Long Xà Diễn Nghĩa
-
Chương 173: Lão Đại Tuổi Teen
Sẵn sàng
******
Chiếc bàn chữ nhật giữa phòng chỉ bày rượu, không có thức ăn. Bên trái là một gã đàn ông da đen sì, mặt nung núc thịt, cổ đeo một sợi dây chuyền vàng bằng ngón tay cái, miệng ngậm que tăm. Sau lưng y là hai tên mặt mũi hung dữ, súng ngắn lăm lăm chĩa vào người đối diện.
"Thằng trẻ ranh, mới nứt mắt cũng đòi bàn chuyện làm ăn với ta hả? Có tin là ta bắn chết người bất cứ lúc nào không?" Gã đàn ông mặt thịt phun cây tăm ra khỏi miệng, hăm dọa.
"Hồng lão đại, năm trước ông đến đây ít nhất cũng cướp hơn nửa chuyện làm ăn của chúng tôi, có phải là quá đáng không?" Đối diện với hai khẩu súng đen ngòm gã trai vẫn không chút xao động, bàn tay chỉ khẽ đặt lên thắt lưng...
Thiếu niên có vẻ chưa đầy hai mươi, mặc bộ đồ thể thao màu trắng. Phía sau gã có bốn thiếu niên khác nhưng chỉ đi tay không, có điều sắc mặt họ lại không có vẻ gì sợ sệt.
"Đồ trẻ ranh, hôm nay ta đến là nể cái mặt mi lắm rồi! Lông trên người còn chưa mọc, còn muốn ra tranh giành với cha mày hả? Còn không trở về đọc sách, nhanh nhanh tốt nghiệp rồi tìm việc, nhỡ hôm nay bị người ta đánh chết thì uổng công cha mẹ..." Hồng lão đại nhìn gã trai vẻ dạy dỗ: "Bắt đầu từ hôm nay, người của ta sẽ tiếp quản việc làm ăn ở đây. Sau này người của mi cũng có thể đến bán nhưng phải nộp tám phần phí bảo tiêu. Xong, ta nói vậy là nhiều với mi rồi!"
Hồng lão đại nói rồi đứng lên, vỗ tay, trước cửa lập tức ùa vào một đám lưu manh.
"Thết đãi năm thằng bé này tốt vào!" Hồng lão đại vẫy một tên, ra lệnh.
"Hồng đại, bên kia…" Tên lưu manh vội hạ giọng báo cáo. "Cái gì? Bên kia rốt cuộc là ai vậy?" Hồng lão đại cau mày.
"Không biết, hình như đến từ trường dã chiến. Vừa rồi tôi đã bảo dừng tay nhưng bên ta bị đánh thọ thương mấy người, một người bị thương nặng, Lão đại, ông thấy….."
"Cái gì? Đồ ngu! Ta đã nói Quân hiệu, Công an, cấm tiệt không được động vào! Ta gọi ngươi mang nhiều người đến nhưng không phải bảo ngươi gây sự, sao người dám gây chuyện với họ?"
"Lão đại yên tâm, huynh đệ chúng ta có hơn năm mươi, thêm hai khẩu súng, đủ tóm gọn mấy đứa oắt con kia..."
Đúng lúc Vương Siêu đang lắng nghe động tĩnh ở phòng bên thì người đàn ông đeo dây chuyền vàng bước vào, chính là Hồng lão đại. Vừa đến nơi nhìn thấy quân phục của Cao Tuấn, y liềnm chắp tay: "Vừa rồi thủ hạ của tôi đắc tội, xin chư vị đừng để bụng. Để xin lỗi, bữa này xem như tôi mời!"
Vương Siêu và Lưu Thanh nhìn nhau... Vốn đang định điện kêu người đến, xử lý đám xã hội đen này. Nhưng đối phương lại đến xin lỗi trước, còn tình nguyện trả tiền rượu, dù muốn làm căng cũng không đành.
"Chư vị, đã quấy rầy rồi!" Hồng lão đại nói rồi ra hiệu cho tên phía sau: "Đi lo chuyện của mình ngay, cấm được ầm ĩ!"
"Tên này nhẫn lực cao cường thật!" Lưu Thanh cười nhạt.
"A... động thủ rồi!" Lưu Thanh vừa dứt lời thì bên kia có biến. Gã thiếu niên vốn đang bị chĩa súng vào người, trong giây lát Hồng lão đại đi ra bỗng rút từ thắt lưng ra một chuỗi thép trắng... Xoẹt! Sợi dây bằng đầu ngón tay văng ra, nháy mắt thẳng như cây thước.
Trên đầu chuỗi xích buộc một mũi tiêu nhọn sáng quắc, nhanh như cắt quất vào tay cả hai tên cầm súng. Máu tươi túa ra, súng văng xuống sàn.
Thì ra thiếu niên sử dụng xích tiêu. Không giống dao thương hay kiếm côn, xích tiêu là một sợi dây xích bằng thép, trên đầu cắm một mũi tiêu nhọn, hình dạng gần như mũi nhọn của chiếc thương. Dùng thành thạo thì xuất thần nhập hóa, dùng không tốt thì chủ yếu là làm bị thương chính mình.
Xích tiêu dễ mang dễ giấu, đa số giắt trên thắt lưng, khi sử dụng chỉ cần rút ra rung lên một cái là có ngay vũ khí, hết sức tiện lợi.
Hai cú mổ giải quyết hai cây súng, nháy mắt thiếu niên nhảy qua bàn, đá hai khẩu súng lăn tiếp vào chân tường, đoạn ra lệnh cho bốn gã phía sau: "Nhặt súng lên, kẻ nào chống cự bắn bỏ!"
Hai thiếu niên lao tới nhặt súng lên, chĩa ra cửa: "Tránh ra!" Đám lưu manh vội vã lui cả lại.
Vương Siêu ló đầu khỏi cửa, thấy Hồng lão đại và tên thủ hạ vừa đến đầu cầu thang. Thiếu niên cũng vừa lao ra vung xích tiêu, nháy mắt quấn vào cổ Hồng lão đại kéo mạnh... Thân hình phì nộn lăn ra đất.
"Hậu sinh khả úy, tên này hình như còn chưa đủ tuổi thanh niên mà đã là lão đại xã hội đen, thân thủ không tồi, biết dùng xích tiêu, thủ đoạn khốc liệt, gặp chuyện vẫn lạnh như tiền." Vương Siêu không khỏi giật mình.
Vừa rồi hắn nghe được rất rõ, Hồng lão đại và thiếu niên dường như là hai tổ chức xã hội đen, đang đàm phán về địa bàn mua bán thuốc phiện ở những nơi ăn chơi trong thành phố. Ở những nơi an ninh lỏng lẻo, những tổ chức như vậy nhiều như măng mọc sau mưa. Có điều hắn không ngờ, lão đại kia lại là một thiếu niên trẻ như vậy.
"Hai ngày trước báo chí loan tin, một thiếu niên mới 17 tuổi ở Quảng Đông một tay quản lý mấy chục kỹ nữ. Đọc bài báo ấy Vương Siêu còn có chút không tin, giờ thì rõ ràng tận mắt chứng kiến, lão đại xã hội đen dường như chưa đến 20 tuổi!
Thân thủ, đấu pháp của thiếu niên này đều không tồi, không biết đã có sư phụ chưa? Nếu chưa có thì đúng là một hạt giống tốt, có thể đào tạo để chống đỡ cho mình. Có điều phải hết sức cẩn thận, không được sơ sót như Chu Bính Lâm..."
Hoắc Linh Nhi tư chất xuất chúng nhưng bị gia thế trói buộc, còn thiếu niên này đã là lão đại xã hội đen, việc đánh giết hẳn không thành vấn đề. Có điều Vương Siêu không như Chu Bính Lâm, trong lòng chủ ý nhưng tuyệt đối không thể vội vã...
Chiếc bàn chữ nhật giữa phòng chỉ bày rượu, không có thức ăn. Bên trái là một gã đàn ông da đen sì, mặt nung núc thịt, cổ đeo một sợi dây chuyền vàng bằng ngón tay cái, miệng ngậm que tăm. Sau lưng y là hai tên mặt mũi hung dữ, súng ngắn lăm lăm chĩa vào người đối diện.
"Thằng trẻ ranh, mới nứt mắt cũng đòi bàn chuyện làm ăn với ta hả? Có tin là ta bắn chết người bất cứ lúc nào không?" Gã đàn ông mặt thịt phun cây tăm ra khỏi miệng, hăm dọa.
"Hồng lão đại, năm trước ông đến đây ít nhất cũng cướp hơn nửa chuyện làm ăn của chúng tôi, có phải là quá đáng không?" Đối diện với hai khẩu súng đen ngòm gã trai vẫn không chút xao động, bàn tay chỉ khẽ đặt lên thắt lưng...
Thiếu niên có vẻ chưa đầy hai mươi, mặc bộ đồ thể thao màu trắng. Phía sau gã có bốn thiếu niên khác nhưng chỉ đi tay không, có điều sắc mặt họ lại không có vẻ gì sợ sệt.
"Đồ trẻ ranh, hôm nay ta đến là nể cái mặt mi lắm rồi! Lông trên người còn chưa mọc, còn muốn ra tranh giành với cha mày hả? Còn không trở về đọc sách, nhanh nhanh tốt nghiệp rồi tìm việc, nhỡ hôm nay bị người ta đánh chết thì uổng công cha mẹ..." Hồng lão đại nhìn gã trai vẻ dạy dỗ: "Bắt đầu từ hôm nay, người của ta sẽ tiếp quản việc làm ăn ở đây. Sau này người của mi cũng có thể đến bán nhưng phải nộp tám phần phí bảo tiêu. Xong, ta nói vậy là nhiều với mi rồi!"
Hồng lão đại nói rồi đứng lên, vỗ tay, trước cửa lập tức ùa vào một đám lưu manh.
"Thết đãi năm thằng bé này tốt vào!" Hồng lão đại vẫy một tên, ra lệnh.
"Hồng đại, bên kia…" Tên lưu manh vội hạ giọng báo cáo. "Cái gì? Bên kia rốt cuộc là ai vậy?" Hồng lão đại cau mày.
"Không biết, hình như đến từ trường dã chiến. Vừa rồi tôi đã bảo dừng tay nhưng bên ta bị đánh thọ thương mấy người, một người bị thương nặng, Lão đại, ông thấy….."
"Cái gì? Đồ ngu! Ta đã nói Quân hiệu, Công an, cấm tiệt không được động vào! Ta gọi ngươi mang nhiều người đến nhưng không phải bảo ngươi gây sự, sao người dám gây chuyện với họ?"
"Lão đại yên tâm, huynh đệ chúng ta có hơn năm mươi, thêm hai khẩu súng, đủ tóm gọn mấy đứa oắt con kia..."
Đúng lúc Vương Siêu đang lắng nghe động tĩnh ở phòng bên thì người đàn ông đeo dây chuyền vàng bước vào, chính là Hồng lão đại. Vừa đến nơi nhìn thấy quân phục của Cao Tuấn, y liềnm chắp tay: "Vừa rồi thủ hạ của tôi đắc tội, xin chư vị đừng để bụng. Để xin lỗi, bữa này xem như tôi mời!"
Vương Siêu và Lưu Thanh nhìn nhau... Vốn đang định điện kêu người đến, xử lý đám xã hội đen này. Nhưng đối phương lại đến xin lỗi trước, còn tình nguyện trả tiền rượu, dù muốn làm căng cũng không đành.
"Chư vị, đã quấy rầy rồi!" Hồng lão đại nói rồi ra hiệu cho tên phía sau: "Đi lo chuyện của mình ngay, cấm được ầm ĩ!"
"Tên này nhẫn lực cao cường thật!" Lưu Thanh cười nhạt.
"A... động thủ rồi!" Lưu Thanh vừa dứt lời thì bên kia có biến. Gã thiếu niên vốn đang bị chĩa súng vào người, trong giây lát Hồng lão đại đi ra bỗng rút từ thắt lưng ra một chuỗi thép trắng... Xoẹt! Sợi dây bằng đầu ngón tay văng ra, nháy mắt thẳng như cây thước.
Trên đầu chuỗi xích buộc một mũi tiêu nhọn sáng quắc, nhanh như cắt quất vào tay cả hai tên cầm súng. Máu tươi túa ra, súng văng xuống sàn.
Thì ra thiếu niên sử dụng xích tiêu. Không giống dao thương hay kiếm côn, xích tiêu là một sợi dây xích bằng thép, trên đầu cắm một mũi tiêu nhọn, hình dạng gần như mũi nhọn của chiếc thương. Dùng thành thạo thì xuất thần nhập hóa, dùng không tốt thì chủ yếu là làm bị thương chính mình.
Xích tiêu dễ mang dễ giấu, đa số giắt trên thắt lưng, khi sử dụng chỉ cần rút ra rung lên một cái là có ngay vũ khí, hết sức tiện lợi.
Hai cú mổ giải quyết hai cây súng, nháy mắt thiếu niên nhảy qua bàn, đá hai khẩu súng lăn tiếp vào chân tường, đoạn ra lệnh cho bốn gã phía sau: "Nhặt súng lên, kẻ nào chống cự bắn bỏ!"
Hai thiếu niên lao tới nhặt súng lên, chĩa ra cửa: "Tránh ra!" Đám lưu manh vội vã lui cả lại.
Vương Siêu ló đầu khỏi cửa, thấy Hồng lão đại và tên thủ hạ vừa đến đầu cầu thang. Thiếu niên cũng vừa lao ra vung xích tiêu, nháy mắt quấn vào cổ Hồng lão đại kéo mạnh... Thân hình phì nộn lăn ra đất.
"Hậu sinh khả úy, tên này hình như còn chưa đủ tuổi thanh niên mà đã là lão đại xã hội đen, thân thủ không tồi, biết dùng xích tiêu, thủ đoạn khốc liệt, gặp chuyện vẫn lạnh như tiền." Vương Siêu không khỏi giật mình.
Vừa rồi hắn nghe được rất rõ, Hồng lão đại và thiếu niên dường như là hai tổ chức xã hội đen, đang đàm phán về địa bàn mua bán thuốc phiện ở những nơi ăn chơi trong thành phố. Ở những nơi an ninh lỏng lẻo, những tổ chức như vậy nhiều như măng mọc sau mưa. Có điều hắn không ngờ, lão đại kia lại là một thiếu niên trẻ như vậy.
"Hai ngày trước báo chí loan tin, một thiếu niên mới 17 tuổi ở Quảng Đông một tay quản lý mấy chục kỹ nữ. Đọc bài báo ấy Vương Siêu còn có chút không tin, giờ thì rõ ràng tận mắt chứng kiến, lão đại xã hội đen dường như chưa đến 20 tuổi!
Thân thủ, đấu pháp của thiếu niên này đều không tồi, không biết đã có sư phụ chưa? Nếu chưa có thì đúng là một hạt giống tốt, có thể đào tạo để chống đỡ cho mình. Có điều phải hết sức cẩn thận, không được sơ sót như Chu Bính Lâm..."
Hoắc Linh Nhi tư chất xuất chúng nhưng bị gia thế trói buộc, còn thiếu niên này đã là lão đại xã hội đen, việc đánh giết hẳn không thành vấn đề. Có điều Vương Siêu không như Chu Bính Lâm, trong lòng chủ ý nhưng tuyệt đối không thể vội vã...
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook