Long Xà Diễn Nghĩa
-
Chương 131: Có Súng Cũng Đừng Hòng Giết Được Ta!
Sẵn sàng
****
Doanh trại quân đội....
Một dãy phòng kín bưng, xung quanh còn vây bọc bởi những bức tường dày. Chính là nơi tạm giam những đối tượng quan trọng, được canh phòng nghiêm ngặt như một nhà tù thu nhỏ.
"Trung tá Vương, Thượng tá Lâm, nữ gián điệp đó đang ở đây!" Một tiếng "cách" vang lên, cánh cửa sắt dầy mở ra, chiến sĩ đứng canh hai tay ôm súng hành quân lễ với Vương Siêu và Lâm Nhã Nam.
Lúc này hai người đều đã thay quân phục, quân hàm trên vai Vương Siêu mang hai sao hai vạch, tức là Trung tá, cũng là quan chức cấp Binh đoàn. Sau khi vụ việc này kết thúc, chắc chắn hắn sẽ lại được thăng cấp. Khí thế quyền thuật đại sư, uy lực Sinh tử bác sát cộng thêm bộ quân phục trang nghiêm, tất cả biểu lộ một phong thái bất phàm. Chỉ cần thoáng qua, bất cứ ai cũng có thể nhận ra đây là con người có quyền lực không nhỏ.
Sau cửa sắt là một phòng thẩm vấn nhỏ. Trong phòng, một nửa các bức tường bít kín bằng những tấm sắt lớn xù xì. Ngồi trên chiếc ghế dựa sát tường là một nữ mật vụ cao lớn, mắt xanh tóc vàng, gương mặt khá xinh đẹp.
Nữ mật vụ đó hai tay mang còng, chân băng kín mít, mùi thuốc phả ra từ chỗ băng bó.
Trước mặt cô ta là một chiếc bàn nhỏ, trên bàn có bánh bao và nước quả. Thần sắc tốt, y phục chỉnh tề, xem ra co ta không hề bị ngược đãi, thậm chí còn được đối xử không tồi. Đồ ăn nước uống, thuốc chữa bệnh đều được cung cấp chu đáo.
"Anh là người của quân đội Trung Quốc, Trung tá? Sao lại có thể như vậy được? Lạy chúa, mắt tôi có nhìn nhầm không? Chẳng nhẽ…? Quả nhiên là như vậy, các người liên kết với nhau!" Nữ mật vụ vừa nhìn thấy Vương Siêu, ánh mắt lập tức thảng thốt, miệng há ra đầy vẻ ngạc nhiên.
"Liên kết cái gì?" Vương Siêu ra hiệu cho người lính canh đi ra ngoài, đoạn đóng cửa sắt lại, đứng ngoài hỏi vào.
"Ngài Vương Siêu, đứng ngoài cửa sổ thẩm vấn hình như không phải phong thái của người chiến thắng. Lẽ nào ngài sợ tôi bắt ngài làm con tin?" Nữ mật vụ nói bằng thứ tiếng Trung Quốc rất lưu loát, miệng cười tươi tỉnh, không có vẻ gì là người đang bị giam cầm.
Quả là một nhan sắc đầy quyến rũ, mang đầy đủ nét đẹp của phụ nữ phương Tây.
"Ha ha!" Vương Siêu cười lớn: "Lúc ấy các cô có những bốn người thêm cả súng, cuối cùng còn bị tôi hạ gục, tôi còn sợ bị cô bắt làm con tin ư? Nếu không sợ hỏng cái đầu xinh đẹp kia, cứ thử xem!"
Nói đoạn hắn bước lại cửa, nắm chiếc khóa to bằng cả bàn tay, thi triển Ưng Trảo Kình vừa niết vừa kéo.
Bình! Ổ khóa gẫy lìa. Cánh cửa bật mở, Vương Siêu đi thẳng đến cạnh nữ mật vụ, hỏi: "Cô tên gì?" xem tại qtruyen.net
Tận mắt thấy Vương Siêu một tay bẻ gẫy khóa sắt, ánh mắt nữ mật vụ lộ vẻ kinh hãi nhưng nụ cười điềm tĩnh vẫn thường trực trên mặt.
"Tên tôi là Lisa!"
"Thuộc cơ quan tình báo nào của Mỹ?" Mắt Vương Siêu nhìn chăm chăm vào cô ta, rất có phong thái cảnh sát hỏi cung tội phạm.
"Tôi không nói, anh định làm gì tôi?"
Lisa đột nhiên đưa lưỡi liếm môi vẻ khiêu gợi: "Cưỡng hiếp tôi chăng? Vậy thì lại đây! Được làm tình với nam nhân mạnh mẽ như anh, tôi cũng không phiền đâu...!"
"Hừ...!" Lâm Nhã Nam không ngờ Lisa dám nói ra những câu như vậy, hai má liền từ ửng đỏ chuyển sang tím đen, vô thức dấn lên trước mấy bước.
"Đừng manh động!" Vương Siêu biết Lâm Nhã Nam muốn đánh người, vội giữ tay cô lại, đoạn nháy mắt ra hiệu...
Lâm Nhã Nam cũng nháy mắt nhìn lại: "Tôi không đánh, chỉ dọa chút thôi. Cô ta là mật vụ lão luyện, muốn lấy cung không phải chuyện dễ dàng đâu. Anh phải cẩn thận, đừng mất tập trung vì mấy câu nói đó. Tuy không có súng nhưng sức chiến đấu của cô ta vẫn còn nguyên đấy..."
"Không sao, cho dù cô ta có súng, nếu tôi muốn đập chết thì cũng chỉ như đập một con muỗi!" Vương Siêu đột nhiên cười lớn, giọng đầy ngạo mạn.
Hiện tại hắn đang quay lưng về phía Lisa, hai tay cô ta tuy bị còng nhưng cử động không mấy bị ảnh hưởng. Đối với dân chuyên nghiệp loại còng tay này có cũng như không, muốn giết chết hay khống chế một ai đó, chỉ cần một giây vẫn có hàng trăm cách để đắc thủ.
Nhưng Lisa không hành động, bởi cô ta đã ý thức sâu sắc sự đáng sợ của con người kia. Hai mật vụ phương Tây lão luyện, hai súng, cộng thêm hai võ tăng Thiếu Lâm cùng liên thủ mà đều bị gã thanh niên đó giết sạch, bản thân cô ta bị bắt về giam giữ tại đây.
Nhưng, câu nói cuối cùng của Vương Siêu lại khiến Lisa nổi máu...
"Cho dù cô ta có súng, tôi muốn đập chết cô ta cũng chỉ như đập một con muỗi!"
Ngữ khí Vương Siêu khi nói câu đó không khác gì đấng bề trên đối với kẻ tôi tớ, thậm chí như một người nói với loại côn trùng bò sát.
"Không phải anh muốn biết tôi thuộc tổ chức nào sao?" Nét mặt Lisa đột nhiên nghiêm lại, lạnh như băng: "Đưa tôi khẩu súng, xem tôi có thể giết được anh trong chính căn phòng này không? Nếu không giết được, tôi sẽ nói cho anh nghe mọi chuyện. Thế nào, dám không?"
Vương Siêu từ từ quay lại: "Tôi dựa vào cái gì để tin cô?"
"Mặc kệ anh tin hay không" Nét mặt Lisa đầy vẻ nghiêm túc: "Tôi có thể thề với Chúa, với cha mẹ tôi!"
"Được" Vương Siêu gật đầu, nói với Lâm Nhã Nam: "Cho cô ta khẩu súng!"
"Không thể làm như vậy được, cô ta tự sát thì sao?" Lâm Nhã Nam kinh ngạc nhìn hắn.
"Có tôi ở đây, cô ta muốn tự sát cũng đừng hòng!" Vương Siêu vẫn tiếp tục giọng điệu khinh bạc, không hề để ý đáy mắt Lisa vừa lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.
Doanh trại quân đội....
Một dãy phòng kín bưng, xung quanh còn vây bọc bởi những bức tường dày. Chính là nơi tạm giam những đối tượng quan trọng, được canh phòng nghiêm ngặt như một nhà tù thu nhỏ.
"Trung tá Vương, Thượng tá Lâm, nữ gián điệp đó đang ở đây!" Một tiếng "cách" vang lên, cánh cửa sắt dầy mở ra, chiến sĩ đứng canh hai tay ôm súng hành quân lễ với Vương Siêu và Lâm Nhã Nam.
Lúc này hai người đều đã thay quân phục, quân hàm trên vai Vương Siêu mang hai sao hai vạch, tức là Trung tá, cũng là quan chức cấp Binh đoàn. Sau khi vụ việc này kết thúc, chắc chắn hắn sẽ lại được thăng cấp. Khí thế quyền thuật đại sư, uy lực Sinh tử bác sát cộng thêm bộ quân phục trang nghiêm, tất cả biểu lộ một phong thái bất phàm. Chỉ cần thoáng qua, bất cứ ai cũng có thể nhận ra đây là con người có quyền lực không nhỏ.
Sau cửa sắt là một phòng thẩm vấn nhỏ. Trong phòng, một nửa các bức tường bít kín bằng những tấm sắt lớn xù xì. Ngồi trên chiếc ghế dựa sát tường là một nữ mật vụ cao lớn, mắt xanh tóc vàng, gương mặt khá xinh đẹp.
Nữ mật vụ đó hai tay mang còng, chân băng kín mít, mùi thuốc phả ra từ chỗ băng bó.
Trước mặt cô ta là một chiếc bàn nhỏ, trên bàn có bánh bao và nước quả. Thần sắc tốt, y phục chỉnh tề, xem ra co ta không hề bị ngược đãi, thậm chí còn được đối xử không tồi. Đồ ăn nước uống, thuốc chữa bệnh đều được cung cấp chu đáo.
"Anh là người của quân đội Trung Quốc, Trung tá? Sao lại có thể như vậy được? Lạy chúa, mắt tôi có nhìn nhầm không? Chẳng nhẽ…? Quả nhiên là như vậy, các người liên kết với nhau!" Nữ mật vụ vừa nhìn thấy Vương Siêu, ánh mắt lập tức thảng thốt, miệng há ra đầy vẻ ngạc nhiên.
"Liên kết cái gì?" Vương Siêu ra hiệu cho người lính canh đi ra ngoài, đoạn đóng cửa sắt lại, đứng ngoài hỏi vào.
"Ngài Vương Siêu, đứng ngoài cửa sổ thẩm vấn hình như không phải phong thái của người chiến thắng. Lẽ nào ngài sợ tôi bắt ngài làm con tin?" Nữ mật vụ nói bằng thứ tiếng Trung Quốc rất lưu loát, miệng cười tươi tỉnh, không có vẻ gì là người đang bị giam cầm.
Quả là một nhan sắc đầy quyến rũ, mang đầy đủ nét đẹp của phụ nữ phương Tây.
"Ha ha!" Vương Siêu cười lớn: "Lúc ấy các cô có những bốn người thêm cả súng, cuối cùng còn bị tôi hạ gục, tôi còn sợ bị cô bắt làm con tin ư? Nếu không sợ hỏng cái đầu xinh đẹp kia, cứ thử xem!"
Nói đoạn hắn bước lại cửa, nắm chiếc khóa to bằng cả bàn tay, thi triển Ưng Trảo Kình vừa niết vừa kéo.
Bình! Ổ khóa gẫy lìa. Cánh cửa bật mở, Vương Siêu đi thẳng đến cạnh nữ mật vụ, hỏi: "Cô tên gì?" xem tại qtruyen.net
Tận mắt thấy Vương Siêu một tay bẻ gẫy khóa sắt, ánh mắt nữ mật vụ lộ vẻ kinh hãi nhưng nụ cười điềm tĩnh vẫn thường trực trên mặt.
"Tên tôi là Lisa!"
"Thuộc cơ quan tình báo nào của Mỹ?" Mắt Vương Siêu nhìn chăm chăm vào cô ta, rất có phong thái cảnh sát hỏi cung tội phạm.
"Tôi không nói, anh định làm gì tôi?"
Lisa đột nhiên đưa lưỡi liếm môi vẻ khiêu gợi: "Cưỡng hiếp tôi chăng? Vậy thì lại đây! Được làm tình với nam nhân mạnh mẽ như anh, tôi cũng không phiền đâu...!"
"Hừ...!" Lâm Nhã Nam không ngờ Lisa dám nói ra những câu như vậy, hai má liền từ ửng đỏ chuyển sang tím đen, vô thức dấn lên trước mấy bước.
"Đừng manh động!" Vương Siêu biết Lâm Nhã Nam muốn đánh người, vội giữ tay cô lại, đoạn nháy mắt ra hiệu...
Lâm Nhã Nam cũng nháy mắt nhìn lại: "Tôi không đánh, chỉ dọa chút thôi. Cô ta là mật vụ lão luyện, muốn lấy cung không phải chuyện dễ dàng đâu. Anh phải cẩn thận, đừng mất tập trung vì mấy câu nói đó. Tuy không có súng nhưng sức chiến đấu của cô ta vẫn còn nguyên đấy..."
"Không sao, cho dù cô ta có súng, nếu tôi muốn đập chết thì cũng chỉ như đập một con muỗi!" Vương Siêu đột nhiên cười lớn, giọng đầy ngạo mạn.
Hiện tại hắn đang quay lưng về phía Lisa, hai tay cô ta tuy bị còng nhưng cử động không mấy bị ảnh hưởng. Đối với dân chuyên nghiệp loại còng tay này có cũng như không, muốn giết chết hay khống chế một ai đó, chỉ cần một giây vẫn có hàng trăm cách để đắc thủ.
Nhưng Lisa không hành động, bởi cô ta đã ý thức sâu sắc sự đáng sợ của con người kia. Hai mật vụ phương Tây lão luyện, hai súng, cộng thêm hai võ tăng Thiếu Lâm cùng liên thủ mà đều bị gã thanh niên đó giết sạch, bản thân cô ta bị bắt về giam giữ tại đây.
Nhưng, câu nói cuối cùng của Vương Siêu lại khiến Lisa nổi máu...
"Cho dù cô ta có súng, tôi muốn đập chết cô ta cũng chỉ như đập một con muỗi!"
Ngữ khí Vương Siêu khi nói câu đó không khác gì đấng bề trên đối với kẻ tôi tớ, thậm chí như một người nói với loại côn trùng bò sát.
"Không phải anh muốn biết tôi thuộc tổ chức nào sao?" Nét mặt Lisa đột nhiên nghiêm lại, lạnh như băng: "Đưa tôi khẩu súng, xem tôi có thể giết được anh trong chính căn phòng này không? Nếu không giết được, tôi sẽ nói cho anh nghe mọi chuyện. Thế nào, dám không?"
Vương Siêu từ từ quay lại: "Tôi dựa vào cái gì để tin cô?"
"Mặc kệ anh tin hay không" Nét mặt Lisa đầy vẻ nghiêm túc: "Tôi có thể thề với Chúa, với cha mẹ tôi!"
"Được" Vương Siêu gật đầu, nói với Lâm Nhã Nam: "Cho cô ta khẩu súng!"
"Không thể làm như vậy được, cô ta tự sát thì sao?" Lâm Nhã Nam kinh ngạc nhìn hắn.
"Có tôi ở đây, cô ta muốn tự sát cũng đừng hòng!" Vương Siêu vẫn tiếp tục giọng điệu khinh bạc, không hề để ý đáy mắt Lisa vừa lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook