Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3)
Chapter 1079: Bị áp chế toàn diện

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Thứ hắn tu luyện cũng là Bản Thể Bí Pháp, đồng thời, hắn còn có huyết mạch Kim Long Vương mạnh mẽ, điều này khiến ảnh hưởng từ nhịp tim mạnh mẽ của A Như Hằng đối với hắn giảm xuống mức thấp nhất.

Bóng người A Như Hằng lóe lên, tay phải đánh mạnh ra. Vào lúc này, cơ thể y không bành trướng gì, nhưng cả người y toả ra một khí tức kỳ lạ, giống như một quả đạn pháo Định Trang Hồn Đạo siêu cấp bị nén cực mạnh.

Ngày đó, Đường Vũ Lân đã từng suýt bị đạn pháo Định Trang Hồn Đạo cấp chín đánh trúng, chính Cổ Nguyệt là người đã cứu hắn. Mà cảm giác khi bị đạn pháo nổ tung, cũng không kém gì hiện tại.

Trong tiếng gầm của Lam Hoàng Kim Long Hống, Hoàng Kim Long Thương được đâm ra, vẫn là Lam Hoàng Long Thăng Thiên, nhưng so với trước đó, sau khi được Thôn Thực Thiên Địa tăng cường, một chiêu Lam Hoàng Long Thăng Thiên này rõ ràng đã mạnh hơn nhiều.

Thương ý bắn ra, mũi thương mang theo màu vàng trắng chói mắt giống như răng nanh của cự long. Cơ thể cự long được bao phủ bởi một tầng ánh sáng màu vàng lam trong chớp mắt đã sắp nuốt chửng A Như Hằng.

Đúng lúc này, hai mắt A Như Hằng bỗng chốc mở lớn, khoé mắt thậm chí có ánh sáng nhiều màu chảy ra ngoài.

“Thình thịch!” Trong tiếng tim đập mạnh mẽ, A Như Hằng đột nhiên mở miệng, gầm lên với Kim Long Thăng Thiên của Đường Vũ Lân.

“Grào”

Trong tiếng gầm cực lớn đó, sóng xung kích dữ dội khiến cho dao động năng lượng của bản thân Kim Long Thăng Thiên giảm mất một phần ba. Sau đó chỉ thấy Đại Lực Vương bỗng lóe người lên, lao thẳng người về phía Lam Hoàng Long Thăng Thiên.

“Bùm”

Đường Vũ Lân bị đánh bay theo tiếng động vang dội, Đấu Khải Long Nguyệt thậm chí còn phát ra tiếng “ken két” chói tai sau khi Lam Hoàng Long Thăng Thiên biến mất.

Nếu như lúc trước A Như Hằng giống như một ngọn núi lửa, vậy hiện giờ y giống như một mặt trời từ trên trời lao xuống. Dao động huyết mạch nóng bỏng khiến Đường Vũ Lân có cảm giác lục phủ ngũ tạng như bị thiêu đốt. Dường như khí huyết trong cơ thể hắn bị bốc hơi bởi khí huyết của đối phương. Long hạch của hắn rõ ràng đã đập dữ dội hơn.

Chỉ khi chính thức đối mặt mới có thể biết rõ ở trạng thái mạnh nhất, A Như Hằng đáng sợ đến mức nào. Phỉ Thuý Vương thua cũng không oan. Chẳng trách hắn ta không có nổi một cơ hội để phản kích, hoá ra sư huynh lại mạnh mẽ đến vậy.

Suy nghĩ này chợt lóe lên trong đầu Đường Vũ Lân rồi biến mất. Lần này A Như Hằng cũng không cho hắn cơ hội để thở dốc nữa. Bóng người y vừa lóe lên đã tới trước mặt hắn. Y siết chặt tay phải lại rồi đấm mạnh ra, đánh thẳng vào lồng ngực của Đường Vũ Lân.

Tốc độ tuyệt đối cộng thêm lực lượng tuyệt đối, không có bất cứ kỹ xảo nào, chỉ đơn giản là sự áp chế thuần tuý.

Vào thời khắc mấu chốt, Đường Vũ Lân không hề do dự giải phóng Kim Long Cuồng Bạo Lĩnh Vực. Một vầng sáng màu vàng kim khuếch tán ra từ người hắn, cùng lúc đó, Hoàng Kim Long Thương trong tay biến mất, tay phải hắn đấm mạnh ra.

Lam Hoàng Tịch Diệt Thần Trảo cực lớn xuất hiện trên không trung, đánh mạnh ra ngoài.

Trong tiếng nổ vang dội, Lam Hoàng Tịch Diệt Thần Trảo là đòn tấn công mạnh mẽ được kết hợp từ ba kỹ năng Lam Ngân Thảo, Kim Long Khủng Trảo, Kim Long Tịch Diệt Thần Trảo, hơn nữa còn được Thôn Thực Thiên Địa tăng cường, nhưng vẫn không thể chống đỡ được một quyền này của A Như Hằng.

Một quyền của y hung dữ mạnh mẽ, dường như không gì không thể phá vỡ. Cuối cùng nó vẫn xuất hiện ở trước ngực Đường Vũ Lân, Đường Vũ Lân chỉ kịp dùng Hoàng Kim Long Thương chắn ngang trước người thì đã bị đánh trúng.

Cả người hắn bay ngược ra sau giống như đạn pháo, đập mạnh vào tấm chắn bảo vệ. Mà chiến giáp trên người A Như Hằng chỉ có thêm vài vết xước từ Lam Hoàng Tịch Diệt Thần Trảo.

Cơ thể Đường Vũ Lân bắn ngược trở lại, A Như Hằng lại một lần nữa xông lên. Y xuất hiện trước mặt hắn, lại tung ra một cú đấm mạnh mẽ vô cùng.

Tay trái Đường Vũ Lân cầm Hoàng Kim Long Thương đâm lên trên, cơ thể nhanh chóng lóe lên theo chiều ngang. Xét về tốc độ, dựa vào Hoàng Kim Long Thể và đôi cánh của mình, hắn không kém A Như Hằng là bao.

Lam Hoàng Long vẫy đuôi, tung chân đá ra một cước. Trong tiếng rồng gầm, đuôi rồng mạnh mẽ vung lên.

A Như Hằng không hề né tránh, cú đấm đánh ra chuyển hướng đập xuống dưới. “Bốp!” Chân phải Đường Vũ Lân đá mạnh lên người A Như Hằng, nhưng lại có cảm giác như đá vào núi cao. A Như Hằng khẽ hừ một tiếng, nắm đấm cũng đồng thời đánh về phía cánh tay trái của Đường Vũ Lân.

“Răng rắc!” Trong tiếng xương gãy giòn giã, Đường Vũ Lân rơi từ trên trời xuống. Khi thấy hắn sắp rơi xuống đất, A Như Hằng lại xuất hiện bên cạnh hắn, khí thế mạnh mẽ, sức mạnh khủng khiếp lại bùng nổ. Hai nắm đấm của y đồng thời đánh xuống người Đường Vũ Lân. Nếu bị hai nắm đấm này đánh trúng, Đường Vũ Lân sẽ nguy to.

Đúng lúc này, một tia sáng vàng kim bỗng nhiên xuất hiện dưới người Đường Vũ Lân, chống xuống mặt đất, đỡ lấy cơ thể của Đường Vũ Lân, giúp hắn nhanh chóng tránh sang một bên, để hắn tránh được một quyền của A Như Hằng trong tình huống gần như không thể. Cùng lúc đó, một bóng người khổng lồ từ trên trời lao xuống, đập thẳng vào người A Như Hằng, đè y xuống dưới đất.

Hồn linh Kim Ngữ, hồn linh Bá Vương Long! Hai hồn linh đồng thời ra tay trong thời gian vô cùng ngắn ngủi.

Đường Vũ Lân lăn ra xa và ổn định lại cơ thể. Đôi cánh sau lưng dang rộng, phần diện tích Đấu Khải Long Nguyệt ở cánh tay trái bị hư hại rất nhiều. Cánh tay đã bị bẻ ngoặt lại thành một góc độ kỳ lạ, bị đứt hoàn toàn.

Có thể thấy một quyền kia của A Như Hằng mạnh đến mức nào.

Không chờ Đường Vũ Lân kịp thở dốc, Bá Vương Long thân cao hơn bảy mươi mét đã bị nâng lên khỏi mặt đất, ngay sau đó, bay “vèo” một cái sang một bên.

Nhìn cơ thể khổng lồ cao hơn bảy mươi mét kia bay ra ngoài quả thật trông có chút buồn cười. Nhưng vào lúc này không ai có thể cười nổi. Lực lượng phải đáng sợ đến mức nào mới có thể ném bay cả Bá Vương Long ra ngoài được chứ!

Ánh sáng đỏ vàng giống như mặt trời từ mặt đất bay lên, lại một lần nữa xông về phía Đường Vũ Lân. Tiếng tim đập mạnh mẽ kia lại vang vọng toàn sân thi đấu. Đường Vũ Lân hoảng hốt vỗ cánh thật mạnh tăng tốc trên không trung. Thế nhưng cánh tay trái bị thương khiến cơ thể hắn không được ổn định, gần như trong chốc lát đã sắp bị đuổi kịp.

Hắn gần như đâm Hoàng Kim Long Thương trong tay phải ra theo bản năng, nhưng lúc này, trên Hoàng Kim Long Thương không có chút ánh thương nào, chỉ có thể bản thể của nó đâm ra. Nhìn thế nào đi chăng nữa thì cũng khó có thể chống đỡ được một quyền của A Như Hằng.

Móng vuốt tay trái của A Như Hằng trực tiếp tóm lấy mũi thương của Hoàng Kim Long Thương, tay phải thì đánh vào sau lưng Đường Vũ Lân.

Đã xong, kết thúc rồi!

Rất nhiều khán giả nhắm mắt lại theo bản năng. Với lực lượng kinh khủng của A Như Hằng, một quyền này đánh lên người Đường Vũ Lân, chỉ sợ cơ thể hắn sẽ trực tiếp bị đánh nát vụn luôn mất!

Đại Lực Vương quá mạnh, thực lực y thể hiện ra ở trong trận đấu này thậm chí còn mạnh hơn khi đối mặt với Phỉ Thuý Vương.

Khi đó Phỉ Thuý Vương không thể phản kháng, mà lúc này mặc dù Kim Long Vương có phản kháng, nhưng dường như mọi thứ đều vô ích trước lực lượng đáng sợ đó. Làm thế nào mà sức mạnh con người lại có thể đạt đến mức độ khủng bố như vậy được chứ!

Trước màn hình hồn đạo.

Mục Dã khẽ gật đầu, lẩm bẩm nói: “Vũ Lân có thể kiên trì chống đỡ tới lúc này là đã rất không dễ dàng gì rồi. Dù là Hồn Đấu La bát hoàn, cũng có rất ít người có thể ngăn cản được Thái Dương Chi Thể sau ba lần thức tỉnh Tiên Thiên Bí Pháp. Như Hằng dùng sức mạnh của Thái Dương Chi Tử phát động tấn công, đủ sức để lay chuyển bất cứ Phong Hào Đấu La nào. Không ngờ nó lại có thể đột phá trong

thời gian ngắn như vậy. Nhiều nhất là một năm nữa, hắn là nó có thể đột phá đến cấp bậc Phong Hào Đấu La, vị trí tông chủ Bản Thể Tông của ta cuối cùng cũng có người thừa kế rồi.”

Mộ Thần cau mày, dù thế nào đi chăng nữa, Đường Vũ Lân cũng là đệ tử của ông, là đệ tử ưu tú nhất. Thấy Vũ Lân sắp thua, mặc dù hắn thua cũng không oan, nhưng trong lòng ông vẫn cảm thấy có chút không thoải mái.

Trong ánh mắt của Chấn Hoa lại có ý khác, đó là sự nghi ngờ. Hoảng loạn? Tên nhóc này có bao giờ xuất hiện cảm xúc hoảng loạn như vậy đâu chứ. Hắn vẫn luôn giữ bình tĩnh, căn bản không hề giống người trẻ tuổi chút nào cả!

Tất cả những biểu cảm đó đều xuất hiện trong thoáng chốc ngắn ngủi. Trong chớp mắt, A Như Hằng đã tóm được mũi thương của Hoàng Kim Long Thương.

Vào giây phút đó, thời gian như thể ngừng lại. Cú đấm từ tay phải của A Như Hằng bỗng chốc khựng lại một chút, mà Hoàng Kim Long Thương của Đường Vũ Lân lại biến thành màu đỏ vàng trong chớp mắt.

Đúng vào lúc này, Đường Vũ Lân bỗng nhiên xoay người lại, cong lưng lên, dùng vai trái của mình đón lấy cú đấm từ tay phải của A Như Hằng.

“Bốp!” Đấu Khải Long Nguyệt trên vai trái của Đường Vũ Lân vỡ nát ngay tức thì, thậm chí còn có thể thấy vai trái của hắn bị đánh nát trong chớp mắt, bắn ra một đám máu.

Nhưng chính trong chớp mắt này, người nào tinh ý sẽ phát hiện ra, vẻ hoảng loạn của hắn dường như đã biến mất, mà vai trái bị đánh nát dường như không có liên quan gì đến hắn vậy.

Song, cảm giác của A Như Hằng thì lại khác. Hoàng Kim Long Thương bị y nắm chặt trong tay trái giống như một vòng xoáy, điên cuồng cắn nuốt sức mạnh khí huyết từ Thái Dương Chi Tử vốn rất mạnh mẽ của y. Mà cú đấm từ bên tay phải của y bị ảnh hưởng, sức tấn công bị suy yếu hơn. Nhưng theo y, dù có suy yếu cũng vẫn đủ để giải quyết đối thủ.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương