Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3)
-
Chapter 1086: Song quán vương
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Hắn ta cùng với khô cốt màu đen của hắn vốn dĩ vẫn còn có rất nhiều đòn liên thủ hợp kích kỹ năng với nhau, thậm chí là có thể được coi là võ hồn dung hợp kỹ trong giới cơ giáp để mà hình dung, nhưng vào thời khắc này, hắn cùng với khô cốt màu đen này đã bị tách nhau ra, căn bản là không có cơ hội để sử dụng đến những chiêu thức đó.
Thương Vương này hay là có thể nói là Kim Long Vương, thật sự là đã che dấu thực lực quá sâu rồi. Hiện tại chỉ có duy nhất một có hội để chuyển bại thành thắng đó chính bản thân hắn và khô cốt đen phải tập lại cùng một chỗ mới được.
Thuẫn bài hắn đang cầm trong tay đột nhiên phát sáng lên, hồn lực bản thân và năng lượng của cơ giáp đều kết hợp hoàn mỹ với nhau, thuẫn bài trực tiếp nổ tung thành từng mảnh, rồi hóa thành một lớp bức màng ánh sáng màu đen khổng lồ, chống ở phía trước người hắn, đồng thời vào lúc này, Khô Cốt Vương cũng điều khiển cơ giáp của mình nhanh chóng thoái lui về sau bằng những kỹ xảo điệu nghệ.
Lúc này mà còn lại ngạnh cứng nữa thì chắc chắn không phải là hành vi của kẻ khôn ngoan.
"Ầmmm" Thuẫn bài vỡ nát, thương mang tiếp tục bám theo không bỏ.
Ở trên mặt đất, một đạo kim quang bay vụt lên trên, trong chớp mắt nó đã hoá thành những vòng quang hoàn màu kim sắc, nó đem cơ giáp của Khô Cốt Vương quấn quanh vào bên trong, đồng thời vào lúc này, một mảng lớn Lam Ngân Thảo từ trên mặt đất mà phóng lên. Không chỉ có như thế, khi thân ảnh màu kim sắc đó dùng đuôi nện xuống mặt đất, ở trong tiếng rung chấn dữ dội đó, động tác cơ giáp của Khô Cốt Vương ngay lập tức đã trở nên chậm chạp lại.
Trong tiếng long ngâm kích động, hắn có thể thấy được một đầu kim long kim sắc như thực thể đã xuất hiện ra ở ngay phía trước cơ giáp, từ trong hai mắt của nó toát ra tràn đầy khi tức hung lệ và nó đang chăm chú nhìn vào hắn, sau đó nó lại bất ngờ đánh đến.
"Ầmmm"
Dù cho có dựa vào tố chất cơ thể của Khô Cốt Vương, sau khi chịu đựng phải một đòn công kích như thế này thì cũng không khỏi phải bị một trận đầu váng mắt hoa. Mà một đạo thương mang được hợp lại từ ngàn vạn đạo thương mang khác đó lúc này cũng đã đến nơi rồi.
Thứ mà Đường Vũ Lân che dấu cũng không chỉ có Bá Vương Long. Ngay cả đến Bá Vương Long thì cũng đều đã tiến hoá đến mức độ như thế này rồi, với tư cách là hồn linh đầu tiên của Đường Vũ Lân, từ lúc khi hắn vừa mới bắt đầu thức tinh Kim Long Vương huyết mạch thì Kim Ngữ vẫn luôn kề cạnh ở bên cạnh hắn suốt bấy lâu nay, thì nó lại làm sao có thể đơn giản được cơ chứ?
Triền Nhiễu, Lam Ngân Đột Thứ Trận, Lam Ngân Kim Quang Trận, đây vốn đều là những kỹ năng mà nó ban cho Đường Vũ Lân, hơn nữa nó còn chịu ảnh hưởng tích cực rất lớn từ huyết mạch Kim Long Vương âm thầm bồi dưỡng, Kim Long Cửu Thức của Đường Vũ Lân, trên thực tế thì nó sớm đã ngấm vào trong xương tuỷ của hắn rồi. Đây mới chính là đòn sát thủ mà Đường Vũ Lân đã chuẩn bị dành cho Khô Cốt Vương.
Huống hồ ở sau lưng Đường Vũ Lân còn có một hồn linh mười vạn năm nữa, Khởi La Uất Kim Hương có khả năng phụ trợ có chiêu Thôn Phệ Thiên Địa, nàng lại có linh trí không kém so với nhân loại là bao.
Hai trận chung kết cuối cùng này, Đường Vũ Lân đã chứng minh cho mọi người thấy được rõ ràng đó là trí tuệ cũng chính là một phần của sức mạnh. Đương nhiên, liệu có bao nhiêu người sẽ hiểu được chân lý này hay không thì cũng rất khó có thể nói được.
"Ầmmm" Cơ giáp của Khô Cốt Vương dưới rất nhiều sự hạn chế cùng với công kích, nó giống như là bị một quả đạn pháo cấp chín Định Trang Hồn Đạo bắn trúng trực diện vậy, khí thế như muốn nghiền nát mọi thứ mà nó đi qua.
Nhưng có thể thấy được là ở bên trong cơ giáp đó lại xuất hiện ra một bộ xương cốt rất lớn, đó chính là hình thái của khô cốt. Đây rõ ràng là do Khô Cốt Vương đã thi triển ra võ hồn chân thể của mình.
Nếu như đây là một trận chiến sinh tử mà nói thì một đòn này của Đường Vũ Lân vẫn thật sự là chưa chắc có thể kết liễu được đối phương. Tuy nhiên, đây lại là một trận chiến cơ giáp, thời khắc khi mà cơ giáp bị phá nát đó thì xem như trận chiến này thắng bại đã được định đoạt rồi.
Khô cốt màu đen ở xa nơi đó, nó đang bị hơi thở của Kim Long Vương không ngừng áp chế nên đã đang không ngừng thoái lui, thậm chí ngay cả đến đứng thẳng thôi cũng làm không được, lúc này nó chỉ có thể hoá thành một đạo khí lưu màu đen, rồi khoan nhập vào bên trong khung xương của Khô Cốt Vương.
Ở trong hai mắt của chiếc đầu lâu bản thể của Khô Cốt Vương, phừng lên một ngọn hỏa diễm màu xanh lá, nó đang chăm chú nhìn về phía Đường Vũ Lân ở phía trước, nhìn thấy hai ngọn trường thương đang đâm xuyên qua cơ thể của bản thân, răng của hắn va chạm vào nhau, phát ra tiếng âm thanh ken két, nói: "Ta thua đúng là không oan uổng mà, hy vọng lần tới có thể gặp lại được ngươi."
Quang mang loé sáng, Khô Cốt Vương cũng theo đó mà biến mất vào trong hư không, một chiếc vương miện cũng theo đó mà xuất hiện ở bên trên đỉnh đầu của Đường Vũ Lân.
Kim quang phát sáng, quán quân!
Một cỗ lực lượng mạnh mẽ từ phía sau lưng Đường Vũ Lân truyền đến, nhưng đó lại là Bá Vương Long, nó đang cắn giữ lấy cơ giáp của hắn, đột nhiên nó đem hắn ta ném lên trên không trung. Đường Vũ Lân khống chế thân hình của cơ giáp lại một chút, vừa hay lại đáp lên trên đỉnh đầu của Bá Vương Long, hai thanh trường thương chỉ hướng lên trời.
Thắng rồi, ta đã thắng rồi! Quân quân cuộc thi cơ giáp cũng lại là ta!
Không còn nghi ngờ gì nữa, nếu đơn thuần so đấu về cơ giáp thì không cần nói đến Khô Cốt Vương, dù là những cường giả mà hắn ta đã gặp qua ở trong những trận chiến đấu trước đó, trình độ của bọn họ đều ở trên hắn một bậc. Tuy nhiên, cuộc thi cơ giáp cũng không thể làm khó được hắn, trên thực tế thì nó cũng không thể tách rời được với năng lực của hồn sư. Xét về thực lực tổng hợp, cho đến cuối cùng thì hắn vẫn là người mạnh nhất.
Đây là trận đấu cuối cùng của cuộc thi Tinh Đấu Chiến Võng toàn Liên Bang, cuộc thi đã được diễn ra trong vài tháng, nó đã mang đến cho Đường Vũ Lân không chỉ có những bước phát triển vượt bậc trên phương diện thực lực, hơn nữa nó còn giúp hắn tin tưởng vào thực lực của bản thân mình hơn. Thông qua trận chiến này, một lần rồi lại một lần phải đối mặt với cường giả, khiến cho hắn chân chính tìm ra được bản ngã của chính mình, khiến cho hắn hiểu rõ được hết mọi thứ rồi, thực lực của bản thân hắn vốn đã có thể đạt đến mức tiêu chuẩn đỉnh cấp cao nhất của toàn bộ Liên Bang, ở dưới tam sự đấu khải hắn chính là vô địch thủ.
Lúc trước, trong sự kiện đoàn tàu bị phá hỏng, lúc đối diện với cường giả Tà Hồn Sư, hắn ta đã vô cùng ngưỡng mộ đối với vị tam tự đấu khải sư đã đến giải cứu bọn họ vào lúc đó! Nhưng hiện tại, thực của hắn ta sớm đã không hề thua kém so với người đó lúc trước rồi, thậm chí là còn mạnh hơn nữa.
Cước bộ của hắn đang vững vàng tiến về phía trước, từng bước từng bước đi lên trên đỉnh cao của thế giới này, hắn thầm nhủ ở trong lòng, "Cổ Nguyệt, nàng đã thấy chưa? Nàng hãy đợi ta nhé. Ta nhất định sẽ có thể trở nên mạnh mẽ hơn, có đủ thực lực để bảo hộ lấy nàng!"
Nắm chặt trường thương ở trong tay, vào thời khắc này, Đường Vũ Lân chỉ muốn ngẩng lên trời rồi gầm thét, chỉ muốn giải phóng ra tâm trạng đang điên cuồng ở trong người mình ra.
Hắn ta đã có chút nhịn không được mà muốn đem tin tốt này để nói lại cho Cổ Nguyệt Na rồi, hắn nhịn không được muốn ngay lập tức đi đến bên cạnh nàng, đem nàng ôm vào trong lòng ngực của mình. Đây cũng là lần đầu tiên mà hắn cảm thấy bản thân mình đã có đủ thực lực để có thể bảo hộ cho người mà mình yêu thương
rồi. Cuối cùng thì cũng đã thấy được những tia sáng bình minh đầu tiên là một sự khởi đầu tốt đẹp cho việc quật khởi lại Sử Lai Khắc rồi.
Đúng lúc này, những khán giả ở xung quanh khán đài, sau một hồi im lặng đã vang lên tiếng reo hò, hoan hô đến chói tai rồi.
Mà người mà bọn họ hò hét lên không phải là Kim Long Vương, cũng không phải là Thương Vương, mà là....
"Song quán vương, song quán vương, song quán vương!"
Những tiếng hét chói tay cùng với không khí hưng phấn đó đã đốt cháy lên ngọn lửa ở trong lòng của Đường Vũ Lân, đốt cháy lên hoài bảo mãnh liệt ở trong lòng hắn. Mọi sầu khổ của trước đó trong giây phút này đều bị giải toả ra hết. Hắn làm sao lại không tự hào về chính bản thân mình được cơ chứ?
Lúc này, ở trước màn hình, vô số người dân của Liên Bang Đấu La, khi nhìn một màn trước mắt này đây biểu cảm của họ cũng cực kỳ là đặc sắc: cảm thán, kích động, thậm chí là như muốn nhập vai vào bên trong nhân vật ở trong đó, dường như là chính bản thân họ đã đạt được ngôi vị song quán vương cuối cùng đó vậy.
Ở bên trong Tinh Đấu Chiến Võng, cũng vào thời khắc này, những đặc sắc của trận chiến này dường như đã thâm nhập lặng lẽ vào bên trong tâm can của mỗi người, đặc biệt là đối với các hồn sư. Họ thầm nhủ, ở cuộc thi như thế này, nếu như ta nỗ lực vậy chẳng phải là ta cũng có khả năng có thể tham gia vào trong hay sao, rồi trở thành một phần tử ở trong cuộc thi lớn như thế này là một niềm tự hào lớn biết bao chứ?
Huyết Thần quân đoàn lúc bấy giờ đã trở thành biển người vui mừng rồi, bởi vì đống tuyết dày tích trên núi đã lỡ xuống hết từ lâu rồi, lần này cũng không có gây ra trận tuyết lở nào thêm nữa, nhưng những tiếng hoan hô đó, dù cho có vài toà sơn mạch ngăn cách thì người bên ngoài cũng đều có thể nghe thấy rất rõ ràng được những tiếng hoan hô đó.
Hoan hô cho ngôi vị song quán vương, đồng thời ở những nơi mà quân đoàn thường xuyên im lặng thủ hộ ở trên những ngọn núi tuyết lúc này bọn họ cũng đã vang lên tiếng reo hò không ngớt.
Mà cũng vào lúc này, ở nơi sâu bên trong thông đạo thâm uyên đó, có một vòng xoáy màu đen, nó đang vô thanh vô thức mà xuất hiện ở bên trong thông đạo thâm uyên, nó ở một nơi cách xa phong ấn.
Khí lưu màu đen hóa thành những sợi chỉ mảnh, nó cảm tri được phong ấn từ phía xa nên đã hình thành nên vòng xoáy này, kích thước của vòng xoáy cũng đang càng lúc càng lớn hơn, ở bên trong mơ hồ như thể có tia tử điện lóe sáng.
Một bàn tay to đen như mực, nó đang chậm rãi từ ở bên trong vòng xoáy đó mà chờm ra, tiếp theo đó, ba động khí tức thâm uyên mãnh liệt như muốn phun trào thoát ra từ vòng xoáy đó vậy!
"Bipbip, bipbip, bipbip, bipbip..." Tiếng còi cảnh báo chói tai vang lên đồng thời cùng với tiếng reo hò, hoan hô ở bên trong Huyết Thần quân đoàn xuất hiện, nó truyền ra khắp mọi ngóc ngách ở bên trong quân đoàn.
Lúc này bất luận là Trương Huyễn Vân, Huyết Nhất, hay là các cường giả khác ở trong quân đoàn vốn đều đang ngồi ở trước màn hình để quan sát trận thi đấu này diễn ra, chuyện này dù gì thì cũng được xem như là một sự kiện trọng đại của Huyết Thần quân đoàn cơ mà.
Lúc bấy giờ, đột nhiên tiếng cảnh báo này lại vang lên, khiến cho tất cả mọi người đều rất sửng sốt. Đám người Trương Huyễn Vân, Huyết Nhất lắc người một cái, nhanh chóng liền đã rời khỏi vị trí, nhanh chóng tiến về hướng của thông đạo thâm uyên.
"Ầmmmm"
Một tiếng nổ dữ dội vang lên ở bên trong thông đạo thâm uyên, một đạo thân ảnh khổng lồ cũng theo đó mà xuất hiện ra một nơi sâu ở bên trong thông đạo.
Đó là một con quái vật có sáu cái lợi trảo, thân hình cao đến trăm thước, toàn bộ cả người của nó đều được bao bọc bởi một lớp da màu đen, khắp cơ thể của nó còn chảy ra một loại chất lòng màu đỏ sẫm giống như là dung nham vậy.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook