Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3)
Chapter 1152: Rèn đao bén trước khi chặt củi

Sẵn sàng

Đường Vũ Lân cười, nói: "Ta chính là cũng đang muốn nói với sư bá về điều này, ta dự định là sẽ làm phiền ở chỗ của ngài thêm một đoạn thời gian. Kim Thủy Tương Hàm đã dung nhập vào trong nhị tự đấu khải của ta, ta muốn nhân đoạn thời gian này mà hoàn thành đoán tạo tạo hình cho phôi của tam tự đấu khải."

Ánh mắt của Chấn Hoa khẽ động, nói: "Ngươi muốn phổ thăng lên đến tam tự đấu khải sư ư? Ừm, cũng không sai biệt lắm. Ngươi chắc hẳn là đã đột phá tu vi lên đến hồn thánh rồi chứ nhỉ?"

Đường Vũ Lân gật đầu.

Nghe được chính bản thân hắn tự thừa nhận, nếu so với suy đoán lúc trước của ông thì điều này còn làm ông cảm thấy chấn động hơn nhiều, Chấn Hoa cùng với Mộ Thần đồng thời đưa mắt nhìn nhau. Mộ Thần nhịn không được liền nói: "Thật sự không hổ danh là tiểu quái vật do Sử Lai Khắc đào tạo ra mà! Nếu so với phán đoán của chúng ta thì tốc độ phát triển của ngươi đã vượt lên trên phán đoán của chúng ta rồi đó."

Chấn Hoa nói: "Ta cũng có quen biết với vài vị cửu cấp cơ giáp chế tạo sư, ta sẽ mời bọn họ đến đây để hỗ trợ cho ngươi hoàn thành việc chế tạo tam tự đấu khải sư, ngươi thấy thế nào?" Khắc họa hạch tâm trận pháp, từ đó hoàn thành bước cuối cùng trong việc chế tạo tam tự đấu khải, lúc đó Đường Vũ Lân mới chân chính có thể bước bước vào trong hàng ngũ của tam tự đấu khải.

Nhưng Đường Vũ Lân lại nhẹ nhàng lắc lắc đầu, nói: "Không cần phiền phức như vậy đâu ạ, ta đã có một đồng bạn là một cơ giáp chế tạo sư cao cấp rồi, các nàng có thể trợ giúp cho ta hoàn thành việc chế tạo."

Đấu khải của Đường Vũ Lân chính là do Cổ Nguyệt lên ý tưởng thiết kế, công việc chế tạo này vẫn luôn đều là do Nguyên Ân Dạ Huy bọn họ thực hiện. Giống như đấu khải của những đồng bạn khác thì cũng đều là do một tay hắn chế tạo mà thành. Bọn họ đều là một chỉnh thể thống nhất, giúp đỡ lẫn nhau, bên trong quá trình này cũng làm gia tăng sự thân thuộc đối với đối phương hơn.

Thân là đội trưởng, Đường Vũ Lân đối với bạn bè của mình có tín nhiệm tuyệt đối, vì thế cho nên hắn muốn đem những thứ này đều giao lại cho đồng bạn của mình hoàn thành.

Lúc đầu, Cổ Nguyệt giúp hắn đem đấu khải thiết kế ra tới trình độ tam tự đấu khải, còn về phần thiết kế ra cái cao cấp hơn là tứ tự đấu khải thì vào lúc đó Cổ Nguyệt vẫn còn chưa có cách nào để hoàn thành được. Mà trong tương lai, con đường phổ thăng lên đến tứ tự đấu khải phải đi như thế nào, hiện tại Đường Vũ Lân vẫn còn chưa có quá nhiều ý tưởng, vấn đề đó thì ít nhất là cần tu vi của bản thân hắn phải đạt đến trên cấp độ Phong Hào Đấu La thì mới có thể nghĩ đến được. Còn hiện tại, đấu khải của hắn chỉ có thể nhờ đồng bạn của mình chế tác mà thôi.

"Được." Chấn Hoa cũng không cưỡng cầu, ông đương nhiên là biết, mọi người từ lúc bắt đầu đều đã quen với cơ giáp chế tạo sư cố định của riêng mình rồi. Điều này cũng không chỉ là bởi vì có quen biết với nhau, mà nó cũng là vì để bảo mật thông tin. Dù thế nào thì đấu khải của mỗi một người đều có những đặc tính chuyên thuộc về bản thân của hồn sư, đặc biệt là khi đã đạt đến cấp tam tự đấu khải như thế này, sắp sở hữu lĩnh vực. Nó thậm chí sẽ còn tạo ra khác biệt rất lớn.

Mộ Thần vui vẻ, nói: "Rèn đao bén trước khi chặt củi, lựa chọn lúc này bế quan cũng tốt."

Đường Vũ Lân nói: "Lão sư, sư bá, ta còn có một vị sư huynh của Bản Thế Tông lát nữa cũng sẽ qua đây, liệu ta có thể đem huynh ấy cũng lưu lại ở tại đây để giúp đỡ ta được hay không ạ?"

Chấn Hoa nói: "Chỉ cần người mà ngươi có thể tín nhiệm thì đều có thể được. Tên đó là Đại Lực Vương sao?"

Đường Vũ Lân mỉm cười, gật đầu.

Chấn Hoa cùng với Mộ Thần đưa hai mắt nhìn nhau, trên mặt hai ngươi cũng lộ ra ý cười, A Như Hằng, bọn họ làm sao có thể không quen biết được cơ chứ?

Lúc A Như Hằng đến hiệp hội đoán tạo sư, Đường Vũ Lân trực tiếp đã đem hắn đi đến đoán tạo công tác thất.

"Sư huynh à, ta dự định sẽ ở bên này bế quan một đoạn thời gian để hoàn thành nên cơ sở đoán tạo cho tam tự đấu khải. Đấu khải của huynh cũng vẫn còn là nhị tự đấu khải có phải không, ta thuận tiện cũng sẽ giúp huynh hoàn thành đoán tạo đấu khải luôn đi. Chức nghiệp phụ mà huynh phụ trách là cái gì thế?"

A Như Hằng nói: "Chức nghiệp phụ trợ của ta là cơ giáp tu lý sư, có điều trình độ cũng ở mức bình bình mà thôi. Đệ cũng biết đó, ta tu luyện bản thể mật pháp của Bản Thể Tông chúng ta, cả ngày đều bị ma luyện dày vò đến gần chết, làm gì mà có thời gian để tu luyện chức nghiệp phụ cơ chứ!"

Đường Vũ Lân trầm ngâm một lát, nói: "Vậy còn Tư Mã Kim Trì thì sao? Chức nghiệp thứ hai của hắn là gì thế?"

"Hắn ta là cơ giáp chế tạo sư. Đấu khải của hắn cũng đều là do tự chính bản thân hắn chế tạo nên đó. HIện tại hắn cũng còn chưa hoàn thành xong tam tự đấu khải. Đệ muốn gọi hắn đến đây sao?"

Trong lòng Đường Vũ Lân khẽ động, nói: "Đại sư huynh, huynh cảm giác hắn đáng để tín nhiệm không?"

A Như Hằng không chút do dự, đáp: "Có thể. Tên gia hỏa này chính là một võ si. Nếu không phải là lần này đệ đã cứu chúng ta, vậy thì hắn sớm đã muốn đi tìm đệ để đánh nhau rồi đó. Có nên đem hắn ta qua luôn không, cả ba chúng ta cùng một lúc bế quan cũng tốt. Nếu như đệ giúp hắn làm ra tam tự đấu khải thật tốt vậy thì hắn nhất định là có thể sẽ cảm động đến mức phát khóc mất. Dựa vào thực lực đó của hắn thì cũng đã sớm nên thăng cấp lên tam tự đấu khải rồi. Nếu cả ba chúng ta đều trở thành tam tự đấu khải vậy thì lần tới khi chạm tráng với Hùng Quân cái gì đó, thì cũng không cần phải sợ hắn nữa rồi."

Bọn họ có thể tham gia vào cuộc thi Tinh Đấu Chiến Võng toàn Liên Bang, hiển nhiên tu vi đều không phải là tam tự đấu khải sư, A Như Hằng cùng với Tư Mã Kim Trì đều sớm đã có đủ cơ sở để có thể thăng cấp lên tam tự đấu khải sư rồi. Ngay đến cả Mã Sơn, hiện tại cũng đã thăng lên tam tự đấu khải sư.

"Như vậy cũng tốt, vậy thì cũng mời Tư Mã huynh cũng đến đây đi, chúng ta cùng lúc bế quan một đoạn thời gian."

Hiện tại cục diện ở trên đại lúc rất là mơ hồ, hơn nữa hắn đang ở Minh Đô cũng rất có khả năng bị bạo lộ thân phận, tạm tránh sóng gió một đoạn thời gian để đề thăng thực lực của bản thân mình xem ra cũng là một lựa chọn không tồi.

Trảm long đao của Tư Mã Kim Trì, bản thể mật pháp của A Như Hằng, tất cả đều có cùng liên hệ với thứ mà Đường Vũ Lân tu luyện. Nhân cơ hội lần này bế hắn hắn ta cũng muốn thử một chút xem sao.

……

Vô số các quang điểm kim sắc dung nhập vào, hóa thành ánh sáng nhu hoà, sau cùng lại tập trung lên trên bốn đôi cánh màu trắng đó.

Dưới chân là một tế đàn màu trắng như ngọc, xung quanh đều là hư không vô tận, ở trong hư không màu tối đen đó, những tinh quang vốn là nguồn ánh sáng duy nhất ở đây. Ánh sáng hội tụ ở trên đôi cánh chính là từ những tinh quang này từ trong hư không này mà đến.

Chủ nhân của đôi cánh, ở trên người của y cháy lên một ngọn hỏa diễm màu vàng nhạt, ở trên đầu có mái tóc màu vàng để xõa ra ở sau đầu, da thịt trắng tinh như ngọc, ở bên trong đó còn phảng phất có ánh sáng kim sắc lưu chuyển, cao quý thoát tục giống như một thiên thần vậy.

Sau cùng một điểm kim quang cuối cùng cũng đã dung nhập vào bên trong cơ thể của hắn ta, quang diễm kim sắc đó ở trên khắp người hắn cũng theo đó mà từ từ vụt tắt.

Một tiếng rít trầm thấp từ trên cơ thể hắn vang lên, nó giống như là thánh ca vang vọng, vừa êm tai mà lại rất dễ nghe.

"Hồng trần luyện tâm, chỉ mới có hai mươi mấy tuổi mà đã có thể hoàn thành hai lần tẩy lễ, năm trăm năm tới, ngươi sẽ trở thành đệ nhất của gia tộc này. Rất tốt, rất tốt." Một giọng nói uy nghiêm từ bên trong hư không vô tận vang vọng đến, mãi cho đến sau cùng thì biến mất.

Ở trên người nam nhân đang đứng ở trên tế đàn đó đột nhiên lại phát sáng ra một đạo quang trụ kim sắc sáng lấp lánh, quang trụ này giống như là từ trong hư không mà đến, bao bọc lấy cả người hắn, đem mọi thứ tất cả đều tẩy rửa đi hết sạch sẽ, khoảnh khắc tiếp theo, thân ảnh của hắn đã đột nhiên biến mất một cách vô tung vô tích.

……

Ở trên đỉnh của một sơn cốc

Nàng ta lẳng lặng ngồi đả toạ ở ngay tại đó, ở trên chân của nàng có đặt ngang một thanh trường kiếm ở ngay tại đó. Chỉ là im lặng ngồi ở ngay tại đó thôi, người lại giống như là nham thạch, y đã cùng với mọi thứ ở xung quanh hoà thành làm một thể, không có khác biệt gì với nhau.

Ở một nơi xa ở trong sơn cốc, một thác nước cao đến cả hàng trăm thước, nó đều đang đổ dồn về trong một hồ nước xanh trong ở trong sơn cốc, tiếng thác chảy ầm ầm vang vọng ở trong sơn cốc.

Nàng ta chầm chậm mở mắt ra, từ trong đôi mắt đó phản chiếu ra hình ảnh của dòng thác, nhưng trong mắt nàng dường như còn có một số thứ gì đó nữa.

Khoảnh khắc tiếp theo, nàng ta đã di chuyển, một đạo kiếm mang lấp lánh hoành không mà đi, chém về nơi xa. Kim mang đó ở trong không trung đang không ngừng biến lớn, nó đã thôn phệ đi trường kiếm của nàng và cũng thôn phệ đi cả cơ thể của nàng. Kiếm mang cuối cùng cũng hoá thành hư vô rồi biến mất đi không thấy nữa.

Mà nàng ta lại lần nữa đã xuất hiện ở trên đỉnh núi của sơn cốc. Vẫn là ngồi đả toạ ở đó, dường như là chưa có chuyện gì xảy ra cả.

Sau mấy giây, đột nhiên, tiếng ầm ầm chói tai đột nhiên im bặt lại.

Từ ở trên cao phóng mắt nhìn ra xa, có thể bất ngờ thấy được, vốn dĩ dòng nước vốn đang cuồn cuộn giống như ngân hà chảy ra, ở trên đó đã bị cắt ra một đoạn ở giữa, vết cắt này là rất gọn gàng.

Mà cũng chỉ khi dòng thác bị cắt ra mới có thể thấy được, hoàn cảnh ở sau thác nước đó, có một người đang ở trên một khối nham thạch khổng lồ ngồi đả toạ ở đó.

Hắn ta chỉ mặc một chiếc quần đùi bó sát, cơ thể trắng trẻo mập mạp, nhưng lúc này lại làm cho người ta cảm giác có một loại ngọc tướng trang nghiêm, hai tay chuyển động nhịp nhàng ở ngay trước người, trong vô hình, ở xung quanh cơ thể hắn ta lại có một tầng ánh sáng hình tròn hai màu trắng và tím đan xen, lưu chuyển với nhau.

Đột nhiên, màu trắng đó thế mà lại chú nhập vào trong màu tím, quang mang ở xung quanh cơ thể hắn cũng trong chớp mắt hoá thành một màu tím sẫm. Dù chỉ là dùng mắt thường thì cũng có thể thấy được, dường như ngay cả đến tầm nhìn cũng đều muốn bị thứ ánh sáng màu tím sẫm kỳ dị đó thôn phệ đi vậy.

Khoảnh khắc tiếp theo, thân ảnh béo trắng đó lại xuất ra thế hai quyền ôm lại, giơ lên cao.

Nước của thác nước vừa mới từ trong trạng thái bị cắt đi một nửa, nó lại lao vào trong phiến quang mang màu tím sẫm đó thế mà trong chớp mắt đã bị tiêu biến đi, biến mất một cách vô tung vô tích. Còn quang mang màu tím sẫm đó thì lại cuộn trào lên, đem toàn bộ thác nước đó nuốt chửng sạch sẽ

……

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...