Ký Sự Hồi Quy
Chapter 233: Chào mừng đến bảo tàng (3)

Sẵn sàng

Chương 233: Chào mừng đến bảo tàng (3)

 

[Bạn đã bước vào Ngục tối Bảo tàng Đổ vỡ Chưa được xếp hạng.]

 

[Đã kiểm tra giới hạn số lượng người [30/30].]

 

[Nhiệm vụ bắt buộc chưa được xếp hạng số 3333 đã được kích hoạt.]

 

“…”


 

[Nhiệm vụ: Tham quan Bảo tàng (0/1)]

 

Có vẻ như nhiệm vụ sẽ bắt đầu khi cả nhóm cùng tham gia. Một "chuyến tham quan bảo tàng" hẳn có nghĩa là một cuộc tấn công vào hầm ngục.

 

Sau khi kiểm tra tin nhắn, tôi nhìn quanh và thấy một căn phòng bằng đá vô cùng lộng lẫy. Bầu không khí khác hẳn với bên trong, trái ngược với bức tường bên ngoài được bao quanh bởi những bức tường đá.

 

Tuy nhiên, điều thú vị nhất ở đây là sự hiện diện trước mặt chúng tôi.

 

Hình ảnh kỳ ​​diệu của một cậu bé dễ thương đang chào đón chúng tôi một cách lịch sự như thể cậu ấy biết trước rằng chúng tôi sẽ đến đây vậy.

 

[Kiểm tra thông tin của người quản lý Ngục tối Max.]

 

[Phát hiện thuộc tính tích lũy cấp huyền thoại của người quản lý Ngục tối bằng Tâm nhãn.]

 

[Thuộc tính Tích Lũy của Quản lý Max]

 

[Đây là sự kết tụ của sức mạnh ma thuật được tạo ra bởi người quản lý Max. Vì là ảnh ảo không có thực nên không thể kiểm tra được cửa sổ trạng thái và cửa sổ thông tin. Bạn có thể thấy quyền truy cập hạn chế khi cố gắng đào sâu thông tin trong bảo tàng.]

 

‘Lại nữa à?’

 

Tôi không thể nhìn thấy cửa sổ trạng thái và cửa sổ thông tin. Những gì tôi có thể nhìn thấy chỉ đơn giản là một mô tả vô dụng về thuộc tính tích lũy đó.

 

‘Có Tâm nhãn thật tiện lợi’.

 

Chỉ những người sở hữu khả năng của tôi mới có thể biết rằng cậu ta không phải là người thật. Cậu ta trông giống như một đồ vật. Không có cảm xúc trong ánh mắt cậu ta, và tôi cảm nhận được một chút ý thức trong tư thế lịch sự của cậu ta. Khuôn mặt đẹp trai đã tạo nên đặc tính dễ thương này của cậu ta.

 

Đây có phải là Người tí hon không ta? Chắc là không rồi.

 

Chẳng biết khả năng của những Người bảo vệ Đổ vỡ giỏi đến mức nào, nhưng tôi chắc chắn rằng người quản lý Max không phải là Người tí hon đâu.


 

'Cái quái gì thế này?'

 

Khi tôi nghiền ngẫm điều đó, đứa trẻ lại bắt đầu lên tiếng một lần nữa.

 

- Chào mừng đến với Bảo tàng Đổ vỡ, hỡi các nhà thám hiểm bảo tàng thân mến của tôi.

 

“…”

 

- Những ai đến đây lần này đều không có vẻ hung hãn. Thông thường, những người lần trước đến sẽ lao vào và chuẩn bị cho trận chiến ngay lập tức …

 

Chúng tôi cũng sẽ có phản ứng tương tự nếu chúng tôi không có thông tin gì về địa điểm này.

 

Không có cách nào để biết người đứng trước chúng tôi là quản lý hay một con quái vật đã được đặt tên.

 

Park Yeon-joo chậm rãi mở miệng, hẳn cô ấy thấy im lặng như này quá khó chịu quá. Vì chúng tôi đã đọc báo cáo trước nên việc trả lời trở nên dễ dàng hơn.

 

Tuy nhiên, bước đầu tiên của chúng tôi là xem qua cái gọi được là bảo tàng này.

 

“Chúng tôi biết được một chút từ nhà thám hiểm đã đến thăm bảo tàng này vào cái lần gần đây nhất. Điều đầu tiên thì cậu hẳn cũng là người quản lý của bảo tàng này. "

 

- Tôi cũng đoán là vậy rồi. Một vài tuần trước, tôi đã thả một người ra ngoài. Vậy ra các bạn là những người mà anh ta đã gửi đến để đáp lại.

 

"Đúng vậy. Chính xác mà nói thì những người hiện đang bị cô lập trong bảo tàng là những người nằm dưới sự kiểm soát của tôi. Không biết là giờ họ … ”

 

- Nếu cô đang muốn hỏi liệu họ còn sống hay đã chết thì … Tất nhiên. Họ vẫn còn sống.

 

Tôi thấy Park Yeon-joo trông rất nhẹ nhõm trước những lời nói của Max. Chúng tôi đã cố gắng đến càng sớm càng tốt, nhưng cô ấy đã rất lo lắng vì chúng tôi cũng phải mất một khoảng thời gian.

 

"Vậy thì may quá. Nhưng có cách nào để tôi có thể mang họ trở lại không? ”

 

- Tất nhiên là có rồi. Việc trao các món đồ trưng bày cho những ai đã hoàn thành chuyến tham quan bảo tàng là một phần thưởng rất xứng đáng. Họ thì vẫn chưa được trưng bày trong bảo tàng.

 

“…”

 

- Nói thật thì, vì đây là lần đầu tiên chúng tôi nhận được một mẫu loài từ chiều không gian khác nên tôi cảm thấy hơi hào hứng khi được trưng bày họ. Tuy nhiên … tôi đã không làm như vậy.

 

“…”

 

- Nhìn những vị khách đã đến tham quan hôm nay, tôi nghĩ thật may mắn khi họ vẫn chưa được trưng bày ở một nơi còn nhiều chỗ trống.

 

"Gì chứ …"

 

- Tôi thậm chí không thể tưởng tượng được rằng linh hồn của một người mà quan hệ nhân quả đã bị bóp méo đột nhiên lại ghé thăm.

 

Cậu ấy chắc chắn đang nhìn về phía Kim Hyunsung.

 

May mắn thay, cậu ấy không nói về việc hồi quy hay bất cứ điều gì tương tự, nhưng có vẻ như ánh mắt cậu ấy khi nhìn Kim Hyunsung trông rất khác với những người còn lại.

 

‘Cậu ta cũng có Tâm nhãn à?’


 

Tỷ lệ để khả năng này xảy ra là rất mỏng manh. Vì là một người quản lý bảo tàng, cậu ta sẽ chỉ có tài tìm ra những ‘vật phẩm’ đáng để trưng bày thôi. 

 

Cậu ấy chỉ đơn giản nói rằng tỷ lệ nguyên nhân và kết quả đã bị bóp méo, nhưng dường như cậu ta lại không biết rằng Hyunsung là một người trở về. Trong khi đó, người trở về của chúng tôi vô cùng bình tĩnh khi nhìn lại anh ta.

 

- Ngoài ra, có một con rồng đã được phát hiện gần đây.

 

Tiếp theo, người quản lý chuyển sự chú ý sang Dialugia.

 

- Cô đã sống được bao nhiêu nghìn năm tuổi rồi?

 

"Tôi có nhất thiết phải trả lời không?"

 

- Tôi xin lỗi nếu cô thấy đây là một câu hỏi thô lỗ. Cũng chỉ là vì tôi rất vui khi được gặp cô mà thôi. Tôi nhớ rằng có rất nhiều loài rồng trong quá khứ … Tất nhiên, nếu cô nghĩ về hệ sinh thái của loài rồng, sẽ không có gì là lạ khi thế hệ của chúng kết thúc cả … Ồ! Tôi nghĩ mình đang nói năng hơi quá trớn rồi. Xin lỗi nhé.

 

Cậu ta bắt đầu nói nhiều hơn, rõ ràng là ngày càng hào hứng hơn.

 

‘Tôi đoán cậu ta chắc không phải là một cái máy đâu ha?’

 

Tôi có thể thấy được, trong cậu ấy vẫn chứa đựng những cảm xúc, điều mà một người hướng dẫn đơn thuần sẽ không có được. Thông tin này chắc chắn sẽ hữu ích cho sau này.

 

Tôi liếc nhìn Dialugia, người vẫn chưa vượt qua được nỗi đau chia cắt của cô ấy với Tol To-ri.

 

Cũng là tự nhiên khi tâm trạng của cô ấy không được tốt vì cô vừa nghe được một lời nhận xét khiếm nhã. Tuy nhiên, cô ấy đã kiềm chế được cảm xúc của mình và bình tĩnh gật đầu đáp lại. Cô ấy có vẻ giỏi hơn nhiều trong việc kìm hãm cảm xúc của mình đối với những vấn đề không liên quan đến con trai cô.

 

“Không cần phải xin lỗi tôi đâu. Rõ ràng là ngày càng có nhiều người từ bỏ nghĩa vụ sinh con mà. Đã lâu rồi tôi không gặp lại những người khác. Các nghĩa vụ và phong tục của loài thường bị bỏ qua. Giờ chỉ còn ít hơn ba con rồng là chịu thực hiện nghĩa vụ duy trì giống cho loài thôi.”

 

- Tôi hiểu rồi. Thật là tiếc quá. Hmm … Nhưng nghĩ lại thì. Chẳng phải cô cũng có một hậu duệ rồi hay sao.

 

"Đúng vậy."

 

- À … Tôi cũng nhớ rằng các Người bảo vệ đã từng nói cô đóng một vai trò rất quan trọng. Rồng, giống như những người bảo vệ, tồn tại để duy trì sự cân bằng và an toàn của lục địa này. Thật không may, cô đã có một hậu duệ; tôi không nghĩ cô có thể đi tham quan bảo tàng này đâu. Thay vào đó … Chà … Nếu đổi lại là sừng của một con rồng thì …

 

"Tôi không muốn để sừng mình ở một nơi như thế này đâu."

 

- Tất nhiên, tôi không trao đổi thứ này miễn phí rồi. Còn cái này thì sao? Đây sẽ là một thỏa thuận đủ hấp dẫn đấy chứ.

 

Vừa dứt lời, một âm thanh ầm ầm bắt đầu vang vọng khắp bảo tàng.

 

Các chi tiết không hề được tiết lộ, nhưng có cảm giác như thể bên trong căn phòng đang chuyển động vậy.

 

Ngay sau đó, bức tường kính ở lối vào của bảo tàng biến mất, và một ống thủy tinh mới xuất hiện. Điều thú vị chính là có một món đồ được gắn trên bức tường kính.

 

Tôi có thể thấy được một chiếc hộp rất lớn chứa đầy những dụng cụ mà tôi chưa từng thấy trước đây bao giờ.

 

'Đó là …'

 

[Bộ dụng cụ nuôi dạy con của Chúa Rồng (Huyền thoại)]

 

[Đây là một bộ công cụ nuôi dạy con cái của Chúa Rồng, tồn tại hàng chục nghìn năm về trước, để tăng tỷ lệ sinh sản. Nó bao gồm một bình sữa cải tiến, đồ chơi giúp hỗ trợ hoạt động của não và các dụng cụ hỗ trợ cho những em bé vẫn còn đang gặp khó khăn trong việc bay lượn. Không giống như những món đồ khác, bộ công cụ nuôi dạy con cái này là một sản phẩm thủ công do chính Chúa Rồng làm bằng những chiếc vảy của chính mình, và nó có giá trị rất cao.]

 

'Gì chứ …'

 

Tôi đã nghĩ rằng tất cả mọi thứ sẽ được trưng bày, nhưng thậm chí lại không thể tưởng tượng rằng một sản phẩm như vậy sẽ có thể tồn tại.

 

Lúc này, vẻ mặt rạng rỡ của Dialugia càng khiến tôi lo lắng.

 

"Ồ! Đây là …"

 

- Thế cô nghĩ sao hả?

 

"Cậu đã lấy cái này ở đâu vậy?"

 

- Quan trọng là cô nghĩ sao?

 

Nếu tình hình tiếp tục như thế này, có lẽ cô ấy sẽ đồng ý thực hiện vụ mua bán mất.

 

Tất nhiên, tôi sở hữu tất cả mọi thứ thuộc về cô ấy, từ đầu đến chân. Chiếc sừng, được coi là thứ có giá trị cao nhất, không thể được trao cho bảo tàng. Tôi không muốn can thiệp, nhưng tôi phải làm chuyện đó thôi.

 

“Dialugia, tôi chỉ muốn nhắc nhẹ cô thôi nha. Nếu Tol To-ri phát hiện ra rằng chiếc sừng trên đầu cô không còn, thằng bé sẽ rất khó chịu đấy.”

 

"Nhưng mà …"

 

“Tôi sẽ làm thứ đó bằng các vật phẩm có cùng cấp bậc, ví dụ như sử dụng vảy của cô chẳng hạn. Ngay cả khi một Chúa Rồng đã tự tay làm ra thứ đó, sẽ có ý nghĩa hơn một chút nếu nó được làm từ cô đấy, mẹ của Tol To-ri.”

 

“Ồ … tôi hiểu rồi.”

 

Dù đã trả lời nhưng cô vẫn không thể rời mắt khỏi vật thể đó, cứ như là bị ma nhập vậy.

 

Trông cô ấy giống một bà nội trợ khi xem TV tại nhà.

 

“Tol To-ri sẽ thích nó hơn. Và, mặc dù thứ đó có vẻ có giá trị rất lớn … Nhưng tất cả dường như đều đã được sử dụng qua rồi. Dialugia, sẽ không sao nếu đổi sừng của cô để lấy nó, nhưng tôi rất ghét khi nhìn thấy Tol To-ri đáng yêu sử dụng những món đồ từng được người khác sử dụng qua. ”

 

Tôi biết cuối cùng tôi đã thuyết phục được cô ấy. Đặc biệt là không có bà mẹ nào dám cho con mình bú một bình sữa đã qua sử dụng cả. Sự nhẹ nhõm truyền qua toàn bộ cơ thể tôi.

 

Tất nhiên, quản lý hầm ngục, người đã bỏ lỡ một cơ hội tốt, bây giờ đang nhìn tôi, hơi cau mày lại.

 

Chỉ mất chưa đầy vài giây để biểu cảm trên gương mặt của cậu ta chuyển thành ngạc nhiên.

 

- Anh …

 

"Sao hả?"

 

- Anh cũng có một thứ gì đó trông rất được nhá.

 

‘Mẹ kiếp …’

 

- Làm thế nào mà một con người thấp hèn và đáng khinh lại có được một thứ quý giá như vậy chứ? Tôi có thể nhìn kỹ hơn cơ thể của anh được không?

 

Tôi có thể ngay lập tức nhận ra được cậu ta đang nói về cái gì.

 

'Tâm nhãn ư?'

 

Điều duy nhất tôi có thể tự hào là chính nó. Tôi biết rằng giá trị của Tâm nhãn sẽ là vô hạn vì các chức năng của nó vẫn còn hạn chế. Tuy nhiên, tôi không nghĩ rằng quản lý của bảo tàng, người lưu giữ những món đồ thần thoại sẽ ngạc nhiên đến thế.

 

‘Chẳng lẽ ... Còn khả năng tiến hóa nào nữa mà tôi không biết à?’

 

Tôi đã nghĩ về điều đó, nhưng thứ khiến tôi bận tâm nhất trong tình huống này là biểu hiện của những người xung quanh. Nghe nói rằng tôi, một người trông rất bình thường, sẽ có thứ gì đó xứng đáng được trưng bày trong viện bảo tàng, tất nhiên sẽ khiến họ tò mò rồi.

 

Tôi đã phải nói một cách vội vã.

 

"Tôi từ chối."

 

- Xin lỗi nếu tôi có hơi đột ngột. Tuy nhiên thì …

 

Cậu ta chắc chắn không biết chi tiết về những gì tôi chính xác đang có. Cậu ta đang lẩm bẩm điều gì đó, nhưng tất nhiên, tôi không định bắt cậu ta nhìn vào mắt mình đâu.

 

Như thể cậu ta nhận thấy rằng tôi đã nhận ra, nên giờ trông cậu ta có vẻ hơi tiếc nuối và quay mặt đi chỗ khác.

 

- So với ba người đã đề cập trước đó, phẩm chất của hai người thấp hơn một chút, nhưng … Một số người đã được ban phước bởi năng lượng siêu nhiên của vũ trụ. Và hai người cũng vậy …

 

Lần này, cậu ấy chỉ vào Jung Hayan và Park Yeon-joo.

 

‘Tôi đoán Yeon-joo cũng đang sở hữu thứ gì đó.’

 

Tất nhiên, cô ấy có thứ cần phải che giấu kể từ khi cô ấy chiếm giữ vị trí Hội Chủ.

 

Nhìn lại thì, tôi nhớ là cô ấy cũng chẳng để lại ký ức gì đặc biệt trong Tâm nhãn của tôi.

 

Nghĩ kĩ thì. Có vẻ như chức danh của cô ấy trông hơi kỳ dị. Tôi đoán cậu ấy có thể đang có ý đó.

 

- Hôm nay là một ngày rất vui đối với tôi. Nhưng tôi không thể cứ phục vụ từng này người quan trọng được. À. Đúng rồi. Nếu anh thấy ổn, tôi muốn hướng dẫn riêng cho anh thôi.

 

Tôi đã tự mình muốn mở lời hỏi cậu ta điều đó. Thật may mắn nếu có một người nào đó để nói chuyện về Ngục tối. Nên việc chấp nhận điều này cũng là hợp lý mà.

 

‘Cậu làm ơn giảm bớt cái kiểu lịch sự hết mức có thể dùm tôi.’

 

Tôi phải xem liệu tôi cũng có thể nhận được điều gì đó có lợi từ việc này hay không chứ.

 

*** 

Đọc webtoon tại: Kí Sự Hồi Quy | Vlogtruyen.net

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...