Lãng Tử Tại Đô Thị
-
Chương 270-1: Dạy dỗ vô ích! (1)
Sẵn sàng
– Dật Phi, mấy ngày nay…
Bách Lý Băng liếc mắt nhìn bốn xung quanh, lại nhìn dưới mặt bàn:
– Có phải là hơi căng thẳng không, cái này không giống với phong cách của anh lắm.
Lâm Dật Phi cười cười, thấp giọng nói:
– Chính là vì không phải là phong cách của anh nên anh mới có thể đường hoàng.
– Anh cảm thấy cô ta sẽ nghĩ thế nào?
Trong lúc Bách Lý Băng nói, thanh âm rất nhỏ, lại có vẻ gấp gấp.
Lâm Dật Phi thoáng suy nghĩ nói:
– Cô ta có thể sẽ cho rằng anh rất có đầu óc kinh doanh.
– Nhưng mà mỗi trận thi đấu của anh đều có người quay video…
Bách Lý Băng chau mày nói:
– Cái này đương nhiên là một biện pháp tuyên truyền chế dược Bách Thảo rất tốt, nhưng cô ta sẽ càng rõ thêm lai lịch của anh.
– Thật sao?
Lâm Dật Phi mỉm cười nói:
– Điều nãy cũng làm giảm đi không ít sức lực của cô ta, Nhan Phi Hoa chắc hẳn phải vui mừng mới đúng.
Bách Lý Băng cau mày nói:
– Anh không sợ bị cô ta phát hiện…
Lâm Dật Phi từ tốn nói:
– Cái nên phát hiện thì sẽ phát hiện ra, có điều hiện tại cô ta sẽ không hành động!
Bách Lý Băng không hiểu hỏi:
– Tại sao?
– Bởi vì cô ta cho rằng anh không phải là đối thủ, lúc này hành động chắc chắn không thú vị chút nào..
Lâm Dật Phi cười tủm tỉm, mang theo chút xảo quyệt nói:
– Cho dù Tiêu Ly Biệt không xuất hiện, cô ta cũng sẽ có đủ tính nhẫn nại, chờ đợi anh khiêu chiến với cô ta!
– Cô ta và Tiêu Ly Biệt có liên can sao?
Bách Lý Băng giả bộ hỏi đùa, đôi đũa cầm trong tay hơi lay động, điều này đã lộ rõ vẻ căng thẳng của cô.
– Đương nhiên có liên can.
Lâm Dật Phi cười nói:
– Hai người bọn họ vốn đều vì chủ nhân của mình mà đánh đấu ngươi chết ta sống thực sự cũng không lấy làm ngạc nhiên.
Bách Lý Băng hơi thất vọng nói:
– Chỉ có vậy thôi sao?
– Đương nhiên, em còn tưởng là có cái gì?
Lâm Dật Phi và mấy miếng cơm, lại uống mấy hớp nước, dường như không có điều gì phải để tâm.
Bách Lý Băng có phần không tin nói:
– Vậy hiện tại cô ta chú ý tới anh là vì mục đích gì, lẽ nào chỉ là vì muốn gặp anh?
– Anh không biết.
Lâm Dật Phi đáp nói:
– Vì vậy anh luôn nghĩ anh phải xem phản ứng của cô ta.
– Làm thế nào để xem được?
Bách Lý Băng càng thêm mê hoặc:
– Cái này nghĩ một chút là có thể sao?
Lâm Dật Phi chỉ cười cười, không tỏ rõ ý kiến, mỗi khi hắn có kế hoạch gì đều sẽ có kiểu thái độ này!
Bách Lý Băng buông đũa xuống nói:
– Tất cả những việc anh làm hiện nay, ví dụ như liên tục lộ diện trong giới truyền thông, phát huy một số mẹo nhỏ, để bọn họ giúp đỡ tuyên truyền sản phẩm thuốc đông y của bác sĩ Tiền, có phải là làm ngược lại với ý nguyện của anh hay không?
Lâm Dật Phi thản nhiên nói:
– Em sai rồi, đó chính là bản ý của anh, người làm việc đại sự không câu nệ tiểu tiết. Nếu một chút nhỏ này cũng không nhìn được ra, làm việc cứng nhắc, bảo thủ không chịu thay đổi, vậy có thể làm được việc lớn sao? Anh chỉ biết rằng, bọn họ không đánh lại được anh là sự thật, bọn họ sẽ báo thù là thật, bác sĩ đông y đang được mọi người coi trọng là thật, còn những cái khác, anh không quan tâm.
Bách Lý Băng nhìn khuôn mặt của Thiếu niên, chỉ cảm thấy được sự khác biệt rõ rệt so với trước đây. Trầm mặc một hồi lâu cô mới hỏi tiếp:
– Em có một việc luôn muốn hỏi, nhưng anh có thể không trả lời…
– Nói đi.
Lâm Dật Phi trầm giọng nói.
– Chảng qua anh cảm thấy rất nhiều việc dù anh biết, nhưng cũng không có lợi ích gì.
Bách Lý Băng cúi đầu xuống, lấy đũa khuấy khuấy bát cơm trắng, một lúc sau mới hỏi tiếp:
– Nhưng mà em muốn biết…
Lâm Dật Phi trầm tư một lát mới nói:
– Được!
– Nhớ lại lúc ban đầu khi em nhìn thấy ánh mắt đầu tiên của anh…
Bách Lý Băng mỉm cười nơi khóe miệng, tựa như hồi tưởng lại kỷ niệm.
– Đương nhiên không phải là vì thích anh, mà là cảm thấy anh rất đặc biệt…
Thấy Lâm Dật Phi im lặng không nói gì, Bách Lý Băng nhỏ giọng nói:
– Anh có được tình yêu thương và nét u sầu mà những người cùng tuổi không có, có thể vì một người làm công không hề quen biết mà chịu khổ, vay tiền của em. Khi em biết anh là Lâm Dật Phi, cũng chính là vương tử si tình tiếng tăm lừng lẫy Chiết Thanh thì em cho rằng vẻ u sầu của anh chính là vì Phong Tuyết Quân!
Lâm Dật Phi đã hiểu rõ cô muốn hỏi điều gì. Bách Lý Băng rất cẩn thận là điều không thể nghi ngờ, cẩn thận để ý đến chỗ mà người khác không lưu tâm đến.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook