Long Xà Diễn Nghĩa
Chương 163: Khí Thế Như Mặt Trời Giữa Hạ

Sẵn sàng
****

Hôm nay, khí trời âm u, trong những lớp mây đen có pha màu hồng sậm, gió lạnh thổi mạnh. Sân vận động lớn đầy kín người, không khí vô cùng náo nhiệt.

Sân vận động này do chính quyền Hương Cảng cung cấp. Từ sáng sớm cảnh sát đã phong tỏa, nghiêm cấm không cho bất cứ người nào vào trong, cả giới truyền thông cũng không ngoại lệ.

Cuộc tỉ võ giữa Vương Siêu và Nguyễn Hồng Tu tuy ảnh hưởng lớn nhưng là chuyện của lớp thượng lưu, người bình dân không được biết tới.

Sân vận động được sắp xếp cẩn thận, khán đài, ghế chủ tịch và sàn đấu ở giữa ngay ngắn lớp lang, bảo an vòng trong, quân nhân duy trì trật tự vòng ngoài. Có điều sàn đấu không dựng lôi đài, hoàn toàn ra tay tự do không có trọng tài, vì trận đấu này không hạn chế sống chết.

Tiết Liên Tín, Chu Hồng Trí, Y Hạ Nguyên, Thôi Trường Bạch, Trần Ngãi Dương và một nhà sư to béo, chính là Phương trượng Vĩnh Tín của Thiếu Lâm. Ngoài sáu người này còn có huynh trưởng nhà họ Hoắc cũng ngồi ở vị trí người làm chứng trên dãy ghế chủ tịch, gia tộc họ Hà trùm cờ bạc Áo Môn cũng phái người quản lý đến.

Trên khán đài toàn là những võ sư danh tiếng và tầng lớp quý tộc. Vương Siêu thậm chí còn nhìn thấy một số giáo quan hắn từng giao đấu ở Ý Quyền Quán Bắc Kinh, thậm chí còn có ba công tủ của Tập đoàn Ức Khoa là Triệu Quân, Vương Tiểu Lôi, Ngô Dĩnh cũng đến.

Tào Nghị, Chu tư lệnh và Dương chính ủy ngồi với nhau một góc, vài người lạ mặt rõ ràng có khí chất của tướng quân nhưng mặc đồ thường phục. Rõ ràng là các lãnh đạo trong Tổ chức của Vương Siêu.

"Thiết Trảo Phi Long" Lưu Dị cũng đến, ngồi cùng Lâm Nhã Nam.

Nhiều cao thủ nổi tiếng khác cũng có mặt, còn đưa một hai đệ tử tâm đắc đến để học tập. Đối với đệ tử y bát của những cao thủ này, được tận mắt xem trận đấu sắp tới là điều vô cùng ích lợi.

Ngoài những gương mặt Vương Siêu quen biết, còn có mọt số đạo gia trong giới võ thuật Nhật Bản và Hàn Quốc, thậm chí còn nhìn thấy cả Liễu Sinh Tình Tử. Cha của Liễu Sinh Tình Tử là Liễu Sinh Thủy Minh lại không thấy đến.

Lần ở Singapore, Liễu Sinh Thủy Minh bị Trình Sơn Minh đá vỡ đầu, dở sống dở chết, tiếng tăm từ đó sụt thảm hại, không còn thể diện xuất hiện tại những trận đấu như thế này.

Vương Siêu cũng hiểu rõ, rất nhiều võ sư Nhật Bản có ác cảm với mình. Cũng chẳng còn cách nào, ai bảo hắn đầu tiên dùng Ưng Trảo ép người của Hoàng cung đến tiểu tiện ra máu, sau đó còn đánh chết thiến niên thiên tài Diệp Huyền, võ lâm Nhật Bản không coi hắn là kẻ thù mới lạ.

Nguyễn Hồng Tu đứng giữa sàn đấu, tay và đầu quấn vải gai, thân trên để trần, mặc một chiếc khố ngắn, hình tượng tiêu biểu của những đấu thủ Thái Quyền.

Vương Siêu chỉ mặc một chiếc áo dài trắng. Hai người đứng lên thông qua Hợp đồng sinh tử, đây là trình tự phải có ở những cuộc đấu kiểu này.

Hai người cùng ra giữa sân, cách nhau ba bốn mét, không khí cả sân vận động bỗng lắng xuống nặng nề, mọi tiếng động đều biến mất, nghe được cả tiến kim rơi.

"Ngươi là Vương Siêu, kẻ đánh trọng thương Chu lão gia?" Nguyễn Hồng Tu nhìn Vương Siêu toàn thân ung dung, hai tay buông thõng, gân cốt cánh tay ẩn hiện đầy sinh lực.

Vương Siêu không trả lời, hai mắt nhìn chăm chú vào mắt đối phương, gân xanh trên ngón tay nổi lên, từ từ lan đều ra các phía, chuyển thành màu xanh đen.

"Tỉ thí bắt đầu!" Trên đài chủ tịch, tiếng người làm chứng vang lên. Âm thanh vừa truyền đi, hai người như cùng lúc sáp lại gần nhau.

Nguyễn Hồng Tu hóa thân thành con dã thú bộc phát, chạy liền hai bước đã bổ đến trước mặt Vương Siêu, hai cánh tay hướng ra ngoài che mặt và trước ngực, vừa ôm ghì vừa hất mạnh gói phải, tông vào hạ bàn đối thủ.

Chiêu Đê tất ngạnh này, đầu gối như một chiếc khiên sắt văng mạnh về phía trước. Vang lên tiếng xé gió, áo Vương Siêu lập tức bay phần phật, tưởng như cuồng phong từ khủy tay Nguyễn Hồng Tu sắp thổi cả người hắn bay bắn đi.

Thái Quyền thiết tất tấn công, mãnh liệt đến mức này!

Trước cách đánh hung bạo đó, Vương Siêu sắc mặt vẫn không chút biến đổi, thân hơi cong lại, cánh tay thả xuống, dội một quyền trên gối Nguyễn Hồng Tu.

Rầm! Xương cốt va chạm, âm thanh như vật nặng rơi xuống nước. Đầu gối chỗ nắm đấm choảng vào, mồ hôi liền túa ra.

Chiêu này cả hai đều dùng ám kình. Trong phim "Tiểu Long Truyền Kỳ" có một cảnh, Lý Tiểu Long đánh một chưởng vào ngực địch nhân, mồ hôi liền ứa ra, có thể tưởng tượng đó là cảnh điển hình khi phát ám kình.

Chiêu Thiết Thuẫn Tất của Nguyễn Hồng Tu bị Vương Siêu dùng "Tiến Bộ Tài Chùy" đối lại. Thân hình hắn sau đó liền rung lên, chùy biến thành trảo, một chiêu Ưng Xúc Cầm Nã lật tay chụp xuống, bấu vào phần gân thịt mặt sau khớp gối đối phương.

Tấn công bằng tay không, bất luân là chùy, pháo hay tiễn, nếu thi triển liên tục tự nhiên sẽ mang thế cầm nã. Trong chùy có cầm, trong cầm có móc, liền theo là xé, đó mới là cách đánh thượng thừa.

Nguyễn Hồng Tu chỉ cảm thấy khí lạnh ở khớp gối, gân thịt nẩy bật lên, biết đã bị trảo của đối phương uy hiếp. Một thế Ưng Xúc này nếu móc trúng, cho dù gân cốt cứng đến đâu cũng bị xé nát.

Tâm thần rúng động, cơ gân ở chân căng lên, cả cẳng chân dưới gối Nguyễn Hồng Tu như chiếc đao lò xo bắn ra, lăng không nhằm đến ngực Vương Siêu.

Chân hắn vô cùng mềm dẻo, hệt chiếc roi dây, mềm ra thì cả xương cũng mềm, cứng lên thì rắn tựa sắt thép.

Bàn tay còn lại của Vương Siêu tức khắc duỗi ra, đưa ngang chống đỡ, một chiêu "Đài Lương Thương Ốc" cứng rắn. Với tư thế này, nắm tay hắn lại biến thành Ưng Trảo, nhóm gân cơ khoảng giữa ngón cái và ngón trỏ trở thành giống hệt mặt dưới bàn chân chim, lồi ra như những hạt đậu tầm bằng sắt.

Cánh tay vặn hai lần, gân cơ từ bả vai đến cánh tay uốn éo như con rắn, chụp trên cẳng chân Nguyễn Hồng Tu. Cánh tay như rắn trườn, bàn tay như móng chim ưng móc chặt vào cẳng chân đối thủ.

Trong nháy mắt, móng vuốt Vương Siêu bám riết vào cơ thịt bắp chân Nguyễn Hồng Tu. Chính lúc này, cơ bắp chân gã tự nhiên thả lỏng, đoạn lại bung ra như cao su, trượt ra khỏi lực nắm của Vương Siêu.

Cùng khi đó, hai bàn tay Nguyễn Hồng Tu tự nhiên quai mạnh, toàn thân chồm về trước đè mạnh xuống, hai khủy tay giáng mạnh vào hai bên cổ Vương Siêu.

Một chiêu cầm nã không hiệu quả như mong muốn, Vương Siêu biết ngay công phu Yoga của đối phương đã quá cao thâm, có thể điều khiển bất cứ cơ bắp nào trên người.

Tiếng gió xé vào tai, thân hình Nguyễn Hồng Tu chồm lên đè xuống, hai cùi trỏ đánh vào cổ, lực chưa chạm đến gân trên cổ Vương Siêu đã nảy lên dữ dội.

Cao thủ giao chiến, chỉ cần lực của đối phương hướng tới, dù chưa trúng đích nhưng cơ thể vẫn tự nhiên có phản ứng, đó là kết quả của luyện tập thường xuyên, bị tấn công vô số lần nên sinh ra phản xạ báo trước.

Vương Siêu không dám coi thường, liền rụt mạnh người lại, đầu thụt vào vai hệt con rùa nghe sấm. Nguyễn Hồng Tu đang tấn công đến, mắt bỗng nhiên giật lên, cảm giác chân mình đạp vào không khí chới với. Trong mắt gã, hình như Vương Siêu cả đầu và cổ đều thụt vào trong bụng.

Vương Siêu dùng Vương Bát Thính Lôi tránh được song chùy, người thụp dưới gối Nguyễn Hồng Tu chẳng khác một con rùa lớn trườn trong nước, từ bên phải chuyển đến sau lưng đối phương, thân hình đột nhiên bung ra.

Hai cùi trỏ của Nguyễn Hồng Tu đánh vào không khí. Thấy Vương Siêu co người ngồi xuống tự thu thành một khối, gã liền có phản ứng, đầu gối co lên đạp về trước, muốn đánh ngã Vương Siêu. Ngờ đâu Vương Siêu xoay một vòng đã ra sau lưng gã, hai người đang đối mặt biến thành lưng đối lưng.

Soạt! Nguyến Hồng Tu thất kinh... "Không thể xem thường!" Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu, chân sau gã lập tức bắn ngược lại, toan đạp vào Vương Siêu. Phản ứng rất nhanh, hầu như không kịp suy nghĩ.

Rầm! Đúng lúc cẳng chân gã còn chưa chạm vào đối thủ, Nguyễn Hồng Tu bỗng cảm giác lưng mình như bị mai một con rùa lớn dội vào, toàn thân rúng động, chân mất trụ khiến cả thân hình bay về phía trước bốn, lăn tròn một vòng mới bắn người nhổm dậy được.

Vương Siêu dùng "Vương Bát Thính Lôi" rụt đầu vào trong vai, ngả người xoay chuyển tránh hai cùi trỏ, dùng thân pháp "Du Hóa Hiểm" chuyển đến sau lưng Nguyễn Hồng Tu, đột nhiên bật người ra theo chiêu "Ô Quy Sái Bối", lấy lưng tông lưng khiến Nguyễn Hồng Tu văng bắn đi.

Vì chiêu này là lưng đánh lưng nên nhanh hơn chân đối phương. Nguyễn Hồng Tu văng ra trước, thất thế rơi xuống, lăn tròn một vòng mới nhỏm dậy được, mắt vừa giật lên đã thấy một bóng trắng quét qua, cả nhìn cũng không rõ Vương Siêu tấn công kiểu nào thì trước trán đã tê dại.

"Hừ!" Nguyễn Hồng Tu gầm lên phẫn nộ, hai cùi chỏ bay lên che ngang trên đầu.

Ầm! Mồ hôi lại túa ra xung quanh, vừa vặn chắn được một quyền Vương Siêu nhằm vào trán. Mắt không thấy rõ nhưng da lại cảm giác được, rõ ràng Nguyễn Hồng Tu đã đạt đến mức tinh yếu của võ công Trung Hoa. Chỉ trong vòng hai tháng, những thứ Chu Bínhh Lâm truyền cho thật là đáng giá!

"Thật là một chiêu Hình tuyệt tác! Năm xưa nghe bá phụ nói, Du Hóa Hiểm của Xa Nghị Trai là một chiêu tuyệt kỹ, đạt đến đỉnh cao võ thuật trước giờ chưa từng có, không ngờ hôm nay lại được mục kích tận mắt. Thật không hổ là bậc tôn sư trẻ tuổi!" Tiết Liên Tín bất giác buộc miệng khen.

Trên bục chủ tịch, Thôi Cửu Đoạn sắc mặt nặng nề trắng nhợt, Y Hạ Nguyên trông càng ưu tư hơn, nhìn đăm đăm vào Vương Siêu. Đều là những đại sư võ thuật, hai người biết cuộc giao đấu đến lúc này Vương Siêu đã chiếm thế thượng phong.

Nguyễn Hồng Tu nguy rồi!

Trong đầu Thôi Trường Bạch bỗng vang lên lời cảnh cáo của Chu Bính Lâm: "Tiểu tử đó, không giao đấu với hắn thì không biết hắn đáng sợ đến mức nào đâu!"

Một chiêu đánh lưng vừa rồi, Nguyễn Hồng Tu tuy bị dội văng đi nhưng còn chưa bị thương, vì lực ở lưng dù sao cũng không bằng nấm đấm. Nếu là người bình thường, nhận một cú đánh như vậy đã đứt gân gãy xương, nội tạng xáo động, nhưng thân thể Nguyễn Hồng Tu mạnh hơn người thường cả chục lần, chỉ chấn động nhẹ rồi nhanh chóng phục hồi.

Có điều, tuy không thọ thương nhưng lại sa vào thế bị động, mất đi khí thế, điều này mới là nguy hiểm cho gã!

Cản được một quyền của Vương Siêu, toàn thân Nguyễn Hồng Tu tự nhiên mềm như không xương, hai cánh tay đang cứng như sắt trở nên mềm nhũn, toàn thân thả lỏng, nương theo thế đánh của Vương Siêu thi triển một ngón khớp trong Yoga, mổ ngược lại đối thủ.

Ở thế hạ phong, áp sát người phản công là điều cấm kỵ trong đấu pháp nhưng Nguyễn Hồng Tu cũng là bất đắc dĩ. Đã hiểu rõ sự đáng sợ của Vương Siêu nên gã phải liều mạng chiếm lại thế thượng phong.

Có điều sao Vương Siêu có thế để đối phương vừa ý. Trong lúc Nguyễn Hồng Tu sát đến, hai mắt hắn bỗng trừng lên, bàn chân đưa cao gót chân dậm xuống đât, cả người như một quả pháo lớn nổ tung...

Mặt đất chấn động, cơ bắp và da toàn thân đều rung lên mãnh liệt.

Chiêu "Lão Hùng Đấu Phong" này còn gọi là "Hùng Kê Đấu Vũ" hay "Tiên Hạc Triển Xí", "Hoàng Cẩu Khởi Thủy", "Lý Ngư Trá Lân" hay "Long Xà Khởi Lục"… là một sát chiêu khởi đầu trong Hình Ý. Gân cốt, da lông, khí huyết toàn thân tuần hoàn đạt đến mức phát lực lớn nhất, bất kể là "Phi Mã Đạp Yến" hay "Ngạc Ngư Tiễn Vĩ" sau đó, bàn chân xuống trước gót chân đáp sau, động cột sống, dựng Vĩ Chuy, đều hàm chứa sức mạnh này.

Lúc này Vương Siêu đã thi triển toàn bộ khí lực, một chiêu cầm nã quấn lầy bàn tay Nguyễn Hồng Tu giật mạnh. Toàn thân gã liền kêu rắc lên, văng ra xa.

Rầm!

Nguyễn Hồng Tu rơi chà xuống đất như còn rùa rạch cát, nhưng gã liền nhanh chóng chồm dậy. Cú giật của Vương Siêu chỉ đủ hóa giải đòn phản kích Yoga, chưa thể làm tổn thương gân cốt họ Nguyễn.

Nếu vừa rồi Nguyễn Hồng Tu có thể thật sự áp sát đến, hai người cùng tóm lấy nhau vặn xả thì thắng thua có lẽ còn chưa chắc. Đáng tiếc là Vương Siêu hiểu rõ điều này, không để cho đối phương được như ý.

Nguyễn Hồng Tu vừa bò dậy, chưa kịp suy nghĩ da ngực đã tê lên, lại vội vòng tay làm giá đỡ, chặn được một quyền của Vương Siêu đang lao tới.

Vừa rồi gã bị giật bay đi là do rơi xuống phải vùng dậy, sức lực trong chớp mắt không phát huy đấy đủ. Nếu có thể huy động toàn lực thì Vương Siêu không thể dễ dàng quăng hắn bay đi như vậy.

Đáng tiếc, giờ đã rơi xuống thế yếu, liên tục tấn công đều bị đối phương hóa giải, khí thế Nguyễn Hồng Tu sụt giảm nghiêm trọng.

Vương Siêu dồn dập không tha, sau khi một quyền bị cản liền dậm mạnh xuống đất, nhanh chóng chuyển sang bên trái Nguyễn Hồng Tu, tung quyền như tên bắn.

Nguyễn Hồng Tu vội đá gối quét ngang, bây giờ hắn chỉ nhờ vào sự mẫn cảm của da đẻ để chống đỡ, có điều chỉ đỡ chứ không còn sức phản công. Đa số người có mặt lại không hiểu điều đó, lại cho rằng hai người đang quyền qua trỏ lại bất phân thắng bại.

Vương Siêu liên tục ra chiêu tận chiếm thế thượng phong, vây quanh Nguyễn Hồng Tu xoay chuyển, tấn công như vũ bão, khí lực phấn khích, khí thế nổi như cầu vồng.

Liên tục tung ra mấy chục quyền, người không hiểu cũng dần dần nhìn ra. Mỗi lần Vương Siêu tung quyền, cả cột sống cong lại, bước chân lao bắn về phía trước, tư thế vô cùng đẹp mắt.

Cả người hắn như một cánh cung lớn, cột sống làm cung, cánh tay làm mũi tên, mỗi lần tung quyền đều như khai cung xạ tiễn.

"Cùng chết đi!" Bỗng một tiếng rống to như một thớt voi lớn tức giận. Dưới sự tấn công ào ạt của Vương Siêu, cuối cùng sát khí trong người Nguyễn Hồng Tu cũng đột khởi.

Lửa giận thiêu đốt, hai mắt đỏ quạch như máu, đầu lắc lư nhìn Vương Siêu chằm chặp. Không chút quan tâm đến thoi quyền đang bay tới của Vương Siêu, xương khớp toàn thân Nguyễn Hồng Tu tự động lỏng ra, toàn bộ cơ gân kéo duỗi.

Cánh tay gã như chợt dài thêm cả nửa mét, nháy mắt chụp lên vai Vương Siêu.

Vương Siêu không hề biến sắc, lắc vai co lại như biến mất, toàn thân trượt đi lại biến thành con rùa lớn, lộn xuống dưới chân Nguyễn Hồng Tu rồi đột nhiên bung ra.

Cánh tay Nguyễn Hồng Tu lần nữa chụp vào khoảng không, hai cánh tay vòng tròn trước mặt như đang ôm một gốc cây tưởng tượng.

Vương Siêu chuyển mình dùng lưng đối mặt, hai tay gạt về trước nắm lấy hai bàn tay đang thu về của Nguyễn Hồng Tu, đột nhiên chuyển người bẻ cong một nửa vòng!

Hai bàn tay Nguyễn Hồng Tu bị tóm chặt, liền cố sức lên gối giải vây. Nào ngờ xương hông Vương Siêu đã loáng qua tông vào xương chậu gã... Đầu gối Nguyễn Hồng Tu tức khắc tán lực, không nhấc chân lên nổi.

Cuồi cùng Vương Siêu đã hoàn toàn làm chủ tình thế. Ngay lúc đối phương bị mất lực, mắt hắn loé lên một tia nhìn thương xót nhưng tay vẫn không chút rối loạn, toàn thân nhô lên thụp xuống, cả người giống như cá sấu chụp mồi bay khỏi mặt nước, hai tay giơ cao xé thẳng lên.

Ngạc Ngư Tiễn Vĩ!

Soạt!!!

Máu tươi vọt ra, tưới đỏ cả sàn đầu...

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...