Lộng Triều
Quyển 18 - Chương 79

Sẵn sàng
*********

Triệu Quốc Đống trở lại phòng tiếp khách của Ngọa Phật Tự thì đã gần ba giờ chiều.

Đám người Hứa Kiều đã xuống núi rồi, sau hơn một tiếng đồng hồ nói chuyện thì Hứa Kiều gần như đã bị hắn tháo gỡ khúc mắc, cách nói chuyện cũng đã thoải mái hơn rất nhiều. Hai người cũng tìm được rất nhiều đề tài nói chuyện, không chỉ có về công tác ở trong Ủy ban kế hoạch phát triển, không biết là vô tình hay hữu ý mà Hứa Kiều đã rủ rỉ khá nhiều tình hình ở trong tỉnh, điều này làm cho Triệu Quốc Đống vốn đang xa lạ với tình hình tỉnh An Nguyên đã dần dần trở nên quen thuộc.

Sau khi đến An Nguyên thì Lăng Chính Dược chưa có hành động gì lớn nhưng lại thu được quyền nhân sự một cách im hơi lặng tiếng, đã có một ít dấu hiệu điều chỉnh nhỏ nhưng theo Triệu Quốc Đống thấy thì không phóng khoáng, tầm mắt còn kém hẳn một so với Ninh Pháp và Ứng Đông Lưu ngày xưa.

Làm bí thư tỉnh ủy thì có cần phải nắm giữa quyền nhân sự hay không? Đương nhiên cần nhưng anh nắm giữ quyền này thông qua thủ đoạn gì, phương thức gì? Tuyệt đối không đơn giản chỉ dựa vào việc khống chế mấy vị trí yếu hại hay lôi kéo mấy người tâm phúc.

Một cán bộ đi tới một cấp độ nào đó thì đương nhiên đều có con đường riêng của mình, nếu anh muốn động bọn họ thì gặp phải mạo hiểm ảnh hưởng đến phát triển, cho nên làm như thế nào để cảm động một người cũng là một môn nghệ thuật. Theo Triệu Quốc Đống thấy nếu anh làm bí thư tỉnh ủy mà đặt toàn tâm toàn ý vào việc làm thế nào khống chế và nắm quyền thì sẽ mất đi căn cơ lớn nhất để nắm giữ quyền lực.

Nếu ngay cả việc cũng không làm được thì sao anh có thể giành được nhân tâm, sao có thể khiến người ta tâm phục khẩu phục? Cho dù anh có đổi tất cả các bí thư, thị trưởng, trưởng ban thành người của mình thì sao chứ? Anh là đầu đàn, trình độ của anh quyết định đường ra của anh, đồng thời cũng sẽ làm cho người bên dưới theo sát anh, chỉ cần binh hùng thêm một người thì tướng sẽ mạnh thêm một phần, nếu ai cũng lo tính toán làm sao để giữ được cái mũ quan của mình mà không để tâm làm việc thì nó sẽ quyết định tới mô hình phát triển.

Triệu Quốc Đống có cảm giác không tốt lắm đối với bước phát triển tiếp theo của An Nguyên. Theo lý thuyết thì công tác của tỉnh ủy chủ yếu nghiên cứu, thảo luận, quản lý phương hướng, chính sách, nhân sự, nhưng nếu như anh đặt quá nhiều tinh lực vào quyền lợi nhân sự thì chắc chắn sẽ khiến hiệu suất công tác bên chính quyền giảm xuống, mà Tần Hạo Nhiên thì rõ ràng cũng ý thức được điều này, từ đó vì muốn tránh xung đột với Lăng Chính Dược nên mới áp dụng tránh né và lùi bước, khiến cho công tác của An Nguyên có phần giẫm chân tại chỗ.

Chỉ mong rằng đây là do mình quá mẫn cảm, trên đường trở lại khách đường của Ngọa Phật Tự thì Triệu Quốc Đống vẫn luôn cân nhắc xem loại trực giác này của mình có chính xác hay không.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...