Long Xà Diễn Nghĩa
Chương 116: Tinh Tuý Phải Ở Lại Tổ Quốc

Sẵn sàng
******

Mấy người này đều là người của ngươi?"

Hai người tao ngộ, giao đấu một chưởng, sau mấy câu đã nhận ra nhau. Vương Siêu bảo dừng, Trình Sơn Minh cũng không ra tay thêm. Ông ta dừng lại trên bậc thầm, khẩu súng quay một vòng trên ngón tay trỏ.

"Giỏi lắm, thì ra Trình sư phụ còn là một cao thủ dùng súng!" Lâm Nhã Nam không kìm nổi vẻ kinh ngạc. Cùng lúc đó, tất cả lính đặc công đều vây lại phía sau Trình Sơn Minh.

"Mau rời khỏi đây, tránh cảnh sát Singapore phát hiện. Tất cả tản ra, tập hợp ở chỗ cũ!" Lâm Nhã Nam nhìn qua đồng hồ, mặt hơi biến sắc.

"Trình sư phụ, chúng tôi không có ác ý với ông. Hãy cùng đi, lát nữa tôi sẽ giải thích rõ ràng!" Vương Siêu thành khẩn nói với Trình Sơn Minh.

Lâm Nhã Nam quay người rời đi, đám lính đặc công cũng nhanh chóng tản ra, chớp mắt đã không thấy bóng dáng.

"Khá đấy, không ngờ ngươi có thế lực lớn như vậy!" Trình Sơn Minh liếc nhìn Vương Siêu, bộ râu dài phất phơ, súng ngắn trong tay trượt một đường mất dạng vào ống tay áo. Đoạn ông ta cúi nhặt khẩu súng trường dưới đất, phủi tay, rửa sạch vết máu trong hồ nước.

"Đi thôi!"

Ba người đi ra, Đại Thạch Đầu không biết từ lúc nào đã điều đến một chiếc xe hơi vẻ ngoài rất bình thường. Trình Sơn Minh cầm ngang súng, thản nhiên bước vào...

"Có thể đưa ta đến bến tàu ven biển không?" Vừa yên vị, ông ta hỏi ngay.

"Được, có điều... Trình sư phụ, vừa rồi tôi đến mục đích chính là muốn nói chuyện với ông. Có thể tạm hoãn cuộc đấu võ với Trần Ngãi Dương tháng sau không?" Vương Siêu không rào đón, đi thẳng vào chủ đề.

"Ha ha... vốn dĩ ta cũng không định đấu vào tháng sau! Hoa Hưng Hội ép sư huynh ta phải sống chết, sao ta có thể bỏ qua cho chúng? Ta đã chuẩn bị hôm nay về ngay Canada. Lúc các người xông vào, mấy ám tiêu chính là bị ta giải quyết trước." Trình Sơn Minh cười ha hả.

"Trình sư phụ, tài bắn của ông thật đáng sợ!" Lâm Nhã Nam vẫn chưa hết ngạc nhiên: "Ông từng luyện bắn súng?"

Trình Sơn Minh vuốt nhẹ bộ râu đen dưới cằm, chợt thở dài: "Trình sư tổ võ công như vậy, cuối cùng vẫn chết bởi súng đạn, làm sao không khiến hậu nhân chúng ta rút ra bài học? Hơn trăm năm trước, người Phương tây dùng thuyền hùng pháo mạnh, súng ống đạn dược, cho nổ tung Quốc môn, trong khi chúng ta lại tự bế quan toả cảng để phải nhận một bài học vạn kiếp khó quên. Dù có là người luyện võ cũng phải phát triển cùng thời đại, mới có thể theo được trào lưu của thời đại, bằng không sẽ bị thời đại dìm xuống đáy. Đặc biệt ở nước ngoài, không biết dùng súng thì võ công cao đến đâu cũng chí là người chết, nhưng nếu luyện được bắn súng kết hợp với võ công thì cả thế giới này, người có thể là đối thủ sẽ rất ít..."

"Không ngờ võ giả người Hoa ở nước ngoài, lại có người suy nghĩ cởi mở như Trình sư phụ!" Lâm Nhã Nam kinh ngạc.

"Chẳng cách nào khác, áp lực sinh tồn buộc người ta không thể không thay đổi. Đã là người thì phải thích ứng với thời đại..." Ánh mắt Trình Sơn Minh đượm vẻ hoài cổ: "Bát Quái Môn chúng ta, ngoài luyện võ thì ai cũng phải nghiên cứu súng ống đạn dược, luyện võ luyện súng, thân pháp xạ kích kết hợp mới có thể đứng vững. Năm ta hơn hai mươi, từng chuyên tâm luyện bắn súng ba năm. Thực ra võ công và xạ kích, ta đắc ý nhất vẫn là xạ kích!"

"Trình sư phụ, quyền đạo thiên biến vạn hóa, dù là thiên tài thì cả đời cũng chưa chắc luyện đến cảnh giới chí cao chí hư, thần hành tiên cơ, biết trước hung hiểm để tránh. Nếu không thể chuyên tâm thì tốt hơn nên tìm con đường khác, còn như muốn luyện võ đến cảnh giới tối cao, e hy vọng là hết sức mong manh." Vương Siêu chau mày trầm ngâm.

Trình Sơn Minh chăm chú nhìn hắn một hồi, đoạn lắc đầu: "Dù có chuyên tâm, hy vọng luyện võ công đến chí đạo vẫn hết sức mong manh. Anh thấy đấy, suốt ba trăm năm nay tính cả truyền thuyết, tông sư luyện đến chí đạo cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Muốn võ công đạt cảnh giới tối cao, ngoài điều kiện phải là thiên tài, thêm cần cù chuyên tâm, quan trọng hơn còn phải gặp vận khí. Thực ra thiên tài đời nào cũng có, người chịu khó chuyên tâm cũng không ít, nhưng người vừa thiên tài vừa chuyên tâm lại vừa có vận khí thì quả thực quá ít. Ta không phải là người như thế, chỉ còn cách tìm con đường khác thôi!"

"Huống hồ, luyện võ công đến chí đạo cũng chỉ là dưỡng sinh, suy cho cùng cũng đâu thể trường sinh, đâu có thể đi mây về gió? Thế thì thà thực tế một chút còn hơn theo đuổi một hy vọng viển vông. Người trẻ tuổi có lý tưởng là tốt, nhưng cũng không nên vượt khỏi sinh tồn thực tại!"

Vương Siêu nhìn lại Trình Sơn Minh, chợt lắc đầu: "Trình sư phụ, thứ lỗi cho tôi nói thẳng. Võ công của ông cao hơn tôi, quyền thuật kình lực đều đã nhập hóa, nhưng đó là những đột phá tất nhiên sau nhiều năm tích lũy. Giờ ông chắc đã bốn mươi rồi chứ?"

"Không sai, năm nay ta bốn hai tuổi!" Ánh mắt Trình Sơn Minh lấp láy, chờ đợi một cao kiến của Vương Siêu.

"Võ công của ông cao hơn tôi, nhưng khi thực sự giao đấu thì khí thế của ông chắc chắn không bằng tôi. Cho dù chúng ta đấu lại lần nữa, khẳng định ông vẫn ở vào thế hạ phong!" Vương Siêu lên tiếng không chút kiêng kỵ, cả Lâm Nhã Nam cũng không khỏi giật mình.

"Ông quá bị ảnh hưởng bởi súng đạn, lòng tin đối với quyền thuật vì thế đã lung lay. Một khi lòng tin đã lung lay, làm sao có thể nói chuyện khí thế tinh thần được? Cho dù sự thực súng đạn có lấn át võ công thì những người luyện võ như chúng ta, trong lòng vẫn phải thường trực sự tin tưởng vào võ công chứ? Nếu ngay cả hy vọng lý tưởng cũng không có, làm sao có thể đánh ra một quyền nhất vãng vô tiền? Ông nói đi, biết rõ không thể làm mà vẫn làm có phải là bản chất khí thế của người luyện võ không?"

"Có điều ông nói không sai, người luyện võ nếu cứ kiên trì duy võ, một khi va chạm với hiện thực tất sẽ tan xương nát thịt, vì thế không thể không cần đến vận khí như ông nói. Ít ra tôi là một người vừa kiên trì vừa có vận khí, phải không?"

Trình Sơn Minh lặng im hồi lâu, một lúc mới lên tiếng: "Các người là ai?"

Vương Siêu đáp ngay: "Tất nhiên là người Hoa, người Trung Quốc!"

Trình Sơn Minh hai mắt chợt sáng: "Ta hiểu rồi, thì ra các người là…"

Đúng lúc ấy chiếc xe dừng lại, cách bến tàu không xa.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...