Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3)
-
Chapter 1077: Hắn còn có thể tạo ra kỳ tích không?
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
“Ta không nghĩ như vậy, sư điệt của ta giỏi nhất là sáng tạo kỳ tích đấy.” Chấn Hoa cười híp mắt nói.
Mục Dã kinh ngạc quay người lại, vành mắt ươn ướt đã bị ông ấy dùng hồn lực bốc hơi hết: “Ngươi cho rằng Vũ Lân có thể thắng ư?”
Chấn Hoa nhún vai: “Tại sao lại không? Chúng ta đã xem các trận đấu trước đó của Vũ Lân rồi, ngươi cho rằng hắn đã sử dụng bao nhiêu phần thực lực của mình ở những trận đấu trước đó? Trong trận bán kết, khi đối mặt với Đao Ma, va chạm cuối cùng là chuyện gì? Đao Ma rút lui khỏi trận đấu một cách khó hiểu, chẳng lẽ là vì nhường hắn sao? So với Đao Ma, ngươi cảm thấy A Như Hằng có thể mạnh hơn bao nhiêu?”
Mục Dã kiêu ngạo nói: “Mặc dù tên Đao Ma đó đã luyện thành đao hồn, nhưng Tiên Thiên Bí Pháp của Bản Thể Tông bọn ta một khi thành công, thì sẽ lấy bản thể làm hồn. Tên Đao Ma kia vẫn còn kém một chút.”
Chấn Hoa nói: “Vậy cũng không kém hơn là bao đúng không?”
Mục Dã ngẩn người, đúng thế! Phải biết rằng tỷ lệ đặt cược của A Như Hằng chỉ là thứ tư, mà Cuồng Phong Đao Ma Tư Mã Kim Trì kia lại là thứ hai. Mặc dù điều này có liên quan đến việc A Như Hằng che giấu thực lực, nhưng Đao Ma đó cũng không hề dễ đối phó. Đường Vũ Lân có thể chiến thắng Cuồng Phong Đao Ma Tư Mã Kim Trì, vậy hắn...
Chấn Hoa mỉm cười: “Ngươi không cảm thấy chỉ trong nửa năm ngắn ngủi, thực lực của Vũ Lân vẫn luôn có sự tiến bộ nhảy vọt sao? Hắn đi từng bước một tới trận chung kết đấy. Trong mắt ta, đây chắc chắn sẽ là một trận đấu quyết liệt, ngang tài ngang sức. A Như Hằng chưa chắc đã có thể dễ dàng chiến thắng đâu.”
Mục Dã bỗng bật cười ha hả: “Dù thế nào đi chăng nữa cũng đều là đệ tử của ta, đều là người thừa kế của Bản Thể Tông ta.”
Chấn Hoa và Mộ Thần không nói thêm gì nữa. Đúng vậy, đây chắc chắn là chuyện đáng để vị tông chủ Bản Thể Tông này hưng phấn rồi! Hai người tham gia trận chung kết đều là đệ tử của ông ấy!
Dù ai giành được thắng lợi cuối cùng thì cũng đều là một trong những điều hạnh phúc nhất đời Mục Dã. Mặc dù trong lòng ông ấy, suy cho cùng vẫn cho rằng A Như Hằng, người đã tu luyện Tiên Thiên Bí Pháp mạnh hơn một chút, nhưng ông ấy cũng muốn xem thử xem vị đệ tử kia của mình, Đường Vũ Lân, người có thể vượt mọi chông gai để tiến vào trận chung kết như lời Chấn Hoa nói, rốt cuộc có thể đạt đến trình độ nào.
Trên sân đấu, hai bên đứng nhìn nhau từ xa. Hoàng Kim Long Thương trong tay Đường Vũ Lân toả ra ánh sáng nhàn nhạt. Còn A Như Hằng tuy ở phía xa không thể nhìn thấy rõ vẻ ngoài của y, nhưng y chỉ đứng đó thôi, tự khắc đã tỏa ra một loại khí thế mạnh mẽ.
“Trận chung kết cuối cùng, năm, bốn, ba, hai, một, bắt đầu!”
Cùng với tiếng đếm ngược của âm thanh điện tử, một vị trọng tài đáp xuống sân đấu. Trọng tài liếc nhìn hai bên rồi vung mạnh tay xuống.
Đường Vũ Lân và A Như Hằng gần như đồng thời cử động. Chân phải của A Như Hằng tiến lên phía trước một bước, cơ thể bùng nổ ầm ầm, cơ bắp bành trướng. Trước đó khi Đường Vũ Lân xem video, hắn không có cảm nhận gì quá sâu sắc, nhưng lần này hắn lại có thể cảm nhận rõ ràng, khi cơ bắp trên người A Như Hằng bùng nổ, một uy lực đáng sợ từ phía trước ập thẳng vào mặt hắn. Mặc dù cách xa vài trăm mét, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được.
Vị đại sư huynh này cho hắn cảm giác giống như là một hung thú hình người vậy. Chẳng trách lúc trước vị Phỉ Thuý Vương kia vừa bắt đầu đã không chút do dự giải phóng lĩnh vực. Đây chẳng phải là bị buộc sử dụng dưới áp bách của A Như Hằng đó sao?
Long hạch của Đường Vũ Lân cảm nhận được áp lực từ khí tức bên ngoài, tự động tăng tốc độ đập. Mỗi lần co bóp, long hạch đều sẽ tạo ra dao động khí huyết mạnh mẽ, khiến xung quanh cơ thể hắn xuất hiện một tầng sương ánh sáng màu vàng kim nhàn nhạt. Vảy rồng màu vàng kim tự động bao trùm khắp toàn thân, Hoàng Kim Long Thể được giải phóng!
Hai người đều không lập tức giải phóng chiến giáp, mà cứ như vậy lao về phía đối thủ.
Hoàng Kim Long Thương của Đường Vũ Lân chỉ về phía trước, chân trái đạp mạnh xuống đất, tốc độ của hắn trong nháy mắt tăng vọt lên. A Như Hằng cũng giống như thế.
Tốc độ của bọn họ đều là do lực lượng tuyệt đối mang lại, chứ không phải là năng lực trên phương diện bọn họ am hiểu. Mặc dù vậy, sức bùng nổ trong chớp mắt đó cũng đã vượt qua hầu hết các Chiến Hồn Sư hệ mẫn công có cùng cấp bậc.
Hai bóng người gần như trong chớp mắt đã trùng lên nhau ở giữa trung tâm sân thi đấu. A Như Hằng hô lên một tiếng, nắm chặt tay phải lại đấm ra, một cụm sáng màu đỏ vàng nổ vang như đạn pháo, khiến toàn bộ người xem có mặt ở đó đều bị chấn động.
Đường Vũ Lân chỉ cảm thấy phía trước có một luồng khí nóng như lửa đốt ập vào mặt. Đó không phải là sức nóng thực sự, mà là lực lượng đáng sợ được sinh ra sau khi khí huyết mạnh tới một trình độ nhất định.
Khi khí huyết mạnh tới một trình độ nhất định nào đó, chỉ dựa vào việc bùng nổ khí huyết của bản thân thôi mà cũng có thể đạt tới mức độ này sao? Cường độ cơ thể của vị đại sư huynh này chỉ sợ cũng đã không kém gì hồn thú mười vạn năm. Suy nghĩ này chỉ lóe lên trong đầu Đường Vũ Lân rồi biến mất, hắn không đâm Hoàng Kim Long Thương trong tay ra. Hoàng Kim Long Thương vẫn luôn chỉ về phía trước bỗng chốc biến mất trong tay hắn, đôi cánh màu vàng kim dang rộng sau lưng vỗ mạnh, Kim Long Trảo tay phải nắm chặt lại rồi đánh ra.
Tuyệt đối đừng xem thường sự thay đổi lựa chọn vào lúc này của Đường Vũ Lân. Nhìn thì có vẻ đơn giản, nhưng khả năng nắm bắt thời cơ, cùng với khả năng khống chế bản thân và phán đoán về hình thức thi đấu trong chiêu này hoàn toàn có thể nói là vô cùng tuyệt vời.
Mặc dù phạm vi tấn công từ một cú đấm này của A Như Hằng rất rộng, nhưng chắc chắn trong cú đấm này của y, phải có một điểm mạnh nhất. Với phán đoán của y, đương nhiên là y sẽ để điểm mạnh nhất này ở vị trí va chạm với Đường Vũ Lân.
Nhưng y chắc chắn không ngờ được rằng Đường Vũ Lân lại thu hồi Hoàng Kim Long Thương có sức tấn công mạnh nhất trong các cuộc chiến trước đó của mình vào thời điểm này.
Hoàng Kim Long Thương dài gần năm mét, hắn thu hồi Hoàng Kim Long Thương, cũng có nghĩa là điểm bùng nổ mạnh nhất của A Như Hằng sẽ rơi vào trong không trung. Mà đúng vào lúc này, Đường Vũ Lân vỗ mạnh Hoàng Kim Long Dực mình, tăng tốc để rút ngắn khoảng cách đột ngột xuất hiện này lại. Khi nắm đấm của hắn đánh tới cũng chính là lúc A Như Hằng khó chịu nhất.
Một thay đổi nhỏ đơn giản thôi nhưng lại khiến nắm đấm có uy lực nhất của hắn đối mặt với đòn tấn công đã suy yếu của đối phương.
“Bùm”
Một tiếng nổ vang dữ dội như thể đạn pháo Định Trang Hồn Đạo nổ tung vang lên giữa sân thi đấu. Ánh sáng màu đỏ vàng chói lóa lập tức bao phủ phạm vi đường kính hơn năm mươi mét từ trung tâm sân đấu, đồng thời che đi bóng dáng của Đường Vũ Lân và A Như Hằng.
Ngay sau đó, hai bóng người bay ngược từ trong ánh sáng đỏ vàng của vụ nổ kia ra. Đường Vũ Lân không ngừng lắc lư cơ thể trên không trung, làm giảm lực xung kích từ phía chính diện mang đến. Phía bên kia, A Như Hằng thì lại cân bằng bay ngược về phía sau, cho đến khi va vào tấm chắn bảo vệ mới ổn định lại cơ thể.
Hai người gần như đồng thời làm ra động tác giống nhau, lắc lắc cánh tay của mình.
Một đòn va chạm này, không ai chiếm được ưu thế cả.
Chính bởi vì bọn họ là sư huynh đệ nên trong lần va chạm đầu tiên, hai bên đều không sử dụng hồn kỹ hay năng lực đặc biệt gì, mà chỉ hoàn toàn là va chạm lực lượng thuần tuý.
Lúc đó, Đường Vũ Lân có cảm giác như thể hắn bị một cơn cuồng phong, một ngọn sóng lớn ập đến nuốt chửng. Dao động khí huyết mạnh mẽ đó khiến A Như Hằng giống như một mặt trời nhỏ vậy. Đây là Tiên Thiên Bí Pháp sao? Không ngờ lại có thể tăng sức mạnh huyết mạch của một người lên đến mức độ như vậy, quả thực là đáng sợ.
A Như Hằng cũng cảm thấy kinh ngạc. Y phát hiện ra mặc dù khí huyết trong cơ thể Đường Vũ Lân không bằng mình, nhưng trong huyết mạch của hắn rõ ràng có một khí tức như của bề trên, áp bách khiến y cảm thấy có chút ngột ngạt và ảnh hưởng tới sự phát huy của y. Lại thêm động tác thu hồi Hoàng Kim Long Thương của Đường Vũ Lân và hiệu ứng nghiền nát của Kim Long Trảo, khiến y không thể không san sẻ lực lượng để bảo vệ nắm đấm của mình. Vậy nên lần này y mới không thể chiếm thế thượng phong tuyệt đối.
Nhưng dù vậy, cả hai bên cũng đã đưa ra đánh giá chính xác về lực lượng của đối phương. Trên phương diện lực lượng, Đường Vũ Lân đúng là kém hơn A Như Hằng, hơn nữa không chỉ là một bậc. Dựa vào Hoàng Kim Long Thể, Kim Long Trảo và kỹ xảo tấn công, hắn mới miễn cưỡng duy trì được trạng thái cân bằng. A Như Hằng đã đưa ra lời giải thích hoàn hảo về ý nghĩa của lực lượng bộc phát, điều này khiến Đường Vũ Lân không khỏi cảm thấy kinh ngạc, nhưng hắn lại càng có hứng thú với Tiên Thiên Bí Pháp hơn.
“Hay lắm!” A Như Hằng chợt hô lên một tiếng, sau đó bật cười ha hả, khẽ lắc người một cái. Cơ thể y truyền ra một tiếng nổ vang ngay tại chỗ, giây tiếp theo, y đã tới trước mặt Đường Vũ Lân. Hai tay đồng thời tung ra hai cú đấm, đánh về phía bả vai của Đường Vũ Lân.
Mặc dù Đường Vũ Lân kém y về phương diện lực lượng, thế nhưng, kể từ khi y tu luyện thành công Tiên Thiên Bí Pháp, vẫn chưa có người nào có thể đỡ được đòn của y trên phương diện lực lượng thuần túy đâu đấy! Cảm giác sung sướng này khiến y mừng rỡ như điên. Dù là lão sư cấp bậc Siêu Cấp Đấu La cũng không muốn va chạm với y trên phương diện lực lượng thuần tuý. Bây giờ cuối cùng y cũng đã có đối thủ, sao có thể không khiến y vui mừng được chứ?
Đường Vũ Lân hít một hơi thật sâu, hai tay ở trước ngực từ từ đẩy ra, tiếng rồng ngâm vang dội, đinh tai nhức óc, Kim Long Thăng Thiên!
“Bùm!” Lại một tiếng nổ nữa vang lên, A Như Hằng bị đánh bay về phía sau mấy chục mét, còn Đường Vũ Lân thì lại rơi thẳng từ trên không trung xuống đất, phát ra tiếng nổ lớn.
Khán giả đều vô cùng choáng váng. Vào lúc này, hầu hết những người đang xem trận đấu đều có cảm giác nhiệt huyết sục sôi.
Phương thức chiến đấu của hai vị này quả thật quá nhiệt huyết và nam tính. Trông có vẻ như hoàn toàn không có kỹ xảo gì, chỉ thuần túy là cứng đối cứng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook