Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3)
-
Chapter 1081: Quán quân!
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Cuộc thi Tinh Đấu Chiến Võng toàn Liên Bang, cuộc thi hồn sư, quán quân cuối cùng cũng đã có rồi!
Các chủ, các lão sư, các đồng bạn, còn có tất cả các lão sư ở trong Học viện Sử Lai Khắc đã khuất, các đồng học, các người có thấy được không? Ta đã thắng rồi, ta đã là quán quân rồi, đây không phải là thắng lợi thuộc về ta mà chính là thắng lợi thuộc về Học viện Sử Lai Khắc chúng ta!
Giơ cao thanh Hoàng Kim Long Thương sáng lấp lánh lên, máu huyết của Đường Vũ Lân đều đang không ngừng sôi trào lên, những áp lực đè nặng ở trong lòng bấy lâu nay lúc này cũng đồng thời như bùng nổ rồi phun trào ra hết bên ngoài.
Đường Vũ Lân tự dặn với lòng mình: "Bất luận là con đường tương lai phía trước có gian truân tới đâu đi chăng nữa thì ta cũng sẽ nhất định bước tiếp. Sử Lai Khắc cuối cùng cũng sẽ được chính ta cùng với các đồng bạn của mình nỗ lực để khôi phục nó trở lại."
Ta đã thắng rồi, vì vinh quang của Sử Lai Khắc!
Ở trước màn ảnh, không biết là có bao nhiêu người đang rất kinh ngạc, lại có bao nhiêu người trầm mặc không nói trước cảnh tượng như thế.
Mà tại thời khắc này, thứ duy nhất xuất hiện ở trong mắt bọn họ chỉ còn một người nam nhân đó đang được kim quang bao phủ sáng chói.
Hắn chính là quán quân, số ba mươi ba, Kim Long Vương!
Huyết Nhất cùng với các Huyết Thần ở trong Huyết Thần doanh, toàn bộ đều đang ở trong đại sảnh của Huyết Thần doanh để quan sát cuộc thi đấu này. Huyết Cứu vốn dĩ lúc này đã há hốc miệng rồi. Hắn đột nhiên phát hiện ra sự tự tin vào thực lực của bản thân mình suốt bấy lâu nay, vào thời khắc này thế mà đã nảy sinh ra một chút sợ hãi ở trong đó rồi. Không biết là từ khi nào lại nghĩ rằng, lần tiếp theo
hắn giao thủ với Đường Vũ Lân khả năng chắc chắn sẽ thắng khi trước đó lúc này đã không còn tồn tại nữa rồi.
Nếu như đối diện với vị Đại Lực Vương đó, bản thân hắn liệu có thể đánh thắng sao? Đáp án rất rõ ràng. Vậy thì nếu như phải đối diện với người có khả năng chiến thắng được vị Đại Lực Vương đó là Đường Vũ Lân thì sao đây?
Ánh mắt của Huyết Nhất thâm trầm, không có người nào có khả năng có thể thấy được tâm cảnh của ông vào lúc này. Huyết Tam và Huyết Ngũ đều đồng thời đều xuất thân tử Học viện Sử Lai Khắc mà ra, lúc này bọn họ sớm đã siết chặt nắm đấm của mình lại, trong lòng kích động không thôi.
Hắn ta thắng rồi, hắn thật không hổ danh là thủ lĩnh của Sử Lai Khắc Thất Quái! Tương lai của Học viện Sử Lai Khắc, vẫn còn đang được tiếp diễn!
Đồng thời ở trước màn ảnh, ánh mắt của Mục Dã đã có chút ngưng trệ lại, thân ảnh bị cắt bỏ cánh tay ở trong mắt hắn lúc này mới thật sự là quật cường và kiêu ngạo làm sao. Đúng vậy, hắn xứng đáng để được kiêu ngạo như thế vì hắn đã thắng rồi. Đúng như những gì mà Mộ Thần và Chấn Hoa đã nói qua, sở trường giỏi nhất của hắn ta chính là sáng tạo nên kỳ tích, mà lần này hắn ta lại lần nữa đã sáng tạo nên kỳ tích thật rồi.
"Tiểu sư đệ thật lợi hại a!" Một âm thanh to lớn vang lên, ở bên trong phòng bên cạnh, nam tử có thân hình cao lớn có chút hằn học bước đi ra, hiển nhiên đó chính là cái người mà Đường Vũ Lân vừa mới chiến đấu xong đó chính là Đại Lực Vương, A Như Hằng!
Không sai, hắn vốn là đang ở đây, lần này tham gia thi đấu, hắn vốn vẫn luôn được Mục Dã chỉ điểm qua. Vì thế nên hắn đối với Đường Vũ Lân cũng có lý giải không ít về đối phương. Đáng tiếc là cho dù có Mục Dã chỉ điểm đi chăng nữa thì hiện tại ông cũng đã không thể hiểu rõ Đường Vũ Lân giống như trước nữa.
Tướng mạo của A Như Hằng rất là chính trực, mặc dù không có anh tuấn giống như Đường Vũ Lân, những hắn mày rậm mắt to, tràn trề dương cương chi khí, cơ thể cao lớn, chỉ đứng ở đó thôi tự nhiên cũng cũng như một ngọn núi hùng vĩ rồi.
Mục Dã xoay đầu lại, hướng về phía A Như Hằng, nhỏ nhẹ nói: "Ngươi thua cũng không oan uổng. Nếu như so sánh với Đường Vũ Lân thì kinh nghiệm của ngươi còn thiếu sót rất nhiều."
A Như Hằng gãi gãi cái đầu trọc của mình, he he cười một cái, nói: "Không có gì cả, thua thì thua, ngược lại thì cũng không có thua người ngoài. Lão sư à, tâm tình của ta rất tốt."
Khóe miệng của Mục Dã giật giật một lúc, cái gì mà tâm tình rất tốt chứ, tốt cái gì mà tốt! Ai đã nói cho người điều này. Người đệ tử này của ông cái gì cũng đều tốt, ngoại trừ tính cách của y thì lại vô cùng vô tư. Nói đến đây, nếu đem Bản Thể Tông giao lại vào trong tay hắn, thật sự là không bằng được như với Vũ Lân! Nếu như so với Vũ Lân thì bất luận là trí tuệ hay độ trầm ổn thì hắn đều kém hơn không ít.
Tuy nhiên, trên người của Đường Vũ Lân đã phải gánh trên vai quá nhiều thứ rồi, e là hắn đã không thể gánh thêm thứ gì khác nữa rồi.
A Như Hằng cười hắc hắc, nói: "Lão sư à, được cùng với tiểu sư đệ đánh nhau thật sự là rất sảng khoái đó, những người khác đều giống như là gốm sứ vậy, còn chưa chạm đến đã vỡ vụn đi rồi. Tiểu sư đệ, thật cứng nha! Ta có thể tìm hắn được hay không, về sau ngày ngày ta đều muốn cùng với hắn cọ xát với nhau, được đối luyện cùng với đối phương thường xuyên ta chắc chắn là sẽ có thể tiến bộ nhanh hơn nữa."
Tiên Thiên Bí Pháp của Bản Thể Tông, phương thức tu luyện trọng yếu nhất đó chính là không ngừng mài luyện bản thân mình. Tự mài luyện bản thân tốt nhất chính là thông qua chiến đấu. Tuy nhiên, dù là Mục Dã giúp vị đệ tử này của hắn rèn luyện thì cũng đã trở nên rất khó khăn rồi. Dù sao thì đối với phương thức mài luyện như thế này thì yêu cầu cần phải đấu ngạnh cứng với nhau, rất là tiêu hao sức lực!
Trong tâm khẽ động một cái,thầm hô, đúng vậy! Bọn họ là sư huynh đệ của nhau, cũng là nên kết nối với nhau, liên kết cảm tình với nhau mới đúng chứ.
"Hừm, đi nấu ăn đi, Mục Dã. " Sau lưng truyền đến một giọng nói, khiến cho biểu tình của Mục Dã ngay lập tức trở nên cứng đờ lại.
"Thắng bại là chuyện thường tình của nhà binh, không cần phải quá để tâm tới." Chấn Hoa vỗ vỗ lên vai của Mục Dã.
Khóe miệng của Mục Dã co rút lại, tức giận nói: "Cái gì gọi là thắng bại là chuyện thường tình của nhà binh chứ, cái này cũng không phải là đồ đệ tốt của ta hay sao? Cũng không phải là công lao của ta hay sao?"
Chấn Hoa cười khẩy một tiếng, nói: "Được rồi, trước đó ngươi đã nói qua, A Như Hằng có thể thắng vậy thì kết quả này là sao đây? Đi nấu cơm đi, thua thì cũng đã thua rồi, không sao cả đâu."
"Ta"
……
"Ầm ầm, ầm ầm" tuyết dày giống như là kinh đào hãi lãng, tuyết từ trên đỉnh núi lan tràn trượt xuống phía dưới, ngay lập tức, khắp xung quanh sơn mạch sinh ra một trận rung chấn, hoa tuyết tung bay, tỏa ra một luồng hàn khí đến bức người.
Trận tuyết lở này xuất hiện là bởi vì tiếng reo hò đến chói tai của một đám đông lớn gây ra.
Thời khắc đó, lúc Đường Vũ Lân giành được ngôi vị quán quân chung cuộc, toàn bộ cả Huyết Thần quân đoàn thế mà đã trở thành một biển người đang reo hò, vui mừng khôn xiết.
Trường kỳ thủ hộ ở tại thông đạo thâm uyên, bọn họ sớm đã vô cùng tịch mịch rồi, bọn họ cũng không hề sợ hãi. Ở đây im lặng như thế, âm thầm bảo vệ cho toàn bộ
đại lục, thậm chí là cho toàn thể tất cả các sinh vật và nhân loại ở trên Đấu La đại lục. Bọn họ đã trả giá vô số rồi.
Cuộc sống thường ngày của bọn họ đã trở nên quá bình đạm. Mà lần này, cuối cùng thì cũng có thời khắc có thể khiến cho toàn bộ Huyết Thần quân đoàn cảm thấy vô cùng phấn chấn và tự hào. Đúng vậy, cuộc thi Tinh Đấu Chiến Võng toàn Liên Bang ở trong cuộc chiến hồn sư cuối cùng cũng đã có người giành được ngôi vị quán quân rồi, mà người này lại xuất thân từ trong Huyết Thần quân đoàn. Đây chính là là niềm vinh hạnh rất lớn của toàn bộ Huyết Thần quân đoàn!
Gần như mỗi một người lính, chỉ cần là không phải chấp hành nhiệm vụ ở thông đạo thâm uyên, toàn bộ đều đã bước ra ngoài quân doanh, toàn bộ đều giơ cao hai cánh tay của bọn lên để hoan hô chúc mừng.
Họ đã cảm thấy chán nản quá lâu rồi, rất rõ ràng bọn họ chính quân đoàn mạnh nhất trong toàn Liên Bang, nhưng không ai biết cả. Mà lần này, bên phía bọn họ lại có người giành được giải quán quân, bọn họ cuối cùng cũng đã có mặt mũi rồi, cuối cùng cũng có người biết được bản lĩnh thật sự của bọn họ rồi!
Theo như bọn họ thấy thì vào giây phút cuối cùng, sau khi Đường Vũ Lân giành được ngôi vị quán quân, hắn thu hồi Hoàng Kim Long Thương ở trong tay lại, dùng một quyền đánh mạnh lên trên ngực bản thân, chính là phương thức hành lễ quân đội đặc trưng của Huyết Thần quân đoàn.
Đúng vậy, đó là kiểu chào quân đội đặc trưng của Huyết Thần quân đoàn, chỉ thuộc về riêng của Huyết Thần mà thôi! Dù chỉ có bọn họ thì mới có thể hiểu được ý nghĩa của hành động đó, nhưng như vậy cũng đã đủ lắm rồi.
Nhiệt huyết sôi trào của những người lính đã đem toàn bộ cái lạnh lẽo ở trong quân danh này xua tan đi, thậm chí nếu so với lần sóng triều sinh mệnh ở lần trước thì còn bùng nổ hơn nữa, khiến cho toàn bộ quân đoàn đều có cảm giác kích động và hưng phấn.
"Quán quân, quán quân, quán quân!" Tiếng hoan hô không ngớt từ điểm này đến điểm khác, chỉ cần một thời gian vài giây ngắn ngủi mà thôi, cho dù xung quanh
những ngọn núi đều đang xảy ra tuyết lỡ thì cũng không có cách nào có thể lấn át được sự hưng phấn này của những binh sĩ bọn họ.
Giang Ngũ Nguyệt gầm thét lên, Giang Thất Nguyệt thì la to lên, Long Vũ Tuyết hét lên. Còn có những người quen biết hoặc không quen biết với Đường Vũ Lân thì cũng đều làm ra những hành động tương tự như thế.
Mã Sơn phấn khích đến độ còn đang dùng lực đánh mạnh lên trên lòng ngực của mình, người không biết cứ tưởng người giành được quán quân cuối cùng lại chính là hắn cũng không chừng.
Lăng Vũ Nguyệt bật cười, hai cánh tay của nàng nâng lên, mười ngón tay hướng lên trên trời, nàng vẫn đang chờ đợi, chờ đợi Đường Vũ Lân đang tiếp tục có thể đánh bại được đối thủ ở trong trận chiến cơ giáp vòng chung kết cuối cùng.
Có thể là trên phương diện kỹ xảo khống chế, hắn không phải là người mạnh nhất. Tuy nhiên về thực lực tổng hợp của hắn thì chắc chắn hắn là người mạnh nhất.
Nàng rất tin tưởng hắn ở điểm này. Nàng tin tưởng Đường Vũ Lân có thể, có thể sẽ mang lại một lần hai ngôi vị quán quân về cho Huyết Thần quân đoàn.
Huyết Thần quân đoàn đã im ắng quá lâu rồi, mà lần này có thể phát tiết ra, không còn nghi ngờ gì nữa là đã khiến cho toàn bộ người ở trong quân đoàn vào thời khắc này đã có thể gắn kết mọi người lại với nhau chặt chẽ hơn rồi.
Mà vào lúc này, thân là quân đoàn trưởng của Huyết Thần quân đoàn Minh Kính Đấu La Trương Huyễn Vân như muốn sắp khóc rồi. Ông thậm chí còn đánh lên trên người mình rất mạnh.
Cơ hội rõ ràng là đã đặt ở ngay trước mặt ông, thế như bản thân lại dễ dàng từ bỏ như thế. Vốn dĩ, bản thân có cơ hội có thể thu phục được một người thanh niên trẻ tuổi như thể đề kế nhiệm chức trách của mình! Còn có ai có thể phù hợp hơn so với hắn cơ chứ? Nhưng cái lão gia hoả Tào Đức Trí đó lại đoạt người trước một bước. Ông đã hối hận rồi! Tuy nhiên, ở bên trong sự hối hận này, đồng thời ông cũng tràn đầy niềm kiêu hãnh.
Đám khốn từ bên phía quân đội kia, các người hãy xem đi, quán quân chung cuộc còn chẳng phải là thuộc về Huyết Thần quân đoàn bọn ta hay sao, mà cũng không phải là thuộc về những những quan liêu như các ngươi. Huyết Thần quân đoàn, là quân đội mạnh nhất ở trong toàn quân, dù cho bọn họ không có nằm trong hàng ngũ của quân bộ thì điều đó cũng không ảnh hưởng gì đến bản lĩnh của họ cả.
Chapter: 1082: Hùng Quân, ngươi đi đi
Trong Huyết Thần quân đoàn, lúc này nơi duy nhất có sự yên tĩnh, đó chỉ có thể là cư xá của Đường Vũ Lân.
Ở bên trong tiếng hoan hô cổ vũ, nhiệt huyết của hắn ta cũng không ngừng sôi trào lên, nhưng hắn vẫn lựa chọn đăng xuất ra khỏi Chiến Võng, quay trở về phòng của mình.
Cuộc chiến ngày hôm nay, những gì mà hắn đạt được nếu so với trong trận chiến cùng với Tư Mã Kim Trì thì còn lớn hơn rất nhiều. Hắn ta đã thể hội được sâu sắc hơn về Tiên Thiên Bí Pháp của Bản Thể Tông là mạnh mẽ đến nhường nào. Hắn thậm chí có thể khẳng định, nếu như bản thân có thể tu luyện được Tiên Thiên Bí Pháp của Bản Thể Tông, vậy thì chí ít là việc đột phá hai tầng tiếp theo của phong ấn Kim Long Vương đều có thể không có vấn đề gì nữa rồi. Mà Tiên Thiên Bí Pháp của Bản Thể Tông, e rằng cũng là phương pháp luyện thể mạnh mẽ nhất mà nhân loại có được rồi. Bất luận thì là như thế nào đi nữa thì cũng phải thử xem sao.
Nghĩ đến đây, hắn dùng thiết bị liên lạc hồn đạo gọi điện cho Mục Dã.
"Tút tút, tút tút, tút tút!"Liên tiếp vài âm thanh chờ vang lên, nhưng cũng không có người nào nghe máy.
"Lão sư làm sao vậy nhỉ? Lao sao lại không nhấc máy chứ?" Trong lòng Đường Vũ Lân nghi hoặc.
Đúng vào lúc này, cuối cùng thì cũng đã có người nhấc máy rồi.
"Có chuyện gì sao?" Một âm thanh hữu khí vô lực của Mục Dã truyền đến. "Là lão sư sao?" Đường Vũ Lân thăm dò hỏi thử.
"Ừm. Ngươi đã thắng rồi, chúc mừng ngươi." Mục Dã lãnh đạm nói.
Nhưng ngữ khí này cũng không quá giống như là chúc mừng gì cả! Giống như là lão sư đang không vui chuyện gì đó vậy. Trong lòng của Đường Vũ Lân nghi hoặc không thôi, hắn thầm nghĩ trong lòng, lẽ nào nói là do bản thân hắn đã đánh bại sư huynh sao?
"Lão sư à, ngài có sao không?"
"Đang nấu ăn!" Giọng nói yếu ớt bỗng nhiên trở nên hằn học lại.
Đường Vũ Lân kinh ngạc một lúc, tiếp lời nói: "Lão sư à, ngài không sao chứ?"
Đã phát tiết ra được một chút, Mục Dã đã trở lại bình thường hơn nhiều rồi, ông nói: "Không có sao, ta đang nấu ăn cho hai cái tên trung niên bất lương cùng với một cái thùng cơm vô dụng mà thôi. Nói đến thùng cơm vô dụng đó, được đánh cùng với ngươi hắn ta rất là hứng chí đó, về sau này lại muốn tìm người để đánh tiếp."
"Thùng cơm vô dụng sao? Tìm ta? Lại còn hứng chí nữa?"
"Đại sư huynh là đang ở cùng ngài sao?" Đường Vũ Lân kinh ngạc nói.
"Ừm. Nếu như ngươi là muốn báo tin vui vậy thì cúp máy đi. Ta đang bận." Mục Dã tức giận nói.
Đường Vũ Lân nói: "Không, không phải là báo tin vui. Chính là như vậy, ta cảm giác Tiên Thiên Bí Pháp của đại sư huynh rất là mạnh mẽ. Ngài xem thử giúp ta liệu ta cũng có thể theo ngài học được không, ta cũng muốn thử tu luyện một chút?"
"Ừm. Hả?" Sau khi vừa mới nghe xong, Mục Dã vẫn còn không quá tin tưởng vào lời mà mình vừa mới nghe được, nhưng rất nhanh ông cũng đã kịp phản ứng lại, kinh ngạc nói: "Ngươi muốn tu luyện Tiên Thiên Bí Pháp sao?"
Đường Vũ Lân nói: "Được không ạ?"
Mục Dã sững sờ trong giây lát, chớp mắt một cái tâm tình của ông đã bắt đầu phát sinh ra biến hoá, nói: "Ngươi có biết để tu luyện được Tiên Thiên Bí Pháp đó là khó khăn đến dường nào không?"
Đường Vũ Lân nói: "Ta đã từng nghe ngài nói qua rồi! Ta biết lúc đó là ngài muốn nhắc nhỡ cho ta. Tuy nhiên, ngài xem, huyết mạch thiên phú dị bẩm của ta, cường độ cơ thể cũng rất là không tồi, mặc dù nếu so với đại sư huynh thì còn kém hơn, nhưng nếu so với hồn sư phổ thông thì mạnh hơn rất nhiều, ta cảm giác được, ta có thể có cơ hội để có khả năng tu luyện được Tiên Thiên Bí Pháp chứ nhỉ?"
Mục Dã khẽ nhíu mày, ông nghĩ ngợi một chút, nói: "Điều này ngược lại là có thể thử xem sao. Người cũng cảm thấy Tiên Thiên Bí Pháp của Bản Thể Tông chúng ta rất mạnh sao?"
"Đương nhiên rồi. Nếu như không phải là nhờ vào kỹ xảo vậy thì ta làm sao có thể thắng được đại sư huynh chứ. Tiên Thiên Bí Pháp của Bản Thể Tông chúng ta, tuyệt đối có thể nói là thần công số một về mảng tu luyện thể thuật ở đương thời. Nếu như có cơ hội thì ta đương nhiên là cũng muốn thử một chút xem sao."
"Nói rất hay. Chỉ cần ngươi có thể đem Tiên Thiên Bí Pháp này tu luyện thành công, vậy thì những thứ khác chỉ là phù du mà thôi. Ngươi đang ở trong Huyết Thần quân đoàn, vừa hay, ta để cho sư huynh của ngươi đi đến tìm ngươi, tiện thể đem theo các thiên tài địa bảo cùng với phương pháp tu luyện Tiên Thiên Bí Pháp này cũng truyền lại cho ngươi. Tuy nhiên, ngươi cũng cần phải tính toán cho thật kỹ càng nếu không thì không được tuỳ tiện thử đâu đó. Nếu như tu luyện tầng một không thành vậy thì không cần phải miễn cưỡng. Bởi vì tu luyện Tiên Thiên Bí Pháp nếu như bị phản phệ thì rất là phiền phức. Có điều, dựa vào cường độ cơ thể của ngươi thì quả thật là cũng có thể thử một chút. Để thành công tầng thứ nhất đi rồi lại nói đến những thứ khác vậy."
"Vâng, đa tạ lão sư." Đường Vũ Lân đại hỷ. Mục Dã thế mà lại cho phép hắn ta tu luyện Tiên Thiên Bí Pháp. Cái này chính là bản thể đại pháp của Bản Thể Tông đó! Ở trên một ý nghĩa nào đó mà nói thì hắn thật sự là giống một đệ tử của Đường Môn hơn một chút. Mà hắn ở Bản Thể Tông cũng chỉ là bái sư, chứ không có thật
sự gia nhập vào tông môn. Nhưng lại được truyền dạy tuyệt học của tông môn như thế này, đây quả thật là một sự đặt cách rất lớn dành cho hắn.
Cúp máy xong, tâm tình của Mục Dã vốn đang rất bức bối bỗng nhiên đã trở nên hưng phấn trở lại rồi.
Ông tự lẩm bẩm với chính bản thân mình: "Rất tốt!! Tiểu tử này thế mà lại chủ động đến tìm ta như vậy, còn cầu xin được tu luyện Tiên Thiên Bí Pháp của ta, điều này đã chứng minh được, Tiên Thiên Bí Pháp rất là cường đại. Dựa vào tố chất cơ thể đó của hắn ta, mặc dù tu luyện có hơi muộn một chút, nhưng nói không chừng lại thật sự có được vài phần cơ hội thì sao. Có điều việc ngưng tụ khí huyết chi hạch ở tầng đầu tiên quá là khó khăn, chỉ khi cường độ cơ thể có thể đủ đáp ứng yêu cầu thì mới có thể làm được, nếu không e rằng sẽ cũng rất gian nan. Lát nữa phải để cho A Như Hằng mang một ít thiên tài địa bảo đến cho hắn, cứ thử một chút xem sao, nếu như mà thành công. He He, vậy thì Bản Thể Tông của ta thật sự là có thể có cơ hội để nhất phi trùng thiên rồi. Ngay cả đến bản thể đại pháp của tông môn cũng đều đã tu luyện rồi, hắn lẽ nào còn không thừa nhận chính mình là đệ tử của Bản Thể Tông của ta hay sao. Hehehe Hehehe, Đa Tình Đấu La, Vô Tình Đấu La ơi các ngươi cứ đợi đó mà xem đi, lúc này hãy xem thử tên tiểu quái vật này sẽ nghiêng về ai đây. Hừ hừ"
"Mục Dã, ngươi lề mề cái gì vậy? Làm cơm xong chưa?" "Cút"
……
Có lời hứa này của lão sư, tâm tình của Đường Vũ Lân trở nên rất tốt, nghe được ý tứ của lão sư thì dường như Tiên Thiên Bí Pháp còn phân ra các cấp độ khác nhau nữa. Mà tầng đầu tiên chắc hẳn là tầng quan trọng nhất ở trong đó. Sư huynh muốn đến đây sao? Vừa hay, hiện giờ bất luận là Mã Sơn hay là Giang Ngũ Nguyệt thì cũng đều đã có một chút không thích để tu luyện cùng nhau nữa rồi. Thực lực của đại sư huynh mạnh như vậy, hơn nữa còn có sở trường về sức mạnh, ngược lại cũng là rất tốt nha!
Đối với việc A Như Hằng muốn đến đây, trong lòng hắn ngay lập tức tràn đầy niềm mong đợi.
Có được một người cùng bồi luyện như vậy, hắn ta có thể sảng khoái tung hết một thân sở học của mình rồi, tin chắc rằng tốc độ tu luyện của bản thân có thể tiến bộ nhanh hơn nữa.
Cách nghĩ như thế này, hắn cùng với A Như Hằng gần như là đều giống nhau.
Một nụ cười nhàn nhạt xuất hiện ra ở trên mặt, Đường Vũ Lân lấy hai tay hợp lại ở ngay trước ngực, quang mang ở trong mắt mỗi một lần lóe sáng lên, không khí ở xung quanh đều bị uốn khúc đi vài phần, hắn chính là đang tiến vào trong trạng thái minh tưởng.
Nhịp tim của A Như Hằng đập rất là kịch liệt, cùng với sự biến hoá của ba động khí huyết ở trong lúc chiến đấu đó, những điều đó đối với việc tu luyện của Đường Vũ Lân cũng đã được khơi gợi ra không ít thứ. Dưới áp lực khổng lồ đó, hắn thậm chí còn cảm giác được việc tu luyện huyết mạch Kim Long Vương của bản thân mình đều đã có một chút phương hướng tiếp theo rồi. Lại còn có, Kim Long Cửu Thức của bản thật quả thật là đang tiếp tục tiến bộ rồi. Về sau cần phải tự bản thân nghiên cứu và sáng tạo hơn nữa thì mới có thể biến năng lực đó trở thành thứ trong tay mình được.
……
Hắn đã thắng rồi.
Một nụ cười nhàn nhạt quét qua, nó chính là xuất hiện ở trên khuôn mặt xinh đẹp của Cổ Nguyệt Na. Tâm tình của nàng lúc bấy giờ rất tốt, nàng thầm cảm thán, "Hắn thật sự đã trở nên mạnh hơn rồi. Hơn nữa, tốc độ mạnh lên so với bản thân nàng thì còn nhanh hơn một chút."
Cũng nên chuẩn bị quay trở về rồi, sau khi tham gia trận cuối cùng của cuộc thi, hắn ta vậy là có thể đến tìm nàng rồi.
"Chủ Thượng." Một giọng nói trầm thấp đột nhiên vang lên.
Cổ Nguyệt Na có hơi chút nhíu mày, nói: "Ngươi đến có việc gì?"
Một đạo thân ảnh màu đen vô thanh vô tức xuất hiện ở bên cạnh cách nàng không xa. Mọi thứ ở xung quanh cũng theo đó mà trở nên tối đen lại, tựa hồ như là toàn bộ những tia sáng đều bị hấp thụ đi hết vậy.
"Chủ Thượng, quán quân của cuộc thi Tinh Đấu Chiến Võng đó, chắc hẳn là hắn sao? Ngài vẫn còn chưa quyết định sao? Ngài có lẽ cũng có thể thấy được, tốc độ trưởng thành của hắn rất nhanh. Nếu như tiếp tục như thế này vậy thì tương lai rất có thể hắn ta sẽ mang lại cho chúng ta phiền phức rất lớn. Dù sao thì hắn cũng có thể làm ảnh hưởng không tốt đến ngài."
Ánh mắt của Cổ Nguyệt Na lạnh lùng, nói: "Ta biết phân biệt tốt xấu, không cần ngươi phải chỉ bảo ta phải làm cái gì cả."
"Xin lỗi, chủ thượng. Ta chỉ là muốn nhắc nhỡ cho ngài một chút mà thôi, nghĩ đến vô số người dân phải chết cũng chỉ vì mong muốn nhất mạch như chúng ta có thể tiếp tục được phát triển trong tương lai, được lại một lần nữa trở thành chủ nhân của cả đại lục này, ta nghĩ ngài vẫn là nên hạ thủ càng sớm càng tốt."
Ánh mắt của Cổ Nguyệt Na băng hàn, nói: "Biết rồi, lui xuống đi." Thân ảnh màu đen thở dài một tiếng, nói: "Vâng."
Ánh sáng ngay lập tức được khôi phục trở lại, tâm tình vốn đang rất tốt của Cổ Nguyệt Na cũng theo đó mà trở nên xấu đi, chân mày của nàng nhíu chặt lại, nàng im lặng một lâu không nói.
……
"Chủ thượng rốt cuộc là đã quyết định chưa? Người đó, ắt hẳn là đến từ phía tây nhỉ. Chủ thượng trước đây cũng là từ bên phía tây mà quay về. Dựa trên sự ba động không gian mà phán đoán thì nguồn thông tin này không sai đâu."
"Hùng Quân, ngươi đi đi." "Được."
……
Khi Đường Vũ Lân trong quá trình tu luyện tỉnh lại thì đã qua hết một ngày một đêm rồi, sau khi hắn tỉnh dậy thì điều đầu tiên mà hắn nghe được lại chính là tiếng nhịp tim đập mạnh của chính mình.
Mặc dù tu vi được đề thăng ở trong cuộc thi thì không có cách nào có thể mang ra ngoài Tinh Đấu Chiến Võng cả, nhưng cảm ngộ chiến đấu thì lại có thể mang ra được. Trong mơ hồ, Đường Vũ Lân cảm nhận được nhịp tim do long hạch của mình sinh ra, cảm giác này có hơi chút mới mẻ. Dường như, nhịp tim này cũng có hơi giống với loại của đại sư huynh thì phải.
Xem ra, uy năng long hạch này của hắn, nhất định là vẫn còn có rất nhiều không gian để cải thiện hơn nữa.
Quan sát một chút, trong chớp mắt biểu tình của hắn cũng theo đó mà khẩn trương lại.
Vòng thi chung kết của cuộc thi hồn sư và cuộc thi cơ giáp chỉ cách nhau có một ngày mà thôi. Thế nên, e rằng người tổ chức bên phía Liên Bang cũng không có thể nghĩ đến trường hợp người bước vào trong vòng chung kết của cả hai cuộc thi này đều là cùng một người.
Cũng có thể nói, vòng chung kết cuộc thi cơ giáp của Đường Vũ Lân sắp bắt đầu rồi. Mà đối thủ hắn sắp phải đối diện đó không còn nghi ngờ gì nữa là một tồn tại mạnh mẽ hơn nữa, nếu so với vị Phao Phao Vương đó thì mạnh hơn.
Hắn đứng lên, khởi động cơ thể một chút. Cảm giác được trạng thái của bản thân mình đã đạt đến mức tốt nhất, Đường Vũ Lân xoay người lại, hướng tới khoang Tinh Đấu của mình.
Trận chiến cuối cùng của cuộc thi Tinh Đấu Chiến Võng toàn Liên Ban này, cuối cùng thì cũng đã bắt đầu rồi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook