Ký Sự Hồi Quy
-
Chapter 244: Một kì nghỉ ngắn (3)
Chương 244: Một kỳ nghỉ ngắn (3)
“Giai đoạn nghỉ ngơi ư?”
"Đúng vậy. Hắn ta đã bước vào giai đoạn nghỉ ngơi. Có lẽ đây là một tác dụng phụ. Tôi cũng không biết chi tiết nguyên nhân, nhưng tôi có thể chắc chắn rằng hắn ta sẽ tiếp tục ở trong tình trạng như bây giờ. Nếu tôi miêu tả như kiểu hắn đang tự phong ấn mình, chắc mọi người sẽ dễ hiểu hơn.”
"Vậy thì … May quá rồi." Park Yeon-joo gật đầu.
Kim Hyunsung thở dài, trông có vẻ nhẹ nhõm.
Tất cả các thành viên khác của đoàn thám hiểm dường như khá hạnh phúc. Chắc hẳn họ đã nghĩ rằng chúng tôi sẽ phải làm gì đó với Mảnh vỡ của Cổ Thần.
Thành thật mà nói, tôi thậm chí không muốn tưởng tượng ra kết cục sẽ như nào nữa. Mọi người đều biết rằng chúng tôi sống sót đơn giản là nhờ vào may mắn. Nghe nói rằng hắn ta sẽ không còn hoạt động nữa khiến tất cả bọn họ đều mỉm cười.
Ngay từ đầu, phân loại nó là 'giai đoạn nghỉ ngơi' không hoàn toàn là một điều xấu. Tất nhiên, cơ thể chính của con quái vật đang chiến đấu với chương trình sơ bộ, nhưng ít nhất các xúc tu đã ổn định để bắt đầu và hấp thụ hệ thống của bảo tàng, và cùng với đó là toàn bộ lục địa.
Nếu hắn ta không tấn công chúng tôi, thì điều đó cũng có nghĩa là hắn đang nghỉ ngơi. Đúng không nào?
“Ngoài ra còn có sự sắp xếp của các những Người bảo vệ Vết nứt do bảo tàng chuẩn bị, vì vậy mọi thứ sẽ sớm được … sửa chữa.”
“Mọi thứ … đang hoạt động rất tốt. Sự lựa chọn của Kiyoung có lẽ là đúng rồi …”
“Đó là chuyện may rủi thôi. Nhưng thực sự khá nguy hiểm. Tôi đã gặp may mắn. Hơi muộn một chút, nhưng tôi xin lỗi vì đã gây rắc rối cho cả đoàn thám hiểm. Chuyện này thực sự như đánh bạc vậy. Không chỉ chúng ta … Ngay cả những người ở Lindel cũng có thể gặp nguy hiểm.”
"Xin lỗi ư? Chúng ta đâu thể tránh khỏi việc một con quái vật cấp thần thoại ngẫu nhiên sẽ xuất hiện, và vì Kiyoung-ssi đã kiểm soát nó rất tốt nên mọi người đều có thể sống sót, vì vậy chúng tôi mới là những người phải cảm ơn cậu vào lúc này mới đúng. Hơi muộn một chút nhưng … tôi muốn đích thân bày tỏ lòng biết ơn của mình với cậu. Nếu không có căn cứ mà cậu chỉ cho tôi, một số người trong chúng tôi có lẽ đã chết rồi.”
“Tôi sẽ xấu hổ nếu mọi người cứ khen tôi như thế đấy. Thực sự thì, vào thời điểm đó, sự sống còn là điều duy nhất còn sót lại trong tâm trí tôi.”
Nếu mọi thứ diễn ra không như ý muốn, địa vị của tôi sẽ khá khó xử.
“Nhân tiện thì … Mảnh vỡ của Cổ Thần là cái quái gì vậy?”
“Đó là những gì Dialugia sẽ giải thích đây.”
“À … Vâng. Thực ra tôi cũng không biết chi tiết lắm đâu, vì thời gian tôi sống chưa được bao lâu mà … Tôi chỉ được nghe mẹ và bà ngoại kể lại. Tôi không biết gì khác ngoài sự thật rằng nó đã tồn tại ngay từ đầu và sẽ khiến lục địa lâm vào nguy hiểm.”
“Vậy ra, người quản lý, Max, đã nói đúng. Điều đó thực sự quá vô lý. Chúng ta đã biết rằng nơi này không phải là một nơi bình thường, nhưng mà … Mảnh vỡ … của Cổ Thần thì có hơi … Mọi thứ dường như rất kỳ quái.”
"Đúng vậy. Tôi hoàn toàn hiểu được điều đó. Tôi đã sống hơn 4.000 năm, nhưng những sinh vật như vậy chỉ xuất hiện qua những câu chuyện thôi. Tất nhiên, tôi không nghĩ rằng nó sẽ được tìm thấy ở những nơi như thế này … và thậm chí còn hơn thế nữa, trong khi còn bị phong ấn.”
Khi Dialugia tiếp tục lên tiếng, một giọng nói lớn cắt ngang lời cô.
“Tại sao họ không giết quách hắn ta thay vì phong ấn hắn chứ? Tôi không biết tại sao bảo tàng này lại phiền toái đến như vậy nữa.”
“Không thể giết được Mảnh vỡ của Cổ Thần. Đó là bởi vì không thiếu người tự gọi mình là Chúa nhưng lại chỉ có một số người được tôn kính như thánh thần. Những kẻ được gọi là Người bảo vệ Vết nứt cũng sẽ có năng lực phong ấn Mảnh vỡ tốt nhất. Tất nhiên, thật sai lầm khi quá tin tưởng vào họ. Có lẽ họ không bao giờ tưởng tượng được rằng có ngày phong ấn ấy sẽ bị phá vỡ.”
“Chà … tôi hiểu rồi …”
“Nếu hắn ta đã bước vào giai đoạn nghỉ ngơi, vậy còn những xúc tu đang tiếp cận bảo tàng ngay bây giờ thì sao?”
Tại thời điểm này, tôi cảm thấy tình hình sẽ ổn nếu tôi nhận câu hỏi cụ thể mà Ahn Ki-mo đang nghi vấn. Bản thân người đàn ông trông có vẻ không thoải mái vì một lý do nào đó.
Trong khi đấy, tôi lại cảm thấy tự hào về Dialugia vì có thể nói chuyện với khuôn mặt lạnh lùng đến vậy. Mặc dù cô ấy dường như đang cố gắng hết sức để kiềm chế cảm giác tội lỗi, nhưng thực sự chỉ có tôi mới có thể nhận thấy sự đấu tranh của cô ấy.
“Dự đoán trước đó là chính xác. Hắn ta có lẽ đang cố gắng hạ gục hệ thống của bảo tàng vì đó là phong ấn đã giam cầm hắn cho đến bây giờ … Hắn ta đã bước vào giai đoạn nghỉ ngơi, nhưng cơ quan chính đang chiến đấu để giành lấy sức mạnh với chương trình sơ bộ của bảo tàng. Tất nhiên, điều đó thậm chí sẽ không mất quá nhiều thời gian.”
“Ô ô ô. Tôi hiểu rồi …"
Sau khi ho khan để thu hút sự chú ý của mọi người, tôi lại lên tiếng một lần nữa, lần này tôi nói với giọng to hơn.
“Tóm lại, dường như cũng không có vấn đề gì lớn. Chương trình sơ bộ sẽ phong ấn hắn ta trong giai đoạn nghỉ ngơi và có thể sẽ thành công trong việc phong ấn nó với xác suất cao. Phải không nào, Dialugia?”
"Đúng. Đúng là vậy."
“Tôi nghĩ chúng ta nên ra khỏi bảo tàng sau khi giải cứu những người sống sót bị cô lập trước khi phong ấn hoàn tất. Hệ thống cũng có một lỗ hổng, vì vậy chúng ta có thể rời khỏi ngục tối mà không cần phải hoàn thành chuyến tham quan bảo tàng. Mặc dù nhiệm vụ vẫn còn dang dở …”
“Chúng ta không còn cách nào khác, phải không? Nếu phong ấn hoàn tất, bảo tàng có thể sẽ lại phải chịu ảnh hưởng của hệ thống …”
Tôi gật đầu trước câu trả lời của Park Yeon-joo.
Tôi không biết liệu người quản lý Max có thực sự thành công trong việc phong ấn Mảnh vỡ hay không, nhưng dù sao thì tôi cũng không có ý định đi đến nơi mà cơ thể gốc của cậu ta đang ở.
Không có lý do gì để ủng hộ việc phong ấn nếu ngay cả bản thân con quái vật cũng chẳng gây ra bất kỳ mối đe dọa nào đối với chúng tôi cả. Việc phong ấn duy nhất mà chúng tôi sẽ làm là niêm phong chuyến thám hiểm của chúng tôi.
Đó là một kế hoạch hoàn hảo — không có rắc rối nào kèm theo cả.
“Dù sao thì, kết luận lại … Chí ít, có vẻ như chúng ta đã hoàn toàn thoát khỏi ảnh hưởng của Mảnh vỡ của Cổ Thần. Tất nhiên … Là vậy rồi. Lục địa cũng an toàn. Giờ mọi người đã có thể yên tâm. Phải không, Dialugia?”
"Đúng vậy …"
“…”
“Lục địa … Lục địa đã …”
“…”
“L - Lục địa … đã an toàn rồi!”
Khi Dialugia đấu tranh để kết luận điều này, tiếng reo hò bỗng nổ ra trong nhóm.
Park Deokgu thể hiện niềm vui của mình bằng cách ôm các nhóm nữ. Thấy tinh thần của họ phấn chấn trở lại, ngay cả bản thân tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm.
“Tất nhiên là vẫn còn quá sớm để vui mừng. Thực ra cuộc tấn công ngục tối vẫn chưa được hoàn thành. Như tôi đã nói, không phải chúng ta nên đi cứu những người sống sót đang bị cô lập hay sao?”
"Phải ha, chắc chắn rồi!"
“Thực ra, vì tôi nghĩ có thể hơi khó để tìm những người bị cô lập trong khu vực rộng lớn này … Tôi nghĩ cả nhóm nên đến phòng quản lý của bảo tàng.”
Theo gợi ý của tôi, Kim Hyunsung bèn nói. Vì cậu ấy có nhiều kinh nghiệm hơn tôi nên chắc chắn cậu ấy biết cách để làm thế nào cả đoàn chúng tôi có thể đạt được điều đó.
“Nếu chúng ta lần theo các xúc tu của Mảnh vỡ, chúng ta có thể tìm thấy nơi mà quản lý bảo tàng đang ở.”
"Đúng vậy."
Mặc dù kế hoạch còn mơ hồ, nhưng vẫn tốt hơn là không có gì cả.
“Đầu tiên, chúng ta nên lần theo các xúc tu và tìm Max, người quản lý bảo tàng …”
Và với điều này, chúng tôi có thể xác định vị trí của những người sống sót. Rồi từ đó, tôi sẽ phải xem xét khả năng biến Max thành nhân vật phản diện trong toàn bộ tình huống này.
Tôi sẽ đánh giá cao nếu cậu ấy thông báo cho tôi địa điểm, nhưng có lẽ cậu ấy chẳng còn thích chúng tôi nữa vì chúng tôi đã lừa cậu.
Tất nhiên, cách cậu ấy đối xử với chúng tôi cũng không quan trọng lắm. Tôi cá là cậu ấy không có cách nào để ngăn chặn mớ hỗn độn này cả.
Thấy rằng cậu ấy không xuất hiện ngay bây giờ có nghĩa là cậu ấy không thể để ý đến những khu vực khác trong khi cố gắng làm sáng tỏ mọi thứ.
Nếu chúng tôi tìm thấy phòng của người quản lý - và theo mặc định ban đầu là cậu ta - thì rõ ràng tôi sẽ là người đi đầu theo thông lệ trong việc cố gắng xử lý cậu.
‘Hoặc tôi có thể giết cậu ta …’
Trên thực tế, tôi có thể cải trang cậu ta thành một con quái vật được đặt tên ẩn mình trong ngục tối này.
Khi tôi nghiền ngẫm điều này, Kim Hyunsung vẫn tiếp tục dẫn đường.
Tại thời điểm ấy, tôi cảm thấy khá vui vì mình đã quan tâm đến Hyunsung. Khi cậu ấy nhận thấy con đường mà tôi đã mở ra, tôi phải thừa nhận rằng kỹ năng của cậu ấy rất tốt.
“Hiện tại đáng lẽ đã an toàn, nhưng mọi người vẫn nên đề cao cảnh giác. Ngay cả khi Mảnh vỡ đã bước vào giai đoạn nghỉ ngơi, ngục tối này vẫn rất nguy hiểm. Có thể có những chương trình khác bảo vệ bảo tàng theo hướng phòng của người quản lý nữa … Có khả năng những quái vật khác bị ảnh hưởng bởi Mảnh vỡ cũng sẽ được đánh thức.”
“…”
“Ngay cả khi chúng ta đến phòng của người quản lý, cũng không phải mọi thứ sẽ được giải quyết. Chúng ta không biết gì về bảo tàng, chúng ta chỉ nghỉ ngơi và còn chưa hoàn thành xong cuộc tấn công của mình.”
Khi tôi tự hỏi liệu Hyunsung có quá nghiêm khắc với chúng tôi hay không, thì cậu ấy lại tiếp tục nói.
"Và …"
“…”
“Nghỉ ngơi cũng là một trong những nhiệm vụ thiết yếu trong một cuộc tấn công. Chúng ta sẽ rời đi trong vòng 4 giờ nữa. Mọi người, hãy cố gắng phục hồi càng nhiều càng tốt nhé. Tôi thực sự mong muốn sẽ không ai phải chết để tất cả chúng ta đều có thể trở về Lindel đấy.”
Trước lời nói của cậu ấy, tất cả các thành viên khác liền gật đầu, họ đã bắt đầu nhận thức sâu sắc về mức độ nghiêm trọng có thể xảy ra đối với tình hình của chúng tôi.
'Tốt lắm.'
Nếu chính tôi là người nói ra điều này, sẽ rất khó để họ có thể đặt niềm tin vào tôi. Tôi ghét phải thừa nhận điều đó, nhưng vẻ ngoài bảnh bao của Kim Hyunsung là điều kiện tiên quyết để thu hút loại hiệu ứng đám đông này.
Ngay cả bây giờ, Park Yeon-joo, Cho Hyejin và một số thành viên của Hội Thiên Nga đen đã bắt đầu ngất ngây.
'Họ thực sự đã mê mệt cậu ấy rồi, phải không?'
Thấy họ nhìn chằm chằm vào cậu ấy với sự ngưỡng mộ như vậy khiến tôi cảm thấy khá bối rối.
Dù sao thì, như Kim Hyunsung đã nói, mọi người đều cố gắng hồi phục nhiều nhất có thể. Mặc dù tôi đã dự kiến sẽ được đưa ra một khung thời gian ngắn hơn, nhưng có vẻ như cậu ấy đang nghĩ rằng chúng tôi vẫn có thể dành thêm một khoảng thời gian. Điều này có nghĩa là Hyunsung có thể hồi phục hoàn toàn chỉ sau bốn giờ.
Vì tôi đã cố gắng kìm nén cơn thèm ngủ, nên tôi thấy điều này thật may mắn.
‘Tôi nghĩ mình có thể ngủ được rồi …’
Giống như tôi, những người đang rất cần sự phục hồi đã dựng trại, định cư ở một nơi thích hợp và bắt đầu rơi vào trạng thái ngủ sâu.
Khi tôi bước vào căn lều đơn sơ, một không gian khá thoải mái đã chào đón tôi. Sự lo lắng của tôi dần bắt đầu tan biến.
Tất nhiên, Dialugia, người đã đắm mình trong cảm giác tội lỗi từ lúc đó đến giờ, cảm thấy khó mà có thể thả lỏng được.
‘Chậc …’
Cô ấy ngồi ra xa hơn, lẩm bẩm một mình.
“Đó là vì Dialuria …”
“…”
“Tất cả mọi chuyện là vì con trai yêu quý của con. Mẹ … bà ơi, con xin lỗi hai người.”
Thấy cô ấy như vậy, cảm giác tội lỗi quen thuộc lại bắt đầu bùng lên trong tôi.
“Tất cả là vì Dialuria … Ugh …”
Việc tôi có cảm thấy tội lỗi hay không không liên quan gì đến việc tôi đang vô cùng kiệt sức cả. Tuy nhiên, tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.
'Ah, tôi thực sự là một thằng tồi mà.'
Một lần nữa, tôi lại thêm hiểu rõ hơn về tính cách rác rưởi của mình. Tuy nhiên …
Giấc ngủ thực sự là một lối thoát ngọt ngào.
***
Đọc webtoon tại: Kí Sự Hồi Quy | Vlogtruyen.net
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook