Lộng Triều
-
Quyển 18 - Chương 81
Sẵn sàng
***
Đang xem phim thì thấy Triệu Quốc Đống nghe điện thoại với thần sắc nghiêm túc nên chị em Xuân Nhạn biết điều tắt tiếng TV đi rồi lẳng lặng rúc vào bên cạnh Triệu Quốc Đống.
Thân phận của Triệu Quốc Đống bây giờ đã khác hẳn, phó chủ nhiệm Ủy ban kế hoạch phát triển quốc gia, mặc dù hai cô không phải là người lăn lộn trong thể chế nhưng cũng biết một phó chủ nhiệm Ủy ban kế hoạch phát triển quốc gia khác biệt lớn thế nào so với một lãnh đạo tỉnh.
Chính vì nguyên nhân này nên sau khi Triệu Quốc Đống tới Bắc Kinh thì cả hai cô đã chuẩn bị sẵn để biến mất một cách triệt để khỏi cuộc sống của Triệu Quốc Đống. Dù sao thì thân phận càng ngày càng xa cách nên khiến cho từ trong thâm tâm hai cô đều thấy nếu tiếp tục giữ mối quan hệ ân ái như này với Triệu Quốc Đống là một hi vọng xa vời gần như ảo tưởng.
Nhưng đến khi Triệu Quốc Đống xuất hiện thì lại khiến các cô cảm thấy điều này là không có khả năng, Triệu Quốc Đống đến khiến cả hai cô đều thấy lòng mình tràn đây vui vẻ, ngọt ngào từ đầu đến chân.
Nghe nói 7h40' Triệu Quốc Đống mới bay, vậy tức là 6h sẽ phải rời giường, vệ sinh xong rồi đi ra sân bay ít nhất cũng phải mất gần một tiếng, thế là gần giờ làm thủ tục rồi.
Do đó cũng đã sớm tắm rửa sạch sẽ để đi ngủ sớm với Triệu Quốc Đống nhưng không ngờ tinh thần hắn lại khá tốt, cùng hai cô xem phim Hàn một cách hứng thú.
Vừa nãy khi xem phim thì Triệu Quốc Đống vẫn còn động tay động chân trên hai người cô, bây giờ nói chuyện điện thoại xong thì cả hai lại cảm nhận rõ sự biến hóa về tâm tình của Triệu Quốc Đống, vừa nãy thì hứng thú là thế mà giờ lại chẳng còn hăng hái chút nào, rõ ràng là bị cuộc điện thoại vừa rồi ảnh hưởng.
Nhìn thấy vẻ mặt đăm chiêu của Triệu Quốc Đống thì Từ Xuân Nhạn biết rằng vị tình lang này của mình chắc vừa gặp chuyện gì đó trọng đại, cuộc điện thoại vừa rồi thật đáng nguyền rủa, một buổi tối vốn đang tốt đẹp có lẽ bị cuộc điện thoại ấy phá sạch rồi.
- Quốc Đống, có phải là gặp chuyện phiền lòng gì hay không?
Mặc dù biết rõ mình không trợ giúp được cho tình lang bao nhiêu nhưng Từ Xuân Nhạn cảm thấy rằng hỏi một câu cũng có thể an ủi một ít tâm tình khó chịu của Triệu Quốc Đống.
- Ừm, chuyện phiền lòng thì ngày nào cũng có, ngồi ở trên cái vị trí này thì không thể không có chuyện phiền toái, nếu không nào đến lượt em ngồi chứ.
Triệu Quốc Đống thuận miệng nói, bộ dạng trông có vẻ mất tập trung:
- Với một đất nước hơn 1 tỷ dân thì dù có chuyện nhỏ mà chỉ cần suy tính thì cũng có thể biến thành đại sự lệch trời lệch đất được.
- Vậy em cũng đừng để quá vất vả, có một số việc không thể dục tốc bất đạt được, giải quyết từng bước một mới là đạo lý.
Từ Xuân Nhạn u oán nói, ma chưởng của Triệu Quốc Đống đã xuyên qua chiếc váy ngủ lặng lẽ chui vào bên trong.
- Ừm, cho nên đối với chị và Thu Nhạn thì em cũng chỉ có thể giải quyết từng người một.
Tay của Triệu Quốc Đống sờ nắn bừa bãi dưới váy, cười quái dị:
- Chỉ có điều là cần chị với Thu Nhạn phối hợp mới được.
Sáng sớm khi Từ Xuân Nhạn nhấc cơ thể có phần rã rời dậy mặc quần áo cho Triệu Quốc Đống thì Từ Thu Nhạn cũng đã lặng lẽ dậy rồi.
Một đêm triền miên thì ân ái hoan hảo nói không hết, ngay cả chuyện ghép giường ngủ chung cũng đã thành sự thật. Tuy nói hai chị em sớm đã "giác ngộ" về phương diện này nhưng tiêu sái như đêm hôm qua thì đúng là vẫn có chút ngượng ngùng.
Khi chiếc xe lao lên đường cao tốc dẫn tới sân bay thì Triệu Quốc Đống ngồi ở phía sau nhìn ra bên ngoài rồi rơi vào trầm tư.
Hôm nay, ngay cả khi không thể vạch trần toàn bộ đáp án nhưng ít nhất sẽ làm sáng tỏ một vài đầu mối, trước đây từ đâu đến, nay đi hướng về đâu, bước tiếp theo sẽ tới mức độ nào, có lẽ ít nhiều gì thì đều phải trồi lên mặt nước cả rồi.
Trên thực tế, khi người phát ngôn của quốc vụ viện trả lời phóng viên Nhật Bản vào ngày mùng một tháng sáu thì Triệu Quốc Đống cũng đã ý thức được điểm này rồi, chẳng qua sự việc tới nhanh như vậy vẫn làm cho Triệu Quốc Đống cảm thấy có phần kinh ngạc.
Mấy xí nghiệp ở tỉnh Sơn Đông kia nếu mà không nhận được tin tức rõ ràng thì hiển nhiên là sẽ không lên giọng như thế, hạng mục đầu tư mấy trăm triệu ở hải ngoại là chuyện nhỏ, mấu chốt chính là có thể thăm dò được hướng gió của trung ương về vấn đề này. Cho dù bọn họ ra tuyên bố phía sau các xí nghiệp quốc hữu thì cũng là một tín hiệu.
Nếu như cơn sóng này đánh tới thì có lẽ sẽ trở thành một trào lưu cuốn tất cả các nhà đầu tư đối ngoại tới, lợi và hại trong chuyện này chỉ sợ trung ương cũng phải suy đi tính lại nhiều lần trong thời gian khá dài.
Dự trữ ngoại hối liên tục tăng cao, đồng USD ngày càng sụt giá so với đồng nhân dân tệ, các nhà đầu tư trong nước tỏ ra hoài nghi về độ an toàn, bảo đảm vốn mang tính chế độ trong quốc nội, đều tập trung ở mấy lĩnh vực, làm thế nào vừa phải đề phòng áp lực khủng hoảng tài chính mà đồng thời lại phải bảo vệ lượng dự trữ ngoại hối không bị tổn thất lớn vì nhân tố tỉ giá hối đoái, song song với đó là muốn các nhà đầu tư trong nước có khả năng phòng ngự được trước các đợt tấn công mạnh rồi từ đó tìm được đường ra. Tất cả đều là những vấn đề mà trung ương cần phải cân nhắc trước mắt.
Giá nhà cũng được, lạm phát tiền tệ cũng tốt, vấn đề quan trọng là tìm được một đường ra cho các nhà đầu tư quốc nội, đây mới là mấu chốt. Anh không thể cung cấp được một con đường khả quan cho các nhà đầu tư thì họ chỉ có thể hướng về phía thị trường bất động sản để trục lợi, giá nhà đất vốn đã chịu áp lực cực đại giờ lại chẳng khác nào lửa đổ thêm dầu, điều này có khả năng sẽ dẫn tới sự bất mãn của dân chúng, tiếp đó là ảnh hưởng đến ổn định xã hội.
Trung Quốc rất lớn, dân cư và thị trường đều quyết định được cái cơ thể vừa khổng lồ mà lại phức tạp này, bất cứ một chính sách nhỏ nào muốn được đưa ra thì đều phải cân nhắc nhiều phương diện, nhân tố, nhưng có một điểm mà Triệu Quốc Đống tin chắc đó là, đây không phải là lý do dừng cải cách được, mà trung ương cũng có thể nhìn thấy được điểm này.
Đang xem phim thì thấy Triệu Quốc Đống nghe điện thoại với thần sắc nghiêm túc nên chị em Xuân Nhạn biết điều tắt tiếng TV đi rồi lẳng lặng rúc vào bên cạnh Triệu Quốc Đống.
Thân phận của Triệu Quốc Đống bây giờ đã khác hẳn, phó chủ nhiệm Ủy ban kế hoạch phát triển quốc gia, mặc dù hai cô không phải là người lăn lộn trong thể chế nhưng cũng biết một phó chủ nhiệm Ủy ban kế hoạch phát triển quốc gia khác biệt lớn thế nào so với một lãnh đạo tỉnh.
Chính vì nguyên nhân này nên sau khi Triệu Quốc Đống tới Bắc Kinh thì cả hai cô đã chuẩn bị sẵn để biến mất một cách triệt để khỏi cuộc sống của Triệu Quốc Đống. Dù sao thì thân phận càng ngày càng xa cách nên khiến cho từ trong thâm tâm hai cô đều thấy nếu tiếp tục giữ mối quan hệ ân ái như này với Triệu Quốc Đống là một hi vọng xa vời gần như ảo tưởng.
Nhưng đến khi Triệu Quốc Đống xuất hiện thì lại khiến các cô cảm thấy điều này là không có khả năng, Triệu Quốc Đống đến khiến cả hai cô đều thấy lòng mình tràn đây vui vẻ, ngọt ngào từ đầu đến chân.
Nghe nói 7h40' Triệu Quốc Đống mới bay, vậy tức là 6h sẽ phải rời giường, vệ sinh xong rồi đi ra sân bay ít nhất cũng phải mất gần một tiếng, thế là gần giờ làm thủ tục rồi.
Do đó cũng đã sớm tắm rửa sạch sẽ để đi ngủ sớm với Triệu Quốc Đống nhưng không ngờ tinh thần hắn lại khá tốt, cùng hai cô xem phim Hàn một cách hứng thú.
Vừa nãy khi xem phim thì Triệu Quốc Đống vẫn còn động tay động chân trên hai người cô, bây giờ nói chuyện điện thoại xong thì cả hai lại cảm nhận rõ sự biến hóa về tâm tình của Triệu Quốc Đống, vừa nãy thì hứng thú là thế mà giờ lại chẳng còn hăng hái chút nào, rõ ràng là bị cuộc điện thoại vừa rồi ảnh hưởng.
Nhìn thấy vẻ mặt đăm chiêu của Triệu Quốc Đống thì Từ Xuân Nhạn biết rằng vị tình lang này của mình chắc vừa gặp chuyện gì đó trọng đại, cuộc điện thoại vừa rồi thật đáng nguyền rủa, một buổi tối vốn đang tốt đẹp có lẽ bị cuộc điện thoại ấy phá sạch rồi.
- Quốc Đống, có phải là gặp chuyện phiền lòng gì hay không?
Mặc dù biết rõ mình không trợ giúp được cho tình lang bao nhiêu nhưng Từ Xuân Nhạn cảm thấy rằng hỏi một câu cũng có thể an ủi một ít tâm tình khó chịu của Triệu Quốc Đống.
- Ừm, chuyện phiền lòng thì ngày nào cũng có, ngồi ở trên cái vị trí này thì không thể không có chuyện phiền toái, nếu không nào đến lượt em ngồi chứ.
Triệu Quốc Đống thuận miệng nói, bộ dạng trông có vẻ mất tập trung:
- Với một đất nước hơn 1 tỷ dân thì dù có chuyện nhỏ mà chỉ cần suy tính thì cũng có thể biến thành đại sự lệch trời lệch đất được.
- Vậy em cũng đừng để quá vất vả, có một số việc không thể dục tốc bất đạt được, giải quyết từng bước một mới là đạo lý.
Từ Xuân Nhạn u oán nói, ma chưởng của Triệu Quốc Đống đã xuyên qua chiếc váy ngủ lặng lẽ chui vào bên trong.
- Ừm, cho nên đối với chị và Thu Nhạn thì em cũng chỉ có thể giải quyết từng người một.
Tay của Triệu Quốc Đống sờ nắn bừa bãi dưới váy, cười quái dị:
- Chỉ có điều là cần chị với Thu Nhạn phối hợp mới được.
Sáng sớm khi Từ Xuân Nhạn nhấc cơ thể có phần rã rời dậy mặc quần áo cho Triệu Quốc Đống thì Từ Thu Nhạn cũng đã lặng lẽ dậy rồi.
Một đêm triền miên thì ân ái hoan hảo nói không hết, ngay cả chuyện ghép giường ngủ chung cũng đã thành sự thật. Tuy nói hai chị em sớm đã "giác ngộ" về phương diện này nhưng tiêu sái như đêm hôm qua thì đúng là vẫn có chút ngượng ngùng.
Khi chiếc xe lao lên đường cao tốc dẫn tới sân bay thì Triệu Quốc Đống ngồi ở phía sau nhìn ra bên ngoài rồi rơi vào trầm tư.
Hôm nay, ngay cả khi không thể vạch trần toàn bộ đáp án nhưng ít nhất sẽ làm sáng tỏ một vài đầu mối, trước đây từ đâu đến, nay đi hướng về đâu, bước tiếp theo sẽ tới mức độ nào, có lẽ ít nhiều gì thì đều phải trồi lên mặt nước cả rồi.
Trên thực tế, khi người phát ngôn của quốc vụ viện trả lời phóng viên Nhật Bản vào ngày mùng một tháng sáu thì Triệu Quốc Đống cũng đã ý thức được điểm này rồi, chẳng qua sự việc tới nhanh như vậy vẫn làm cho Triệu Quốc Đống cảm thấy có phần kinh ngạc.
Mấy xí nghiệp ở tỉnh Sơn Đông kia nếu mà không nhận được tin tức rõ ràng thì hiển nhiên là sẽ không lên giọng như thế, hạng mục đầu tư mấy trăm triệu ở hải ngoại là chuyện nhỏ, mấu chốt chính là có thể thăm dò được hướng gió của trung ương về vấn đề này. Cho dù bọn họ ra tuyên bố phía sau các xí nghiệp quốc hữu thì cũng là một tín hiệu.
Nếu như cơn sóng này đánh tới thì có lẽ sẽ trở thành một trào lưu cuốn tất cả các nhà đầu tư đối ngoại tới, lợi và hại trong chuyện này chỉ sợ trung ương cũng phải suy đi tính lại nhiều lần trong thời gian khá dài.
Dự trữ ngoại hối liên tục tăng cao, đồng USD ngày càng sụt giá so với đồng nhân dân tệ, các nhà đầu tư trong nước tỏ ra hoài nghi về độ an toàn, bảo đảm vốn mang tính chế độ trong quốc nội, đều tập trung ở mấy lĩnh vực, làm thế nào vừa phải đề phòng áp lực khủng hoảng tài chính mà đồng thời lại phải bảo vệ lượng dự trữ ngoại hối không bị tổn thất lớn vì nhân tố tỉ giá hối đoái, song song với đó là muốn các nhà đầu tư trong nước có khả năng phòng ngự được trước các đợt tấn công mạnh rồi từ đó tìm được đường ra. Tất cả đều là những vấn đề mà trung ương cần phải cân nhắc trước mắt.
Giá nhà cũng được, lạm phát tiền tệ cũng tốt, vấn đề quan trọng là tìm được một đường ra cho các nhà đầu tư quốc nội, đây mới là mấu chốt. Anh không thể cung cấp được một con đường khả quan cho các nhà đầu tư thì họ chỉ có thể hướng về phía thị trường bất động sản để trục lợi, giá nhà đất vốn đã chịu áp lực cực đại giờ lại chẳng khác nào lửa đổ thêm dầu, điều này có khả năng sẽ dẫn tới sự bất mãn của dân chúng, tiếp đó là ảnh hưởng đến ổn định xã hội.
Trung Quốc rất lớn, dân cư và thị trường đều quyết định được cái cơ thể vừa khổng lồ mà lại phức tạp này, bất cứ một chính sách nhỏ nào muốn được đưa ra thì đều phải cân nhắc nhiều phương diện, nhân tố, nhưng có một điểm mà Triệu Quốc Đống tin chắc đó là, đây không phải là lý do dừng cải cách được, mà trung ương cũng có thể nhìn thấy được điểm này.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook