Lạn Kha Kì Duyên
-
Lạn Kha Kỳ Duyên - Chương 320 Dĩ Du Vô Cùng
Nói về buồn phiền, lão Ngưu tự cảm thấy gã là người buồn khổ nhất ở nơi này. Nhìn chủ tớ Vệ thị, đôi mắt gã gần như bốc hỏa, hai con mắt tràn đầy tơ máu, trông vô cùng doạ người.
Nếu không phải Kế tiên sinh cưỡi mây bay đi, đổi thành Ngưu Phách Thiên trước kia, quản con mẹ nó cái gì mà Vệ gia “luận về tình có thể lý giải được”. Lúc này đây tức giận đại khai sát giới, lão Ngưu hẳn là cũng “có thể lý giải được”.
Nhưng cũng chỉ mấy hơi thở sau, gã mạnh mẽ đè cơn giận xuống, tốt xấu gì đoạn đường này đi cùng Kế Duyên cũng không phải uổng công, mấu chốt là gã rất sợ Kế Duyên. Nhưng ngoài miệng lão Ngưu vẫn nhịn không được thấp giọng chửi một câu.
"Thật con mẹ nó xui xẻo! Tiên Nhân Chỉ Lộ của lão Ngưu ta... Ai! Không còn..."
Yến Phi cũng có chút thất vọng mất mát, nhưng so với Ngưu Phách Thiên thì đỡ hơn một chút. Đấy là vì y đã được Kế tiên sinh truyền thụ cho
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook