Ký Sự Hồi Quy
Chapter 226: Bữa tiệc (2)

Sẵn sàng

Chương 226: Bữa tiệc (2)

 

Tôi biết Hyunsung cũng sẽ cảm thấy như vậy.

 

Cậu ấy chắc chắn sẽ không bày tỏ điều đó ra một cách công khai, nhưng khi nhìn thấy tôi, một cảm giác chào đón ánh lên trong ánh mắt cậu ấy. Cả hai chúng tôi đều rất bận rộn nên thật tuyệt vời khi có thể nhìn thấy nhau như thế này. Bây giờ, chúng tôi trông giống như một cặp đôi bận rộn chỉ đang cố gắng tìm thời gian để được thư giãn.

 

Mặc dù cả hai đều ý thức được rằng chúng tôi đang sống chung một nhà, nhưng chúng tôi bận rộn đến mức chỉ có thể gặp nhau khi đi làm về.

 

Tôi biết bản thân tôi vô cùng bận rộn, và cả Hyunsung cũng vậy.


 

Tất nhiên, tôi không biết chính xác những gì cậu ấy đang làm, nhưng ít nhất tôi có thể chắc chắn rằng cậu ấy đã sẵn sàng cho tương lai sắp tới.

 

Kim Hyunsung rất siêng năng và không bao giờ làm hỏng bất cứ chuyện gì. Tôi cảm thấy tò mò không biết cậu ta đang lên kế hoạch gì đây.

 

"Cậu đây rồi."

 

Khi nhận thấy rằng chúng tôi đang đợi cậu, cậu ấy liền trả lời.

 

“Thứ lỗi cho tôi vì đã đến muộn. Có một vài chuyện đột xuất xảy ra.”

 

"Không sao đâu, Hyunsung-ssi."

 

“Tôi đã nghĩ mình sẽ kịp tham gia cùng mọi người …”

 

"Cậu đã nói cậu có một mối làm ăn với Hội Thiên Nga Đen à."

 

“Thực ra, tôi không nghĩ mình sẽ nói về chuyện này ở đây đâu. Sẽ tốt hơn nếu kể cho cậu nghe về chuyện đó sau khi bữa tiệc kết thúc. Bây giờ, chúng ta hãy chào đón sự xuất hiện của những người mới đến đi nào."

 

"Được rồi."

 

‘Có vẻ hơi nghiêm trọng rồi đây …’

 

Vì chúng tôi đã trải qua một khoảng thời gian dài bên nhau, nên thật dễ dàng để biết khi nào cậu ấy có chuyện gì đó không ổn. Biểu cảm của Kim Hyunsung chắc chắn không được tốt cho lắm. Rõ ràng là có điều gì đó đang làm cậu ấy phiền lòng.

 

Tất nhiên, biểu hiện của cậu ấy không hề quá rõ ràng, và ngay khi câu chuyện về những tân binh được kể ra, nét mặt của cậu ấy lại tràn đầy niềm hạnh phúc. Tuy nhiên, cậu ấy không thể lừa tôi.

 

‘Cậu ấy đang nghĩ về chuyện gì đó …’

 

Tôi chả thể dự đoán được chuyện gì vì mọi dấu hiệu đều không quá rõ ràng.


 

Tôi bắt đầu nhớ lại việc Park Yeon-joo của Hội Thiên Nga Đen đã liên tục nói chuyện với Kim Hyunsung. Tôi cứ tưởng vào thời điểm đó, cô ấy chỉ đang bày tỏ sự quan tâm, nhưng bây giờ nghĩ lại, tôi cảm thấy như họ đã có một cuộc trò chuyện khá nghiêm túc.

 

‘Có ai đang gây rắc rối à?’

 

Tôi không thể tưởng tượng được viễn cảnh Hội Lính đánh thuê Đỏ hoặc Hội Thiên Nga Đen sẽ gặp khủng hoảng.

 

Đầu tiên, Hội chủ Park Yeon-joo đang ở trong một trạng thái khá tốt, và ngay cả khi tôi nói chuyện với Lee Jihye, tôi không thể tìm thấy bất kỳ điều gì bất thường. Thế nên tôi không thể không cảm thấy phiền lòng được.

 

Sau khi Kim Hyunsung vỗ vai tôi, tôi bắt đầu di chuyển. Tất nhiên, mọi ánh mắt của các thành viên trong hội đều tập trung vào cậu ấy. Nhìn thấy cậu ấy cố gắng tham gia và giành lấy một chỗ ngồi là một cảnh tượng khá thú vị. Tôi nghĩ đã đến lúc cậu ấy phải nói điều gì đó, thế nên tôi quyết định thúc đẩy cậu ấy một chút.

 

“Xin hãy nói điều gì đó đi, thưa Hội chủ.”

 

"Đúng ha. Vì tất cả chúng ta đang tụ tập đông đủ như thế này nên Hyung-ssi cũng phải nói gì đó đi chứ ạ! ”

 

"Ah …"

 

Hyunsung có vẻ xấu hổ, nhưng cậu ấy lại không có chút gì là khó chịu. Cuối cùng, cậu ấy cũng đứng dậy.

 

"Được rồi. Cảm ơn mọi người rất nhiều. Trước hết, tôi xin lỗi vì đã đến muộn. Tôi đã cố gắng đến sớm nhất có thể, nhưng một số việc đột xuất không may đã xảy ra.”

 

“Đó cũng là vì công việc thôi, chứ cậu cũng đâu có muốn. Cậu thậm chí còn không cần phải xin lỗi. Cậu đang phải bận rộn chạy vòng vòng để nuôi sống chúng tôi mà. "

 

“Haha. Cảm ơn vì cậu đã nghĩ như vậy. Thực ra, tôi đã lên kế hoạch cho cuộc họp hôm nay, nhưng vì tôi không thực sự chuẩn bị nên việc phát biểu chúc mừng có vẻ khá là xấu hổ. Yoo Ahyoung, Lee Chang-ryul, Han Sora và Ahn Ki-mo … Tôi đã không thể nói chuyện nhiều với các bạn kể từ khi không còn ở trung tâm đào tạo, nhưng tôi cảm thấy các bạn là những người rất tốt. ”

 

Trên thực tế, họ được chọn dựa trên khả năng chứ không phải được dàn xếp sẵn, nhưng tôi giữ điều này cho riêng mình.

 

“Tất nhiên, các bạn hẳn có khả năng kết hợp chúng. Thực ra, với Chang-ryul-ssi, tôi đã tự mình kiểm tra rồi. Dù sao, rất vui được gặp tất cả các bạn. Nghe có vẻ là điều hiển nhiên, nhưng chúng tôi, Lam Hội, đang hướng tới một hội giống như đại gia đình vậy. Có lẽ không chỉ mỗi tôi mới có ý tưởng này đâu. "

 

"Đúng rồi."

 

“Lee Sang-hee và Hwang Jeong-yeon, người đầu tiên thành lập Lam Hội, cũng nghĩ vậy mà … Ngoài ra, Kiyoung-ssi, Hayan-ssi và Deokgu-ssi, những người đến đây đầu tiên, và Ye-ri, Hee-young- ssi, và Hyejin-ssi, những người đến sau đó, có lẽ đều đang nghĩ như vậy. Và cả Dialugia cũng thế.”

 

Mặc dù tình bạn giữa những người cùng hội có xu hướng hơi quá so với mức cần thiết, nhưng loại tình bạn này lại rất được hoan nghênh.

 

“Cảm ơn tất cả các thành viên đã làm cho hội này trở nên phát triển … Cảm ơn tất cả các bạn - những người mới đến. Các bạn sẽ không phải hối hận khi chọn Lam Hội đâu. Cuối cùng …"

 

“…”

 

“Chào mừng mọi người đến với Lam Hội.”

 

Khi tôi nhìn thấy cậu ấy nói chuyện với một nụ cười nhẹ trên môi, tôi phải thừa nhận rằng cậu ấy rất đẹp trai.

 

Nhìn khuôn mặt của Cho Hyejin và Kim Ye-ri đỏ lên một cách tinh tế, có vẻ như tôi không phải là người duy nhất nghĩ về điều này. Nếu Kim Hyunsung ở lại Trái đất, có lẽ cậu ấy có thể kiếm sống chỉ bằng vẻ ngoài đấy của mình.

 

"Tất cả chúng ta hãy nâng ly lên nào."

 

Tất nhiên, chính Park Deokgu là người hét to nhất.

 

"Uống cạn nhé!"


 

Và sau đó, bữa tiệc nhỏ bắt đầu.

 

Yoo Ahyoung cảm thấy mất tập trung với những món ăn đầy màu sắc trước mặt mà khi còn là thực tập sinh, cô ấy không thể ăn.

 

Jung Hayan và Sun Hee-young đang lặng lẽ thưởng thức đồ ăn ở hai ghế bên cạnh tôi, còn Kim Hyunsung và Lee Sang-hee đang nói về nhiều chuyện khác nhau.

 

Mặc dù là tiệc tối, nhưng lượng người tham dự vẫn vượt quá con số mười, nên cuối cùng tất cả chúng tôi đều nói chuyện riêng với nhau. Tất nhiên, Park Deokgu luôn thể hiện một màn trình diễn vô song ở một nơi như vậy. Chỉ cần ngồi từ đây cũng đủ nghe cậu ta nói to đến cỡ nào rồi.

 

"Không có ý gì đâu, nhưng tại sao Chang-ryul lại đeo một chiếc mặt nạ như vậy chứ?"

 

“…”

 

“Chú Chang-ryul. Là do miệng chú ấy đó. Chú ấy rất … độc mồm độc miệng luôn. ”

 

"Huh?"

 

“Tôi … ngày trước … chúng tôi đã đánh nhau một lần. Trong khi làm bài kiểm tra đầu vào và… mặc dù chú ấy đấu hơi bẩn, nhưng chú ấy không tệ đến mức đó. Tôi cảm thấy chú ấy cũng là một người có tài năng. "

 

Ít nhất thì Park Deokgu và Kim Ye-ri đã có Chang-ryul làm bình phong. Trong khi đó, sự tập trung lại đổ dồn vào Han Sora.

 

"Ah. Han Sora có lẽ rất khó chịu với đôi chân của mình đúng không? Chà, đừng lo lắng về bất cứ điều gì cả. Hyung-nim và Hee-young của chúng tôi là kiểu người có thể chữa lành một bông hoa tàn! Nếu họ bắt đầu điều trị đúng cách, cô sẽ có thể đứng dậy sau đó chưa đầy ba ngày. Đúng không nào, Hee-young? ”

 

“Tôi sẽ cố gắng hết sức, nhưng… tôi không chắc đâu. Tôi đã điều trị một lần rồi, dù vậy, di chứng vẫn còn, nhưng tất nhiên, nếu cô ấy tiếp tục tập thể dục, tình trạng của cô ấy sẽ tốt hơn bây giờ.”

 

“Đương nhiên, cô sẽ ổn hơn thôi! Và đừng lo lắng về đôi mắt của cô — nếu lọ thuốc thần kỳ của Kiyoung-ssi không có tác dụng, ít nhất anh ấy sẽ gắn cho cô một con mắt thủy tinh! ”

 

"Cảm ơn."

 

Thật không may, tôi không có khả năng chữa lành những bông hoa tàn. Tất nhiên, tôi nghĩ sẽ rất tuyệt nếu có được loại năng lực đấy, nhưng việc hoàn thiện tình trạng thể chất của Han Sora như ban đầu là nằm ngoài khả năng của tôi.

 

“Tôi đã nghe nói về cô … Chà, ý tôi là, cô đã phải chịu đựng sau khi bước vào phòng thí nghiệm ma thuật của Hayan. Tuy nhiên, đừng lo lắng nhé! Hayan của chúng tôi! Huh? Cô ấy là đại diện của lòng tha thứ đấy. Không có thiên thần nào được như cô ấy đâu! "

 

“Hic…”

 

"Đúng không hả? Hayan? ”

 

"Đúng vậy. Tôi - tôi cũng đã mắc sai lầm. Tuy nhiên, từ lần sau, cô kh - kh - không nên làm chuyện đó nữa nhé, hứa với tôi được không?"

 

“Ah … Argh …”

 

"Đừng lo mà! Chứng tiểu không tự chủ cũng sẽ được chữa khỏi luôn! ”

 

Park Deokgu thực sự là một thứ gì đó vươn tầm vũ trụ. Lần này, cậu ta lại tập trung vào Dialugia.

 

“Còn về cô ấy … Chà, những người mới đến chưa được nhìn thấy cô ấy, nhưng thật ra, danh tính thực sự của cô ấy là một con rồng đó nha.”

 

Những chiếc sừng trên đầu đủ để người ta đoán ra rồi.

 

“Có lần tôi đã nhìn thấy hình dạng ban đầu của cô ấy trong Cuộc vây hãm của Lâu đài Đá … Không, chà! Một phù thủy xấu xa trong một số ngục tối đã điều khiển con rồng này. Và cứ như vậy, Hyung-nim trở thành người đã giúp đỡ cô ấy! Hyung-nim đã nói gì khi đó nhỉ…? ”

 

“…”

 

“Hãy dừng cuộc tấn công lại! Dừng cuộc tấn công lại mau! Đừng tấn công nữa! Anh ấy hét lên và chặn trước mặt cô. Phù! Nếu anh ấy là một cô gái, tôi đã yêu anh ấy ngay lúc đó rồi! Ngay cả con trai của rồng cũng quý anh ấy luôn mà! Thế là, anh ấy đã bảo vệ Tol To-ri, đang ôm lấy anh ấy bằng một tay kìa!”

 

Tôi cảm thấy khá xấu hổ.

 

“Thực ra, thật may mắn là chúng tôi đã không đánh nhau vào thời điểm đó. Rõ ràng, nếu tôi bị cái chân đó đá trúng, tôi sẽ chết ngay lập tức. Nếu các bạn bị nuốt chửng chỉ trong một lần ngoạm, các bạn cũng sẽ không thể làm gì được. Dù sao, vì chuyện đó, mà con rồng đã chọn Hyung-nim. Ô đúng rồi. Sau đó, hóa ra còn có thứ gì đấy giống như một làn sóng năng lượng thoát ra từ miệng của con rồng nữa.”

 

"Nó được gọi là Hơi thở."


 

“Hơi thở hay làn sóng năng lượng, thì cũng giống nhau thôi! Nhưng điều thú vị ở đây là Hyung-nim đã biến hơi thở đó thành một lọ thuốc!”

 

‘Tên khốn này…’

 

Phải thừa nhận là Deokgu quá ồn ào, nhưng tôi thực sự không thể trách cậu ta được.

 

Trên thực tế, nhờ có cậu ấy, bầu không khí trở nên tốt hơn, và một số người thậm chí còn nở nụ cười.

 

Khi cậu ấy nói về Dialugia và tôi, tôi cảm thấy khá xấu hổ và muốn trốn đi đâu đó cho xong.

 

Tuy nhiên, hầu hết họ đều nhìn và lắng nghe cậu ấy một cách thích thú. Quả thật, bầu không khí sẽ trở nên ảm đạm nếu không có Deokgu ở đây. Tôi không cần phải tự mình làm lấy mọi thứ.

 

Tất nhiên, không mất nhiều thời gian để Deokgu đi sai hướng trò chuyện.

 

“Khi lần đầu tiên anh ấy nói rằng mình sẽ trở thành một nhà giả kim, các bạn không biết tôi đã cố gắng ngăn cản anh ấy đến mức nào đâu. Tất nhiên, tôi đã tin tưởng vào anh ấy khi đó, nhưng anh ấy vẫn chọn làm một nhà giả kim sau khi bỏ qua một công việc siêu ngầu như trở thành thầy phù thủy ... Giờ đây, mọi chuyện đã chứng minh rằng sự lựa chọn của anh ấy là hoàn toàn đúng đắn, vậy mà, lúc đó, tôi còn xem thường đội ngũ nhân viên sản xuất nữa chứ. Tôi hồ đồ thật đấy."

 

"À ... Vâng."

 

“Nói về chuyện này mới nhớ, vô số khả năng cũng đang được mở ra cho các công nhân sản xuất! Tất cả là tùy vào các bạn. Tôi đã nhận ra điều đó khi nhìn thấy Hyung-nim. ”

 

"Ý anh thực sự là vậy sao, Deokgu Oppa?"

 

"À, Ahyoung cũng hứng thú với nó à?"

 

“À… Vâng. Lúc đầu, tôi không chắc liệu mình có đi làm công việc chiến đấu hay không, nhưng Người hướng dẫn Lee Kiyoung đã nói với tôi rằng tôi rất có tiềm năng … Vậy nên, tôi đã quyết định nghiên cứu chuyện  này một cách nghiêm túc.”

 

"Ohhhhhh ... Tôi hiểu rồi!"

 

"Và …"

 

"Sao?"

 

“Thật ra, tôi hiện đang có một sự thay đổi ở cấp bậc thứ hai. Tôi vẫn chưa biết chọn gì, nhưng… Chuyện đó… ”

 

"Gì chứ?"

 

"Tôi có một lựa chọn là thợ rèn."

 

“…”

 

“…”

 

“…”

 

Sự im lặng bao trùm khắp căn phòng. Biểu hiện của Kim Hyunsung là vô cùng gấp gáp.

 

Có một chút bối rối trên khuôn mặt của Ahyoung khi cô ấy nhìn Park Deokgu. Không ngạc nhiên gì khi tôi nghe thấy Park Deokgu lẩm bẩm.

 

“Thợ rèn ư … có vẻ tốt đấy …”

 

‘Tên khốn điên này …’

 

Lúc này, Kim Hyunsung cũng lên tiếng.

 

"Ahyoung-ssi, cô có cấp bậc nào khác không?"

 

"Ah. Tôi có hai lựa chọn. Một cái là thợ rèn, trong khi cái còn lại là chiến binh phòng thủ.”

 

"Không tệ nha. Thật ngạc nhiên khi cô chỉ có hai lựa chọn thôi, nhưng có thể đó là tác dụng phụ bởi sự phát triển lệch lạc của cô. Nếu trở thành một chiến binh phòng thủ, cô sẽ có thể thực hiện vai trò của mình.”

 

“Chiến binh phòng thủ ư… Chà, tôi cũng nghĩ sẽ rất hay ho đấy, nhưng… Thực ra thì tất cả những kiến ​​thức cơ bản về khiên chắn đều đi kèm với hiệu ứng đẳng cấp mà tôi có thể dạy đó nha.”

 

‘Đừng có lên cơn nữa, đồ khốn.’

 

“Cứ nghĩ thử coi. Hyung-nim đã chọn làm một nhà giả kim, nhưng còn sức mạnh ma thuật mà anh ấy thể hiện lúc này thì sao? Nó còn tốt hơn thầy phù thủy ấy chứ. "

 

Tất nhiên, tôi là một trường hợp đặc biệt mà.

 

“Những người đi trên các con đường đặc biệt mà những người khác chưa từng đi ban đầu sẽ được chú ý nhiều hơn! Chà, việc chế tạo vũ khí bằng búa giết quái vật trong khi nâng khiên có phải hoàn toàn là một trò gian lận không?"

 

“Cũng… có lý đấy, nhưng sẽ có sự khác biệt về tốc độ phát triển khi chúng tôi bước sang hiệp hai. Vì Ahyoung-ssi có tài năng, cô ấy có thể sẽ nhận được một cấp bậc huyền thoại thuộc loại anh hùng hoặc thậm chí còn cao hơn."


 

“Giả sử, một thợ rèn đẳng cấp huyền thoại cũng có thể dùng búa chặt đứt đầu quái vật ngay lập tức mà.”

 

“Không đâu … Chuyện như vậy ….”

 

Kim Hyunsung trông cũng bối rối vì chuyện đó quá thiếu logic.

 

“Lựa chọn sẽ tùy thuộc vào Ahyoung-ssi, nhưng nếu nghĩ lại về trường hợp của Hyung-nim, sẽ rất tuyệt nếu cô trở thành thợ rèn đấy! Một làn gió mới đang đến! Yoo Ahyoung, một thợ rèn thiên tài có thể tạo ra bất cứ thứ gì! Wow … Điều này không làm cho trái tim của cô rung động, mỗi khi nghĩ đến sao?”

 

“Tất nhiên, điều đó không có nghĩa là công nhân sản xuất là một lựa chọn tồi. Như Deokgu đã nói, xem xét trường hợp của Kiyoung-ssi, vẫn có khả năng đó xảy ra mà. Tuy nhiên, xét về tài năng của Ahyoung, cô có thể nhận đủ kết quả ngay cả khi đi theo con đường cổ điển. Nhìn từ khía cạnh toàn diện, sẽ rất lý tưởng nếu chọn trở thành một chiến binh đấy.”

 

Những lời của Kim Hyunsung, thực ra, chính là sự thật.

 

Tất nhiên, người ta cần một thợ rèn. Tuy nhiên, Yoo Ahyoung đã quá giỏi để làm loại chuyện này rồi.

 

“Xét về tài năng của Ahyoung, cô ấy có thể vẫn phát triển mạnh mẽ mà không cần đi theo con đường thông thường! Lindel cần một làn gió mới! Tôi chắc chắn phải khuyên cô trở thành thợ rèn mới được! ”

 

“Nếu Ahyoung-ssi chọn trở thành một chiến binh phòng thủ, tôi sẽ tặng chiếc khiên này như một món quà cho cô ấy.”

 

Kim Hyunsung đang sử dụng chiến thuật giống như lần cậu ấy thúc giục tôi trở thành một nhà giả kim.

 

Tuy nhiên, một điều mà Kim Hyunsung đã bỏ qua, đó là Park Deokgu không còn là một đứa trẻ nữa.

 

“Nếu cô chọn trở thành một thợ rèn, tôi không chỉ truyền cho cô kỹ năng dùng khiên của tôi, mà tôi còn tặng chiếc búa này cho cô như một món quà luôn!”

 

Đó là một chiếc búa khá nặng mà vào một ngày nọ, cậu ta có được từ một cuộc thám hiểm ngục tối. Gương mặt Kim Hyunsung thoáng ngượng ngùng trong giây lát.

 

“Chọn thợ rèn đi! Vốn dĩ người có ngực rộng có thể đánh bại mọi con quái vật chỉ bằng búa thôi!”

 

“Trở thành một chiến binh phòng thủ đi. Đừng để lãng phí tài năng đó.”

 

“Tài năng đó hoàn toàn có thể được phát triển ở những nơi khác! Chọn thợ rèn mới đúng!”

 

"Chiến binh phòng thủ!"

 

"Thợ rèn!"

 

"Chiến binh phòng thủ!"

 

"Thợ rènnnnnnn!"

 

‘Con … con lợn điên này …’

 

Điều đáng xấu hổ hơn cả là tôi cảm thấy bị thuyết phục bởi Park Deokgu vì một lý do nào đó.

 

Biểu cảm của Yoo Ahyoung cho thấy sự bối rối của cô ấy vì cô ấy không biết rằng chủ đề mà cô ấy bày ra lại trở nên quá nóng như thế này.

 

"Chiến binh phòng thủ!"

 

“Thợ rèn! Cho dù thế nào cũng phải chọn thợ rèn! ”

 

"Chiến binh phòng thủ giỏi tiềm năng hơn nhiều, cá luôn đấy."

 

"Chiến binh phòng thủ!"

 

"Thợ rèn!"

 

"Chiến binh phòng thủ!"

 

“Thợ rèn! Cô ấy cần phải sử dụng búa!"

 

Yoo Ahyoung trông có vẻ đang rất mâu thuẫn.


 

*** 

Đọc webtoon tại: Kí Sự Hồi Quy | Vlogtruyen.net

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...