Ký Sự Hồi Quy
-
Chapter 238: Juliana thức tỉnh (1)
Chương 238: Juliana thức tỉnh (1)
Mọi người nhìn tôi như thể một thằng điên vậy, và tôi có thể hiểu tại sao rồi.
Nếu chúng tôi phá vỡ xiềng xích, chuyện gì xảy ra tiếp theo thì ai cũng biết rồi. Tuy nhiên, đây là lựa chọn duy nhất chúng tôi có thể thực hiện lúc bấy giờ để sống sót.
Người quản lý, Max, không có quyền phá hủy hệ thống lớn trong Bảo tàng Vết nứt. Điều này cũng đúng với chúng tôi luôn.
Nếu ai đó có thể can thiệp vào hệ thống, thì đó chính là Mảnh vỡ của Cổ Thần.
Nó có thể phá hủy phòng triển lãm nơi cất giữ vũ khí cấp bậc thần thoại được bảo vệ bởi hệ thống hoặc mở lối ra để thoát khỏi ngục tối này, nơi mà không một ai có thể thoát ra nếu không hoàn thành nhiệm vụ.
Nếu mọi thứ không như ý muốn, chúng tôi sẽ phải tự tay giải phóng một mối đe dọa lớn cho lục địa này, nhưng không có gì đảm bảo rằng con quái vật này nhất thiết là rất xấu xa cả.
"Gì chứ…"
“Tôi sẽ không nghe theo những lời phản đối đâu. Tôi chỉ nghĩ đây là cách tốt nhất để chúng ta có thể sống sót thôi.”
"Cậu nghiêm túc chứ?"
"Tôi rất nghiêm túc đấy."
Nếu Mảnh vỡ của Cổ Thần là điên rồ, thì việc hy sinh ở đây cho lục địa cũng là điều đúng đắn mà.
Chuyện này có một xác suất khá tích cực. Toàn bộ lục địa có thể bị quét sạch bởi con quái vật độc nhất này và rồi bị phá hủy hoàn toàn. Tuy nhiên …
‘Trước tiên, tôi phải sống sót qua ải này cái đã.’
Đây là tư duy điển hình của một công dân ích kỷ, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nghĩ về nó theo cách này cả. Tôi không phải là một vị thánh có khả năng hy sinh vì mọi người, giống như Kim Hyunsung.
Cuộc sống của tôi là quan trọng nhất. Tôi không có ý định chết ở đây, tôi cũng không có ý định để đồng đội của mình phải bỏ mạng ở nơi này luôn.
‘Hy sinh rồi xuống địa ngục vậy.’
Mạng sống của những người xung quanh tôi cũng quý giá hơn tất cả những người khác trên lục địa. Đó là một suy nghĩ rác rưởi, nhưng tôi không thể ngừng lại được.
“Còn có cách nào…”
"Không còn cách nào khác đâu. Tôi sẽ cố nghĩ thêm cách sau khi giải phóng phong ấn.”
Kim Hyunsung cắn môi một chút nhưng gật đầu mạnh khi thấy tôi nghiêm túc như thế.
Không có cách nào khác để chúng tôi có thể làm điều này ngoại trừ ứng biến cả. Một sai lầm nhỏ nhất cũng có thể khiến mọi thứ sụp đổ.
Dù thế, tôi đương nhiên vẫn không giải thích gì thêm ngoài điều này. Nếu tính cách tự hy sinh của Kim Hyunsung xuất hiện, tôi sẽ không có cách nào để phản biện hợp lý cả. Tất cả những gì tôi biết là chúng tôi cần phải sống sót qua cái nơi địa ngục trần gian này.
Tất nhiên, không chỉ nhóm thám hiểm cảm thấy bối rối trước lời nói của tôi. Max cũng trông vô cùng lúng túng khi chúng tôi đến gần Mảnh vỡ của Thần cổ đại.
Rõ ràng là không có kẻ điên nào trong nhiều thế kỷ qua cố gắng giải hết phong ấn cho những con quái vật cấp bậc thần thoại cả. Tôi có thể tự tin nhận rằng chúng tôi sẽ là những người đầu tiên.
“Các người đang làm gì vậy?”
“Rõ ràng là chúng tôi đang cố gắng sống sót rồi. Thế anh bảo chúng tôi có thể làm gì với nó đây? Người hướng dẫn ngục tối đã là một tên ngốc rồi. Vậy những nhà thám hiểm có thể làm gì khác đây?”
“Đây là một ý tưởng nguy hiểm. Xin đừng làm điều này mà…”
“Pu ha ha. Giọng điệu của cậu đã trở nên cứng nhắc rồi đấy, người quản lý. Nếu cậu không thích điều đó, tại sao cậu không dừng mớ hỗn độn này lại đi hả?”
“Tôi đã nói là tôi không có thẩm quyền đó mà. T - Tôi nhắc lại một lần nữa, tôi không có thao túng tỷ lệ cược. Và… Ơ…”
"Gì chứ?"
“Nếu các bạn nghĩ rằng tôi đã cư xử quá thô lỗ, thì cho tôi sẽ xin lỗi nhé.”
“Vậy chúng tôi có thể nhận được lời xin lỗi ở đâu đây? Tôi có thể chết và nhận được nó trên thiên đường à? Im dùm cái đi, quản lý ạ. Nếu chết, tôi cũng sẽ không chết một mình đâu.”
“C - Các bạn có biết mình đang làm gì không hả?”
"Câm mồm đi đồ khốn. Làm như chúng tôi muốn làm điều này lắm vậy á.”
“Loài người đúng thật là ích kỷ mà. Lũ người thối tha này! Thế mấy người nghĩ mình có thể phá vỡ phong ấn mà những Người bảo vệ đã cố đặt lên à?”
“Theo cách nhìn của tôi, chúng tôi sẽ có nhiều cơ hội thắng hơn nếu phá vỡ các phong ấn thay vì đánh bại Mảnh vỡ của Cổ Thần. Thế cậu nghĩ sao, quản lý bảo tàng Max?”
“Dialugia! Cô biết đáp án là gì mà, phải không? Cô có thực sự nghĩ rằng sinh vật đó nên bước ra thế giới ngoài kia không?”
“…”
Thay đổi chiến thuật, Max kêu gọi Dialugia, người đang có một gương mặt tối đen.
Tôi không biết nhiều về rồng nhưng vì chúng là những sinh vật có thể điều chỉnh sự cân bằng, tôi nghĩ có thể cô ấy không muốn nó xuất hiện trên thế giới đâu.
Đúng như dự đoán, cô ấy đã lên tiếng, nhưng…
“Ơ…”
“Nếu cô không muốn thấy Tol To-ri của chúng ta bị trêu chọc là không cha không mẹ, thì cô muốn làm gì thì làm.”
Trực giác của một người mẹ trong cô vẫn rất mạnh mẽ. Dialugia bắt đầu cắn chặt môi.
Khi nhìn thấy điều này, Max bắt đầu hét lên một lần nữa. Tôi cảm thấy buồn cười khi nhìn thấy vẻ mặt xấu hổ của cậu ta. Trông cậu ta càng thê thảm, tôi lại càng thấy ý tưởng này càng hay.
Chuyện này cũng đồng nghĩa với việc chúng tôi vẫn còn khả năng cứu. Những phong ấn được đặt ra bởi những Người bảo vệ Vết nứt rất mong manh trước những cú sốc từ bên ngoài, mặc dù tôi cũng chẳng có tí kiến thức nào về những cú sốc bên trong cả.
‘Nếu vậy thì có thể… Hẳn là có một cái lỗ ở đâu đây.’
Ngay cả khi họ đã thành công trong việc phong ấn những sinh vật thần thoại đại loại như Mảnh vỡ của Cổ Thần, thì không có lý nào mà lại không có một điểm sai sót trong việc xây dựng một hệ thống như vậy cả.
Tất nhiên, đó chỉ là phỏng đoán thôi, và ngay cả khi tôi cho rằng mình đúng, thì cũng không dễ dàng gì để có thể phá vỡ nó. Tuy nhiên, đây là một kế hoạch hợp lý hơn nhiều so với việc đối phó với một con quái vật cấp bậc thần thoại trong một giờ.
“Bỏ qua tất cả những điều nhảm nhí của Max đi. Dialugia, chuẩn bị Hơi thở của cô và tuôn ra phép thuật hỏa lực lớn nhất cùng một lúc đi. Nếu có thể, Hyunsung-ssi và Yeon-joo-ssi, sau vụ nổ…”
"Được rồi."
