Lừa Gạt Cô Vợ Nhỏ Để Yêu
-
Chương 64: Cảm giác yêu một người
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
***
"Nhược Kỳ. . . . . . Nhược Kỳ. . . . . ."
Lâm Nhược Kỳ nghe có người đang gọi mình, nhưng cô cảm thấy mình giống như bị quỷ áp thân, một chút hơi sức cũng dùng không được.
Thật vất vả mở mắt, mất một lúc lâu để thích nghi với ánh sáng rực rỡ ở bên ngoài, con ngươi chậm rãi ngắm nhìn.
"Nhược Kỳ, mau tỉnh lại."
Lại có người đang gọi cô, cô muốn cố gắng thích nghi. . . . . .
Đầu tiên lọt vào tầm mắt là mái vòm cao cao trên không trung và hoa văn hợp lại thành bức tượng tôn giáo bằng thủy tinh không màu. Gian phòng kia cô nhớ, lầu hai có phòng y tế chuyên môn, ngày thứ nhất cô tới Lư Đăng Bảo thì bị Tang Tuyết Phù đưa vào căn phòng này.
Thân thể khẽ giật giật, tay chân và vòng eo cũng đau nhức không thể động đậy.
Trên người đang đắp một cái chăn mềm mại, phía dưới là ghế sa lon phủ lên nhung thiên nga, bên gối đầu ùn ục vang dội hơi nước bọt khí, đang phun ra nhiệt độ và độ ẩm dễ chịu.
Tang Tuyết Phù lo âu nhìn cô, cho đến khi ánh mắt của Lâm Nhược Kỳ trong sáng, mới thả lỏng bả vai, thở phào nhẹ nhõm.
"Thật tốt quá, cảm ơn ông trời, cuối cùng cô đã tỉnh lại, tiếp tục hôn mê nữa đầu óc của cô tuyệt đối sẽ bị tổn thương. . . . . . Cảm giác như thế nào? Bụng còn đau không? Cô chảy máu quá nhiều, tôi xem có triệu chứng thiếu máu cường độ thấp."
Nhìn Tang Tuyết Phù chống nạnh chậc chậc cảm thán một phen, Lâm Nhược Kỳ khó khăn hé miệng, buồn cười lại không cười nổi. Biểu tiểu thư này thật là một người lợi hại, so với cô còn chuyên nghiệp hơn, quả thật trực tiếp có thể đi thi bằng y tá, giành chén cơm của cô.
Chương 064: Cảm giác yêu một người (4)
Tang Tuyết Phù cũng thật không khách khí, xoay người sờ mó bình chứa thuốc mỡ ngoài da, vừa thoa lên trên người của Lâm Nhược Kỳ, vừa nói: "Aiz, aiz, bị thương như vậy còn có thể được tôi cứu trở lại, quả nhiên tôi là thiên tài! È hèm, sang năm, nếu những lão già ở viện nghiên cứu khoa học còn dám lấy cái lý do ngu xuẩn ‘Lĩnh vực nghiên cứu của cô quá rộng lớn, e rằng không chuyên nghiệp’ ... để bác bỏ tôi lấy đề tài nghiên cứu mới, lão nương sẽ dùng ghi chép trị liệu lần này làm nghẹn chết những lão già kia! Ha ha ha. . . . . ."
Đã lâu không có tiếng cười cao vút như nữ vương khiến cho Lâm Nhược Kỳ càng thêm tỉnh táo, cô há miệng cũng muốn hỏi cô ấy đang làm đề tài nghiên cứu gì mới, lại không phát ra âm thanh nào, cổ họng đau đớn khô rách. . . . . .
Tang Tuyết Phù vội vàng cúi người ngăn cô lại, "Hư, đừng nói chuyện, cô chỉ cần gật đầu và lắc đầu bày tỏ trả lời là được rồi. A, bây giờ tôi bắt đầu đặt câu hỏi, vấn đề thứ nhất, bụng còn đau không?"
Lâm Nhược Kỳ ngượng ngùng gật đầu một cái, cô muốn ngồi dậy, Tang Tuyết Phù vội vàng bước tới đỡ cô ngồi dậy vững vàng, sau đó đặt ở sau lưng cô một cái gối đầu thật to. Tang Tuyết Phù vừa lẩm bẩm, vừa rót cho cô ly nước ấm nhìn cô từ từ uống hết.
Lâm Nhược Kỳ uống một hớp nhỏ, phát hiện chất lỏng mát lạnh có chút ngọt, từ cổ họng khô rát chảy xuống, không lạnh không nóng, trơn trợt làm cho Lâm Nhược Kỳ cảm giác mình thoải mái rất nhiều.
Vị ngọt trong cổ rất lạ, cô không hiểu ngẩng đầu dùng ánh mắt nhìn Tang Tuyết Phù ra dấu hỏi thăm.
Tang Tuyết Phù nhìn cô một lát, thở dài, đưa tay thương tiếc sờ sờ đầu Lâm Nhược Kỳ: "Uất ức cho cô. . . . . . Tôi nấu cho cô một chút thuốc, uống xong sẽ không còn đau nữa, thuận tiện điều trị cho cô một chút. . . . . . Aiz, anh tôi đúng là có chút nóng lòng, có điều anh ấy quá lo lắng cho cô, đàn ông mà, lúc yêu một cô gái cũng không còn lý trí. . . . . . Bình thường anh ấy cũng không như vậy, đừng trách anh ấy. A, đúng rồi, nước này, nước này là do anh ấy chuẩn bị cho cô, nghe nói có tác dụng làm trơn cổ họng. . . . . ."
Sờ sờ cổ họng, quả thật cảm thấy cổ họng có chút dễ chịu, Lâm Nhược Kỳ ngẩng đầu thử phát tiếng thở dài, thế nhưng thật sự có thể phát ra giọng nói rồi.
"Khụ khụ. . . . . . Không trách anh ta? Cô nói đây là biểu hiện anh ta yêu tôi?" Xì khẽ một tiếng, Lâm Nhược Kỳ lắc đầu một cái, "Nhưng tôi rất khó hiểu. . . . . . Tại sao anh ta muốn đối với tôi như vậy? Tôi không hiểu."
Tang Tuyết Phù im lặng một chút, lại ngẩng đầu nhìn về phía cô: "Thật ra, phải nói rằng anh tôi thật đáng thương."
"Đáng thương?" Lâm Nhược Kỳ hỏi ngược lại. Cô thật là không nhìn ra, anh ta đáng thương chỗ nào?
"Ừm" Tang Tuyết Phù gật đầu một cái, lại cúi đầu nhìn cái ly trong tay mình, chợt trở nên rất nặng nề, "Lúc còn rất nhỏ, tôi nhớ. . . . . . Có lẽ là lúc anh tôi 10 tuổi, dì dượng đã qua đời. . . . . . Lúc đó, bởi vì sức khỏe của mẹ tôi không tốt cũng không có cách nào chăm sóc anh ấy, cho nên trên căn bản anh ấy đều là do Heber nuôi lớn. Năm 15 tuổi, anh ấy đi Anh quốc du học cho đến khi 22 tuổi mới trở về. . . . . . Bởi vì không có cha mẹ, ai có thể nghĩ anh ấy làm sao lớn lên trong hoàn cảnh như thế. . . . . . Ở trong mắt rất nhiều người, anh ấy rất giàu có nhưng tôi cảm thấy, không có người nào yêu, không có người nào thương nên anh ấy rất nghèo. Thậm chí bởi vì cũng rất nhiều người hâm mộ anh ấy giàu có mà cố ý xa lánh anh ấy, làm cho anh ấy cô độc và tịch mịch hơn so với bất cứ ai. . . . . ."
Nói tới chỗ này, Tang Tuyết Phù nghẹn ngào. Hơi dừng một chút, sau khi điều chỉnh tâm trạng của mình, cô mới nói tiếp.
"Không sai, nhìn anh ấy rất tao nhã rất lịch sự, tự nhiên mọi việc cũng có thể nắm trong tay, đó là bởi vì được giáo dục và cô độc lâu dài khiến cho anh ấy trở nên che giấu bản thân, biết làm thế nào để che giấu cảm xúc của mình nhưng như vậy không đại biểu rằng anh ấy không có phiền não, không có lo lắng. Nếu như một ngày kia, anh ấy đối với người hoặc chuyện nào đó, biểu lộ hết sức chú ý và nhiệt tình, đó nhất định là biểu hiện anh ấy hết sức quan tâm người này. Mặc dù có thể anh ấy sẽ không thừa nhận mình yêu đối phương, chẳng qua tôi nghĩ đó là cách đặc biệt anh ấy yêu người."
"Về điểm này. . . . . . Nhược Kỳ, chỉ cần cô dụng tâm cảm nhận, sẽ biết tôi nói không giả."
Lâm Nhược Kỳ vùi ở trong chăn ngơ ngác nhìn trần nhà không lên tiếng.
Thật lâu, cũng nặng nề, tĩnh mịch. . . . . .
Tang Tuyết Phù để ly xuống, cắn môi một cái nhìn về phía Lâm Nhược Kỳ: "Anh ấy đối với cô. . . . . . Ít nhất là thích, có thể cô không có cách nào chấp nhận cách mà anh ấy đối với cô nhưng anh ấy vốn cũng không phải là người bình thường, cách thức đối xử của anh ấy cũng không thể tầm thường. Hơn nữa, anh ấy làm như vậy nhất định có lý do của mình, chẳng qua bởi vì anh ấy không biết thể hiện thế nào, không biết sử dụng cách thức thích hợp. . . . . . Cho nên mới làm cho cô khó có thể tiếp nhận."
Nói tới chỗ này, Tang Tuyết Phù quay đầu lại liếc mắt nhìn Lâm Nhược Kỳ vẫn không có bất kỳ phản ứng, ngượng ngùng cười cười để ly xuống, uể oải nói: "Nói nhiều như vậy, cô nhất định đang suy nghĩ ‘bởi vì tôi là em họ của cậu chủ Cơ, cho nên muốn nói giúp anh ấy’, đúng không?"
Lâm Nhược Kỳ nghiêng mặt sang kinh ngạc nhìn cô, sau hai giây, gật đầu một cái.
Tang Tuyết Phù đen mặt, hít sâu một hơi, "Thì ra, cô đúng là nghĩ như vậy a. . . . . . Aiz, thành thật mà nói, tôi thật sự lo lắng cho anh họ của tôi, rốt cuộc đến khi nào mới có thể theo đuổi được cô a. . . . . ."
Nghe vậy, Lâm Nhược Kỳ đáp: "Tôi đã đồng ý gả cho anh ấy rồi."
Tang Tuyết Phù khẽ cười một tiếng, "Cô ngốc quá, tôi nói đến khi nào thì anh ấy mới có thể vừa lấy được người của cô vừa chiếm được trái tim của cô!"
". . . . . ." Lâm Nhược Kỳ nín lặng.
Tang Tuyết Phù nói câu "Không có ai yêu, không có ai thương" chạm đến nổi đau của cô, loại cảm giác đó cô làm sao không biết. . . . . .
Thở ra một hơi, cô quay lại mặt đi tiếp tục nhìn chằm chằm trần nhà.
Tang Tuyết Phù lại ngồi xuống bên cạnh cô, kiểm tra vết thương trên người cô lần nữa, nói: "Mặc dù hai người sẽ phải kết hôn nhưng tôi thật lòng hi vọng cô có thể thay thế dì dượng của tôi, yêu thương anh họ tôi, tôi hi vọng hai người có thể hạnh phúc, biết không?"
Lâm Nhược Kỳ cảm thấy đề tài này quá mức nặng nề, làm cho cô thật muốn trốn tránh.
Thành thật mà nói, kể từ khi đồng ý gả cho Cơ Liệt Thần, cho tới bây giờ cô chưa từng nhìn thẳng vào chuyện mình sắp gả cho người. , . Tang Tuyết Phù đột nhiên nhắc tới chuyện này, đây cũng là nhắc nhở cô.
Hơn nữa, đây chính là chuyện lớn của cuộc đời đấy. . . . . .
Dừng một chút, Lâm Nhược Kỳ khẽ nói: "Cám ơn cô chúc phúc, Tuyết Phù. . . . . ."
Tang Tuyết Phù nhìn một bên khuôn mặt cô, suy nghĩ trong chốc lát, không nhịn được hỏi: "Xem như chúng ta là chị em tốt, có thể nói thật cho tôi biết, rốt cuộc cô nghĩ về anh họ tôi như thế nào hay không?"
Cuối cùng, Tang Tuyết Phù cảm thấy hỏi như vậy dường như có vẻ lập lờ nước đôi, dứt khoát hỏi thẳng thừng, "Cô. . . . . . có cảm giác gì đối với anh ấy?"
Suy nghĩ chừng mười giây, lúc này Lâm Nhược Kỳ mới quay đầu nhìn về phía cô.
Sau đó chậm rãi nói, "Tuyết Phù, tôi đói rồi, muốn ăn. . . . . ."
Tang Tuyết Phù nâng trán, "Ăn cái gì. . . . . . Cô yếu đuối muốn lẫn tránh vấn đề của tôi sao?"
"Cũng không hẳn vậy."
Chương 064: Cảm giác yêu một người (5)
Lâm Nhược Kỳ nằm xuống, vùi trong gối đầu mềm mại tiếp tục nhìn trần nhà, "Thật ra, bản thân tôi cũng không rõ cảm giác đối với anh ấy, nếu không nghĩ ra được, mà tôi bụng cũng đã đói, vậy không bằng dứt khoát ăn một chút gì rồi từ từ suy nghĩ"
Tang Tuyết Phù rất im lặng, cô biết Lâm Nhược Kỳ đang trốn tránh nhưng nếu bây giờ vạch trần cô ấy thì chỉ phí công thôi.
Suy nghĩ một chút, cô tốt bụng nhắc nhở: "Nếu muốn biết mình có yêu một người hay không, thật ra rất đơn giản. Yêu một người, bình thường sẽ kèm theo mãnh liệt tham muốn giữ lấy, tâm trạng của cô sẽ vì từng cử động của đối phương mà sinh ra thay đổi rất lớn, nếu một ngày kia, cô phát hiện bản thân mình bởi vì anh ấy vui vẻ mà cảm thấy vui vẻ, bởi vì anh ấy bi thương mà cảm thấy bi thương, bởi vì anh ấy khổ sở mà cảm thấy khổ sở. . . . . . Vậy thì cô đã yêu anh ấy."
Lâm Nhược Kỳ bối rối ngây ngô, nghĩ đến lúc nảy nghe Tang Tuyết Phù nói về chuyện cha mẹ của Cơ Liệt Thần thì trong lòng chợt dâng lên loại cảm giác có chút đau xót, giống như bị kim đâm vào trong trái tim.
Chẳng lẽ, loại cảm giác đó là . . . . . .
Lắc đầu, không muốn suy nghĩ vấn đề đau đầu này nữa. Cô làm nũng, chớp chớp đôi mắt to nói sang chuyện khác, "Tuyết Phù, xin cô. . . . . . Đừng nói chuyện này nữa, giúp tôi lấy chút gì ăn đi?"
Cho tới bây giờ Tang Tuyết Phù cũng chỉ thích mềm không thích cứng, đành phải thỏa hiệp, "Vậy cũng được, cô nằm một lát. Lúc này không phải thời gian ăn cơm, tôi đi lấy cho cô chút sữa tươi và bánh bao."
Lâm Nhược Kỳ ngoan ngoãn gật đầu một cái, nằm trên ghế sa lon ngẩn người, trong đầu đều là những lời mà Tang Tuyết Phù nói về Cơ Liệt Thần. . . . . .
Tuyết Phù nói ít nhất Cơ Liệt Thần thích cô, anh thích cô sao? Cô chưa từng nghĩ đến chuyện này, không dám nghĩ, cũng không muốn nghĩ.
Mặc dù Lâm Nhược Kỳ chưa yêu, nhưng cảm giác thích một người, cô vẫn biết. Nói chính xác, gọi là thầm mến.
Cô cũng đã từng thích một nam sinh, anh ta không có dáng dấp đẹp trai như Cơ Liệt Thần, Lâm Nhược Kỳ còn nhớ mang máng bộ dáng của anh ta.
Nam sinh đó là học trưởng Liễu Chí Thành, vóc dáng cũng cao cao, là vận động viên, có chút ngây ngô, kiên cường nhưng làm ra vẻ rất lạnh lùng. Nếu để cho anh ta đứng ở bên cạnh Cơ Liệt Thần, chẳng qua là tên nhóc. Nhưng nếu để cho anh ta đứng ở trong sân trường so với những nam sinh khác, là mẫu người được hoan nghênh nhất trong sân trường.
Dĩ nhiên, xung quanh anh ta có nữ sinh ủng hộ rầm rộ, lúc chơi bóng rỗ tự nhiên có người vây xem thét chói tai, thỉnh thoảng tay cắm túi quần đi qua lầu dưới, tự nhiên có người len lén từ cửa sổ phòng học nhìn ra phía ngoài.
Cuộc sống ở đại học đơn giản như vậy, Lâm Nhược Kỳ là một người bình thường dĩ nhiên không thể ngoại lệ. Sinh viên y khoa dưới áp lực nặng nề bài vở và bài tập, xuân tâm cô gái trẻ nảy mầm, hai mắt vô tình hay cố ý thường nhìn anh ta cũng là bình thường.
Chẳng qua, Lâm Nhược Kỳ rốt cuộc cũng là Lâm Nhược Kỳ, mặc dù cô gan lớn nhưng đối với chuyện tình yêu như vậy chưa từng lựa chọn biện pháp chủ động theo đuổi, hơn nữa sau khi bị bạn học phát hiện cô thầm mến Học trưởng Liễu, lại đem chuyện này của cô làm trò cười, sau đó cũng không giải quyết được gì.
Bây giờ nghĩ lại, xem như lúc đó để cho cô thừa nhận mình thầm mến Học trưởng Liễu có lẽ cũng không thể làm được. Cũng có thể nói, ở trong chuyện tình yêu, thật ra cô tương đối chậm lụt.
Về phần Tuyết Phù nói "Có yêu đối phương hay không", cô càng không có cách nào suy nghĩ thông suốt. . . . . .
Cho nên, còn không có bất kỳ kinh nghiệm yêu đương nào, lần đầu tiên cô thầm mến hoàn toàn bị thất bại mà kết thúc, đột nhiên bị một cậu chủ vừa ưu nhã vừa ác ma, đồng thời có thân phận và bối cảnh rất phức tạp chú ý đến, ít nhiều cũng cảm thấy được yêu mà sợ.
Đó là điều không dám tưởng tượng, đừng nói chi là phải mỉm cười đối mặt anh. . . . . .
Lắc đầu, Lâm Nhược Kỳ bò xuống ghế sa lon. Nếu không nghĩ ra, dứt khoát không cần nghĩ nữa.
Cô quấn một lớp chăn đi tới trước cửa sổ, bên ngoài là rừng cây âm u có vẻ tối tăm, xa xa trên bầu trời ánh sao và mây, mơ hồ che khuất nửa vầng trăng, màu sắc làm cho người ta phiền muộn.
Lâm Nhược Kỳ kéo cái ghế dựa lớn tới bên cửa sổ, ôm đầu gối ngồi xuống, cuộn thành một khối. . . . . .
Cùng lúc đó, một người khác nép ở phía sau cửa, sâu kín nhìn bóng lưng Lâm Nhược Kỳ nhìn trăng sáng, một cậu chủ nào đó híp híp mắt không nói, sau đó mất mát cúi đầu đi khỏi.
Lần đầu tiên, trong đầu thoát ra ý nghĩ muốn bỏ dở nửa chừng.
Mỗi khi anh cho rằng sắp đến điểm cuối thì cô rút lui, mà tốc độ rút lui của cô nhanh vượt quá suy đoán của anh. , . Cơ Liệt Thần anh gặp gỡ một cô gái thần kinh không ổn định lại hay lảng tránh như vậy, thật rất bất đắc dĩ, rất nhức đầu.
Xem ra, cần phải chọn lựa biện pháp đặc biệt rồi. . . . . .
Ngẩng đầu nhìn bầu trời cao thăm thẳm, một hồi lâu, môi mỏng Cơ Liệt Thần khẽ vẽ ra cong xinh đẹp lạnh lùng kinh người.
Liên tiếp một tuần lễ, vì không tạo áp lực tâm lý cho Lâm Nhược Kỳ, Cơ Liệt Thần không xuất hiện ở bên cạnh cô. Lâm Nhược Kỳ hỏi thăm xung quanh một chút mới biết, thì ra một tuần nay Cơ Liệt Thần cũng không trở về Lư Đăng Bảo số 1. . . . . .
Mỗi ngày đúng giờ, Tang Tuyết Phù tới Lư Đăng Bảo làm bạn với cô, nói một chút chuyện mới lạ cho cô nghe, theo cô chơi đùa nhưng đối với chuyện liên quan đến hôn lễ và Cơ Liệt Thần, một chữ cũng không nói.
Tình hình như vậy, ngược lại khiến Lâm Nhược Kỳ cảm thấy rất lo lắng cũng rất không được tự nhiên, thậm chí còn cảm thấy có chút băn khoăn nho nhỏ.
Anh đang cố ý lạnh nhạt cô sao? Nếu là vậy, cô nên cảm thấy thư giãn vừa lòng, xem như nghỉ ngơi thân thể tốt lên rồi, đây chẳng phải là kết quả cô muốn sao? Nhưng tại sao cô cảm thấy trong lòng có chút đau xót. . . . . .
Vào một ngày kia, biểu tiểu thư Tang Tuyết Phù tới thay thuốc cho Lâm Nhược Kỳ, Lâm Nhược Kỳ nghĩ mình có nên hỏi tình hình gần đây của Cơ Liệt Thần hay không.
Vừa mới bắt đầu bởi vì xấu hổ, Lâm Nhược Kỳ cảm thấy khó có thể mở miệng, cuối cùng không nhịn được cảm giác lo lắng và tò mò mãnh liệt, hỏi "Tuyết Phù, anh của cô đâu? Mấy ngày nay anh ấy đang bận gì vậy?"
"Anh ấy? A, mấy ngày nay có lẽ đang bận, đúng rồi, anh ấy muốn tôi hỏi ý kiến cô một chút, nói cô còn chưa tốt nghiệp và tình trạng khôi phục thân thể của cô, tạm thời hoãn lại hôn lễ cho đến khi cô tốt nghiệp xong, cô xem, anh tôi vẫn rất lo lắng cho cô, ngay cả chuyện này cũng suy nghĩ cho cô. , . A đúng rồi, tôi đã xem lịch một chút, thứ bảy đầu tiên sau buổi lễ tốt nghiệp là một ngày thật tốt, nếu tổ chức hôn lễ vào ngày đó, cô cảm thấy thế nào?"
Lâm Nhược Kỳ hơi ngẩn ra, lẩm bẩm, "Cái này. . . . . . Tôi không hiểu lắm, các người quyết định là được rồi."
"Vậy thì tốt, tôi đi nói với anh ấy. Chuyện hôn lễ không cần cô quan tâm, chỉ cần để ý chăm sóc thân thể là được."
". . . . . . Cám ơn."
"Nhược Kỳ. . . . . . Nhược Kỳ. . . . . ."
Lâm Nhược Kỳ nghe có người đang gọi mình, nhưng cô cảm thấy mình giống như bị quỷ áp thân, một chút hơi sức cũng dùng không được.
Thật vất vả mở mắt, mất một lúc lâu để thích nghi với ánh sáng rực rỡ ở bên ngoài, con ngươi chậm rãi ngắm nhìn.
"Nhược Kỳ, mau tỉnh lại."
Lại có người đang gọi cô, cô muốn cố gắng thích nghi. . . . . .
Đầu tiên lọt vào tầm mắt là mái vòm cao cao trên không trung và hoa văn hợp lại thành bức tượng tôn giáo bằng thủy tinh không màu. Gian phòng kia cô nhớ, lầu hai có phòng y tế chuyên môn, ngày thứ nhất cô tới Lư Đăng Bảo thì bị Tang Tuyết Phù đưa vào căn phòng này.
Thân thể khẽ giật giật, tay chân và vòng eo cũng đau nhức không thể động đậy.
Trên người đang đắp một cái chăn mềm mại, phía dưới là ghế sa lon phủ lên nhung thiên nga, bên gối đầu ùn ục vang dội hơi nước bọt khí, đang phun ra nhiệt độ và độ ẩm dễ chịu.
Tang Tuyết Phù lo âu nhìn cô, cho đến khi ánh mắt của Lâm Nhược Kỳ trong sáng, mới thả lỏng bả vai, thở phào nhẹ nhõm.
"Thật tốt quá, cảm ơn ông trời, cuối cùng cô đã tỉnh lại, tiếp tục hôn mê nữa đầu óc của cô tuyệt đối sẽ bị tổn thương. . . . . . Cảm giác như thế nào? Bụng còn đau không? Cô chảy máu quá nhiều, tôi xem có triệu chứng thiếu máu cường độ thấp."
Nhìn Tang Tuyết Phù chống nạnh chậc chậc cảm thán một phen, Lâm Nhược Kỳ khó khăn hé miệng, buồn cười lại không cười nổi. Biểu tiểu thư này thật là một người lợi hại, so với cô còn chuyên nghiệp hơn, quả thật trực tiếp có thể đi thi bằng y tá, giành chén cơm của cô.
Chương 064: Cảm giác yêu một người (4)
Tang Tuyết Phù cũng thật không khách khí, xoay người sờ mó bình chứa thuốc mỡ ngoài da, vừa thoa lên trên người của Lâm Nhược Kỳ, vừa nói: "Aiz, aiz, bị thương như vậy còn có thể được tôi cứu trở lại, quả nhiên tôi là thiên tài! È hèm, sang năm, nếu những lão già ở viện nghiên cứu khoa học còn dám lấy cái lý do ngu xuẩn ‘Lĩnh vực nghiên cứu của cô quá rộng lớn, e rằng không chuyên nghiệp’ ... để bác bỏ tôi lấy đề tài nghiên cứu mới, lão nương sẽ dùng ghi chép trị liệu lần này làm nghẹn chết những lão già kia! Ha ha ha. . . . . ."
Đã lâu không có tiếng cười cao vút như nữ vương khiến cho Lâm Nhược Kỳ càng thêm tỉnh táo, cô há miệng cũng muốn hỏi cô ấy đang làm đề tài nghiên cứu gì mới, lại không phát ra âm thanh nào, cổ họng đau đớn khô rách. . . . . .
Tang Tuyết Phù vội vàng cúi người ngăn cô lại, "Hư, đừng nói chuyện, cô chỉ cần gật đầu và lắc đầu bày tỏ trả lời là được rồi. A, bây giờ tôi bắt đầu đặt câu hỏi, vấn đề thứ nhất, bụng còn đau không?"
Lâm Nhược Kỳ ngượng ngùng gật đầu một cái, cô muốn ngồi dậy, Tang Tuyết Phù vội vàng bước tới đỡ cô ngồi dậy vững vàng, sau đó đặt ở sau lưng cô một cái gối đầu thật to. Tang Tuyết Phù vừa lẩm bẩm, vừa rót cho cô ly nước ấm nhìn cô từ từ uống hết.
Lâm Nhược Kỳ uống một hớp nhỏ, phát hiện chất lỏng mát lạnh có chút ngọt, từ cổ họng khô rát chảy xuống, không lạnh không nóng, trơn trợt làm cho Lâm Nhược Kỳ cảm giác mình thoải mái rất nhiều.
Vị ngọt trong cổ rất lạ, cô không hiểu ngẩng đầu dùng ánh mắt nhìn Tang Tuyết Phù ra dấu hỏi thăm.
Tang Tuyết Phù nhìn cô một lát, thở dài, đưa tay thương tiếc sờ sờ đầu Lâm Nhược Kỳ: "Uất ức cho cô. . . . . . Tôi nấu cho cô một chút thuốc, uống xong sẽ không còn đau nữa, thuận tiện điều trị cho cô một chút. . . . . . Aiz, anh tôi đúng là có chút nóng lòng, có điều anh ấy quá lo lắng cho cô, đàn ông mà, lúc yêu một cô gái cũng không còn lý trí. . . . . . Bình thường anh ấy cũng không như vậy, đừng trách anh ấy. A, đúng rồi, nước này, nước này là do anh ấy chuẩn bị cho cô, nghe nói có tác dụng làm trơn cổ họng. . . . . ."
Sờ sờ cổ họng, quả thật cảm thấy cổ họng có chút dễ chịu, Lâm Nhược Kỳ ngẩng đầu thử phát tiếng thở dài, thế nhưng thật sự có thể phát ra giọng nói rồi.
"Khụ khụ. . . . . . Không trách anh ta? Cô nói đây là biểu hiện anh ta yêu tôi?" Xì khẽ một tiếng, Lâm Nhược Kỳ lắc đầu một cái, "Nhưng tôi rất khó hiểu. . . . . . Tại sao anh ta muốn đối với tôi như vậy? Tôi không hiểu."
Tang Tuyết Phù im lặng một chút, lại ngẩng đầu nhìn về phía cô: "Thật ra, phải nói rằng anh tôi thật đáng thương."
"Đáng thương?" Lâm Nhược Kỳ hỏi ngược lại. Cô thật là không nhìn ra, anh ta đáng thương chỗ nào?
"Ừm" Tang Tuyết Phù gật đầu một cái, lại cúi đầu nhìn cái ly trong tay mình, chợt trở nên rất nặng nề, "Lúc còn rất nhỏ, tôi nhớ. . . . . . Có lẽ là lúc anh tôi 10 tuổi, dì dượng đã qua đời. . . . . . Lúc đó, bởi vì sức khỏe của mẹ tôi không tốt cũng không có cách nào chăm sóc anh ấy, cho nên trên căn bản anh ấy đều là do Heber nuôi lớn. Năm 15 tuổi, anh ấy đi Anh quốc du học cho đến khi 22 tuổi mới trở về. . . . . . Bởi vì không có cha mẹ, ai có thể nghĩ anh ấy làm sao lớn lên trong hoàn cảnh như thế. . . . . . Ở trong mắt rất nhiều người, anh ấy rất giàu có nhưng tôi cảm thấy, không có người nào yêu, không có người nào thương nên anh ấy rất nghèo. Thậm chí bởi vì cũng rất nhiều người hâm mộ anh ấy giàu có mà cố ý xa lánh anh ấy, làm cho anh ấy cô độc và tịch mịch hơn so với bất cứ ai. . . . . ."
Nói tới chỗ này, Tang Tuyết Phù nghẹn ngào. Hơi dừng một chút, sau khi điều chỉnh tâm trạng của mình, cô mới nói tiếp.
"Không sai, nhìn anh ấy rất tao nhã rất lịch sự, tự nhiên mọi việc cũng có thể nắm trong tay, đó là bởi vì được giáo dục và cô độc lâu dài khiến cho anh ấy trở nên che giấu bản thân, biết làm thế nào để che giấu cảm xúc của mình nhưng như vậy không đại biểu rằng anh ấy không có phiền não, không có lo lắng. Nếu như một ngày kia, anh ấy đối với người hoặc chuyện nào đó, biểu lộ hết sức chú ý và nhiệt tình, đó nhất định là biểu hiện anh ấy hết sức quan tâm người này. Mặc dù có thể anh ấy sẽ không thừa nhận mình yêu đối phương, chẳng qua tôi nghĩ đó là cách đặc biệt anh ấy yêu người."
"Về điểm này. . . . . . Nhược Kỳ, chỉ cần cô dụng tâm cảm nhận, sẽ biết tôi nói không giả."
Lâm Nhược Kỳ vùi ở trong chăn ngơ ngác nhìn trần nhà không lên tiếng.
Thật lâu, cũng nặng nề, tĩnh mịch. . . . . .
Tang Tuyết Phù để ly xuống, cắn môi một cái nhìn về phía Lâm Nhược Kỳ: "Anh ấy đối với cô. . . . . . Ít nhất là thích, có thể cô không có cách nào chấp nhận cách mà anh ấy đối với cô nhưng anh ấy vốn cũng không phải là người bình thường, cách thức đối xử của anh ấy cũng không thể tầm thường. Hơn nữa, anh ấy làm như vậy nhất định có lý do của mình, chẳng qua bởi vì anh ấy không biết thể hiện thế nào, không biết sử dụng cách thức thích hợp. . . . . . Cho nên mới làm cho cô khó có thể tiếp nhận."
Nói tới chỗ này, Tang Tuyết Phù quay đầu lại liếc mắt nhìn Lâm Nhược Kỳ vẫn không có bất kỳ phản ứng, ngượng ngùng cười cười để ly xuống, uể oải nói: "Nói nhiều như vậy, cô nhất định đang suy nghĩ ‘bởi vì tôi là em họ của cậu chủ Cơ, cho nên muốn nói giúp anh ấy’, đúng không?"
Lâm Nhược Kỳ nghiêng mặt sang kinh ngạc nhìn cô, sau hai giây, gật đầu một cái.
Tang Tuyết Phù đen mặt, hít sâu một hơi, "Thì ra, cô đúng là nghĩ như vậy a. . . . . . Aiz, thành thật mà nói, tôi thật sự lo lắng cho anh họ của tôi, rốt cuộc đến khi nào mới có thể theo đuổi được cô a. . . . . ."
Nghe vậy, Lâm Nhược Kỳ đáp: "Tôi đã đồng ý gả cho anh ấy rồi."
Tang Tuyết Phù khẽ cười một tiếng, "Cô ngốc quá, tôi nói đến khi nào thì anh ấy mới có thể vừa lấy được người của cô vừa chiếm được trái tim của cô!"
". . . . . ." Lâm Nhược Kỳ nín lặng.
Tang Tuyết Phù nói câu "Không có ai yêu, không có ai thương" chạm đến nổi đau của cô, loại cảm giác đó cô làm sao không biết. . . . . .
Thở ra một hơi, cô quay lại mặt đi tiếp tục nhìn chằm chằm trần nhà.
Tang Tuyết Phù lại ngồi xuống bên cạnh cô, kiểm tra vết thương trên người cô lần nữa, nói: "Mặc dù hai người sẽ phải kết hôn nhưng tôi thật lòng hi vọng cô có thể thay thế dì dượng của tôi, yêu thương anh họ tôi, tôi hi vọng hai người có thể hạnh phúc, biết không?"
Lâm Nhược Kỳ cảm thấy đề tài này quá mức nặng nề, làm cho cô thật muốn trốn tránh.
Thành thật mà nói, kể từ khi đồng ý gả cho Cơ Liệt Thần, cho tới bây giờ cô chưa từng nhìn thẳng vào chuyện mình sắp gả cho người. , . Tang Tuyết Phù đột nhiên nhắc tới chuyện này, đây cũng là nhắc nhở cô.
Hơn nữa, đây chính là chuyện lớn của cuộc đời đấy. . . . . .
Dừng một chút, Lâm Nhược Kỳ khẽ nói: "Cám ơn cô chúc phúc, Tuyết Phù. . . . . ."
Tang Tuyết Phù nhìn một bên khuôn mặt cô, suy nghĩ trong chốc lát, không nhịn được hỏi: "Xem như chúng ta là chị em tốt, có thể nói thật cho tôi biết, rốt cuộc cô nghĩ về anh họ tôi như thế nào hay không?"
Cuối cùng, Tang Tuyết Phù cảm thấy hỏi như vậy dường như có vẻ lập lờ nước đôi, dứt khoát hỏi thẳng thừng, "Cô. . . . . . có cảm giác gì đối với anh ấy?"
Suy nghĩ chừng mười giây, lúc này Lâm Nhược Kỳ mới quay đầu nhìn về phía cô.
Sau đó chậm rãi nói, "Tuyết Phù, tôi đói rồi, muốn ăn. . . . . ."
Tang Tuyết Phù nâng trán, "Ăn cái gì. . . . . . Cô yếu đuối muốn lẫn tránh vấn đề của tôi sao?"
"Cũng không hẳn vậy."
Chương 064: Cảm giác yêu một người (5)
Lâm Nhược Kỳ nằm xuống, vùi trong gối đầu mềm mại tiếp tục nhìn trần nhà, "Thật ra, bản thân tôi cũng không rõ cảm giác đối với anh ấy, nếu không nghĩ ra được, mà tôi bụng cũng đã đói, vậy không bằng dứt khoát ăn một chút gì rồi từ từ suy nghĩ"
Tang Tuyết Phù rất im lặng, cô biết Lâm Nhược Kỳ đang trốn tránh nhưng nếu bây giờ vạch trần cô ấy thì chỉ phí công thôi.
Suy nghĩ một chút, cô tốt bụng nhắc nhở: "Nếu muốn biết mình có yêu một người hay không, thật ra rất đơn giản. Yêu một người, bình thường sẽ kèm theo mãnh liệt tham muốn giữ lấy, tâm trạng của cô sẽ vì từng cử động của đối phương mà sinh ra thay đổi rất lớn, nếu một ngày kia, cô phát hiện bản thân mình bởi vì anh ấy vui vẻ mà cảm thấy vui vẻ, bởi vì anh ấy bi thương mà cảm thấy bi thương, bởi vì anh ấy khổ sở mà cảm thấy khổ sở. . . . . . Vậy thì cô đã yêu anh ấy."
Lâm Nhược Kỳ bối rối ngây ngô, nghĩ đến lúc nảy nghe Tang Tuyết Phù nói về chuyện cha mẹ của Cơ Liệt Thần thì trong lòng chợt dâng lên loại cảm giác có chút đau xót, giống như bị kim đâm vào trong trái tim.
Chẳng lẽ, loại cảm giác đó là . . . . . .
Lắc đầu, không muốn suy nghĩ vấn đề đau đầu này nữa. Cô làm nũng, chớp chớp đôi mắt to nói sang chuyện khác, "Tuyết Phù, xin cô. . . . . . Đừng nói chuyện này nữa, giúp tôi lấy chút gì ăn đi?"
Cho tới bây giờ Tang Tuyết Phù cũng chỉ thích mềm không thích cứng, đành phải thỏa hiệp, "Vậy cũng được, cô nằm một lát. Lúc này không phải thời gian ăn cơm, tôi đi lấy cho cô chút sữa tươi và bánh bao."
Lâm Nhược Kỳ ngoan ngoãn gật đầu một cái, nằm trên ghế sa lon ngẩn người, trong đầu đều là những lời mà Tang Tuyết Phù nói về Cơ Liệt Thần. . . . . .
Tuyết Phù nói ít nhất Cơ Liệt Thần thích cô, anh thích cô sao? Cô chưa từng nghĩ đến chuyện này, không dám nghĩ, cũng không muốn nghĩ.
Mặc dù Lâm Nhược Kỳ chưa yêu, nhưng cảm giác thích một người, cô vẫn biết. Nói chính xác, gọi là thầm mến.
Cô cũng đã từng thích một nam sinh, anh ta không có dáng dấp đẹp trai như Cơ Liệt Thần, Lâm Nhược Kỳ còn nhớ mang máng bộ dáng của anh ta.
Nam sinh đó là học trưởng Liễu Chí Thành, vóc dáng cũng cao cao, là vận động viên, có chút ngây ngô, kiên cường nhưng làm ra vẻ rất lạnh lùng. Nếu để cho anh ta đứng ở bên cạnh Cơ Liệt Thần, chẳng qua là tên nhóc. Nhưng nếu để cho anh ta đứng ở trong sân trường so với những nam sinh khác, là mẫu người được hoan nghênh nhất trong sân trường.
Dĩ nhiên, xung quanh anh ta có nữ sinh ủng hộ rầm rộ, lúc chơi bóng rỗ tự nhiên có người vây xem thét chói tai, thỉnh thoảng tay cắm túi quần đi qua lầu dưới, tự nhiên có người len lén từ cửa sổ phòng học nhìn ra phía ngoài.
Cuộc sống ở đại học đơn giản như vậy, Lâm Nhược Kỳ là một người bình thường dĩ nhiên không thể ngoại lệ. Sinh viên y khoa dưới áp lực nặng nề bài vở và bài tập, xuân tâm cô gái trẻ nảy mầm, hai mắt vô tình hay cố ý thường nhìn anh ta cũng là bình thường.
Chẳng qua, Lâm Nhược Kỳ rốt cuộc cũng là Lâm Nhược Kỳ, mặc dù cô gan lớn nhưng đối với chuyện tình yêu như vậy chưa từng lựa chọn biện pháp chủ động theo đuổi, hơn nữa sau khi bị bạn học phát hiện cô thầm mến Học trưởng Liễu, lại đem chuyện này của cô làm trò cười, sau đó cũng không giải quyết được gì.
Bây giờ nghĩ lại, xem như lúc đó để cho cô thừa nhận mình thầm mến Học trưởng Liễu có lẽ cũng không thể làm được. Cũng có thể nói, ở trong chuyện tình yêu, thật ra cô tương đối chậm lụt.
Về phần Tuyết Phù nói "Có yêu đối phương hay không", cô càng không có cách nào suy nghĩ thông suốt. . . . . .
Cho nên, còn không có bất kỳ kinh nghiệm yêu đương nào, lần đầu tiên cô thầm mến hoàn toàn bị thất bại mà kết thúc, đột nhiên bị một cậu chủ vừa ưu nhã vừa ác ma, đồng thời có thân phận và bối cảnh rất phức tạp chú ý đến, ít nhiều cũng cảm thấy được yêu mà sợ.
Đó là điều không dám tưởng tượng, đừng nói chi là phải mỉm cười đối mặt anh. . . . . .
Lắc đầu, Lâm Nhược Kỳ bò xuống ghế sa lon. Nếu không nghĩ ra, dứt khoát không cần nghĩ nữa.
Cô quấn một lớp chăn đi tới trước cửa sổ, bên ngoài là rừng cây âm u có vẻ tối tăm, xa xa trên bầu trời ánh sao và mây, mơ hồ che khuất nửa vầng trăng, màu sắc làm cho người ta phiền muộn.
Lâm Nhược Kỳ kéo cái ghế dựa lớn tới bên cửa sổ, ôm đầu gối ngồi xuống, cuộn thành một khối. . . . . .
Cùng lúc đó, một người khác nép ở phía sau cửa, sâu kín nhìn bóng lưng Lâm Nhược Kỳ nhìn trăng sáng, một cậu chủ nào đó híp híp mắt không nói, sau đó mất mát cúi đầu đi khỏi.
Lần đầu tiên, trong đầu thoát ra ý nghĩ muốn bỏ dở nửa chừng.
Mỗi khi anh cho rằng sắp đến điểm cuối thì cô rút lui, mà tốc độ rút lui của cô nhanh vượt quá suy đoán của anh. , . Cơ Liệt Thần anh gặp gỡ một cô gái thần kinh không ổn định lại hay lảng tránh như vậy, thật rất bất đắc dĩ, rất nhức đầu.
Xem ra, cần phải chọn lựa biện pháp đặc biệt rồi. . . . . .
Ngẩng đầu nhìn bầu trời cao thăm thẳm, một hồi lâu, môi mỏng Cơ Liệt Thần khẽ vẽ ra cong xinh đẹp lạnh lùng kinh người.
Liên tiếp một tuần lễ, vì không tạo áp lực tâm lý cho Lâm Nhược Kỳ, Cơ Liệt Thần không xuất hiện ở bên cạnh cô. Lâm Nhược Kỳ hỏi thăm xung quanh một chút mới biết, thì ra một tuần nay Cơ Liệt Thần cũng không trở về Lư Đăng Bảo số 1. . . . . .
Mỗi ngày đúng giờ, Tang Tuyết Phù tới Lư Đăng Bảo làm bạn với cô, nói một chút chuyện mới lạ cho cô nghe, theo cô chơi đùa nhưng đối với chuyện liên quan đến hôn lễ và Cơ Liệt Thần, một chữ cũng không nói.
Tình hình như vậy, ngược lại khiến Lâm Nhược Kỳ cảm thấy rất lo lắng cũng rất không được tự nhiên, thậm chí còn cảm thấy có chút băn khoăn nho nhỏ.
Anh đang cố ý lạnh nhạt cô sao? Nếu là vậy, cô nên cảm thấy thư giãn vừa lòng, xem như nghỉ ngơi thân thể tốt lên rồi, đây chẳng phải là kết quả cô muốn sao? Nhưng tại sao cô cảm thấy trong lòng có chút đau xót. . . . . .
Vào một ngày kia, biểu tiểu thư Tang Tuyết Phù tới thay thuốc cho Lâm Nhược Kỳ, Lâm Nhược Kỳ nghĩ mình có nên hỏi tình hình gần đây của Cơ Liệt Thần hay không.
Vừa mới bắt đầu bởi vì xấu hổ, Lâm Nhược Kỳ cảm thấy khó có thể mở miệng, cuối cùng không nhịn được cảm giác lo lắng và tò mò mãnh liệt, hỏi "Tuyết Phù, anh của cô đâu? Mấy ngày nay anh ấy đang bận gì vậy?"
"Anh ấy? A, mấy ngày nay có lẽ đang bận, đúng rồi, anh ấy muốn tôi hỏi ý kiến cô một chút, nói cô còn chưa tốt nghiệp và tình trạng khôi phục thân thể của cô, tạm thời hoãn lại hôn lễ cho đến khi cô tốt nghiệp xong, cô xem, anh tôi vẫn rất lo lắng cho cô, ngay cả chuyện này cũng suy nghĩ cho cô. , . A đúng rồi, tôi đã xem lịch một chút, thứ bảy đầu tiên sau buổi lễ tốt nghiệp là một ngày thật tốt, nếu tổ chức hôn lễ vào ngày đó, cô cảm thấy thế nào?"
Lâm Nhược Kỳ hơi ngẩn ra, lẩm bẩm, "Cái này. . . . . . Tôi không hiểu lắm, các người quyết định là được rồi."
"Vậy thì tốt, tôi đi nói với anh ấy. Chuyện hôn lễ không cần cô quan tâm, chỉ cần để ý chăm sóc thân thể là được."
". . . . . . Cám ơn."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook