Liệp Giả Thiên Hạ
Quyển 3 - Chương 12: Nhẫn của Andrea

Sẵn sàng
*

“Người đâu người đâu?” Sau giấc ngủ trưa, Fatal quay lại ngục thì phát hiện bên ngoài ngục giam không có người canh giữ. Sau một phút sủng sốt hắn liền biết có chuyện không ổn vì thế cuồng nộ rống to lên.

Còn nhóm binh lính gác ngục thì đang đi duy trì trật tự đường phố, nào biết đâu rằng Fatal chân chính đã đại giá quang lâm. Sau khi Fatal hô to vài tiếng liền phát hiện không ai đáp lại. Lập tức hắn dùng kỹ năng triệu hồi vệ binh. Không lâu sau, tất cả vệ binh đều quay lại nhà giam.

Khi vệ binh canh cửa ngục giam cũng không dám giấu diếm sự việc. Vậy là một đám người một đôi khẩu cung, lập tức liền phát hiện một người giả mạo Fatal, mang đi Andrea. Fatal tức giận Fatal thật sự tức giận.

“Các ngươi đều là một đám thùng cơm (ý nói vô dụng ấy) lập tức phong tỏa thành thị phải tìm được tên này. Nếu không các ngươi đợi mà chôn cùng đi” Fatal rút ra bội đao bên hông tức giận ra tối hậu thư với đám vệ binh. Nhưng muộn mất rồi.

Diệp Từ đã mang theo Andrea chạy vào tích ngân mạch khoáng bí ẩn. Rừng rậm cung cấp cho Andrea không khí thanh lương, làm cho hắn khôi phục lại từ trạng thái mê muội. Khi hắn tỉnh lại, không phải nhìn thấy Fatal, mà là một nữ tinh linh có mái tóc bạc, đang lẳng lặng ngồi ở cách hắn không xa nhìn hắn. Trong lúc này nhất thời Andrea có chút mờ mịt. Hắn thậm chí có một chút hoài nghi, hắn có phải đã chết.Nếu không tại sao khi hắn mở mắt ra không phải nhà giam lạnh như băng mà là rừng rậm?

Andrea sửng sốt nửa ngày sau đó mới chậm rãi chớp chớp mắt nhìn nữ tinh linh tóc bạc. Cô đang nướng thịt trên ngọn lửa trại. Thịt tỏa ra hương vị thơm nức mũi. Cô ngồi trên tảng đá cùng với thanh huyết đao, mà ở bên cạnh đao.....Andrea thấy một đôi mắt trừng rất lớn, không có thần sắc, cứ như vậy nhìn chăm chăm mình. Dù là Andrea có là kẻ lão luyện cũng không khỏi toát một thân mồ hôi lạnh. Đương nhiên, đây không phải mắt người mà là mắt ngựa.

“Tỉnh rồi?” Diệp Từ nhìn Andrea ngồi dậy từ trên lá khô, sắc mặt tái nhợt nhìn cái...... đầu ngựa bên cạnh cô cười cười:

“Vậy lại đây ăn cái gì đi, ta nấu nướng không tệ, muốn nếm thử hay không?”

“Ngươi, là ai?”Tuy rằng bụng củ Andrea đã kêu vang bởi mùi thịt ngựa thơm nức, nhưng cũng không mất đi lí trí. Hắn cố nuốt nước miếng, hỏi vấn đề mà mình muốn biết. Diệp Từ lấy ra cái nhẫn trực tiếp ném cho Andrea. Cái nhẫn kia đã nói cho Andrea đáp án. Quả nhiên, hắn sững sờ ở đó, một lúc sau, hắn mới phản ứng lại. Vì sau thanh âm của nữ tinh linh này lại quen thuộc như vậy:

“Thì ra là ngươi”

Diệp Từ thấy hắn không dám lại đây, liền trực tiếp đem một miếng thịt ngon đưa tới:

“Nhân lúc còn nóng ăn đi, chờ ngươi khôi phục thể lực, ta sẽ báo cáo kết quả công tác.”

Andrea nhặt lên miếng thịt ngựa lẳng lặng nhìn Diệp Từ, một hồi lâu mới nói:

“Ngươi là người của thành Hồng Hồ vì sao lại cứu ta?”

“Ta chỉ là một gã thương nhân, thương nhân chỉ làm việc có ích cho mình.”

Diệp Từ nhếch khóe miệng, bắt đầu ăn thịt ngựa. Ngựa do ngục giam chuẩn bị là ngựa tốt, chỉ tiếc không thể mang về thành, cho nên chỉ có thể giết ăn thịt rất đáng tiếc. Andrea lẳng lặng nhìn DiệpTừ, một hồi lâu mới cúi đầu ăn phần thịt của mình. Vừa ăn, hắn vừa nở nụ cười: “Ta thích cùng thương nhân giao tiếp, bởi vì bọn họ chỉ nhìn đến ích lợi.”

Diệp Từ không hé răng, chỉ ngẩng đầu nhìn ánh sáng nắng chói mắt trong rừng rậm.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...