Ký Sự Hồi Quy
-
Chapter 211: Linh cảm được điều không lành (3)
Chương 211: Linh cảm được điều không lành (3)
‘Yoo Ahyoung …’
Tất nhiên, cô ấy là mục tiêu tuyển dụng số một của tôi rồi.
Mặc dù cô ấy chưa có thành tích nào liên quan đến cấp bậc của mình và thuộc tính của cô ấy thậm chí vẫn còn chưa phát triển, nhưng chắc chắn là cô ấy có tiềm năng. Mức độ tài năng trong sức mạnh của cô ấy là anh hùng, và sức chịu đựng của cô ấy là huyền thoại.
Tôi không cảm thấy rằng khả năng bố trí của cô ấy sẽ đủ để làm người ở tiền tuyến trước đâu, nhưng tôi biết chuyện đó sẽ trở nên khả thi nếu tôi đưa cô ấy đến Lam Hội và huấn luyện cho cô ấy một cách chuyên sâu.
‘Mặc dù cô ấy có hơi bị động …’
Vì số lượng thực tập sinh quá đông nên tính cách và khả năng của họ cũng rất đa dạng. Nếu cho tôi phân loại bọn họ, phần lớn sẽ có khoảng ba nhóm.
Những người muốn hành động một mình.
Hầu hết các đội tấn công đều sẽ thuộc về phe này.
Bởi vì họ là những người nhận thức rõ nhất về những gì bản thân nên làm và những chuyện sẽ xảy ra kể từ bây giờ, nên loại người này dường như cố gắng làm mọi thứ một mình. Bên cạnh các bài giảng và các khóa đào tạo, họ phân chia thời gian và hành động vô cùng tích cực.
Những người chỉ làm những gì họ được yêu cầu.
Về tỷ trọng, đây là nhóm có tỷ lệ cao nhất. Họ học hành chăm chỉ theo các bài giảng và chương trình giáo dục, họ cũng biết lo lắng về tương lai, nhưng lại không thể hiện nhiều nỗ lực cũng như là cố gắng sau khi thời gian đào tạo hoặc chương trình giáo dục kết thúc.
Những kẻ thậm chí còn không đáng có được miếng ăn nữa chứ đừng nói đến tiềm năng phát triển.
Cuối cùng, chúng tôi gặp phải những thứ rác rưởi không đáng nói đến. bọn họ không có nhiệt huyết, cũng chẳng có thành tích, và là thứ cặn bã rác rưởi của trung tâm giáo dục.
Chúng tôi có thể đoán được tương lai của hầu hết những kẻ đó cuối cùng cũng sẽ kết thúc cuộc sống trong khu ổ chuột hoặc chỉ lo kiếm ăn sau khi học xong thôi.
‘Hừm …’
Chính xác mà nói, Yoo Ahyoung là một nhân vật nằm giữa nhóm hai và nhóm ba.
Mặc dù cô ấy có vẻ như thuộc loại thứ ba, nhưng cô ấy đã bắt kịp tiến độ một cách kỳ lạ. Thành tích luyện tập của cô ấy không tệ, cứ như thể cô ấy đang quyết tâm chứng tỏ rằng chỉ số sức mạnh của mình là huyền thoại vậy.
Thành thật mà nói, nếu cô ấy không tài năng, tôi sẽ không chú ý đến cô ấy nhiều đến thế này đâu.
‘Nhưng bởi vì cô ấy có tài năng …’
Điều quan trọng là không có thì cũng phải có tài năng bằng mọi cách vì lợi ích của Lam Hội.
Một năm đã trôi qua khi sống ở hội của Kim Hyunsung. Trong khi xem xét các cấp độ tài năng và cửa sổ trạng thái của nhiều nhân vật, một suy nghĩ đã bắt đầu xuất hiện trong đầu tôi.
Đáng ngạc nhiên, việc tìm kiếm những người có cấp độ tài năng huyền thoại là một chuyện thường gặp.
Việc tôi cảm thấy như vậy cũng là điều tự nhiên thôi.
Park Deokgu và tôi là những người duy nhất không có tài năng thiên bẩm như vậy trong hội của Kim Hyunsung, và những người tôi gặp được và nhìn thấy mỗi lần khác nhau thì luôn có điểm gì đó rất đặc biệt ở họ. Nếu đó không phải là vì cấp độ tài năng của họ, thì cũng là vì thuộc tính riêng hoặc đẳng cấp đặc biệt của họ. Vậy nên, tiêu chuẩn của tôi cũng tự nhiên tăng lên.
Tuy nhiên, sau khi đến trung tâm giáo dục, tôi nhận thấy rằng không có nhiều người có tài năng cấp độ huyền thoại.
‘Nghĩ lại thì, ngay cả bản thân Cho Hyejin cũng không có tài năng ở cấp độ huyền thoại.’
Ngay cả khi một người có chỉ số cấp bậc anh hùng, họ có thể cũng đã đủ mạnh rồi. Có sự khác biệt giữa cấp độ anh hùng hoặc thấp hơn với các cấp độ từ anh hùng trở lên. Tuy nhiên, cấp độ anh hùng có nghĩa là ít nhất bạn cũng có thể tăng chỉ số của mình lên 90.
‘Nếu nghĩ theo hướng như vậy, thì chắc tôi cũng không tệ lắm.’
Dù sao, điều quan trọng là cô ấy là một người tài năng.
Mặc dù cô ấy thiếu nhiệt tình, tôi vẫn muốn khen cô ấy chỉ vì đã theo sát tôi mà không bị tụt lại trong quá trình luyện tập hoặc ở trên lớp học. Có lẽ môi trường xung quanh cô ấy đã giúp ích cho cô ở một mức độ nào đó. Ở Lớp C, vị trí của cô ấy cô đơn đến lạ lùng.
‘Có lẽ là do tôi.’
Dù sao, lòng ghen tuông cũng có thể khiến một người trở nên xấu xí mà.
Cô ấy sẽ không được chú ý nhiều ngoại trừ bộ ngực khủng cho đến khi tôi nói chuyện với cô ấy, vì vậy việc cô ấy thu hút sự phẫn nộ của mọi người là điều đương nhiên thôi.
Trong khi tôi nghiền ngẫm chuyện này trong đầu, tôi nghe thấy Sun Hee-young gọi tôi.
"Tôi nghĩ rằng việc tuyển dụng gần như là chắc chắn rồi."
"Ah, cô đang nói về Yoo Ahyoung đúng không?"
"Không, cái người còn lại cơ."
"Lee Chang-ryul hả?"
"Đúng vậy. Hyunsung-ssi dường như cũng đã quyết định điều đó rồi. Tất nhiên, lúc đầu anh ấy hơi nghi ngờ, nhưng … ”
"Nghĩ lại thì không phải cô từng nói rằng cậu ấy đã có một trận cãi lộn vì bất đồng quan điểm với Ye-ri sao?"
"Đúng vậy. Kết quả lại có một chút khả quan. Cô ấy nói rằng cô ấy thích việc anh ấy đang tìm cách để trở thành một sát thủ, và cô ấy còn nói anh ấy được sinh ra là để chiến đấu. ”
"Cô cũng đã xem nó à?"
"Đúng vậy. Lúc đó họ cần một nhân chứng, và họ cũng phải chuẩn bị nếu có chuyện gì xảy ra … Tôi không chắc về trận đấu của những người lính cận chiến, nhưng có vẻ như họ rất tuyệt vọng. Ngay khi họ bắt đầu, anh ấy ném cát nắm sẵn trong tay, và anh ấy không ngần ngại tấn công vào vị trí quan trọng. Ye-ri cũng hơi bối rối. Có vẻ như anh ấy đã giấu một cái ngòi trong miệng, vì vậy tôi nghĩ đó là lý do tại sao anh ấy đeo mặt nạ … Dù sao thì anh ấy cũng rất ấn tượng. ”
“Ahhh …”
Ngoài Yoo Ahyoung, nếu có ai đó mà tôi nghĩ sẽ được tuyển dụng, đó sẽ là Lee Chang-ryul, một cung thủ.
‘Tôi cảm thấy như trình độ tài năng của anh ta không được tốt cho lắm.’
Chỉ số nhanh nhẹn của anh ta thuộc hạng anh hùng trở lên, chỉ số sức mạnh lại thuộc hạng anh hùng trở xuống, trí tuệ có thể từ hạng anh hùng trở lên.
Tuy nhiên, các chỉ số còn lại của anh ta đều rất tệ. Tuy nhiên, tôi đã sử dụng một trong những quyền ưu tiên thương lượng trên anh chàng này bởi vì anh ta đã tự luyện cho mình chuyên môn cận chiến.
Thật ấn tượng khi anh ta quyết định trở thành một sát thủ, đẳng cấp hàng đầu của cung thủ.
Nó luôn giúp một người có một mục tiêu vững chắc. Tuy nhiên, tôi không biết liệu khả năng chiến đấu của anh ta có xuất sắc hay không bởi vì tôi chưa từng tận mắt chứng kiến …
‘Anh ta hẳn có gan lắm. Nó không khác gì tiết lộ bản chất thật của mình trong khi Hội Trưởng đang theo dõi cả. '
Ném cát để thử thách đối thủ và giải quyết trận chiến bằng đủ loại chiến thuật bí mật là một ý tưởng rất khó thực hiện đối với những người bình thường.
Có cảm giác như chúng tôi không chỉ kiểm tra anh ta. Mà anh ta cũng đã kiểm tra chúng tôi.
'Đây là phong cách của tôi. Mấy người nghĩ sao?'
Đó là những gì mà anh ta muốn nói.
Tất nhiên, Kim Hyunsung không phải kiểu người quan tâm đến điều đó. Thay vào đấy, đủ để cậu ấy thấy rằng anh ta là một thiên tài trong chiến đấu, vì vậy cậu ấy tự nhiên lại có ấn tượng khá tốt với Lee Chang-ryul.
Dù chưa ký hợp đồng chính thức nhưng anh ta đã được coi là thành viên của hội.
Nghe nói anh ta đã dùng bữa với Kim Hyunsung nên về cơ bản chuyện xác nhận hợp đồng cũng giống như vậy.
"Chuyện này tiến triển rất tốt."
"Đúng thế. Vậy bây giờ anh vẫn còn ba quyền ưu tiên à? ”
"Đúng vậy. Trên thực tế, không có người nào khác nổi bật hơn hai người đó, vì vậy, bây giờ, tôi vẫn còn đang phân vân lắm … ”
“Nhưng mà cuộc thao diễn cũng sắp diễn ra rồi …”
"Tôi đang vô cùng lo lắng đây."
Việc tuyển dụng này là để thành lập nhóm thứ hai của Lam Hội. Tuy nhiên, vấn đề nằm ở chỗ làm thế nào để tổ chức một hội nếu chỉ có Yoo Ahyoung và Lee Chang-ryul.
Giả sử rằng Ahn Ki-mo, người được xếp vào hàng giáo sĩ chiến đấu, cũng có thể được đưa vào hội thứ hai, tiền tuyến sẽ vững chắc vào lúc đầu, nhưng vị trí hậu phương sẽ quá kém nếu cứ như vậy.
‘Tôi không thể chỉ chọn một người ngẫu nhiên để tuyển dụng được.’
Tôi quan tâm đến chất lượng hơn là số lượng.
Vì đó là một yêu cầu từ người trở về đáng yêu, nên tôi phải tiếp tục suy nghĩ về loại hội mà tôi sẽ tổ chức. Điều đó không có nghĩa là tôi không thể tìm kiếm những người có tiềm năng, nhưng có rất nhiều người đã khiến tôi phải suy nghĩ lại, "Liệu tôi có nên tuyển họ không?"
Đến với Lam Hội giống như nói rằng một người có thể nhận được sự ủng hộ áp đảo, vì vậy tôi phải thận trọng ngay cả khi muốn tiết kiệm tài nguyên.
Đây là lý do khiến tôi và Sun Hee-young gần đây khá bận rộn. Jung Hayan, trong khi đó, lại có thể vui cười vì không biết về cách hoạt động trong lĩnh vực chính trị của hội.
“Hee-young-ssi, tôi muốn đọc lại tài liệu về nhóm tấn công … Ah. Thực ra, cô có thể đọc nó trước cũng được ”.
"Không. Không đâu. Anh có thể đọc nó trước mà. Dù sao thì tôi cũng sẽ đi ngay đây … tôi còn có việc phải làm hôm nay ”.
"Được rồi."
Sun Hee-young, người đưa lại những tờ giấy cô ấy đang đọc cho tôi, cúi đầu nhẹ và sau đó rời đi.
Sau khi chào tạm biệt, tôi cũng bắt đầu đọc lướt qua tài liệu, trong đó có một bộ hồ sơ ngắn gọn và số liệu thống kê của đội tấn công. Mặc dù tôi đã kiểm tra chúng bằng Tâm nhãn của mình, tôi cũng cần một chỉ dẫn về mức độ phát triển đã đạt được trong thời gian mà bọn họ ở đây.
Khi tôi lật sang trang tiếp theo, một cái tên quen thuộc chợt hiện ra.
Han Sora.
Đương nhiên, tôi không để ý đến cô ta nhiều sau khi tôi nói chuyện với Hayan.
‘Điểm của cô ta tốt hơn tôi nghĩ đấy. Cô ta chắc cũng có thể bắt kịp … '
Có vẻ như cô ta không vô dụng như tôi nghĩ vào lần đầu tiên. Tôi đã từng nói với thái độ hơi gay gắt vào lúc đó, nhưng người phụ nữ này dường như bản thân cô ta có gì đó rất đặc biệt, vì cô ta thuộc đội tấn công mà. Cuối cùng cô ta vẫn sẽ đạt đến giới hạn, nhưng vì tỷ lệ pháp sư có thể sử dụng được là rất ít, cô ta là một tài năng mà các bang hội có quy mô vừa hoặc lớn đều muốn thu nhận.
Hội lính đánh thuê đỏ dường như đang bí mật quan sát cô ta, nhưng tôi đã không ngăn cản họ lại.
Điều này là do, cũng như tôi đã làm với Ito Souta và Lee Seol-ho vậy, tôi biết không cần thiết phải xảy ra xô xát với người phụ nữ này.
‘Dù sao thì cuối cùng cô ta cũng sẽ gục ngã thôi …’
Ngay lúc đó, đột nhiên từ bên ngoài vang lên một âm thanh lớn.
"Xin mời vào."
Cánh cửa từ từ hé mở, để lộ ra một khuôn mặt quen thuộc.
"Cái quái gì thế?"
Tôi không thể không thốt lên điều này. Hóa ra là Han Sora, người đang mỉm cười nhẹ nhàng, nhìn tôi.
‘Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới …’
Thật khó coi khi thấy cô ta trông tự tin như vậy.
Tôi không biết cô ta đang nghĩ gì nữa, nhưng cô ta có vẻ khá là mong đợi.
"Anh có tò mò về lý do tại sao tôi có thể ở đây không?"
Tôi không tò mò lắm. Chỉ có một lý do duy nhất khiến một thực tập sinh có thể ở đây thôi.
"Cô đã có một cuộc phỏng vấn với Hội lính đánh thuê đỏ à?"
"Chính xác."
"Đây là nơi mà các thực tập sinh không thể vào. Tôi nghĩ tốt hơn là cô nên ra ngoài thì hơn."
Tôi lắc đầu với cô ta. Tuy nhiên, cô ta vẫn kiên trì ở lại.
“Tôi đến vì tôi muốn nói ra một chuyện, hay đúng hơn, tôi muốn đề nghị một vài chuyện. Tôi đoán chúng ta có thể coi đây là một thỏa thuận. Ah! Tất nhiên rồi, tôi còn muốn gửi lời xin lỗi vì hành vi thô lỗ ban nãy của mình nữa ”.
“…“
Ngay khi tôi khép ngón tay lại, tôi bắt đầu nghĩ đến Juliana. Tôi cảm nhận được Han Sora đang lo lắng.
“Tốt hơn là anh đừng có đe dọa tôi. Không phải là dù thế nào thì nó cũng vô dụng à? Chẳng phải có quy tắc là người hướng dẫn không được chạm vào học viên hay sao? "
“Quy tắc đó cũng không phải là tuyệt đối đâu. Vậy nên, sẽ tốt hơn nếu cô quay trở lại nơi cô đã xuất phát một cách lặng lẽ ”.
“Nhưng mà chuyện này cũng có thể giúp được anh đấy . "
“Chà …”
“Tôi muốn gia nhập vào Lam Hội.”
"Tôi không quan tâm."
“Thực ra, tôi đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng tôi không nghĩ chuyện bắt đầu với Lam Hội là một điều tồi tệ. Nếu anh đề nghị chiêu mộ tôi với những điều kiện tuyệt vời, tôi luôn sẵn sàng tham gia ”.
Tôi không biết cô ta tự tin đến mức nào, nhưng rõ ràng là cô ta rất nực cười. Cô ta có thực sự nghĩ rằng tôi sẽ đồng ý và đề nghị ký kết hợp đồng với cô ta không?
“Tôi cũng không nghĩ đó là một lời đề nghị tồi tệ dành cho Lam Hội đâu. Dù sao nhân lực pháp sư cũng có chút khan hiếm mà, đúng không? ”
“Cô không đủ tiêu chuẩn. Và một giao dịch chỉ có thể được thiết lập khi có một cái gì đó để trao đổi giữa hai người với nhau thôi. Từ ‘thỏa thuận’ là từ yêu thích của tôi, nhưng bất cứ ai cũng có thể thấy rằng cô chả có ích lợi gì đối với tôi cả ”.
"Tôi không biết. Tôi không chắc ai trong số chúng ta mới là người không đủ tiêu chuẩn đâu … Anh nghĩ rằng mình là một kẻ rất gì và này nọ chỉ vì anh đang ở trong vòng tay của người hướng dẫn Jung Hayan à. ”
‘Con khốn điên này.’
“Và anh đã hoàn toàn sai lầm rồi. Tôi ở đây để thực hiện một thỏa thuận và điều này cũng khá hấp dẫn đối với anh mà, phải không? ”
"Thế cô có thể cho tôi những gì nào?"
“Danh tiếng của anh. Và mọi thứ khác."
"Thật là nhảm nhí."
Trước câu trả lời của tôi, Han Sora bắt đầu xé quần áo của cô ấy. Mặc dù tôi đã có thể nhìn rõ được tình hình nhưng tôi không hiểu tại sao cô ta lại làm như vậy.
‘Cô ta thực sự đang phát điên mà …’
Khi lần đầu tiên đến thăm tôi Cha Hee-ra, tôi không biết liệu Cha Hee-ra có cảm thấy như vậy không, nhưng tôi thực sự không thể hiểu được cái con điên này.
“Tôi nghĩ bây giờ cuộc trò chuyện đã suôn sẻ hơn một chút rồi nhỉ … Thế anh nghĩ sao?”
Kế hoạch tốt nhất của cô ta có thực sự là dính vào một vụ bê bối tình dục không vậy?
‘Tôi có nên giết cô ta không đây?’
Chuyện này sẽ hơi khó xử một chút, nhưng tôi đủ tự tin để vượt qua nó.
Dù sao thì người kia cũng là một thực tập sinh không ra gì, và tôi có đủ quyền lực để có thể thao túng dư luận. Tất nhiên, tôi không thể dễ dàng che đậy sự thật rằng một người hướng dẫn đã giết học viên trong khi cuộc thao diễn thì sắp được tổ chức, nhưng khuôn mặt của cô ta khiến tôi khó chịu đến mức tôi không thể chịu đựng được.
Đúng lúc có người gõ cửa, một giọng nói quen thuộc lại vang lên.
“Oppa? Em có thể vào được không?"
Jung Hayan xuất hiện đúng lúc. Không ổn rồi, đây không phải là lúc thích hợp. Đúng hơn là mọi việc có thể đã nằm trong tính toán của cô ta. Cô ta đã sử dụng bộ não của mình khá tốt đấy.
Trong khi đó, Han Sora có vẻ rất đắc ý.
"Nhanh thôi, người hướng dẫn Jung Hayan sẽ bước vào. Anh có ổn không đấy?"
Một khi Jung Hayan bước vào, người gặp phải nguy hiểm sẽ là cô ta, chứ không phải tôi đâu.
“Anh không muốn mất tất cả những gì mình đã dày công gây dựng, đúng không? Sẽ không tốt cho anh nếu bị vướng vào một vụ bê bối tình dục như vậy đâu. Nếu anh gặp vấn đề với người hướng dẫn Jung Hayan, thì mọi chuyện sẽ không tốt chút nào … ”
"Con khốn điên này."
“Cảm ơn vì lời khen ngợi, thưa người hướng dẫn. Tôi đã nghe được điều đó rất nhiều rồi ”.
Tôi cảm thấy như cô ta thậm chí còn không hiểu tôi đang muốn nói gì. Đột nhiên tôi lại cảm thấy vô cùng kiệt sức.
‘Tôi sẽ làm gì với đứa trẻ này đây?’
“Chà …”
“Anh không cần phải lo lắng quá đâu. Nếu anh chịu suy xét đến vụ ký kết hợp đồng, điều này sẽ không xảy ra nữa. ”
“Có một chiếc áo choàng trong tủ bàn bên cạnh cô đấy. Chỉ cần mặc nó vào và đi ra ngoài một cách nhẹ nhàng. Sau đó tôi sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra cả ”.
"Gì cơ?"
“Cô chỉ là một con khốn ngu ngốc tự nghĩ rằng bản thân quá thông minh thôi. Tôi sẽ tự cảm thấy mình rất thảm hại nếu tôi quyết định đùa giỡn với cô. Chỉ cần đi ra ngoài thôi … Vậy là cô vẫn có thể được cứu. ”
“Tôi thực sự có thể đi ra ngoài được à? Anh sẽ phải hối hận đấy. Anh không thể nghe thấy giọng nói của người hướng dẫn Jung Hayan ở bên ngoài hay sao? "
“Nói chuyện với cô làm tôi bực mình quá. Ra ngoài đi. Tôi đang bận."
"Tôi chắc chắn đã cho anh một cơ hội rồi đấy nhá."
“Tôi cũng đã cho cô một cơ hội. Sự lựa chọn nằm ở cô thôi."
Tôi thấy cô ta cắn chặt môi. Rõ ràng là cô ta nghĩ tôi đang nói dối.
Tuy nhiên, cuối cùng, cô ta đã không mặc áo choàng, như lời tôi đã đề nghị với cô ta. Cô ta dường như không nhận ra rằng tôi nói điều đó chính là vì lợi ích của cô ta.
‘Tôi cũng không muốn thấy Hayan khóc …’
Tôi không phải là một người tồi tệ như vậy.
Vậy nên, thật là một cảnh tượng đáng buồn khi thấy cô ấy mở cửa ra sau khi phớt lờ mệnh lệnh của tôi.
"Ah ... Oppa à!"
Những gì Jung Hayan nhìn thấy sẽ chỉ là Han Sora, người gần như đang bán khỏa thân.
“Uh …”
Đã lâu rồi tôi mới nhìn thấy Jung Hayan với vẻ mặt méo mó như vậy.
***
Đọc webtoon tại: Kí Sự Hồi Quy | Vlogtruyen.net
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook