Ký Sự Hồi Quy
-
Chapter 169: Tin tưởng rồi bị phản bội (1)
Chương 169: Tin tưởng rồi bị phản bội (1)
“Ừm, Chủ nhân. Điều này có thực sự ổn không ạ?”
“Gì?”
“Rằng ngài đã giao cho Lee Kiyoung của Lam Hội làm tổng chỉ huy…”
“À. Không cần phải lo lắng đâu.”
“Sao cơ? Nhưng… Những gì ngài đang lên kế hoạch…”
“Trước hết, chúng ta phải đối phó với những gì sắp xảy ra đã. Dù sao thì Lee Kiyoung cũng đến từ Lindel, và ngay cả khi tầm ảnh hưởng của cậu ấy tại Lâu đài Đá được lan rộng, thì vẫn sẽ có giới hạn thôi. Không, đúng hơn là điều này sẽ tốt cho ta. Vẫn còn thu được nhiều lợi ích lắm.”
“À…”
“Cậu ấy là người hiểu rõ mối quan hệ cho và nhận là gì. Lee Kiyoung từ Lam Hội… Hahaha.”
Tôi đã nghĩ như vậy. Anh ta đã làm tôi ngạc nhiên khi dành nhiều thời gian hơn trong Lâu đài Đá.
Lúc đầu, tôi chỉ nghĩ đó là một đứa trẻ may mắn. Đối với tôi, dường như cậu ta có được trạng thái hiện tại bằng cách lợi dụng danh hiệu “Người tình của Nữ hoàng lính đánh thuê Đỏ.”
Tuy nhiên, thời gian qua, tôi phải thừa nhận rằng những gì cậu ấy thể hiện là khác thường. Tôi tự hỏi làm thế nào để cậu ta có được sức mạnh như hiện tại, nhưng điều đó không quan trọng. Quan trọng là thái độ đối với việc sử dụng quyền lực cơ.
‘Cậu ta hiểu đấy.’
Tôi có cảm giác cậu ta hiểu rõ hơn bất cứ ai cách đối phó và tận dụng quyền lực của mình.
Trên thực tế, cậu ta còn mới tới Lâu đài Đá được vài ngày. Ấy thế mà đã làm quen được với chủ nhân của hầu hết các gia tộc vừa và nhỏ rồi.
‘Tất nhiên điều này là do mình…’
Tôi thấy hơi buồn cười, nhưng có lẽ cậu ta thấy tôi có phần đáng nể. Là một con người, Lee Kiyoung coi trọng sự hiệu quả và có thể lôi kéo bất cứ đối thủ nào về phe mình. Cậu ấy cũng khen thưởng cho lòng trung thành, khiến mọi người thấy cậu ta rất hữu ích.
Kết quả ra sao ai cũng rõ.
Tình hình của Lâu đài Đá đã thay đổi rất nhiều, từ những khía cạnh lớn như kinh tế, chính trị cho đến những khía cạnh nhỏ hơn mà ban đầu còn không đáng nói. Mọi chuyện đã đến mức, các vấn đề của Lâu đài Đá có thể được giải quyết mà không cần Lee Kiyoung.
‘Đó là toàn bộ khả năng rồi.’
Khi nghĩ về điều này, tôi thấy hội phó Park Ga-ul đang tiến lại chỗ tôi.
“Tôi hiểu suy nghĩ của Hội chủ, nhưng kỳ lạ thay, tôi cũng thấy lo lắng về điều đó…”
“Không có gì phải lo đâu.”
“Okay…”
“Dù cậu đang nghĩ gì đi chăng nữa, tôi cũng không ngốc đến vậy… Nghe nói cậu ta cũng không thân thiết lắm với Cho Hyejin. Điều đó nghĩa là sao?”
“A.”
“Có nghĩa là cậu ta cũng chỉ là người bình thường như chúng ta thôi. Hầu hết các giao dịch tại Lam Hội đều thuộc loại có dấu hiệu ràng buộc với pháp luật. Hợp đồng mà cậu ấy kí với tôi ngay từ đầu đã không hợp pháp, đúng không? Đó là ép buộc rồi.”
“À, nó… chắc hẳn là vậy…”
“Nếu gom hết những chuyện ta nghe được lại, có vẻ như cậu ta cũng đã có rất nhiều hành động vô lương tâm. Cậu ta thân với tôi hơn là Cho Hyejin. Trên thực tế, tôi nghĩ rằng mình có thể giữ mối quan hệ này mà không gặp bất kỳ hậu quả nào.”
“Hội chủ… Ngài có định nói với hắn về việc của chúng ta không?”
“Không.”
“Phù…”
“Vẫn còn quá sớm.”
“Vậy thì… Ý là cuối cùng ngài vẫn sẽ nói ra sao?”
“Càng nghĩ thì tôi thấy đâu có tệ đến vậy. Khi cậu ta vào cuộc chắc cũng đáng xem lắm. Cậu có tưởng tượng được rằng Lee Kiyoung đến từ Lindel sẽ cho ta thấy thái độ như thế nào khi đi vào thế giới ngầm không? Chúng ta cũng có thể làm lớn chuyện chút… Cậu ta cứ bám lấy cái đấu trường cũng được. Cậu ta cũng có thể dạy cho những kẻ coi thường Tiểu Thạch hội một bài học đó.”
“Lời của hội chủ chắc chắn là hợp lý rồi, nhưng mà… Tôi vẫn hơi lo lắng. Tôi cứ nghĩ rằng nếu lại gần cậu ấy quá thì sẽ không tốt lắm…”
“À. Tôi cũng đang cẩn thận mà, nên đừng có lo. E hèm. Giờ thì cứ tiến hành như đã định đi. Ai mà biết chứ. Khéo Lee Kiyoung còn trả Marlin cho ta ấy chứ… Hiện tại, nếu giả vờ trung thành sẽ có rất nhiều lợi ích. Cậu không cần phải lo quá nhiều đâu, tôi biết tôi đang làm gì mà, Ga-eul.”
“...”
“Tôi hơi lo lắng khi họ nói rằng tôi phải sống trên tường. Có mạng lưới thật là tốt mà.”
Hẳn là vậy rồi. Căn phòng của tôi rộng tới mức thiếu điều gọi là trại lính, và cảm giác thì dễ chịu hơn căn phòng đang ngồi đây.
Dù không thể gọi là xa hoa, nhưng nó vẫn tốt hơn những gì tôi nhận được sau khi thành phố chuyển sang tình trạng chiến tranh. Lee Kiyoung hẳn đã rất chu đáo.
“Ngay cả khi nhìn vào căn phòng chúng ta đang ở bây giờ… Cậu không thấy cậu ta quan tâm đến tôi nhường nào sao? Hehe, cậu ta cũng cần tôi mà.”
“Ừ.”
“Mà này, Park Ga-eul. Cậu có biểu lộ gì đó lúc trước ấy. Ý gì thế?”
“Không có gì.”
“Có phàn nàn gì sao?”
“Không. Không phải vậy. Nhưng có vẻ như mọi thứ đang diễn ra quá suôn sẻ rồi…”
“Không cần phải hoảng loạn đâu.”
“Cái người đó, bằng cách nào mà…”
“Hả?”
“Tôi sẽ nói rằng có hơi đáng ngại chút… Tất nhiên chỉ là cảm giác thôi, nhưng mà… Tôi thực sự thấy không ổn khi lại gần cậu ấy.”
“Chậc chậc. Cậu cẩn trọng quá rồi.”
“Tôi xin lỗi, hội chủ.”
“Không có gì phải xin lỗi cả. Tôi cũng thích điều đo. Tất nhiên, tin vào một thằng điên mới xuất hiện có hơi vô lý, nhưng tôi đã nghe được gì đó trong lần tiếp rượu gần đây nhất với Lee Kiyoung.”
“Hả?”
“Tôi không thích cá cược. Nhưng nếu thấy đáng thì phải chơi.”
“A.”
“Phù… Khi nghe được chuyện này, tôi cứ nghĩ cậu ta có thể làm bất cứ điều gì và sẽ thành công cơ. Dù cậu ta trẻ hơn tôi nhưng tôi vẫn có thể học được điều gì đó từ cậu ấy. Cậu nghĩ điểm khác biệt giữa tôi và cậu ta là gì? Hãy nhìn vào những gì mà cậu ấy đạt được. Có tin được Lee Kiyoung mới ở đây một năm không? Tất nhiên, phải có lý do gì đó thì mới thân với Nữ hoàng lính đánh thuê, nhưng giữa chúng tôi có nhiều điểm khác biệt quá rõ rệt.”
“Khác biệt gì cơ?”
“Mỗi khi cần lựa chọn, tôi không dám cược, nhưng Kiyoung thì có. Đó là lý do vì sao giờ đây tôi đang run rẩy trong Lâu đài Đá, và đó là lý do vì sao Lee Kiyoung có Lindel trong tay. Hiểu ý tôi không?”
“Vâng. Tất nhiên rồi, hội chủ.”
“Có nghĩa là cậu không thể có được thứ gì nếu không đánh cược. Ồ, đây cũng là những gì cậu ấy nói đấy. Có lẽ cậu ấy đang bảo tôi phải theo bước đấy. E hèm. Chuyện này dừng ở đây thôi. Đã đến giờ họp rồi nên tôi phải ra ngoài. Phòng hờ thôi… Mấy thứ đó vẫn được cất giữ cẩn thận chứ?”
“Vâng, thưa hội chủ. Tất cả đều được giữ trong nhà kho của hội.”
“Quả trứng thì sao?”
“Anh cứ yên tâm, chúng tôi đang canh giữ cẩn thận.”
“À, thế thì tốt. Như thế tôi mới có thể xoa nó mỗi khi xong việc được. Nhớ chăm lo bên ngoài nữa nhé. Vào những lúc thế này, ta phải chăm chỉ hơn. Nhớ để ý mấy người kia nữa.”
“Vâng.”
Sau một hồi trò chuyện, tôi bước ra ngoài, chỉ thấy một bức tường lớn.
Tôi có thể nhìn thấy những người lính đang tuần tra bên ngoài từ phía trên tường thành, cũng như các thành viên huấn luyện chung, và cả những người đeo phù hiệu của Lính đánh thuê Đỏ nữa.
Tất nhiên, nổi bật nhất là người phụ nữ với mái tóc đỏ đứng giữa bọn họ.
‘Cha Hee-ra?’
Dù Lee Kiyoung nói rằng cậu ấy có thể nhận được sự hỗ trợ từ Hội lính đánh thuê Đỏ, nhưng tôi còn không nghĩ họ thực sự sẽ đến.
Xét đến cơ thể cường tráng, rắn chắc và ấn tượng đó, đây thực sự là Nữ hoàng lính đánh thuê như tôi đã nghe nói. Chỉ nhìn cô ấy thôi cũng khiến tim tôi đập thình thịch rồi, nên tôi không cần phải nói gì thêm nữa.
‘Cậu ta bảo rằng biết cô ấy từ Trái Đất sao?’
Thành thật mà nói, nếu ai đó hỏi tôi có ghen hay không, chắc chắn tôi sẽ thừa nhận.
Nữ hoàng lính đánh thuê Đỏ thực sự rất mạnh mẽ, nhưng vẻ đẹp bên ngoài của cô ấy cũng khiến tôi không nói nên lời. Đôi môi đỏ rực, đôi mắt mạnh mẽ và mái tóc rực lửa của cô ấy, cứ như nữ thần trong huyền thoại vậy.
Khi đang ngây người nhìn cô ấy một lúc, có thể thấy cô ấy đang mỉm cười vẫy tay lại với tôi. Tôi lập tức chỉnh đốn tư thế của mình. Càng lịch sự thì càng tốt mà. Khi tôi quay lại, cô ấy đã biến mất. Chắc là đã đến phòng họp rồi.
Vào phòng họp sau Nữ hoàng lính đánh thuê, quả là không thể tưởng tượng nổi.
Tôi cố giữ vững tinh thần và chạy đến phòng họ, thấy rằng mọi người đã tụ tập đông đủ và trò chuyện với nhau.
‘Mình đến muộn sao?’
Thấy như bản thân mắc sai lầm là điều tự nhiên.
Căng thẳng đã được giải tỏa đôi chút. Xét rằng chúng ta đang ở trong một cuộc chiến bình đẳng, nó không khác gì phạm tội lớn vậy.
“Cậu đến muộn.”
“À… Vâng, tôi xin lỗi.”
“Thôi, không sao đâu, hội chủ Tiểu Thạch hội. Việc thành lập tiểu đội vẫn chưa xong mà. Tuy nhiên, tôi hi vọng rằng cậu sẽ bắt đầu nghiêm túc thực hiện từ hôm nay.”
‘Thôi xong.’
“Tôi thực sự rất xin lỗi.”
Thấy Lee Kiyoung nói như thể không phải vấn đề gì to tát, tôi thấy thật vui.
‘Thật tuyệt khi trở thành bạn của người có quyền.’
“Chúng ta tiếp tục nói chứ nhỉ.”
“Vâng.”
“À. Hội chủ của Tiểu Thạch hội cũng mau ngồi xuống đi. Chúng ta đang trong quá trình thành lập tiểu đội đấy.”
“Vâng.”
“Chúng tôi đã quyết định rằng các bang hoặc hội có quy mô nhỏ sẽ được hợp nhất lại với nhau. Dù chúng tôi đã cố gắng để trao quyền tự chủ nhiều nhất có thể, nhưng chúng tôi cũng mong anh sẽ thông cảm do điều này phải được tổ chức theo quy hoạch.”
“Sao cưng lại nói thận trọng thế? Nếu một tổng chỉ huy ra lệnh thì phải xong mà. Đúng không? Không tuân theo mệnh lệnh có thể bị trừng phạt bởi luật quân sự. Tất cả những gì cưng phả làm là cắt cổ họ thôi. Có ai nghĩ tôi sai không?”
“Vâng. Cô nói phải, Cha Hee-ra.”
“À… Ừ, tất nhiên. Những lời của Nữ hoàng lính đánh thuê là chính xác.”
“Thấy chưa? Ai cũng đồng ý kìa. Trong thời chiến, mệnh lệnh của chỉ huy là tuyệt đối. Điều này cung tương tự với Lindel và Lâu đài Đá, vì vậy không quan trọng xuất thân. Ta không mềm mỏng như cục cưng của ta đâu. Làm trái lệnh đồng nghĩa với chết.”
“Vâng… Vâng!”
“Tốt.”
“Hee-ra…”
“Được rồi. Được rồi. Tôi sẽ im lặng. Đừng nhìn tôi như vậy chứ, cưng.”
Khi tôi nhìn quanh, rõ ràng các bang chủ và hội chủ đều cố tránh giao tiếp bằng mắt với Nữ hoàng lính đánh thuê càng nhiều càng tốt. Tuy nhiên, lúc này cô mới nhận ra điều đó. Có lẽ đó là một phản ứng tự nhiên.
Cô ấy là người quyền lực nhất Lindel, và là một trong năm người quyền lực nhất Thánh Quốc, vì vậy những người tự do trong Lâu đài Đá ở cùng một chỗ với người phụ nữ như vậy sẽ không đúng lắm.
Tuy nhiên, khi nhớ lại cách cô ấy vẫy chào, có vẻ như cô ấy rất khách khí với tôi. Có lẽ là do người tình của Nữ hoàng lính đánh thuê đã nói trước với cô ấy.
‘Tôi sẽ an toàn. Cảm ơn cậu, Lee Kiyoung. Hehe.’
Tôi là người đóng vai trò quyết định trong việc đề bạt Lee Kiyoung làm chỉ huy, vì vậy tôi có thể thấy được những phần thưởng ngọt ngào hơn.
“À. Sẽ tốt hơn nếu thông báo về lịch trình trước. Đầu tiên, tôi sẽ nói về Bức tường Thành phố Đầu tiên trước.”
“Vâng.”
“Trường hợp của Bức tường thành phố đầu tiên, tôi nghĩ rằng tốt nhất là có một người tôi tin tưởng bởi vì ở đó có khá nhiều rủi ro.”
‘Đúng vậy.’
Có lẽ một trong những công hội có quy mô tương tự Tiểu Thạch hội sẽ tham gia.
Có thể giảm bớt quy mô của các đối thủ cũng là lợi thế lớn.
“Tiểu Thạch hội sẽ tiếp quản Bức tường Thành phố Đầu tiên.”
“Hả?”
‘Cái…’
Đầu tôi quay mòng mòng.
Điều khiến tôi chú ý là Lee Kiyoung và nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt hắn.
‘Cái… Cái thằng chó đẻ!’
***
Đọc webtoon tại: Kí Sự Hồi Quy | Vlogtruyen.net
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook