Long Xà Diễn Nghĩa
-
Chương 108: Gió Nổi Mây Giăng (thượng)
Sẵn sàng
***
Luyện liền một mạch bốn ngày, dưới sự chỉ dẫn của Trần Ngãi Dương, Vương Siêu đã hoàn thành Phi Mã Đạp Yến đến độ nhuần nhuyễn thành thục.
Tuy chủ yếu luyện Thái Cực Quyền, song Trần Ngãi Dương cũng thỉnh giáo Tiết Liên Tín một thời gian dài, hòa trộn Thái Cực và Hình Ý vào làm một. Kết hợp với các sát chiêu chiến trường được mật truyền từ nhiều môn phái khác, y đã cải tiến Phi Mã Đạp Yến thành ra hết sức lợi hại.
Vốn dĩ Phi Mã Đạp Yến có dạy lại cho một quyền sư khác thì người đó cũng chưa chắc đã học được, mà dù có thể bắt chước tư thế cũng không thể học được cái thần tủy của chiêu thức. Nhưng với Vương Siêu thì khác, bản thân hắn đã tinh thông cả Thái Cực lẫn Hình Ý, lại thêm Mã Hình Pháo Kình đã luyện đến cảnh giới tùy ý phát xuất, thành ra đứng trước Phi Mã Đạp Yến có thể nói đã đến cửa rồi, chỉ còn thiếu chiếc chìa khóa nữa mà thôi.
Bài giảng của Trần Ngãi Dương chính là chiếc chìa khóa đó, Vương Siêu chẳng khác nào một bước vào trong kho báu, chỉ việc đưa tay là lấy được bảo vật.
Một chiêu Phi Mã Đạp Yến Vương Siêu thi triển lúc này còn dũng mãnh tất sát, khí thế cũng hừng hực hơn cả Trần Ngãi Dương. Dù sao thì Vương Siêu đã luyện đến mức gân cốt cộng hưởng, đồng phát lôi âm, còn Trần Ngãi Dương chỉ là nội tạng mạnh mẽ, chứ sức mạnh gân cốt thì vẫn chưa đạt đến trình độ của Vương Siêu.
Yến chao nước, Điêu lộn mình, tuy hai hình nhưng một ảnh. Cả hai đều chú trọng chân công thân pháp, ám kình hai chân luyện đến mức độ cương nhu tương tác, một mềm một cứng, một khi thi triển sẽ như rồng cuộn hút đất, dùng đủ các loại hình cước đá, đạp, móc để kích sát địch nhân.
"Vương sư phụ, hãy đi một vòng trên tường xem ám kình chân anh biến hóa cương nhu đến mức độ nào rồi?" Trần Ngãi Dương đề nghị.
Vương Siêu gật đầu, nhảy vút lên, hai bàn chân đạp vào mặt trong tường bao, toàn thân vẫn vươn thẳng.
Cơ thể dính ngang trên tường, chẳng khác nào một chiếc gậy chọc sâu vào gạch đá. Bất thình lình hắn tung bước lao đi, hai chân đan xen, một mạch liền bảy tám bước.
Tốc bộ trên tường, hai chân một lăng một nhấc, bàn chân một quắp một bằng, gan bàn chân lúc duỗi lúc co, năm đầu ngón linh hoạt chẳng kém gì một bàn tay, tạo ra một lực hút như rồng cuốn, chống đỡ cho cơ thể không rơi xuống.
Công phu ngón tay của hắn đã có thể nắm giữ xoay tít Diên Hống Cầu, Ưng Trảo Kình vững chãi như sơn. Ngược lại công phu bàn chân lúc trước, tuy không phải tầm thường song so với Ưng Trảo Kình ở tay lại thua kém khá nhiều.
Nhưng sau khi được Trần Ngãi Dương tận tâm chỉ bảo, cuối cùng Vương Siêu đã luyện được ám kình đôi chân đến mức cương nhu tương tác, lực đạo xuyên suốt đến từng khớp ngón chân. Lúc này nếu đối đầu địch nhân, hai chân hắn sẽ có thể phát huy những tác dụng không thể tưởng tượng nổi.
Bây giờ Vương Siêu đã có thể bắt chước Đường Tử Trần năm xưa, lượn mấy vòng quanh ang nước mà nước trong ang chỉ xoáy chuyển theo chân rồi mới bắn ra ngoài. Đạt đến trình độ ấy, công phu lưỡng túc mới gọi là đại thành.
"Công phu nền tảng hai chân anh đã đắc thủ, ám kình hiện đã có thể cương nhu tương tác, lực đạo quán xuyến đến tận mũi bàn chân. Có thể bước đi bảy tám bước trên tường, giữ thân mình tại đó hơn chín giây, tôi chẳng qua cũng chỉ như vậy mà thôi. Xem ra chỉ trong vòng hai năm nữa là kình lực anh có thể đạt đến mức thông thần nhập hóa..." Trần Ngãi Dương tán thưởng: "Tôi lớn hơn anh bảy tám tuổi mà kình lực bây giờ mới bước vào nhập hóa, không ngờ anh còn đạt cảnh giới đó sớm hơn tôi năm sáu năm, chắc chắn Chí đạo võ học với anh không còn xa nữa đâu!"
"Đắc đạo thì dễ, dưỡng đạo mới khó. Thế sự thiên biến vạn hóa không ai có thể biết rõ được. Nói không chừng tôi sẽ bị tục thế ràng buộc, hai năm sau không những không thể tiến bộ mà có khi còn thụt lùi. Anh cũng hoàn cảnh như vậy, tục sự đày mình, những thứ lo lắng ngoài võ học quả là quá nhiều..." Vương Siêu nhìn Trần Ngãi Dương cảm khái.
"Thân bất do kỷ!" Trần Ngãi Dương miễn cưỡng đứng dậy, khoát tay: "Mai đã là ngày hẹn với Hoa Hưng Hội. Tối nay Trần gia có tiệc rượu, là thúc công và Hoa Hưng Hội cùng tổ chức. Trình Sơn Minh cũng sẽ đến, chúng ta hãy cùng đi gặp y, hy vọng có thể hóa giải can qua!"
Luyện liền một mạch bốn ngày, dưới sự chỉ dẫn của Trần Ngãi Dương, Vương Siêu đã hoàn thành Phi Mã Đạp Yến đến độ nhuần nhuyễn thành thục.
Tuy chủ yếu luyện Thái Cực Quyền, song Trần Ngãi Dương cũng thỉnh giáo Tiết Liên Tín một thời gian dài, hòa trộn Thái Cực và Hình Ý vào làm một. Kết hợp với các sát chiêu chiến trường được mật truyền từ nhiều môn phái khác, y đã cải tiến Phi Mã Đạp Yến thành ra hết sức lợi hại.
Vốn dĩ Phi Mã Đạp Yến có dạy lại cho một quyền sư khác thì người đó cũng chưa chắc đã học được, mà dù có thể bắt chước tư thế cũng không thể học được cái thần tủy của chiêu thức. Nhưng với Vương Siêu thì khác, bản thân hắn đã tinh thông cả Thái Cực lẫn Hình Ý, lại thêm Mã Hình Pháo Kình đã luyện đến cảnh giới tùy ý phát xuất, thành ra đứng trước Phi Mã Đạp Yến có thể nói đã đến cửa rồi, chỉ còn thiếu chiếc chìa khóa nữa mà thôi.
Bài giảng của Trần Ngãi Dương chính là chiếc chìa khóa đó, Vương Siêu chẳng khác nào một bước vào trong kho báu, chỉ việc đưa tay là lấy được bảo vật.
Một chiêu Phi Mã Đạp Yến Vương Siêu thi triển lúc này còn dũng mãnh tất sát, khí thế cũng hừng hực hơn cả Trần Ngãi Dương. Dù sao thì Vương Siêu đã luyện đến mức gân cốt cộng hưởng, đồng phát lôi âm, còn Trần Ngãi Dương chỉ là nội tạng mạnh mẽ, chứ sức mạnh gân cốt thì vẫn chưa đạt đến trình độ của Vương Siêu.
Yến chao nước, Điêu lộn mình, tuy hai hình nhưng một ảnh. Cả hai đều chú trọng chân công thân pháp, ám kình hai chân luyện đến mức độ cương nhu tương tác, một mềm một cứng, một khi thi triển sẽ như rồng cuộn hút đất, dùng đủ các loại hình cước đá, đạp, móc để kích sát địch nhân.
"Vương sư phụ, hãy đi một vòng trên tường xem ám kình chân anh biến hóa cương nhu đến mức độ nào rồi?" Trần Ngãi Dương đề nghị.
Vương Siêu gật đầu, nhảy vút lên, hai bàn chân đạp vào mặt trong tường bao, toàn thân vẫn vươn thẳng.
Cơ thể dính ngang trên tường, chẳng khác nào một chiếc gậy chọc sâu vào gạch đá. Bất thình lình hắn tung bước lao đi, hai chân đan xen, một mạch liền bảy tám bước.
Tốc bộ trên tường, hai chân một lăng một nhấc, bàn chân một quắp một bằng, gan bàn chân lúc duỗi lúc co, năm đầu ngón linh hoạt chẳng kém gì một bàn tay, tạo ra một lực hút như rồng cuốn, chống đỡ cho cơ thể không rơi xuống.
Công phu ngón tay của hắn đã có thể nắm giữ xoay tít Diên Hống Cầu, Ưng Trảo Kình vững chãi như sơn. Ngược lại công phu bàn chân lúc trước, tuy không phải tầm thường song so với Ưng Trảo Kình ở tay lại thua kém khá nhiều.
Nhưng sau khi được Trần Ngãi Dương tận tâm chỉ bảo, cuối cùng Vương Siêu đã luyện được ám kình đôi chân đến mức cương nhu tương tác, lực đạo xuyên suốt đến từng khớp ngón chân. Lúc này nếu đối đầu địch nhân, hai chân hắn sẽ có thể phát huy những tác dụng không thể tưởng tượng nổi.
Bây giờ Vương Siêu đã có thể bắt chước Đường Tử Trần năm xưa, lượn mấy vòng quanh ang nước mà nước trong ang chỉ xoáy chuyển theo chân rồi mới bắn ra ngoài. Đạt đến trình độ ấy, công phu lưỡng túc mới gọi là đại thành.
"Công phu nền tảng hai chân anh đã đắc thủ, ám kình hiện đã có thể cương nhu tương tác, lực đạo quán xuyến đến tận mũi bàn chân. Có thể bước đi bảy tám bước trên tường, giữ thân mình tại đó hơn chín giây, tôi chẳng qua cũng chỉ như vậy mà thôi. Xem ra chỉ trong vòng hai năm nữa là kình lực anh có thể đạt đến mức thông thần nhập hóa..." Trần Ngãi Dương tán thưởng: "Tôi lớn hơn anh bảy tám tuổi mà kình lực bây giờ mới bước vào nhập hóa, không ngờ anh còn đạt cảnh giới đó sớm hơn tôi năm sáu năm, chắc chắn Chí đạo võ học với anh không còn xa nữa đâu!"
"Đắc đạo thì dễ, dưỡng đạo mới khó. Thế sự thiên biến vạn hóa không ai có thể biết rõ được. Nói không chừng tôi sẽ bị tục thế ràng buộc, hai năm sau không những không thể tiến bộ mà có khi còn thụt lùi. Anh cũng hoàn cảnh như vậy, tục sự đày mình, những thứ lo lắng ngoài võ học quả là quá nhiều..." Vương Siêu nhìn Trần Ngãi Dương cảm khái.
"Thân bất do kỷ!" Trần Ngãi Dương miễn cưỡng đứng dậy, khoát tay: "Mai đã là ngày hẹn với Hoa Hưng Hội. Tối nay Trần gia có tiệc rượu, là thúc công và Hoa Hưng Hội cùng tổ chức. Trình Sơn Minh cũng sẽ đến, chúng ta hãy cùng đi gặp y, hy vọng có thể hóa giải can qua!"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook