu ấy, có vẻ không vui sau khi mở món quà đã tặng ra.
Không, chắc chắn cậu ấy cũng thấy được sự khó chịu của tôi. Đến lúc này, Kim Hyunsung hẳn đã nhận ra rằng mình đã mắc sai lầm. Đó là bởi cậu ấy không phải kiểu người cứng đầu.
Vẻ mặt không vừa lòng của tôi ngăn lại ý nghĩ của cậu ấy, rằng tôi thích điều này hoặc sẽ vui vẻ đồng ý với nó.
Tôi không biết Hyunsung đã thất bại thế nào trong dòng thời gian đầu tiên, nhưng nhờ đó, cậu ta có vẻ hòa hợp với các điều kiện về thể chất và tinh thần của các thành viên nhóm hơn.
‘Nhất là đối với mình.’
Điều đó đã được thể hiện rõ ràng khi tôi nhớ lại vẻ mặt thất thần của cậu ấy khi tôi được yêu cầu đến Thánh Quốc - Kim Hyunsung không phải kẻ độc tài.
Dù là Hội Chủ của chúng tôi, nhưng cậu ấy luôn thừa nhận những thiếu sót của bản thân và biết khi nào cần sự trợ giúp từ những người xung quanh.
Điều quan trọng là, tôi là một trong những người mà cậu ấy tìm đến để xin lời khuyên.
‘Đúng vậy.’
Sau khi dò xét cẩn thận, tôi bắt đầu lên tiếng.
“Tôi không biết…”
“A.”
“Tôi thấy Hyeejin có tài thế nào, nhưng tôi nghĩ vẫn còn hơi sớm. Sẽ tốt hơn nếu trông chừng cô ấy thêm một chút nữa… À! Trước hết, tôi hiểu suy nghĩ của Hyunsung-ssi. Cậu đưa ra quyết định như vậy là do tôi đang chịu nhiều áp lực… Thật chu đáo quá.”
“Ừ…”
“Nhưng tôi nghĩ nếu cô ấy đột nhiên nhận được vị trí Thư ký Hội, thì sẽ khiến vài người trong Hội thấy khó chịu. Tất nhiên đây chỉ là ý kiến của cá nhân tôi… Nhưng có lẽ điều này cần thêm chút thời gian. Từ góc nhìn của một nhân viên, thì đây giống như việc một CEO chẳng liên quan gì đến công ty đột nhiên nắm quyền kiểm soát ấy.”
“À, tôi không nghĩ tới chuyện đó… Nhưng khi cậu không có ở đây, cô ấy có vẻ là người khá thích hợp đấy.”
“Hóa ra tôi là người duy nhất không thấy…”
“A.”
Dù không lộ ra ý định thực sự của mình, nhưng tôi đã sử dụng kỹ năng của bản thân để khiến cậu ấy nắm bắt được tâm trạng của tôi. Giây phút tôi ném cho Hyunsung một cái nhìn thất vọng, cậu ấy đã bối rối theo phản xạ.
‘Tôi khá thất vọng về cậu đấy, Hyunsung’, vẻ mặt tôi dường như muốn nói ra điều đó.
Tất nhiên đây chỉ là phản ứng của tôi mà thôi. Kim Hyunsung có vẻ ngại ngùng hơn trước. Cậu ta không ngờ câu hỏi của mình lại nhận được lời đáp như vậy từ tôi.
Theo một cách nào đó, tôi rất vui vì cậu ấy đã làm vậy với sự quan tâm. Điều đó cho thấy cậu ta rất quan tâm đến tôi, nhưng tôi lại không để lộ ra điều này. Tôi rất vui vì Kim Hyunsung đã làm điều này vì cậu ấy quan tâm đến tôi, nhưng tôi không thể hiện nó ra.
Ngay cả tiếng thở dài nhỏ nhất của tôi cũng có tác dụng. Dần dần, Hyunsung nhận ra rằng chủ đề về cuộc hèn của Cho Hyejin là khá tế nhị.
“Tôi không có ý đó.”
“Không. Tôi tin cậu, Hyunsung. Cho tới giờ cậu chưa quyết định sai điều gì. Cá nhân tôi nghĩ nó hơi bất hợp lý chút, nhưng tôi tin vào nhận định của cậu.”
“Không…”
“Tôi nghĩ sẽ ổn thôi. Cảm ơn vì đã hỏi tôi nhé, nhưng Hội Chủ là Hyunsung mà, nên cậu muốn làm gì thì cứ làm.”
“Hình như cậu hiểu lầm gì đó rồi.”
“Không, đâu có hiểu nhầm đâu.”
“Tôi nghĩ vậy vì trông Kiyoung-ssi mệt mỏi quá. Tôi không có ý định tiến cử cô ấy ngay, vả bởi Hyejin-ssi rất khó chịu về điều này…”
“Tôi hiểu.”
“Ừ.”
Cậu ấy phản ứng đúng như tôi mong đợi. Thông thường, nhưng gì mọi người nói trong tình huống này sẽ là “Tôi làm điều này vì bạn”. Tuy nhiên điều đó đã không xảy ra. Tôi không tức giận hay khó chịu, nhưng khi tôi tiếp tục lộ ra thái độ thất vọng một cách kỳ lạ, có thể thấy được vẻ bặt bối rối của cậu ấy.
‘Cậu còn không biết sao tôi lại làm điều này.’
Để ví dụ thì, tôi thực hiện một bước đi đặc biệt, cái gọi là “biết sao tôi lại thất vọng không?”
Tất nhiên, hiệu quá vượt mức tưởng tượng của tôi.
Tổn thương Hyunsung là điều khiến tôi đau đớn, nhưng tôi phải hoãn việc thăng tiến của Cho Hyejin càng lâu càng tốt.
“Ừm, Hyunsung-ssi này… Cậu hãy quên những gì tôi nói trước đây đi. Đó chỉ là suy nghĩ cá nhân thôi. Nếu cậu thấy Hyesjin phù hợp với công việc thì cứ bổ nhiệm đi, không sợ tôi từ chối đâu.”
‘Bỏ hết gánh nặng đi!’
“A! Tôi nói vậy thôi, nhưng không có gì hiểu lầm hết. Tất nhiên cậu có thể nghĩ như vậy cũng được.”
“Tôi đâu có thất vọng.”
‘Tôi thất vọng! Tôi thất vọng đấy nhé.’
Tôi vặn vẹo như những gì tôi nói. Mặc dù cậu ấy nghĩ rằng tôi ôn với điều đó, nhưng sẽ rất khó để cậu ấy bổ nhiệm Cho Hyejin lúc này. Không cần biết Hyunsung ngu ngốc đến đâu, tôi biết cậu ta không chậm tiêu thế.
‘Chắc hoãn được chút rồi nhỉ…’
Tôi biết Cho Hyejin sẽ đảm bảo được vị trí cao cho bản thân. Tôi cũng biết tôi sẽ có thẩm quyền để tận dụng cô ấy một cách hợp lý. Sẽ thật phí nếu loại bỏ thành viên có năng lực.
Hình ảnh người tố giác của cô ấy cũng sẽ hữu ích cho hình ảnh của chúng tôi. Nếu không sử dụng một người mạnh mẽ và thông minh như vậy thì thật là thiếu hiểu biết.
Vấn đề duy nhất là khi cô ấy đi vào.
Nó như một trò chơi kéo co để tranh giành quyền lực ấy. Tuy nhiên, một khi những vấn đề xung quanh cô ấy được giải quyết ổn thỏa, tôi sẵn sàng làm việc chăm chỉ hơn bất cứ ai để khai thác triệt để tài năng của cô ấy.
Cứ như con chó ấy.
“Hừm. Tôi đi đây, Hyunsung-ssi.”
“Hả?”
“Bữa ăn kết thúc rồi. Tôi phải chuẩn bị để đến Lâu đài Đá.”
“À, ừ…”
“Tôi sẽ đặt những món cơ bản trước, còn cần gì thêm thì mong cậu chỉ dẫn và gửi dưới dạng tư liệu nhé.”
“Cái đó…”
Đã đến lúc tôi phải đi, và khi mở cửa, tôi thấy một nhân viên hội chuẩn bị bước vào.
“Ồ. Kiyoung-ssi!”
Đó là lúc Kim Hyunsung quyết định níu kéo tôi, cậu ta lớn tiếng gọi tôi lại. Trong khoảnh khắc đó, mọi ánh mắt đều tập trung vào chúng tôi. Tôi có thể thấy hầu hết các thành viên của hội đỏ mặt. Một số nhân viên nữ còn bắt đầu la hét.
‘Cái gì…
“Tôi vẫn còn điều muốn nói!”
Bầu không khí quanh chúng tôi trở nên rất khác thường. Tôi nghe thấy một vài câu kiểu “đã bảo rồi mà”.
Tôi lập tức nhận ra những người này đang nghĩ gì.
‘Không phải vậy… Chết tiệt…’
“Cái đó… Tôi đã nghĩ không thông, Kiyoung à…”
‘Tôi hiểu rồi. Bỏ tay tôi ra.’
“Tôi chỉ muốn giảm bớt gánh nặng cho cậu thôi mà…”
‘Nghe còn kỳ quặc hơn đấy!’
Kim Hyunsung dường như phải đấu tranh với bản thân một chút trước khi nói thêm.
“Như Kiyoung-ssi đã nói, tốt hơn là nên trì hoãn một chút. Nếu cậu cảm thấy khó xử thì tôi thành thật xin lỗi. Tôi biết thời điểm này hơi lạ, bởi cậu mới quay trở về.”
“Không, cái đó…”
“Kiyoung-ssi cũng cần thêm thời gian để hiểu về Hyejin-ssi. Tôi cũng hiểu rằng các hội viên khác có thể thấy không thoải mái. Tất nhiên hẳn Kiyoung-ssi cũng thấy vậy. Cậu sẽ thấy xấu hổ chút, và rồi thất vọng như lẽ tự nhiên. Tôi đã không nghĩ kỹ điều này.”
Đó thực sự giống một lời xin lỗi chân thành.
Có vẻ có một sự hiểu lầm kỳ lạ xảy ra, nhưng nó không tệ. Jung Hayan không phải người duy nhất tệ trong mấy khoản quan hệ con người này.
Kẻ quy hồi thân yêu, người sống nhiều mạng hơn tôi, lại khá vụng về. Hắn như một đoàn tàu vậy - thẳng thắn, không linh hoạt.
‘Cậu ấy là người phán xử thông thái.’
Thực tế là cậu chàng này đã trải qua rất nhiều điều mà vẫn giữ được nhân cách của mình, thật đáng kinh nạc. Kim Hyunsung à tôi gặp trong kỳ hướng dẫn khác với Kim Hyunsung bây giờ. Cậu ấy dường như đã dần hồi phục rồi.
‘Không tệ.’
Việc cậu ấy là người tốt bụng đã an ủi tôi phần nào. Nếu tôi là cậu ấy, tôi sẽ không xin lỗi trong tình huống này đâu.
‘Nó thực sự không tệ chút nào.’
Tôi ngước lên nhìn cậu ấy trước khi nói thêm lần nữa.
“Không. Không sao đâu, Hyunsung-ssi.”
Nửa lời nói của tôi là chân thành.
‘Tôi sẽ tha thứ cho cậu, đồ khốn.’
***
Đọc webtoon tại: Kí Sự Hồi Quy | Vlogtruyen.net
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook