Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3)
Chapter 1186: Thánh Linh Thiên Sứ Nhạc Chính Vũ

Sẵn sàng

Tuổi tác của Lam Mộc Tử cũng đã hơn ba mươi rồi, đây vốn chính là độ tuổi đỉnh cao nhất của đời người.

Tại làm sao mà học viện lại không lựa chọn hắn chứ? Mà lại đi lựa chọn cái tên Đường Vũ Lân đó?

Ngay cả đến chính bản thân của Lam Mộc Tử, nếu nói là trong lòng hắn ngay đến cả đến một chút dị nghị cũng không có thì cũng là chuyện không có khả năng. Mặc dù hắn ta cũng biết, khi trở thành các chủ của Hải Thần Cát vào thời điểm hiện giờ tất nhiên là phải gánh vác áp lực khổng lồ đến như thế nào. Nhưng thân làm đại sư huynh ở trong nội viện nhiều năm như vậy, phải nói rằng ngay cả một chút tâm tư quyền chức cũng không có, chuyện đó thật sự là không có khả năng, do đó hắn cũng muốn gánh vác phần trách nhiệm này.

Vì thế cho nên, khi mà Long lão triệu tập mọi người đến đây quan chiến. Bọn họ không một chút do dự nào mà đã đi đến đây, số lượng đến đây cũng thật sự là không ít. Ngay cả đến Thánh Linh đấu la cũng đến đây. Bà đến đây cũng là vì bà lo lắng trong quá trình đối luyện với nhau sẽ có người bị thương. Mà khi có bà ở đây, dù là có ngươi bị thương cũng sẽ không có việc gì cả, chỉ cần là còn một hơi thở thì đều có thể cứu sống được.

Âm thanh của Long lão truyền ra khắp toàn trường, "Chuẩn bị, chiến đấu không có quy tắc gì cả, mãi cho đến khi một bên mất đi khả năng chiến đấu thì dừng."

Đường Vũ Lân nhìn về phía Long lão một cái, hắn hiểu rất rõ, sở dĩ Long lão gọi mọi người đều đến đây, ý của bà chính là để cho bản thân hắn lập uy. Cuộc chiến này, không thể được xem là trận đối luyện thông thường được.

"Bắt đầu!"

Cùng với tiếng của Long Dạ Nguyệt vừa hô lên bắt đầu, ở trên người Nhạc Chính Vũ ngay lập tức đã xuất hiện biến hoá, bảy vòng hồn hoàn giống như là bùng lên từ dưới chân mà bay lên. Càng khiến cho người ta kinh ngạc hơn nữa đó là, bảy vòng hồn hoàn này của hắn thế mà lại đều là màu kim sắc.

Không sai, đều là màu kim sắc!

Đường Vũ Lân nhìn ra được, hắn đây là đang dùng đến chướng nhãn pháp học được từ Ma Quỷ đảo, đối phương chính là không để cho người khác nhìn ra được màu sắc hồn hoàn của hắn rốt cuộc là gì cả.

Không chỉ có hồn hoàn xuất hiện, đồng thời xuất hiện còn có kim sắc quang mang giống như là phun trào ra vậy.

Trong khoảnh khắc đó, cơ thể của Nhạc Chính Vũ đã biến thành màu vàng rực rỡ, quang nguyên tố nồng đậm đến vô cùng khiến cho cơ thể toàn thân hắn biến thành một thứ giống như mặt trời nhỏ.

Quang nguyên tố thật là mạnh!

Tất cả các đệ tử nội viện bọn họ khi nhìn thấy cảnh này đều có chút ngây ngốc.

Vào lúc này, đám người của Vũ Ti Đóa cũng đã được gọi đến, bọn họ cũng đều là đệ tử nội môn, sau này cũng cần phải đi ra ngoài tu luyện, đồng thời cũng đã chuẩn bị đi đến Ma Quỷ đảo.

Cảm nhận được quang nguyên tố vô cùng nồng đậm ở trên người của Nhạc Chính Vũ giải phóng ra, thần sắc ở trên mặt bọn họ cũng không khỏi mà khẽ biến.

Mặc dù mọi người thoạt nhìn đều chỉ có tu vi bảy vòng hồn hoàn, nhưng dưới tình huống không sử dụng đến đấu khải, thế mà lại có thể giải phóng ra được ba động năng lượng cường đại đến như thế này rồi, cái này làm sao mà có thể đạt được khi ở cấp độ hồn thánh cơ chứ?

Nhạc Chính Vũ tắm ở bên trong biển ánh sáng, hắn hướng về phía Đường Vũ Lân, nói: "Lão đại à, ngươi phải cẩn thận đó nha, ta hiện tại đã không còn giống như lúc trước nữa rồi."

Vừa nói, Nhạc Chính Vũ đã hành động rồi, hắn chỉ giơ lên một tay, một đạo kim quang trong chớp mắt từ trời giáng xuống, trực tiếp oanh kích lên trên người Đường Vũ Lân.

Thánh Quang Thuấn Phát. Thậm chí là không nhìn thấy được sự ba động quang mang của hồn hoàn, Đường Vũ Lân đã bị Thần Thánh Chi Quang đánh xuống rồi.

Cũng cùng lúc này, quang mang ở trên người Nhạc Chính Vũ đã trở nên càng thêm lấp lánh, ở sau lưng hắn, có một quang ảnh khổng lồ phiêu miễu xuất hiện ra. Độ cao của quang ảnh này lên đến khoảng mười lăm thước, cả người đều tản phát ra hào quang kim sắc lấp lánh, sau lưng còn có mười hai chiếc cánh nhẹ vũ động. Nhìn không ra được tướng mạo của thân ảnh này, nhưng khi mà khoảnh khắc nó xuất hiện ra, cơ thể cả người của Nhạc Chính Vũ cũng đã trở nên trong suốt rồi.

Lần này mọi người đều có thể thấy được rõ ràng, hắn trực tiếp đã thắp lên vòng hồn hoàn thứ bảy của mình, võ hồn chân thể, hoặc có thể nói là Thần Thánh Thiên Sứ chân thân!

Nhạc Chính Vũ cùng với Đường Vũ Lân làm đồng bạn với nhau qua nhiều năm rồi, hắn đã hiểu rất rõ về thực lực của Đường Vũ Lân. Biết được sâu sắc lực bạo phát của Đường Vũ Lân là khủng bố đến như thế nào. Do đó, khi vừa mới ra trận, hắn đã không có một chút bảo lưu nào mà giải phóng ra quang minh chi lực của bản thân mình, hắn nghĩ rằng không cho Đường Vũ Lân cơ hội thông qua khoảnh khắc bạo phát này mà đánh bại bản thân mình, bèn chiếm lấy tiên cơ chủ động công kích đến đối phương.

Thần Thánh Thiên Sứ chân thân được giải phóng ra, ở sau lưng của Nhạc Chính Vũ cũng đã xuất hiện ra hai đôi cánh trắng tinh. Đôi cánh vũ động, cơ thể cả người hắn đã hoàn toàn trở nên trong suốt.

Lúc này, Đường Vũ Lân vẫn còn đang bị thánh quang oanh kích lên người, thấy không rõ thân ảnh của hắn, không còn nghi ngờ gì nữa, dưới sự che đậy của luồng quang nguyên tố dày đặc như thế này, hắn cũng không thể thấy rõ biến hoá ở bên ngoài này được. Thậm chí, chịu sự ảnh hưởng đến từ quang nguyên tố, hắn nếu muốn cảm nhận biến hoá năng lượng ở bên ngoài thì cũng không thể làm được.

Hay nói cách khác, hắn không biết là Nhạc Chính Vũ đã giải phóng ra võ hồn chân thân rồi.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Nhạc Chính Vũ vừa bước vào đã chiếm được quyền chủ động, mà hơn nữa hắn còn vận dụng chiến thuật tác chiến cũng vô cùng là xảo diệu.

Những người quan chiến đều là học viên nội viện của Học viện Sử Lai Khắc, mỗi một người đều là thiên tài ưu tú có thiên phú trác tuyệt, ít nhất ở trong số bọn họ đều đã đạt đến trên cảnh giới nhị tự đấu khải sư rồi. Vừa nhìn thấy được một màn này, bọn họ cũng không khỏi phải gật gù tán thán, Nhạc Chính Vũ đã đem năng lực của mình giải phóng ra rất là hoàn mỹ. Hơn nữa, sau khi hắn giải phóng ra võ hồn chân thân, năng lượng ánh sáng thế mà lại cường đại đến mức độ như thế. Cái này thật sự khiến cho người ta rất chấn động!

Khoảnh khắc tiếp theo, bọn họ thấy được, Nhạc Chính Vũ lại giống như là một ngôi sao hướng về phía Đường Vũ Lân mà lao đến. Mà quang ảnh thiên sứ mười hai cánh ở sau lưng hắn ta lúc này cũng đã âm thầm xuất hiện ra ở sau lưng Đường Vũ Lân.

"Thẩm Phán!" Âm thanh trầm thấp từ trong không khí vang lên. Toàn bộ không gian dường như đều trong chớp mắt mà đã ngưng tụ lại. Mà ở trên người của Nhạc Chính Vũ lúc này lại sáng lên vòng hồn hoàn thứ ba, cũng là hồn kỹ thứ ba của hắn, Thẩm Phán Chi Quang.

Vốn là thánh quang đang chiếu lên trên người Đường Vũ Lân, vừa mới bắt đầu trở nên suy yếu thì đã biến đổi thành màu vàng. Sự uy nghiêm vô cùng đó dù là đang ở bên ngoài sân thi đấu thì cũng có thể cảm nhận được rất rõ ràng.

Thẩm Phán Chi Quang dội xuống, cơ thể của Đường Vũ Lân dường như đều đã trở nên vặn vẹo đi, chiêu Thẩm Phán Chi Quan ngay dưới ảnh hưởng của Thần Thánh Thiên Sứ chân thân thì bùng nổ ra uy lực quá là mạnh mẽ. Đó là một đòn thần thánh uy nghiêm đến vô cùng. Thậm chí là ngay đến Đường Vũ Lân cũng phải phát ra tiếng rên rỉ vì đau đớn.

Ở bên ngoài sân đấu, Long Dạ Nguyệt nhìn thấy được một màn này cũng không khỏi phải gật đầu tán thưởng, bà mặc dù là có song sinh võ hồn, được xưng là Quang Ám Long Hoàng, đồng thời có khả năng khống chế được Quang Minh Thánh Long cùng với Hắc Ám Thánh Long hai đại võ hồn. Nhưng nếu phải nói về cấp độ thần thánh của quang thuộc tính, suy cho cùng thì cũng không thể bì được với lại Thần Thánh Thiên Sứ võ hồn được.

Thần Thánh Thiên Sứ võ hồn tuyệt đối là võ hồn quang thuộc tính ở trong top đỉnh cao nhất, mà hiệu quả lớn nhất của nó, sẽ được phát huy ra lớn nhất ở trong lúc đối diện cùng với tà hồn sư.

Lúc này, Long Dạ Nguyệt đã nhìn ra được, Nhạc Chính Vũ đã hoàn thành xong Thần Thánh Tẩy Lễ lần hai rồi, mà khi có loại thần thánh khí tức ở cấp bậc này, dù là khi đối diện với tà hồn sư cấp bậc Phong Hào Đấu La thì cũng có thể khiến cho đối phương rất đau đầu.

Thẩm Phán Chi Quang như này, là thứ tốt nhất để tiêu diệt những tà hồn sư đó.

Hơn nữa, hắn ta còn chưa có trang bị đấu khải. Một khi mà Nhạc Chính Vũ sở hữu được tam tự đấu khải, không còn nghi ngờ gì nữa, hắn cũng sẽ có được lĩnh vực thuộc tính thần thánh, lúc đó, thần thánh chi quang của hắn ta mới có thể trở nên càng đáng sợ hơn.

Đường Vũ Lân dưới một đòn Thẩm Phán Chi Quang này, cả người dường như đều đã trở nên bị trì trệ lại. Mà vào thời khắc này, Nhạc Chính Vũ đã lao đến trước người hắn rồi. Trong quá trình bay qua, thanh thánh kiếm kim sắc ở trong tay cũng đã được ngưng tụ ra. Không một chút do dự nào cả mà thanh thánh kiếm đó đã trực tiếp đã bổ lên trên người của Đường Vũ Lân vốn đang chống đỡ lại công kích của chiêu Thẩm Phán Chi Quang

Đường Vũ Lân bị chiêu Thẩm Phán Chi Quang làm cho ảnh hưởng, cả người lại giống như là bị giữ chặt lại, bị thánh kiếm đó bổ đến ngay trước ngực, ngay lập tức toàn thân hắn bùng lên hoả diễm thần thánh kim sắc rồi bị bắn cho bay đi.

Thoạt nhìn thì vào lúc này, vị các chủ Hải Thần Các thế mà lại giống như là không có lực hoàn thủ rồi!

Nhưng Nhạc Chính Vũ thì không có nghĩ như vậy, hành động của hắn ta lúc này nhìn có vẻ giống như là hắn cùng với Đường Vũ Lân có thâm thù đại hận gì đó vậy, trong lúc đánh bay được Đường Vũ Lân, vòng hồn hoàn thứ tư ở trên người hắn đã sáng lên, Thiên Sứ mười hai cánh trước đó còn xuất hiện ra ở sau lưng Đường Vũ Lân giải phóng ra chiêu Thẩm Phán Chi Quang đó trong chớp mắt đã hoà với hắn thành một thể, khiến cho cả người hắn đều trở nên cao lớn hơn. Ở sau lưng ngoại trừ bốn chiếc cánh thực thể ra, còn có thêm một đôi cánh ánh sáng nữa. Thánh kiếm trong tay trong chớp mắt đã ngưng tụ lại hoá thành thánh kiếm kim sắc giống như thật chất.

Hai tay cầm kiếm, Nhạc Chính Vũ hô lên một tiếng, "Trảm!"

Giữa trời đất dường như xuất hiện ra một đạo kim sắc, đạo kim sắc này như là muốn đem cả thế giới này chém làm đôi ra vậy. Kim tuyến nháy mắt một cái liền đuổi theo hướng cơ thể của Đường Vũ Lân đang bay đi. Khoảnh khắc này không có bất kỳ một nguyên tố quang nào tiết ra ngoài cả, nhưng các đệ tử nội viên đang quan chiến cũng không khỏi phải biến sắc.

Công kích này thật sự là quá cường đại! Hắn ta thật sự là không có thủ hạ lưu tình chút nào cả!

Cũng cùng lúc này, Đường Vũ Lân ở bên đó cuối cùng cũng đã xuất hiện biến hoá, kim sắc hỏa diễm đang cháy ở xung quanh cơ thể hắn đột nhiên bùng lên, hóa thành vô số các quang điểm bắn về bốn phương tám hướng, hắn cũng từ đó mà từ bên trong hiển lộ ra thân hình của mình.

Một lớp lân phiến kim sắc óng ánh bao trùm lấy hết toàn thân, trong tay hắn còn có thêm một thanh trường thương.

Hoàng Kim Long Thương thoạt nhìn thì có loại kết cấu tinh oánh trong suốt, trước đó nhờ nó mà Đường Vũ Lân có thể liên tiếp chống đỡ được ba đợt công kích của Nhạc Chính Vũ, lúc này thoạt nhìn thế mà nó có vẻ như là không có chuyện gì xảy ra cả.

Đối diện với một đạo kim tuyến đang bắn đến, ánh mắt của Đường Vũ Lân có vẻ như là cũng thập phần ngưng trọng, tiếng long ngâm kích động cũng theo đó mà từ trong người hắn gào lên, khoảnh khắc tiếp theo, một đôi cánh rồng màu vàng ở sau lưng hắn đã dương ra vỗ mạnh.

Hắn chỉ có một đôi cánh, nhưng đôi cánh này của hắn nếu so với bất kỳ một đôi cách nào của Nhạc Chính Vũ thì cũng lớn hơn rất là nhiều, vỗ mạnh đôi cánh, ngay lập tức đã thôi động cơ thể của mình giống như là một đạo kim quang lấp lánh mà bay đi. Chính diện đón đỡ lại công kích kim tuyến đó của Nhạc Chính Vũ.

Kim quang trong nháy mắt đã biến mất, có vẻ như hoàn toàn giống như là từ người Đường Vũ Lân mà bay qua vậy.

Nhưng một màn quỷ dị đã xuất hiện, ở trên phần cơ thể bị kim tuyến đánh trúng đó, thế mà đã bị Đường Vũ Lân chặn lại được, cũng không phải là từ trên người hắn mà chém xuyên qua.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...