Long Xà Diễn Nghĩa
Chương 104: Cự Ly Gần, Súng Cũng Vô Ích!

Sẵn sàng
*

"Các người lui cả ra đi!"

Nhận khẩu lệnh của Trần Lập Ba, sáu gã da đen không nói một lời, theo nhau bước ra, đóng cửa. Khoảnh khắc cả gian phòng khách thênh thang chỉ còn lại một trẻ một già.

Chuyện này Trần Lập Ba cũng chẳng còn cách nào. Nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng không cần Vương Siêu ra tay lão cũng đã bỏ mạng.

Thấy rõ lão già giở mặt còn nhanh hơn cả giở sách, hơn nữa còn không một chút gượng gạo, Vương Siêu trong lòng không khỏi cười thầm, cũng thán phục tài khống chế tình thế của gia chủ tập đoàn họ Trần.

"Chà chà, già rồi khó tránh khỏi nghi thần ngờ quỷ..." Trần Lập Ba lấy từ ngăn kéo một lọ thuốc, dốc ra một viên bỏ vào miệng, uống một cốc nước, nghỉ một lát mới lấy lại được tinh thần.

"Vừa rồi chẳng qua chỉ là hiểu lầm. Cậu muốn gặp Ngãi Dương hả? Ta để nó đến là được rồi chứ gì?" Lão cầm điện thoại lên, nói ngay: "Trần Lập Ba đây, bảo Trần Ngãi Dương đến tổng bộ gặp ta!"

Vương Siêu cười cười, vẫn không nói gì.

"Anh bạn trẻ, chúng ta làm một cuộc trao đổi được không?" Trần Lập Ba lại cười, những nếp nhăn trên mặt càng dồn lại thành những đường ngang dọc như tấm vải kẻ.

"Trao đổi gì?" Vương Siêu giọng hết sức thản nhiên.

"Mắt ta không nhìn lầm đâu, hàm dưỡng cậu rất tốt, thân thủ lại hơn người, tương lai sau này sẽ là một đại nhân vật. Tiếc là những thứ phía sau trói buộc cậu nhiều quá..."

Lão cố ý thở dài một tiếng: "Ta già rồi, chẳng sống được bao lâu nữa. Gia nghiệp này sớm muộn cũng phải có người kế thừa, mà hiện giờ trong gia tộc người có thể gánh vác trọng trách này chỉ có Trần Ngãi Dương. Mấy đứa cháu khác tuy có thể giữ được sản nghiệp, nhưng muốn tiếp tục phát triển thì rất khó. Hơn nữa Ngãi Dương và chúng trước đây có oán thù, một khi ta chết đi, Ngãi Dương làm chủ chắc chắn sẽ xảy ra chuyện thanh toán lẫn nhau. Nếu không để Ngãi Dương làm chủ, những người khác cũng sẽ dồn nó vào đường chết..."

"Tiểu tử Ngãi Dương này ta rất hiểu, không những võ công nổi nhất Trần gia chúng ta mà tâm tính cũng thâm trầm, không dễ gì để người ta chèn ép. Ta thật không muốn nội bộ Trần gia xảy ra đấu đá, để người ngoài thừa cơ trục lợi..."

Vương Siêu lúc này mới lên tiếng: "Trần sư phụ tôi cũng biết, đúng là có thể gánh vác được Tập đoàn Trần thị. Ông giao gia nghiệp cho Trần sư phụ, chắc chắn Trần thị sẽ mỗi lúc một phát triển. Có điều rốt cuộc ông định nói gì?"

Mấy phút trước còn lăm lăm đao kiếm, chỉ trong nháy mắt đã như đem cả gan ruột ra thổ lộ, đúng là hết sức kỳ lạ.

Quan hệ giữa người với người thật chẳng khác đấu đá sinh tử trên võ đài, thiên biến vạn hóa chỉ trong tích tắc.

Trần Lập Ba cười nhẹ: "Anh bạn trẻ, đừng có sốt ruột. Thực ra lần này Bân Bân gọi cậu đến đấu võ cũng không phải chuyện gì ghê gớm. Đấu võ chẳng qua chỉ là cách bất đắc dĩ để giải quyết mâu thuẫn, nghề vận tải viễn dương chúng ta, xung đột với Hoa Hưng Hội cũng không phải chuyện một hai ngày mới đây. Lúc trước vì tranh đoạt làm ăn, hai bên từng đánh nhau trên biển không biết bao nhiêu lần, cuối cùng khi cả hai đều không thể chịu nổi nữa lại không muốn thoả hiệp, mới sinh ra trò đấu võ đại diện. Kỳ thực lần này họ khiêu chiến, ta hoàn toàn có thể không cần tiếp nhận, thuê người đánh một trận trên biển coi như xong... Anh bạn trẻ, hẳn cậu đã hiểu ý những lời vừa rồi của ta?"

Vương Siêu gõ gõ mấy ngón tay: "Võ công giờ đã lạc hậu rồi, đây là sự thực bất kỳ ai cũng không thể phủ nhận, điều này tôi cũng hiểu. Làm ăn tất nhiên vẫn phải dựa vào thực lực tổng hợp, không phải cứ nói đánh là đánh được."

"Quả nhiên là tuổi trẻ đã thông hiểu sự đời!" Trần Lập Ba gật gù, lại uống một ngụm nước: "Người ngay không nói lời ám muội, ta sẽ ra một điều kiện, cậu có dám nhận lời không?"

"Điều kiện gì?" Vương Siêu hỏi.

"Ta biết cậu có chỗ dựa vững chắc Châu Âu, nhưng làm nô bộc cho người khác chẳng bao giờ thoải mái bằng tự mình làm chủ. Chỉ cần cậu từ bỏ Tổ chức sau lưng về với ta, ta sẽ cho cậu ba mươi phần trăm cổ phần Trần thị, để cậu và Ngãi Dương cùng đứng ra làm chủ. Thế nào?" Sắc mặt Trần Lập Ba hết sức nghiêm túc.

"Không phải ông đang nói đùa đấy chứ?"

Đối với con cáo già Trần Lập Ba, bất cứ lời nào thốt ra từ miệng lão, Vương Siêu cũng không thể tin được.

"Cậu trông ta có vẻ đang đùa sao?" Trần Lập Ba càng nghiêm trang: "Ta đã già rồi, tình thế hiện giờ lại bức bách, không thể không đánh cược một ván. Sau khi ta cho cậu cổ phần cậu cũng phải nhận với ta một việc, đó là không được để Ngãi Dương bức hại những tử đệ khác của Trần gia. Chuyện này chỉ cần một năm là ta sẽ giải quyết ổn thoả, tuy vậy cậu cũng phải trở thành người của Trần gia chúng ta."

"Ông nói vậy có ý gì?"

"Ta thấy Bân Bân rất... có thiện cảm với cậu, ta tin cậu cũng sẽ không từ chối nó. Hai người kết hôn, một hai năm sinh con đẻ cái, tự nhiên cậu sẽ là người của Trần gia, ta cũng yên tâm mọi mặt. Thế nào? Cậu và Ngãi Dương hợp tác, tương lai Trần thị ta không có gì lo lắng. Thân già này còn gắng gượng sống hai ba năm nữa, chỉ cần cậu sinh con với Bân Bân là ta có thể thanh thản ra đi..."

"Sao hả, điều kiện của ta đâu có tệ, tặng tiền lại tặng cả người? Chỉ cần một hai năm, tập đoàn Trần thị ít nhất sẽ là của cậu một nửa. Nói thật, thế lực Châu Âu đằng sau cậu ta không còn tinh lực ứng phó nổi. Cậu quen biết họ, có thể làm tốt hơn ta... Anh bạn trẻ, vẫn câu nói đó, làm nô bộc cho người chi bằng tự mình làm chủ chính mình...?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...