"Đã hiểu."
Nghe chẳng khác gì mệnh lệnh đi tự sát cả, nhưng lúc này, cả hai lại gật đầu.
[3. 2. 1.]
[Trận chiến đã bắt đầu.]
Nó phải bị phá hủy trước khi con quái vật có thể tấn công chúng tôi.
Đúng như dự đoán, Mảnh vỡ của Cổ Thần bắt đầu phát điên ngay khi chúng tôi cố gắng xé bỏ phong ấn. Chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến toàn thân tôi run lên vì sợ hãi rồi.
Tuy nhiên, nỗi sợ này lại nhanh chóng tan biến khi chính Dialugiah biến hình.
Kích thước tuyệt đối và vẻ ngoài hùng vĩ của cô ấy có thể khiến mọi người phải thốt lên. Ngay sau khi biến hình xong, Dialugia đã bắt đầu thu thập một lượng ma lực khủng khiếp.
Nếu Hơi thở của cô ấy đánh trúng tôi, hậu quả là tôi sẽ bị thương nặng. Tuy nhiên, dù ma thuật bảo vệ nằm trong điều kiện lý tưởng nhất, chúng tôi vẫn phải tập trung toàn bộ sức mạnh phép thuật vào tấn công.
‘Tôi phải ngăn làn sóng xung kích lại mới được.’
Việc ngăn chặn hậu quả của sóng xung kích bằng cách triệu hồi đuôi rồng đều phụ thuộc vào tôi.
Chỉ thế thôi có thể sẽ không đủ, nhưng tôi không có thời gian để nghĩ ra một cách phản công khác tốt hơn.
Để lại một số lọ thuốc Hơi thở rồng trong túi, tôi nhanh chóng truyền đi sức mạnh ma thuật. Jung Hayan cũng đã bắt đầu làm phép.
Đây là lần đầu tiên cô ấy trông nghiêm túc đến như vậy. Lượng sức mạnh ma thuật mà cô ấy đang thu thập có thể so sánh được với cả Dialugia. Mọi người bắt đầu kinh ngạc nhìn cô ấy.
Trong khi đó, các pháp sư khác cũng bắt đầu niệm chú, và ngay cả các linh mục, như Sun Hee-young, cũng tụng kinh để hỗ trợ hỏa lực của họ.
Phá vỡ phong ấn đó chắc chắn là vẫn có khả năng.
Lúc này, Dialugia bèn giải phóng Hơi thở của mình.
Craaaaaaaackkk!
Cường độ tuyệt đối đẩy cơ thể cô ấy trở lại.
Ánh sáng mà cô ấy bắn ra ngay lập tức gặm nhấm mặt đất và tràn vào sợi xích giữ lấy Mảnh vỡ của Cổ Thần.
Trong khi đó, trước mặt Jung Hayan, một quả cầu không thể miêu tả được bằng lời đã xuất hiện. Quả cầu từ từ tiếp cận phong ấn trước khi lao thẳng vào nó như thể bị hút vào.
Quái vật cũng đã bắt đầu động tay vào chuỗi phong ấn. Khi chúng tôi bắt đầu làm việc, con quái vật tiếp tục gầm lên.
Âm thanh đủ để xé thủng màng nhĩ của mọi người, nhưng Kim Hyunsung và Park Yeon-joo vẫn vượt qua được hậu quả của vụ nổ.
Công việc của họ là đánh vào mắt xích yếu nhất của phong ấn, từ đó có thể phá hủy nó trong quá trình này.
Mặc dù họ di chuyển rất nhanh nhẹn, nhưng tôi vẫn có thể quan sát được bằng mắt thường.
Mặc dù khiên của Hyunsung đã mòn và cậu ấy lại còn bị thương, nhưng cậu ấy vẫn tiếp tục tập trung phép thuật của mình vào bàn tay đang cầm kiếm.
Sẽ khá khó để xử lý sóng xung kích của một vụ nổ. Hyunsung dường như đang ở trong tình trạng rất tồi tệ, nhưng cậu ấy vẫn tiếp tục vung kiếm trong khi cố nuốt dòng máu sắp trào ra.
‘Cậu không thể chết được, Hyunsung!’
“Deokgu, chuẩn bị đón lấy Hyunsung và Park Yeon-joo đi.”
“À … Vâng! Đ - Được rồi.”
“Hee-young-ssi, Ki-mo-ssi! Hãy mạnh mẽ đẩy sức mạnh thần thánh đến vị trí mà tôi đã chỉ định. Các pháp sư luôn phải chuẩn bị sẵn ma thuật phòng thủ, và những người ở tiền tuyến, bao gồm cả Park Deokgu, nên bắt đầu nhập cuộc dần đi. Khi Dialugia sẵn sàng cho Hơi thở tiếp theo của cô ấy, hãy bắn ra ngay lập tức.”
“Hyung-nim, cậu cũng sẽ đi chứ?”
"Đúng vậy."
Chúng tôi không còn đủ thời gian để nói chuyện nữa. Nếu Hyunsung chết, tôi cũng sẽ chết theo.
Đó là lúc một cái gì đó rất lớn tấn công về phía chúng tôi. Nó trông giống như một xúc tu khổng lồ vậy.
'Ah…'
Mặc dù đòn tấn công của Mảnh vỡ của Cổ thần vẫn chưa nhận ra chúng tôi là mục tiêu, nhưng nếu trúng đòn thì chúng tôi chắc chắn sẽ chết. Tôi không thể làm gì khác ngoài việc ngây người ra nhìn nó.
‘Chúng ta sắp chết rồi à?’
May mắn thay, Dialugia đã ngăn chặn cuộc tấn công.
'Chết tiệt.'
Mặc dù cô ấy đã cứu chúng tôi, nhưng đây cũng là một sự cố khủng khiếp. Cuối cùng, cô ấy đã sử dụng vòng Hơi thở thứ hai của mình vào nó.
Nếu một thứ như thế tấn công trúng bọn tôi, thì tất cả chắc chắn sẽ tiêu đời hết. Cô ấy không còn lựa chọn nào khác ngoài việc cứu chúng tôi cả.
Một lần nữa, làn sóng xung kích lại ập đến, và cơ thể tôi gần như bị đẩy lùi, nhưng tôi đã tránh bị ngã bằng cách giữ lấy Park Deokgu.
Ma thuật đã trào ra hết, và Kim Hyunsung và Park Yeon-joo vẫn tiếp tục cố gắng phá vỡ xiềng xích của phong ấn.
Tuy nhiên…
'Như thế vẫn chưa đủ.'
Chúng tôi chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa thôi... Thêm một chút sức mạnh nữa để phá vỡ các phong ấn.
'Chết tiệt thật.'
Khi tôi cố gắng nghĩ ra một cách khác, thanh kiếm trong tay tôi bắt đầu rung lên.
“Juliana?”
“…”
“Juliana! Ôi, Juliana của tôi!”
“…”
“Dậy đi, Juliana. Ôi, Juliana của tôi! Tôi cần cô! Juliana! Tôi đang rất cần cô!"
Mặc dù đây cũng là một nỗ lực có nguy cơ tự sát, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc sử dụng thanh kiếm của mình với giọng điệu đủ kịch tính để có thể xuất hiện trong một vở kịch của Shakespeare.
“Aaaa, Juliana! Tình yêu của tôi! Tỉnh dậy đi Juliana. Làm ơn đi! Xin hãy cứu đồng đội của tôi và cả tôi thoát khỏi tình huống này! Tình yêu của tôi, Juliana à!”
'Chết tiệt.'
“Juliana! Chết tiệt!"
Có phải tôi đã sai lầm khi cố gắng dựa vào một thứ gì đó như thế này không?
Khi tôi bắt đầu không chịu nổi những suy nghĩ hỗn loạn của mình, tôi chợt nghe thấy một giọng nói mà đã lâu không xuất hiện trong một khoảng thời gian dài rồi.
- Á á á á á á á! Gedric! Gedric của em!
"Gì chứ?"
“Aaaaaaa! Gedric tình yêu của em! Mọi thứ của em! Tất cả của em! Ánh sáng và hy vọng của đời em! Cứu tinh của đời em. Đóa hoa vĩnh cửu của em! Gedric!
Cuối cùng! Cuối cùng thì em cũng có thể nghe thấy giọng nói của anh rồi! Gedric của em!”
***
Đọc webtoon tại: Kí Sự Hồi Quy | Vlogtruyen.net
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook