Lục Tiên
-
Quyển 2 - Chương 212: Tiểu sơn cốc
Sẵn sàng
*****
Lúc này, Thẩm Thạch cũng không dừng lại quá lâu mà mang theo Tiểu Hắc một mực đi thẳng về phía trước. Ngược lại, trên đường đi Tiểu Hắc còn muốn tìm Linh Thảo xung quanh nhưng đều bị Thẩm Thạch gọi trở về.
Thu hoạch Linh Thảo trong khu rừng này ít như vậy cũng không phải vì khứu giác của Tiểu Hắc bịảnh hưởng bởi Hấp Huyết Nhưỡng mà chính là do trước đây đệ tử Lăng Tiêu Tông đã tới đây càn quét một lần cho nên số lượng Linh Thảo còn lại cũng không nhiều. Bất kể là như thế nào đi nữa, việc tiếp tục tìm kiếm Linh Thảo trong khu rừng này không còn là biện pháp tốt nữa. Cho nên Thẩm Thạch quyết đoán buông tha khu rừng tương đối an toàn này mà tiếp tục đi sâu vào trong Hắc Nha Lĩnh.
Địa phương phía trước có lẽ sẽ càng hung hiểm hơn nhưng thu hoạch chắc chắn tăng nhiều.
Ước chừng nửa canh giờ sau, Thẩm Thạch phát hiện mình đã ra khỏi khu rừng, Hấp Huyết Nhưỡng tựa hồ cũng chỉ kéo dài tới biên giới khu rừng mà thôi. Đột nhiên, Thẩm Thạch thấy thân thể mình được buông lỏng cứ như trước đó có một tảng đá đè nặng trong lòng và nay được gỡ bỏ.
Ở bên cạnh hắn, Tiểu Hắc cũng có vẻ cao hứng hơn thân thể vô thức run vài cái, hò hét mà kêu lên hai tiếng.
Chẳng qua, thời điểm Thẩm Thạch rời Tiên thuyền đi lên núi cũng đã là buổi trưa, sau đó lại ở trong khu rừng kia một khoảng thời gian dài giờ phút này nhìn lại đã thấy trời tắt nắng cũng là lúc hoàng hôn, chạng vạng tối rồi.
Thẩm Thạch nhìn quanh bốn phía chỉ thấy sau lưng là khu rừng mới vừa đi ra, phía trước là một gò núi, bên trái lại là sơn cốc, nhìn lại cũng không sâu lắm có chút cỏ cây thưa thớt.
Chẳng qua mượn ít sắc trời ,Thẩm Thạch thấy rõ ngọn đồi phía trước có một ít Hấp Huyết Nhưỡng màu đen tím quen thuộc, ngược lại phía dưới sơn cốc thì có vẻ sạch sẽ hơn một chút.
Hắn trầm ngân một lát rồi liền dẫn Tiểu Hắc đi đến hướng sơn cốc.
Đi xuống theo thế núi, sơn cốc này cũng không tính là quá sâu nhưng lại thập phần thâm trầm, đến được đáy cốc lại tiến lên phía trước mãi cho đến khi trời đã tối đen nhưng Thẩm Thạch cùng Tiểu Hắc vẫn chưa đi đến cuối.
Gió núi như kêu khóc thổi qua, bóng đêm trải xuống, phía chân trời ánh lên màu xanh, những ngôi sao cũng lần lượt hiện ra.
Mà lúc này ở Hắc Nha Lĩnh, đêm đầu tiên của buổi thí luyện thần bí và nguy hiểm này, bóng tối cũng từ từ phủ xuống.
Lúc này, Thẩm Thạch cũng không dừng lại quá lâu mà mang theo Tiểu Hắc một mực đi thẳng về phía trước. Ngược lại, trên đường đi Tiểu Hắc còn muốn tìm Linh Thảo xung quanh nhưng đều bị Thẩm Thạch gọi trở về.
Thu hoạch Linh Thảo trong khu rừng này ít như vậy cũng không phải vì khứu giác của Tiểu Hắc bịảnh hưởng bởi Hấp Huyết Nhưỡng mà chính là do trước đây đệ tử Lăng Tiêu Tông đã tới đây càn quét một lần cho nên số lượng Linh Thảo còn lại cũng không nhiều. Bất kể là như thế nào đi nữa, việc tiếp tục tìm kiếm Linh Thảo trong khu rừng này không còn là biện pháp tốt nữa. Cho nên Thẩm Thạch quyết đoán buông tha khu rừng tương đối an toàn này mà tiếp tục đi sâu vào trong Hắc Nha Lĩnh.
Địa phương phía trước có lẽ sẽ càng hung hiểm hơn nhưng thu hoạch chắc chắn tăng nhiều.
Ước chừng nửa canh giờ sau, Thẩm Thạch phát hiện mình đã ra khỏi khu rừng, Hấp Huyết Nhưỡng tựa hồ cũng chỉ kéo dài tới biên giới khu rừng mà thôi. Đột nhiên, Thẩm Thạch thấy thân thể mình được buông lỏng cứ như trước đó có một tảng đá đè nặng trong lòng và nay được gỡ bỏ.
Ở bên cạnh hắn, Tiểu Hắc cũng có vẻ cao hứng hơn thân thể vô thức run vài cái, hò hét mà kêu lên hai tiếng.
Chẳng qua, thời điểm Thẩm Thạch rời Tiên thuyền đi lên núi cũng đã là buổi trưa, sau đó lại ở trong khu rừng kia một khoảng thời gian dài giờ phút này nhìn lại đã thấy trời tắt nắng cũng là lúc hoàng hôn, chạng vạng tối rồi.
Thẩm Thạch nhìn quanh bốn phía chỉ thấy sau lưng là khu rừng mới vừa đi ra, phía trước là một gò núi, bên trái lại là sơn cốc, nhìn lại cũng không sâu lắm có chút cỏ cây thưa thớt.
Chẳng qua mượn ít sắc trời ,Thẩm Thạch thấy rõ ngọn đồi phía trước có một ít Hấp Huyết Nhưỡng màu đen tím quen thuộc, ngược lại phía dưới sơn cốc thì có vẻ sạch sẽ hơn một chút.
Hắn trầm ngân một lát rồi liền dẫn Tiểu Hắc đi đến hướng sơn cốc.
Đi xuống theo thế núi, sơn cốc này cũng không tính là quá sâu nhưng lại thập phần thâm trầm, đến được đáy cốc lại tiến lên phía trước mãi cho đến khi trời đã tối đen nhưng Thẩm Thạch cùng Tiểu Hắc vẫn chưa đi đến cuối.
Gió núi như kêu khóc thổi qua, bóng đêm trải xuống, phía chân trời ánh lên màu xanh, những ngôi sao cũng lần lượt hiện ra.
Mà lúc này ở Hắc Nha Lĩnh, đêm đầu tiên của buổi thí luyện thần bí và nguy hiểm này, bóng tối cũng từ từ phủ xuống.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook