Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Hồ Thúy Hoa trước mặt Lục Minh Quế xưa nay vẫn được nể mặt, có bao giờ bị xung thiên như thế này?

Sắc mặt ả thay đổi, trong lòng có chút khó chịu, gượng cười nói: “Mẹ, chúng con không phải...”

“Còn nữa, các người lấy đâu ra tiền cắt thịt? Có phải ăn trộm tiền của ta không?”

Thực ra Lục Minh Quế đã không còn nhớ chuyện này nữa, kiếp trước bà luôn rất dễ dàng tha thứ cho nhà thằng cả.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, mình đúng là đồ ngu!

Bà căm hận nhìn Hồ Thúy Hoa, Hồ Thúy Hoa bỗng cảm thấy bà mẹ chồng này giống như ác quỷ, nhìn mà khiến người ta sợ hãi.

Ả cúi đầu: “Không phải trộm...”

“Là con và Đại Trí không có tiền.”

“Hơn nữa, mua thịt là để bồi bổ thân thể cho mẹ mà!”

Lục Minh Quế nghe xong chỉ thấy ghê tởm trong lòng, lại giở cái bài này ra, trộm tiền, lại còn than nghèo kể khổ!

Trước mắt bà còn có việc quan trọng hơn, chưa tính sổ với Hồ Thúy Hoa vội!

Bà cười khẩy: “Cần đến ngươi giả vờ tốt bụng chắc? Ta ngất bao lâu rồi?”

Kiếp trước nghe tin con trai thứ hai chết, bà ngất đi hai ngày hai đêm.

Bây giờ bà chỉ hy vọng mình có thể kịp thời bảo vệ cái bụng của vợ thằng hai!

Hồ Thúy Hoa sững sờ, lúc này mới lén bĩu môi, đáp: “Ngất hơn nửa ngày rồi!”

Trong lòng ả đều đang đoán già đoán non xem bà già này là ngất thật hay giả vờ đây?

Ngất thời gian ngắn như vậy, e là giả vờ cho người khác xem đấy chứ?

Nhưng cũng đúng, chết con trai thì chắc chắn phải giả vờ một chút, nếu không người trong thôn lại chẳng khua môi múa mép à?

Dù sao theo ả thấy, bà già này chính là đang giả vờ.

Đang lúc trong lòng đoán mò đoán mẫm, lại nghe Lục Minh Quế hỏi ả: “Vợ thằng hai đâu?”

Nhắc đến vợ thằng hai, Hồ Thúy Hoa lại có chuyện để nói: “Hầy, cái đồ lười biếng ấy còn đang nằm trong phòng kìa!”

“Đã hơn nửa ngày rồi, cũng chẳng biết dậy mà nấu cơm!”

Lục Minh Quế bị ả chọc cho tức điên: “Đây là lời ngươi làm tẩu tử mà nên nói đấy à?”

“Nó vốn đang mang thai, lại gặp phải chuyện như vậy, còn không được nằm nghỉ sao?”

“Ngươi mà còn dám nói những lời như thế nữa, coi chừng bà đây quất cho ngươi một trận!”

“Cái thứ ghen ăn tức ở!”

Hồ Thúy Hoa chỉ cảm thấy tính khí mẹ chồng hôm nay cực kỳ xấu, trước đây đâu có đối xử với ả như vậy?

Chẳng lẽ là do Tống Đại Hà chết thật nên bà đau lòng?

Tiếc ghê, chết là chết rồi, còn có thể sống lại được chắc?

Lục Minh Quế nhìn thấy biểu cảm của ả, lại nghĩ đến cảnh tượng bị hai vợ chồng ả vứt bỏ đẩy ngã đến chết, trong lòng lập tức trào lên một cơn ác khí.

Bà không kìm chế được nữa, giơ tay tát mạnh cho Hồ Thúy Hoa một cái: “Ngươi cái vẻ mặt gì đấy hả? Đang hả hê khi người khác gặp hoạ phải không?”

Đây là lần đầu tiên Lục Minh Quế động thủ đánh con dâu.

Lục Minh Quế đối với con dâu con cháu xưa nay vẫn khoan hoà.

Chỉ vì bên trên bà không có mẹ chồng, chưa từng phải chịu sự đay nghiến.

Hồi đó, cha bà chính là nhìn trúng cha mẹ của Tống Thành Nghiệp mất sớm, không có ai quản thúc nên mới gả bà vào nhà họ Tống.

Vì vậy đợi đến khi Lục Minh Quế tự mình làm mẹ chồng, tuy nói không tính là quá tốt, nhưng chưa từng đay nghiến con dâu.

Đặc biệt là con dâu cả Hồ Thúy Hoa, bà lại càng đối đãi với ả chẳng khác gì con gái ruột.

Ngược lại con dâu thứ hai trầm mặc ít nói, lúc nào cũng cắm đầu làm việc, chẳng biết nịnh nọt.

Hai người không thân thiết lắm.

Nhưng bây giờ nhớ lại, con dâu cả chỉ được cái miệng nói lời ngon ngọt, con dâu thứ hai mới là người thực sự tốt, thật thà chăm chỉ.

Mình trước đây đúng là mù mắt rồi!

Nghĩ đến đây, bà chỉ hận không thể tát thêm cho Hồ Thúy Hoa mấy cái nữa.

Mà Hồ Thúy Hoa gả vào nhà họ Tống, chưa từng bị mẹ chồng đối xử như vậy.

Ả ôm lấy khuôn mặt bị tát đau điếng, trong lòng uất ức vô cùng.

“Mẹ, sao người lại đánh con?”

Trước đây ả quen thói nói xấu Thẩm Cúc Diệp, mẹ chồng chưa bao giờ quát mắng ả, hôm nay rốt cuộc là làm sao vậy?

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...