Long Xà Diễn Nghĩa
-
Chương 118: Món Nợ Bốn Năm
Sẵn sàng
***
Buổi trưa, không lâu sau khi Vương Siêu cùng Chu Giai rời Singapore, trong một gian phòng rất tầm thường bên hông Tổng nha cảnh sát Singapore...
Mấy người Mỹ bước vào phòng, bên trong là vài quan chức cảnh sát cấp cao Singapore đang chờ sẵn.
"Tòa biệt thự trên núi Jahor tối qua đã xảy ra đấu súng, chủ nhân người làm cả thảy 13 mạng, bị bắn chết hết. Thế này là chuyện gì? Sao lại dã man như vậy?" Một người Mỹ mũi khoằm, cặp mắt xanh lấp láy hung quang, chưa vào đến nơi đã hướng đến một sĩ quan Singapore hỏi lớn. Text được lấy tại TruyệnFULL.vn
"Chuyện này liên quan đến Tập đoàn Trần thị, người chết toàn bộ đều là của Hoa Hưng Hội, tổ chức Hắc đạo loại lớn nhất ở Hongkong, Đài Loan. Trần thị và Hoa Hưng đã tranh chấp từ lâu về vận tải biển, điều này thì ai cũng biết. Vụ đêm qua chúng tôi đã triển khai điều qua, tin rằng sẽ nhanh chóng có kết quả!" Viên sĩ quan cảnh sát Singapore tỉ mỉ thuật lại sự việc, sau đó lấy ra mấy bức ảnh chụi hiện trường vụ án.
"Chết tiệt! Mấy thứ này vô ích! Tôi yêu cầu cảnh sát Singapore các ông, lập tức phong tỏa sân bay và các điểm cảng trọng yếu, bằng mọi cách tóm tên người Hoa mói đến đó, giao cho chúng tôi xử lý!"
Roạt một cái, có vẻ như gã người Mỹ rất tức giận, ném tất cả đống ảnh trên bàn xuống đất, đoạn lấy trong túi áo ra một xấp ảnh khác.
Tấm đầu tiên, chính là Vương Siêu!
"Ngài Smith, yêu cầu ngài đúng mực! Đây là Singapore, một đất nước có chủ quyền chứ không phải thuộc địa! Các ông cũng chỉ là cảnh sát quốc tế không phải thượng cấp của chúng tôi, không có quyền ra lệnh cho chúng tôi phải làm gì!" Một sĩ quan khác gõ ngón tay xuống bàn, nét mặt hiện rõ vẻ rất không hài lòng.
"Oh, my God!" Gã người Mỹ tên gọi Smith thốt lên một tiếng, vỗ vỗ lên đầu: "Các ông có biết thằng cha này là ai không? Có biết hắn đáng sợ thế nào không?"
Nói rồi y gạt tấm ảnh Vương Siêu xuống, rút tấm thứ hai ra. Trên đó là hình một cô gái áo tím chụp từ phía sau, nước ảnh rất mờ, bên dưới lại không phải tấm ảnh thứ ba mà một xấp tài liệu dày cộp.
"Đây là đầu lĩnh một tập đoàn khủng bố lớn ở châu Phi! Các ông không biết cô ta đã gây bao nhiêu rắc rối cho chúng tôi ở đó đâu!" Smith chỉ vào xấp tài liệu dưới bức ảnh, nhăn mặt: "Lạy thánh Alah, người này còn đáng sợ hơn cả Al Qaida nữa đó!"
"Điều này thì liên quan gì đến Singapore?" Viên sĩ quan cấp cao kia nhếch mép cười nhạt.
"Tại sao lại không? Chúng tôi có tin tức, tuần trước cô ta đã đến Singapore, ở lại hai ngày, gã người Hoa trẻ tuổi này lại có quan hệ rất mật thiết với cô ta! Bốn năm trước, mấy nằm vùng của chúng tôi tại tỉnh S Trung quốc đã bị tiêu diệt sạch, khi đó tên này đang ở với ả ta!"
Smith bức xúc như muốn nhảy dựng lên.
Buổi trưa, không lâu sau khi Vương Siêu cùng Chu Giai rời Singapore, trong một gian phòng rất tầm thường bên hông Tổng nha cảnh sát Singapore...
Mấy người Mỹ bước vào phòng, bên trong là vài quan chức cảnh sát cấp cao Singapore đang chờ sẵn.
"Tòa biệt thự trên núi Jahor tối qua đã xảy ra đấu súng, chủ nhân người làm cả thảy 13 mạng, bị bắn chết hết. Thế này là chuyện gì? Sao lại dã man như vậy?" Một người Mỹ mũi khoằm, cặp mắt xanh lấp láy hung quang, chưa vào đến nơi đã hướng đến một sĩ quan Singapore hỏi lớn. Text được lấy tại TruyệnFULL.vn
"Chuyện này liên quan đến Tập đoàn Trần thị, người chết toàn bộ đều là của Hoa Hưng Hội, tổ chức Hắc đạo loại lớn nhất ở Hongkong, Đài Loan. Trần thị và Hoa Hưng đã tranh chấp từ lâu về vận tải biển, điều này thì ai cũng biết. Vụ đêm qua chúng tôi đã triển khai điều qua, tin rằng sẽ nhanh chóng có kết quả!" Viên sĩ quan cảnh sát Singapore tỉ mỉ thuật lại sự việc, sau đó lấy ra mấy bức ảnh chụi hiện trường vụ án.
"Chết tiệt! Mấy thứ này vô ích! Tôi yêu cầu cảnh sát Singapore các ông, lập tức phong tỏa sân bay và các điểm cảng trọng yếu, bằng mọi cách tóm tên người Hoa mói đến đó, giao cho chúng tôi xử lý!"
Roạt một cái, có vẻ như gã người Mỹ rất tức giận, ném tất cả đống ảnh trên bàn xuống đất, đoạn lấy trong túi áo ra một xấp ảnh khác.
Tấm đầu tiên, chính là Vương Siêu!
"Ngài Smith, yêu cầu ngài đúng mực! Đây là Singapore, một đất nước có chủ quyền chứ không phải thuộc địa! Các ông cũng chỉ là cảnh sát quốc tế không phải thượng cấp của chúng tôi, không có quyền ra lệnh cho chúng tôi phải làm gì!" Một sĩ quan khác gõ ngón tay xuống bàn, nét mặt hiện rõ vẻ rất không hài lòng.
"Oh, my God!" Gã người Mỹ tên gọi Smith thốt lên một tiếng, vỗ vỗ lên đầu: "Các ông có biết thằng cha này là ai không? Có biết hắn đáng sợ thế nào không?"
Nói rồi y gạt tấm ảnh Vương Siêu xuống, rút tấm thứ hai ra. Trên đó là hình một cô gái áo tím chụp từ phía sau, nước ảnh rất mờ, bên dưới lại không phải tấm ảnh thứ ba mà một xấp tài liệu dày cộp.
"Đây là đầu lĩnh một tập đoàn khủng bố lớn ở châu Phi! Các ông không biết cô ta đã gây bao nhiêu rắc rối cho chúng tôi ở đó đâu!" Smith chỉ vào xấp tài liệu dưới bức ảnh, nhăn mặt: "Lạy thánh Alah, người này còn đáng sợ hơn cả Al Qaida nữa đó!"
"Điều này thì liên quan gì đến Singapore?" Viên sĩ quan cấp cao kia nhếch mép cười nhạt.
"Tại sao lại không? Chúng tôi có tin tức, tuần trước cô ta đã đến Singapore, ở lại hai ngày, gã người Hoa trẻ tuổi này lại có quan hệ rất mật thiết với cô ta! Bốn năm trước, mấy nằm vùng của chúng tôi tại tỉnh S Trung quốc đã bị tiêu diệt sạch, khi đó tên này đang ở với ả ta!"
Smith bức xúc như muốn nhảy dựng lên.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook