Ký Sự Hồi Quy
-
Chapter 250: Max, Người quản lý bảo tàng (6)
Chương 250: Max, Người quản lý bảo tàng (6)
[Dịch giả: Quynhhuong]
[Hiệu đính: Haphuong]
Khi mở mắt ra, điều đầu tiên tôi thấy là cảnh mọi người đang nhìn chằm chằm vào tôi.
"Chúng ta làm được rồi."
"Nghiên cứu đã thành công!"
Tôi nhớ rõ cảnh tượng lúc ấy vô cùng kỳ lạ. Có rất nhiều sinh vật kỳ dị xuất hiện trong căn phòng mà tôi đang ở. Một số có đôi tai nhọn và những sinh vật khác thì có chiều cao tương đối thấp. Một số rõ ràng là cao hơn, còn những người khác thậm chí có làn da màu xanh lục.
Khi nhìn xung quanh, tôi thấy khuôn mặt của một người có mái tóc vàng với đôi tai nhọn hoắt, người ấy cười lớn trong khi đang xoa đầu tôi. Đối với tôi mà nói, bà ấy chính là người tôi nhớ nhất trong số bọn họ.
“Tên cậu là Max.”
-Max ư?
"Đúng vậy. Chính là Max.”
-Max!
“Còn ta là Metel.”
-Metel sao?
"Đúng vậy. Là Metel.”
-Metel!
“Nơi này được gọi là Bảo tàng Vết nứt. Cậu là một tập hợp ma lực được tạo ra bởi những Người bảo vệ của chúng tôi… Chúng ta vừa đi dạo vừa bàn thêm về chuyện này được chứ? Cậu có thể đi bộ không vậy?
-À… Được thôi.
Vào thời điểm đó, mọi thứ đều ẩn giấu sau đó những điều kỳ diệu. Những người này chào đón tôi, xoa đầu tôi và tự hào vung vẩy những đồ vật được trưng bày xung quanh họ.
Mọi thứ đều mới mẻ đối với tôi - cảm giác lạnh buốt mà tôi cảm thấy khi chân mình chạm xuống sàn đất, thậm chí còn có cả cảm giác kỳ diệu châm chích vào da thịt. Tôi không thể không cảm thấy biết ơn vì bản thân đã được sinh ra trên đời. Mọi thứ xung quanh tôi dường như là một phước lành.
Thời gian trôi qua.
Tất nhiên, tôi đã học được rất nhiều điều kể từ ngày hôm đó. Tôi biết mình được tạo ra như thế nào và tại sao bản thân được sinh ra, và tôi biết về sự tồn tại của Bảo tàng Vết nứt, ý nghĩa của nó và cách thức hoạt động của văn phòng hành chính.
Thời gian học tập đó thật vui. Tôi đã có thể dành thời gian cho những Người bảo vệ, và nếu tôi làm việc đủ chăm chỉ, họ sẽ dành không ngớt những lời khen ngợi cho tôi.
"Cậu đã hiểu chưa?"
-Vâng. Thưa Jamie-nim. Tôi hiểu rồi. Tôi cũng đã ghi nhớ hết tất cả danh sách các mặt hàng trong bảo tàng!
"Thật sao? Max của chúng ta rất thông minh.”
-Cảm ơn ạ.
Tôi đã thành công học được rất nhiều kiến thức.
“Cậu được sinh ra để quản lý bảo tàng, Max à. Việc này xảy ra là để cậu đảm nhận nhiệm vụ của những Người bảo vệ như chúng ta. Thật xin lỗi, nhưng ta hy vọng cậu có thể hiểu cho chúng ta.”
-Ngài không cần phải xin lỗi đâu. Oliver-nim. Tôi hạnh phúc khi được sinh ra. Tôi nói thật lòng đấy.
Tôi đã học được trách nhiệm là gì.
“Ta chỉ nói bâng quơ thôi, nhưng cậu cũng biết cơ thể của mình sẽ phân tán khi ra khỏi bảo tàng mà phải không? Bởi vì ma lực trong bảo tàng này là thứ duy nhất giúp cậu có thể tiếp tục hoạt động. Cậu phải thật cẩn thận đấy."
-Tôi rõ rồi. Thưa Snef-nim!
Tôi đã học được những gì bản thân không được phạm phải.
“Ta rất vui vì cậu đã học tập chăm chỉ. Hừm. Cậu trông có hơi giống ta…”
-Thật vinh dự cho tôi khi nghe được lời này đấy, Isaac. Mà hình như hôm nay ngài rời đi phải không… ”
"Đúng vậy. Dù sao thì ta cũng không được sinh ra từ đây. Hẹn gặp lại cậu vào một ngày nào đó không xa nhé. Tạm biệt Max.”
-À… Vâng ạ.
Tất nhiên, có những thứ khiến tôi không thể làm quen được ngay cả khi thời gian trôi qua, nhưng tôi thực sự rất hưởng thụ quãng thời gian ở cùng với những Người bảo vệ. Tôi đã rất nhớ khoảng thời gian bản thân vẫn còn có thể nói chuyện với họ.
“Cảm ơn vì đã tạo ra tôi, những Người bảo vệ.”
Vài lần trong ngày, chỉ cần nghĩ về những điều như vậy là đủ rồi. Một số Người bảo vệ hơi khó đối phó, nhưng cũng có trường hợp ngược lại.
-Người bảo vệ Metel!
“Max! Hôm nay công việc của cậu thế nào?”
-Chà. Hôm nay tôi kiểm tra phòng hành chính cùng với Snef và nhìn qua Vết nứt đã được phong ấn.
"Ồ. Ông ấy không nói gì sao? Ông ấy có đối xử tốt với cậu không?”
-Có ạ. Ông ấy đã giải thích cho tôi nghe một vài điều. Vết nứt hiện đã bị chặn hoàn toàn, nhưng chúng tôi không biết khi nào nó sẽ mở lại nên mọi người vẫn phải theo dõi nó. Và những món đồ trong bảo tàng này…
“Lần nào câu chuyện cũng giống nhau, giờ chắc cậu phát ngán rồi nhỉ…”
-Không đâu ạ, Metel-nim. Đó là lý do tại sao tôi được sinh ra mà. Tôi được có mặt ở đây là để tiếp quản việc duy trì bảo tàng thay cho những Người bảo vệ! Tôi phải làm việc thật chăm chỉ!
“…”
-Người bảo vệ Metel?
“Cậu không bị áp lực quá là được rồi.”
-Gì cơ ạ?
"Không, không có chuyện gì đâu. Hay là ngày mai chúng ta đừng đến lớp mà hãy đi chơi cùng nhau có được không?”
-Tôi có thể sao?
"Chắc chắn rồi. Cậu có một ngày để nghỉ ngơi mà.”
Tôi đặc biệt rất thích khoảng thời gian ở cùng với Người bảo vệ Metel. Mặc dù những người khác cũng rất tử tế và đối xử tốt với tôi, nhưng Người bảo vệ Metel lại đối xử với tôi khác với tất cả những Người bảo vệ khác.
-Người bảo vệ Metel, 'parent' là gì vậy?
“‘Parent’ hoặc là chỉ người cha hoặc người mẹ. Yêu tinh như ta và con người như Jamie, được sinh ra khác với cái cách cậu được sinh ra. Khi một người phụ nữ và một người đàn ông yêu nhau, họ tạo ra một đứa con trong bụng người phụ nữ, và theo thời gian, những đứa trẻ sẽ chào đời. Họ gọi những người đã sinh ra mình là cha mẹ. Tất nhiên, khái niệm về đấng sinh thành… Á! Tại sao cậu đột nhiên hỏi về cha mẹ?
-Snef-nim nói rằng Người giám hộ Metel giống như cha mẹ của tôi.
"Tất nhiên rồi! Phương pháp có hơi khác một chút, nhưng ta không khác gì cha mẹ của Max cả. Ta là người có đóng góp lớn nhất trong việc đưa Max ra ngoài thế giới. Snef nhìn ra nhanh thật đấy. Thành thật mà nói thì ta đã coi Max như con mình từ đầu rồi. Cậu nghĩ sao hả? Cậu có thể gọi ta là mẹ được không?”
-K-Không được.
"Tại sao vậy?"
-Chỉ là...việc này có hơi xấu hổ thôi ạ.
“Ồ, đừng ngại. Cứ gọi ta là mẹ, nhanh lên nào!
-Đ-Để sau đi ạ. Chuyện này thật ngại ngùng mà.
Tôi thật lòng nghĩ rằng được sinh ra trên đời đã là một điều quá tốt. Đấy là những khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi.
Tôi không phải âu lo bất kì chuyện gì. Tôi vui cười mỗi ngày, chạy nhảy xung quanh, và đôi khi còn hành động như một đứa trẻ với Người bảo vệ Metel.
Nhiều đoạn thời gian nữa trôi qua.
Tôi cũng không biết đã bao lâu rồi, nhưng thời gian cũng đủ để mái tóc của Jamie chuyển từ màu xanh sang màu trắng, và cũng đủ để các nếp nhăn hình thành trên mặt Oliver và Snef.
Snef-nim, người luôn tức giận mỗi ngày, có nhiều thời gian hơn để lặng lẽ ngồi đọc sách hoặc nhìn đi chỗ khác, cơ thể của ông ấy dần yếu đi một cách rõ rệt. Oliver-nim không thể nhai thức ăn như bình thường nữa, và mỗi khi ở bên nhau, ông ấy sẽ lại xoa đầu tôi.
"Ta xin lỗi."
-Không đâu, Oliver-nim. Tôi mới là người phải xin lỗi. Tôi không thể làm gì để…
"Ta đã trở thành một gánh nặng lớn đối với cậu."
-Tôi chưa bao giờ nghĩ như vậy, Oliver-nim!
“Haha… Cảm ơn cậu vì điều đó. Đúng vậy… cảm ơn cậu nhiều lắm."
-Oliver-nim? Người bảo vệ Metel! Oliver-nim lạ lắm! Người bảo vệ Metel!
Và… Lần đầu tiên trong đời…
Tôi đã học được cái chết là gì.
-Vậy là con người sẽ chết.
Chắc hẳn đã đến lúc tôi chợt nhận ra những điều mình đã biết từ lâu.
“Đứa trẻ đáng yêu của chúng ta…”
Sau đó, Jamie-nim qua đời.
“Xin lỗi vì đã đối xử với cậu như cách ta đã làm. Tuy nhiên, ta chỉ muốn cậu biết rằng ta không hề ghét cậu. Max, hãy chăm sóc bảo tàng thật tốt nhé.”
Và rồi, Snef-nim cũng biến mất.
Người bảo vệ Metel đã khóc lặng lẽ mỗi khi những Người bảo vệ khác lần lượt nhắm mắt rời đi và những ngày bà bỏ ăn trở nên thường xuyên hơn.
Khoảng thời gian này, tôi bắt đầu hối hận vì được sinh ra.
Khi những Người bảo vệ chết đi, hoặc khi Người bảo vệ Metel nhốt mình trong phòng bà, tôi luôn nghĩ về điều đó.
Thời gian trôi qua tôi vẫn luôn có suy nghĩ ấy, và giờ chỉ còn lại hai chúng tôi trong một viện bảo tàng rộng lớn. Tất nhiên, điều này không có nghĩa là tôi sẽ trở nên buồn bã.
Người bảo vệ Metel chưa già đi, và bà ấy hay kể về rất nhiều thứ khiến cả hai có thể vui cười cùng nhau.
Chúng tôi cùng nhau đọc sách và chạy quanh viện bảo tàng. Nhưng chuỗi ngày như vậy không dừng lại. Tôi vẫn tươi cười nhiều hơn là khóc.
Có một chút thất vọng khi tôi không thể ra ngoài với bà ấy, nhưng tôi vẫn yêu thích điều đó.
Tôi đã nghĩ mọi thứ sẽ như thế này mãi mãi.
Tuy nhiên, Người bảo vệ Metel cũng không phải là bất tử. Giống như Jamie-nim và những người khác, bà ấy bắt đầu hành động khác với tôi.
Khoảng thời gian này, Người bảo vệ Metel dường như không thể ra khỏi phòng của bà ấy.
“Ta sẽ bắt đầu…một nghiên cứu, Max. Ta sẽ bận lắm, cậu hiểu chứ?”
-Vâng… Thưa Người bảo vệ…
“Ta không nghĩ mình sẽ ra ngoài quá nhiều. Trong khoảng thời gian đó… Xin hãy chăm sóc bảo tàng nhé.”
-Người có thể tin tưởng ở tôi, thưa Người bảo vệ.
Tôi không biết chính xác bà ấy đang nghiên cứu cái gì, nhưng tôi không thích vẻ mặt của bà ấy lúc đó. Tôi bắt đầu chìm đắm trong nỗi bất hạnh của mình vì mục đích bản thân được sinh ra.
Người giám hộ Metel tiếp tục cống hiến hết mình cho nghiên cứu của mình và do đó sức khỏe của bà bắt đầu xuống cấp nhanh chóng. Vào những lần hiếm hoi bà ấy ra ngoài, tôi sẽ thấy bà ho, ôm ngực và thở hổn hển. Điều đó thật đáng sợ, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc mỉm cười và tập trung vào công việc quản lý bảo tàng.
Tôi phải làm tốt công việc của mình.
Người bảo vệ Metel liên tục yểm thần chú lên tôi trong chuỗi ngày thử thách này, lần nào cũng nói những điều giống nhau.
"Ta yêu con."
Đó là một lời nói dối.
Bà ấy cũng nói như vậy mỗi khi bản thân khó di chuyển.
"Ta yêu con."
Đó là một lời nói dối.
Ngay cả khi tất cả ma lực trong cơ thể của mình đã biến mất, bà ấy vẫn nói với nụ cười trên môi.
“Ta yêu con, Max à.”
Bà ấy đang nói dối.
Bà ấy cũng nói như vậy khi dốc hết ma thuật của mình và đưa tôi ra khỏi bảo tàng.
Bà ấy nói điều tương tự trong khi lẩm bẩm, 'Nghiên cứu đã thành công', và khi cơ thể bà cuối cùng cũng không thể chịu đựng được nữa.
“Ta yêu con… Ta yêu… con, Max à.”
Tôi nghĩ tất cả những điều này là dối trá.
-Nói dối…
“…”
-Nếu người yêu con… Thì người đã không tạo ra con rồi. *Thút thít…
“…”
-Nếu đó là sự thật, người không nên bỏ con một mình như thế này. Nếu Jamie-nim, Oliver-nim và Snef-nim thích con, họ đã không… Hức… để con một mình như thế này. Metel-nim là một kẻ nói dối. Hức… Người đã nói rằng chúng ta có thể ở bên nhau mãi mãi… Đồ dối trá… Mọi thứ sẽ tốt hơn nếu con không được sinh ra. Sẽ tốt hơn nếu con không được sinh ra mà.
“…”
-Con chưa bao giờ nói mình muốn ra ngoài cả. Người nói con có thể tiếp tục sống trong viện bảo tàng. Con thậm chí không yêu cầu bất cứ điều gì như vậy cả. Nếu người nói người yêu con… Thì người phải ở lại với con chứ. Người không nên làm điều này với con.
“…”
-…
“…”
-Con cũng vậy… Con cũng yêu người mà! Con yêu người nhiều lắm. Vậy nên, người đừng đi. Làm ơn…
“…”
-Con biết người sẽ không nói dối con đâu. Con biết lời người nói là thật mà. Người tỉnh dậy đi. Làm ơn tỉnh dậy đi.
“…”
-Hức... Làm ơn... Làm ơn mà.
“…”
* * *
“Kết thúc rồi sao?”
-Vâng… Sau đó, mọi chuyện như tôi đã giải thích trước đây. Tôi bước vào bảo tàng và hoàn thành nghĩa vụ, trách nhiệm của người bảo vệ. Tôi đã rất ngạc nhiên khi bảo tàng đột nhiên biến thành một ngục tối.
Đây là một câu chuyện cảm động hơn tôi tưởng.
Tôi bắt đầu tranh luận về việc liệu mình có nên chảy vài giọt nước mắt cá sấu cho Max, người đã bình tĩnh kết thúc câu chuyện này hay không nữa.
Tuy nhiên thì, tôi đã không khóc.
Câu chuyện của cậu ta khiến tôi cảm thấy hơi phi thực tế, và những tiếng nói lớn nhỏ đang tiến lại gần chúng tôi khiến tôi mất tập trung. Các thành viên đoàn thám hiểm khác có lẽ đã đến.
[Người bảo vệ của Max.]
[Chức danh này được tạo ra với mong muốn thật tâm của Người bảo vệ Metel. Tùy thuộc vào việc Max có phát triển hay không, cấp độ của Người quản lý bảo tàng có được tăng lên hay không. -Thật xin lỗi. Làm ơn hãy đối xử với cậu ấy một cách chân thành.]
'Ồ…'
Điều này cũng không tệ chút nào.
Tôi không cần có khế ước như tôi đã làm với Dialugia, và quyền quyết định sẽ làm gì với cậu ta là nằm ở tôi.
Tuy nhiên, tôi bắt đầu cảm thấy tội lỗi rồi.
Ngay cả người phụ nữ tên Metel cũng đã lên Thiên Đàng sau khi nhận trách nhiệm về phong ấn cuối cùng. Tất cả điều này khiến tôi cảm thấy thật nực cười đến nỗi không thể không bật cười.
“Vậy thì, những gì tôi nhìn thấy trong khoảnh khắc đó…”
-Đấy có lẽ là những suy nghĩ còn sót lại của Metel. Có lẽ cho đến cuối cùng bà ấy vẫn không tin tưởng tôi.
"Không đúng. Có lẽ bà ấy đã để nó lại vì cân nhắc đến việc cậu sẽ ra ngoài.”
-À…
“Dù sao thì… từ bây giờ Người bảo vệ Vết nứt muốn tôi chăm sóc cậu. Không đúng, tại sao ngay từ đầu cậu không ra ngoài vào ngày hôm đó chứ?
-P-Phải có ai đó chăm sóc bảo tàng. Tôi là người quản lý mà… Tôi-tôi xin lỗi.
“Không có gì phải xin lỗi cả, nhân viên Max ạ. Không có thứ gì bị mất cả. Nhưng câu hỏi đặt ra là làm thế nào để giải thích…”
Jung Hayan lo lắng cắn móng tay khi tôi bỏ đi, suy nghĩ xem phải làm gì với Max.
Tất nhiên, tình hình của cậu ta không tệ đến thế. Chỉ mỗi việc có thể nâng cấp Quản lý bảo tàng thôi đã là một lợi ích to lớn. Nhiều điều đã xảy ra với chúng tôi, nhưng nhận được trách nhiệm này chắc chắn là điểm nổi bật của toàn bộ chuyến thám hiểm.
‘Dù sao thì nó cũng cần có ai đó chăm sóc…’
Tất nhiên, vì tôi đã trở thành người bảo vệ, tình hình sẽ khác biệt một chút so với cách tôi từng sống ở đây, nhưng sự tồn tại của anh chàng này thực sự là không thể thiếu. Cậu ta là người duy nhất ngoài tôi có thể xử lý các thiết bị này. Bên cạnh đó, có thể rút ngắn thời gian chiết xuất loại sản xuất hàng loạt dựa trên các thiết bị này.
“Này, nhân viên Max.”
-Vâng ạ?
“Thiết kế bên trong của các thiết bị ở đây… Có thể nào…”
-Tôi… biết về chúng. Tất nhiên, tôi không thể chạm vào các thiết bị cốt lõi…
"Cái này ư? Còn cái này thì sao?"
-Ah… tôi đoán là tôi có thể xử lý được…
“Hử… Cậu có thể làm gì khác nữa không?”
-À… Tôi nghĩ tôi cũng có thể tạo ra nó nữa, thưa Chủ tịch Lee.
"Hở?"
-Chủ tịch Lee à?
Câu trả lời đã có. Thực tế, tôi thậm chí còn không phải suy nghĩ nhiều.
“Chủ tịch Lee cái quỷ ấy… Con có thể gọi ta là cha, con trai à.”
-Cái gì ạ?
“Phụt.”
Tôi đã có cho mình một đứa con trai, người sẽ chịu trách nhiệm cho chuyến nghỉ hưu đầy hạnh phúc của tôi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook