Long Xà Diễn Nghĩa
-
Chương 189: Rồng Chìm Vũng Cạn
Sẵn sàng
***
Lao Sơn Quyền Quán như một trang viên nằm giữa núi và biển. Bản thân võ quán không có nhiều thay đổi nhưng bên ngoài phân viện mở khắp nơi, đã phát triển đến cả ba tỉnh miền đông, thậm chí còn lan đến tận Hương Cảng.
Đương nhiên tất cả những điều này Vương Siêu không thể tự một tay làm được. Hậu thuẫn của Tổ chức, sự ủng hộ của Liêu Tuấn Hoa, dòng đầu tư của Trần thị, ưu ái của Hoắc gia, gần đây lại có Chủ tịch của tập đoàn Lưu Dịch đóng góp một khoản lớn, thêm danh tiếng vang dội của Vương Siêu, võ quán không lớn mạnh mới là chuyện lạ.
Vương Siêu vừa về Lao Sơn, chỉ nửa tiếng sau Mục Tuấn Hoa đã đến. "Thái tử đảng" đầy thế lực này phong cách vẫn thâm trầm như thế, nhưng giữa chân mày có thêm khí chất hùng hậu của một người cao cao tại thượng.
Bước chân Mục Tuấn Hoa cũng thay đổi, một đưa lên một rơi xuống, cảm giác ngó đứt tơ vương, gót chân lúc nào cũng bám chặt vào mặt đất.
"Quyền pháp của anh tiến bộ nhanh bất ngờ!" Vương Siêu nhìn Mục Tuấn Hoa, biết võ công gã đã tiến vào Nhập hóa.
"Cũng là nhờ anh khích lệ thôi... Người đến địa vị như tôi, muốn tiến bộ về quyền pháp cũng khó. Nhưng từ khi kết giao với anh, nhất là xem cuộc tỉ võ ở Hương Cảng, tôi tìm lại được nhiệt tình của tuổi trẻ, chỉ trong mấy tháng đã có đột phá..." Mục Tuấn Hoa nhướn mày, nét mặt như vui như buồn, khiến người ta không thể hiểu rốt cuộc gã cảm giác thế nào.
"Quả là quân tử tích dày phát mỏng!" Vương Siêu cười cười.
Mục Tuấn Hoa là truyền nhân y bát của Chu Hồng Trí, khi còn trẻ từng là "Song hoa hồng côn" của Hồng Môn Hoa Kỳ, vốn là thiên tài võ học. Tuy giờ đã hơn ba mươi tuổi, địa vị cao vọng, nhưng tích lũy trong nhiều năm nên cũng xem là quân tử tích dày mà phát mỏng.
"Hôm nay tôi đến muốn nói với Linh Nhi một câu. À... trong nửa năm tới tôi sẽ lên Trung ương. Chúng ta là bằng hữu, tuy không gắn bó như anh và Trần Ngãi Dương nhưng đối với việc trau dồi võ học của anh tôi rất bái phục..." Ngữ khí của Mục Tuấn Hoa bỗng trở nên chân thành, không còn vẻ quyền mưu khó hiểu như trước.
Quyền pháp tiến bộ, khí chất cũng thay đổi nhiều.
"Anh cứ nói chuyện với Linh Nhi đi!" Vương Siêu gật đầu, bước ra ngoài. Trong nhà chỉ còn lại Hoắc Linh Nhi và Mục Tuấn Hoa, hai danh gia tử đệ.
"Linh Nhi, cô và tôi thân phận giống nhau, tuy người khác nhìn đều cho rằng sung sướng nhưng gia thế càng cao bó buộc càng lớn, nhiều việc không thể làm theo ý mình. Năm xưa khi bằng tuổi cô tôi đi Mỹ học, bái sư luyện nghệ, cuối cùng đã làm được điều mình muốn làm, vất vả khổ luyện cũng tuyệt không oán thán. Giờ cô cũng đang độ này, cũng gặp được một sư phụ tốt, không nên bỏ những chuyện mình muốn làm, như vậy sau này mới không hối hận...!"
Mắt Hoắc Linh Nhi lấp lánh: "Mục ca, sao anh lại nói với tôi những chuyện đó?"
Mục Tuấn Hoa cười cười: "Vì chúng ta giống nhau. Hoắc gia sau này sẽ là do cô gánh vác, chúng ta còn nhiều cơ hội hợp tác với nhau. Hôm nay tôi muốn tặng cô món quà..."
"Là gì vậy?"
Mục Tuấn Hoa đứng im không nói, tay bỗng phát ra một chiêu Tam thể thức. Bàn tay gã vừa loáng lên, Hoắc Linh Nhi liền cảm thấy một luồng sát khí đậm đặc phả vào mặt.
Xoẹt! Thiếu nữ mới 18 tuổi này có sự mẫn cảm của loài thú hoang, nháy mắt ngưng khí thu người, lông da dựng lên, răng nghiến lại, lưỡi ép vào hàm, móng tay quặp cứng, cơ bắp căng ra. Loạt phản ứng đó chỉ một phần mười giây là hoàn thành, ánh mắt hung hiểm nhìn xoáy vào mắt Mục Tuấn Hoa.
"Chiêu này là sát chiêu đắc ý do sư phụ tôi và Tiết Liên Tín tiền bối nghiên cứu nhiều năm sáng chế ra..." Miệng vừa nói Mục Tuấn Hoa vừa phát động, cả thân hình chồm về trước.
Ánh mắt Hoắc Linh Nhi găm vào Mục Tuấn Hoa. Gã vừa bổ tới cô cũng phản ứng nhanh như cắt, lấy nhanh đánh nhanh, bước lên sử ra một chiêu cầm nã Xà hình, chụp vào cổ tay đối phương.
Nào ngờ thân hình Mục Tuấn Hoa chợt lắc nhẹ, đột nhiên thu về hạ xuống khiến Hoắc Linh Nhi lỡ mục tiêu. Trong sát na cô đang thất thần, một chân Mục Tuấn Hoa im lìm đưa lên, tạt ngang sườn Hoắc Linh Nhi.
Hoắc Linh Nhi chau tít mày, thu người lui bước rồi dồn lực lao ngay đến, thuận tay tung ra chiêu "Pháo kình đàn suy", đánh thẳng vào mặt Mục Tuấn Hoa.
Mục Tuấn Hoa lắc người tránh đi, chân lại lẳng lặng đưa lên đá vào bụng dưới Hoắc Linh Nhi. Cô gái vội lui một bước, ánh mắt tỏ ra rất bất mãn.
"Không cần phải thế, Linh Nhi. Cô đã học được kết tinh của mấy đời tông sư Tiết môn Hình Ý và Tâm Ý Lục Hợp kết hợp lại rồi đó. Cho dù cô là võ thần, cũng cần phải có quá trình tích lũy..." Mục Tuấn Hoa thu chân về, nói: "Hai chiêu vừa rồi là sát chiêu tinh túy trong võ thuật hai phái. Đầu tiên tôi bổ một thế, chỉ một động tác nhưng kết hợp năm thế lớn, bay, lắc, chuyển, rung, vận của Tiết môn, gọi là Hắc cẩu giảo kê. Thế này không giống như hổ vồ, vừa nổi khí lên đã đàn áp đối phương, mà là giảo hoạt như cáo, tàn nhẫn như sói, như vồ như không, dùng cả hư lẫn thực, ý niệm là bổ nhưng thân không muốn bổ. Ý bổ thân động, khiến đối thủ không nắm bắt được sự tấn công, sau đó mới dùng ám lực vô hình ở chân, như Hoàng cẩu tản niệu đá ra..."
"Ý bổ mà Hình không bổ?" Hoắc Linh Nhi nhắm mắt, im lặng một lúc rồi mở ra, ánh mắt sáng rực: "Hắc cẩu giảo kê, Hoàng cẩu tản niệu, hai chiêu thức này thật tinh diệu, nhưng tên nghe thô tục quá!"
"Cô đã đọc qua Trang tử chưa?" Mục Tuấn Hoa cười nhẹ: "Ngươi ta hỏi: Đạo nằm ở đâu, Trang tử nói: Đạo nằm ở đống phân. Thực ra Đạo trong võ học bản chất rất bình thường, không phải là cao nhã uyên ảo gì. Chỉ cần cô dụng tâm, có thể từ chỗ thô tục nhất ngộ ra đạo lý của võ học. Sư phụ tôi và Tiết lão gia đặt tên như vậy cho hai sát chiêu đó, cũng chính là muốn nói với mọi người đạo lý này..."
"Chúng ta tập lại một lần nữa, để cô biết dùng lực thế nào, nhưng cô đừng nói với sư phụ cô..." Mục Tuấn Hoa ngập ngừng, đoạn than thở: "Sư phụ cô đã bước vào Kim đan đại đạo rồi, không nói thì anh ta cũng biết thôi...!"
Nói rồi biểu diễn lại hai chiêu, giải thích tâm pháp và dụng lực rồi cáo từ ra về.
"Sư phụ, vừa rồi Mục ca…"
Liêu Tuấn Hoa vừa đi, Hoắc Linh Nhi toan nói chuyện luyện công, Vương Siêu vội xua tay: "Mục ca của cô có ý tốt, Hình Ý Tiết môn, Tâm Ý Chu môn, là tâm huyết của mấy đời tôn sư, rất có lợi cho cô!"
"Sư phụ, vừa rồi sư phụ biết Mục ca chỉ võ công gì cho đệ tử sao?" Hoắc Linh Nhi tròn mắt.
"Trong chu vi vài chục mét không gì thoát được tai tôi, có điều chiêu thức cụ thể Liêu ca dạy thì tôi không chú ý..."
Hoắc Linh Nhi chỉ biết ngẩn người, Vương Siêu xua tay ngăn không cho cô nói: "Thu xếp đồ đạc, ngày mai chúng ta đi Hàn Quốc!"
Lao Sơn Quyền Quán như một trang viên nằm giữa núi và biển. Bản thân võ quán không có nhiều thay đổi nhưng bên ngoài phân viện mở khắp nơi, đã phát triển đến cả ba tỉnh miền đông, thậm chí còn lan đến tận Hương Cảng.
Đương nhiên tất cả những điều này Vương Siêu không thể tự một tay làm được. Hậu thuẫn của Tổ chức, sự ủng hộ của Liêu Tuấn Hoa, dòng đầu tư của Trần thị, ưu ái của Hoắc gia, gần đây lại có Chủ tịch của tập đoàn Lưu Dịch đóng góp một khoản lớn, thêm danh tiếng vang dội của Vương Siêu, võ quán không lớn mạnh mới là chuyện lạ.
Vương Siêu vừa về Lao Sơn, chỉ nửa tiếng sau Mục Tuấn Hoa đã đến. "Thái tử đảng" đầy thế lực này phong cách vẫn thâm trầm như thế, nhưng giữa chân mày có thêm khí chất hùng hậu của một người cao cao tại thượng.
Bước chân Mục Tuấn Hoa cũng thay đổi, một đưa lên một rơi xuống, cảm giác ngó đứt tơ vương, gót chân lúc nào cũng bám chặt vào mặt đất.
"Quyền pháp của anh tiến bộ nhanh bất ngờ!" Vương Siêu nhìn Mục Tuấn Hoa, biết võ công gã đã tiến vào Nhập hóa.
"Cũng là nhờ anh khích lệ thôi... Người đến địa vị như tôi, muốn tiến bộ về quyền pháp cũng khó. Nhưng từ khi kết giao với anh, nhất là xem cuộc tỉ võ ở Hương Cảng, tôi tìm lại được nhiệt tình của tuổi trẻ, chỉ trong mấy tháng đã có đột phá..." Mục Tuấn Hoa nhướn mày, nét mặt như vui như buồn, khiến người ta không thể hiểu rốt cuộc gã cảm giác thế nào.
"Quả là quân tử tích dày phát mỏng!" Vương Siêu cười cười.
Mục Tuấn Hoa là truyền nhân y bát của Chu Hồng Trí, khi còn trẻ từng là "Song hoa hồng côn" của Hồng Môn Hoa Kỳ, vốn là thiên tài võ học. Tuy giờ đã hơn ba mươi tuổi, địa vị cao vọng, nhưng tích lũy trong nhiều năm nên cũng xem là quân tử tích dày mà phát mỏng.
"Hôm nay tôi đến muốn nói với Linh Nhi một câu. À... trong nửa năm tới tôi sẽ lên Trung ương. Chúng ta là bằng hữu, tuy không gắn bó như anh và Trần Ngãi Dương nhưng đối với việc trau dồi võ học của anh tôi rất bái phục..." Ngữ khí của Mục Tuấn Hoa bỗng trở nên chân thành, không còn vẻ quyền mưu khó hiểu như trước.
Quyền pháp tiến bộ, khí chất cũng thay đổi nhiều.
"Anh cứ nói chuyện với Linh Nhi đi!" Vương Siêu gật đầu, bước ra ngoài. Trong nhà chỉ còn lại Hoắc Linh Nhi và Mục Tuấn Hoa, hai danh gia tử đệ.
"Linh Nhi, cô và tôi thân phận giống nhau, tuy người khác nhìn đều cho rằng sung sướng nhưng gia thế càng cao bó buộc càng lớn, nhiều việc không thể làm theo ý mình. Năm xưa khi bằng tuổi cô tôi đi Mỹ học, bái sư luyện nghệ, cuối cùng đã làm được điều mình muốn làm, vất vả khổ luyện cũng tuyệt không oán thán. Giờ cô cũng đang độ này, cũng gặp được một sư phụ tốt, không nên bỏ những chuyện mình muốn làm, như vậy sau này mới không hối hận...!"
Mắt Hoắc Linh Nhi lấp lánh: "Mục ca, sao anh lại nói với tôi những chuyện đó?"
Mục Tuấn Hoa cười cười: "Vì chúng ta giống nhau. Hoắc gia sau này sẽ là do cô gánh vác, chúng ta còn nhiều cơ hội hợp tác với nhau. Hôm nay tôi muốn tặng cô món quà..."
"Là gì vậy?"
Mục Tuấn Hoa đứng im không nói, tay bỗng phát ra một chiêu Tam thể thức. Bàn tay gã vừa loáng lên, Hoắc Linh Nhi liền cảm thấy một luồng sát khí đậm đặc phả vào mặt.
Xoẹt! Thiếu nữ mới 18 tuổi này có sự mẫn cảm của loài thú hoang, nháy mắt ngưng khí thu người, lông da dựng lên, răng nghiến lại, lưỡi ép vào hàm, móng tay quặp cứng, cơ bắp căng ra. Loạt phản ứng đó chỉ một phần mười giây là hoàn thành, ánh mắt hung hiểm nhìn xoáy vào mắt Mục Tuấn Hoa.
"Chiêu này là sát chiêu đắc ý do sư phụ tôi và Tiết Liên Tín tiền bối nghiên cứu nhiều năm sáng chế ra..." Miệng vừa nói Mục Tuấn Hoa vừa phát động, cả thân hình chồm về trước.
Ánh mắt Hoắc Linh Nhi găm vào Mục Tuấn Hoa. Gã vừa bổ tới cô cũng phản ứng nhanh như cắt, lấy nhanh đánh nhanh, bước lên sử ra một chiêu cầm nã Xà hình, chụp vào cổ tay đối phương.
Nào ngờ thân hình Mục Tuấn Hoa chợt lắc nhẹ, đột nhiên thu về hạ xuống khiến Hoắc Linh Nhi lỡ mục tiêu. Trong sát na cô đang thất thần, một chân Mục Tuấn Hoa im lìm đưa lên, tạt ngang sườn Hoắc Linh Nhi.
Hoắc Linh Nhi chau tít mày, thu người lui bước rồi dồn lực lao ngay đến, thuận tay tung ra chiêu "Pháo kình đàn suy", đánh thẳng vào mặt Mục Tuấn Hoa.
Mục Tuấn Hoa lắc người tránh đi, chân lại lẳng lặng đưa lên đá vào bụng dưới Hoắc Linh Nhi. Cô gái vội lui một bước, ánh mắt tỏ ra rất bất mãn.
"Không cần phải thế, Linh Nhi. Cô đã học được kết tinh của mấy đời tông sư Tiết môn Hình Ý và Tâm Ý Lục Hợp kết hợp lại rồi đó. Cho dù cô là võ thần, cũng cần phải có quá trình tích lũy..." Mục Tuấn Hoa thu chân về, nói: "Hai chiêu vừa rồi là sát chiêu tinh túy trong võ thuật hai phái. Đầu tiên tôi bổ một thế, chỉ một động tác nhưng kết hợp năm thế lớn, bay, lắc, chuyển, rung, vận của Tiết môn, gọi là Hắc cẩu giảo kê. Thế này không giống như hổ vồ, vừa nổi khí lên đã đàn áp đối phương, mà là giảo hoạt như cáo, tàn nhẫn như sói, như vồ như không, dùng cả hư lẫn thực, ý niệm là bổ nhưng thân không muốn bổ. Ý bổ thân động, khiến đối thủ không nắm bắt được sự tấn công, sau đó mới dùng ám lực vô hình ở chân, như Hoàng cẩu tản niệu đá ra..."
"Ý bổ mà Hình không bổ?" Hoắc Linh Nhi nhắm mắt, im lặng một lúc rồi mở ra, ánh mắt sáng rực: "Hắc cẩu giảo kê, Hoàng cẩu tản niệu, hai chiêu thức này thật tinh diệu, nhưng tên nghe thô tục quá!"
"Cô đã đọc qua Trang tử chưa?" Mục Tuấn Hoa cười nhẹ: "Ngươi ta hỏi: Đạo nằm ở đâu, Trang tử nói: Đạo nằm ở đống phân. Thực ra Đạo trong võ học bản chất rất bình thường, không phải là cao nhã uyên ảo gì. Chỉ cần cô dụng tâm, có thể từ chỗ thô tục nhất ngộ ra đạo lý của võ học. Sư phụ tôi và Tiết lão gia đặt tên như vậy cho hai sát chiêu đó, cũng chính là muốn nói với mọi người đạo lý này..."
"Chúng ta tập lại một lần nữa, để cô biết dùng lực thế nào, nhưng cô đừng nói với sư phụ cô..." Mục Tuấn Hoa ngập ngừng, đoạn than thở: "Sư phụ cô đã bước vào Kim đan đại đạo rồi, không nói thì anh ta cũng biết thôi...!"
Nói rồi biểu diễn lại hai chiêu, giải thích tâm pháp và dụng lực rồi cáo từ ra về.
"Sư phụ, vừa rồi Mục ca…"
Liêu Tuấn Hoa vừa đi, Hoắc Linh Nhi toan nói chuyện luyện công, Vương Siêu vội xua tay: "Mục ca của cô có ý tốt, Hình Ý Tiết môn, Tâm Ý Chu môn, là tâm huyết của mấy đời tôn sư, rất có lợi cho cô!"
"Sư phụ, vừa rồi sư phụ biết Mục ca chỉ võ công gì cho đệ tử sao?" Hoắc Linh Nhi tròn mắt.
"Trong chu vi vài chục mét không gì thoát được tai tôi, có điều chiêu thức cụ thể Liêu ca dạy thì tôi không chú ý..."
Hoắc Linh Nhi chỉ biết ngẩn người, Vương Siêu xua tay ngăn không cho cô nói: "Thu xếp đồ đạc, ngày mai chúng ta đi Hàn Quốc!"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook