Long Xà Diễn Nghĩa
Chương 155: Thái Quyền Yoga Cửu Đoạn (1)

Sẵn sàng
**

Hương Cảng, biệt thự Hoắc gia, sân tập vắng vẻ tận trong cùng khu đất.

Hai nam nhân mặc đồ nhẹ, tay cầm súng, cách họ khoảng bốn năm mét là nâm nhân thứ ba, đầu, tay, chân quấn vải trắng, nước da đen bóng, người thấp bé rắn chắc, mái tóc gợn sóng màu nâu, dáng vẻ đặc trưng của dân duyên hải Đông Nam Á.

Pằng! Pằng!

Hai tiếng súng vang lên, nam nhân thấp bé lách người, cột sống uốn cong như cung tên bắn đi, cả hai viên đạn đều trật đích.

Pằng! Pằng! Thêm hai phát súng, rồi lại hai phát... Thân hình đen bóng nhảy lên nhảy xuống nhanh như vượn, uốn éo như không xương, tránh được tất cả.

Hai người cầm súng bắn liên tục, không một viên trúng được gã nhỏ đen, đến khi hết đạn cả hai mới dừng lại.

"Thiên hạ quyền pháp, nhanh không thể chạm!" Gã đen bóng không thèm nhìn đến những viên đạn trên tường, thốt ra tám chữ đẫm mùi vị "Hỏa Vân Tà Thần" trong phim võ thuật. Trên mặt gã có một vết sẹo chạy ngang, nhìn hết sức dữ tợn.

"Hay, hay lắm! Chúng tôi tập bắn từ nhỏ, bắn hết cả đạn vẫn không trúng được anh, thật không thẹn là đệ nhất cao thủ Thái Quyền, đệ nhất cao thủ Yoga!" Một trong hai nam nhân bỏ súng xuống, khen ngợi.

"Quá khen rồi! Tôi rời Ấn Độ đến Hương Cảng vốn không có ý định gì đặc biệt, chỉ là nghe nói Đông Nam Á gần đây xuất hiện nhiều cao thủ, cũng là nhận lời mời của sư phụ Hàn Quốc Thôi Trường Bạch đến gặp mặt, không ngờ lại được hai vị quá trọng thị!" Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vn

"Nguyễn Hồng Tu sư phụ, hơn hai mươi đã nổi tiếng khắp Đông Nam Á, nghe nói năm năm trước anh đến Ấn Độ học Yoga chính tông, sau về lại Thái Lan mở quán, danh tiếng càng lừng lẫy. Vừa rồi đã chứng thực cả bắn đạn cũng có thể tránh đươc, đúng la không thể tưởng tượng! Lần này tôi nghe nói Nguyễn sư phụ đến Hương Cảng mới đặc biệt mời anh đến, một là muốn xem công phu của anh, hai là có chuyện muốn uỷ thác.

"Là chuyện gì vậy?" Nguyễn Hồng Tu hỏi.

"Em gái tôi Hoắc Linh Nhi yêu thích võ thuật từ nhỏ, đã đến Nhật học Không Thủ Đạo nhưng chưa thành tài, nay chúng tôi muốn tìm một đại sư tên tuổi để dạy riêng cho nó. Mấy hôm trước Thôi Cửu Đoạn sư phụ đến Hương Cảng, chúng tôi đến đặt vấn đề cho em gái mình theo học, nhưng Thôi sư phụ lại tiến cử Nguyễn sư phụ, tôi mời anh đến là vì chuyện này."

Nguyễn Hồng Tu gật đầu: "Chuyện này được thôi, nhưng tôi và Thôi sư phụ đến Hương Cảng chỉ là quá cảnh đi Bắc Kinh, không dừng lâu ở đây được."

"Vậy tốt quá, em gái tôi cũng đang đi chơi ở Bắc Kinh, thật khéo! Không biết Nguyễn sư phụ đến Bắc Kinh làm gì?"

Nguyễn Hồng Tu cười toét miệng, vết sẹo trên mặt càng thêm dữ dằn: "Nghe nói một người bạn Thôi sư phụ quen từ lâu bị người ta đánh trọng thương, chúng tôi đến thăm ấy mà."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...