Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 100: Cửu quan dị bảo

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Bạch Thiên Trượng và Hứa Linh Vân đều đã được chứng kiến bản lĩnh mượn gió bẻ măng của Phương Hành, Thiết Như Cuồng lại chưa thấy bao giờ nên lập tức giận đến run người, đứng dậy định đi đòi lại. Thế nhưng vừa nghĩ lại đã cười khổ ngồi bệt xuống, thôi vậy, chỉ là một sợi Khốn Tiên Tác, đối với mình thì chẳng đáng là gì, cứ xem như là quà gặp mặt cho tiểu vương bát đản đó sau khi bái nhập Đoán Chân Cốc vậy.

Nguôi giận rồi, Thiết Như Cuồng lại gọi một đệ tử khác của Đoán Chân Cốc tới, người đệ tử đó vóc dáng cường tráng, nước da ngăm đen, một đôi lông mày hình chữ bát, là tướng khổ trời sinh. Tu vi cũng là Linh Động lục trọng, mặc một bộ trường bào thanh sắc, thoạt nhìn cả người ngờ nghệch chân chất, phong mang bất lộ, nhưng thực lực và trình độ luyện khí, lại xếp hàng đầu ở Đoán Chân Cốc.

"Ngô Tương Đồng, dạo gần đây tông môn có phát đại phù chiếu, ta muốn ngươi dẫn mười đệ tử Đoán Chân Cốc đến đó, ngươi thấy thế nào?"

Thiết Như Cuồng trầm giọng hỏi, vốn dĩ người ông ta nhắm tới là Diệp Thiêm Long, có điều Diệp Thiêm Long bị Phương Hành đuổi như con chó cụp đuôi chạy loạn, danh tiếng ở Đoán Chân Cốc xem như bị hủy hoại hoàn toàn. Trong thời gian này không thể trọng dụng, chỉ còn nước chọn tên tiểu vương bát đản Phương Hành để giữ thể diện thôi. Tuy nhiên, tính tình Phương Hành thật sự khiến cho người ta không yên lòng nổi, nên mới để cho vị đệ tử tên Ngô Tương Đồng này hiệp trợ hắn.

So với đám người Diệp Thiêm Long, người này khiêm tốn hơn rất nhiều, nhưng lại trội hơn ở hai chữ vững vàng, chững chạc, cũng là nhân tài hiếm thấy. Song nói đi thì phải nói lại, Đoán Chân Cốc chỉ được một vài đệ tử xuất chúng như thế, cũng từng có hai ba nhân tài nhưng người thì đã vào Phụng Thiên Điện, người lại bị giết trong lúc tỷ thí với người khác nên nhân tài mới hiếm hoi.

"Đệ tử bằng lòng nghe sư tôn sắp xếp!"

Ngô Tương Đồng nghe xong, cũng chẳng hỏi điều gì, chỉ hành lễ đàng hoàng rồi nhận lệnh.

Thiết Như Cuồng lại nói: "Có một việc, ta muốn nhắc nhở ngươi, trên danh nghĩa người dẫn đội chuyến này là một đệ tử tên Phương Hành, đó là một kẻ tính tình hung hãn, trời sinh giống như thổ phỉ. Trên đường đi, ngươi nhường nhịn hắn một chút, đừng gây xung đột!"

Ngô Tương Đồng gật đầu, đáp: "Là Phương Hành sư đệ - người bị Bạch Thiên Trượng trưởng lão trục xuất khỏi Thạch Lâm à? Đệ tử có nghe nói về đệ ấy!"

Thiết Như Cuồng nghe vậy, cười khổ nói: "Ta cũng không biết lời đồn trong môn phái là do ai truyền ra, có điều lời đồn ấy đã sai. Tiểu tử đó không được nhận truyền thừa của Bạch sư thúc là thật, song nếu bảo hắn không học được gì thì đó lại là giả. Ngươi đừng thấy tu vi hắn chỉ ở Linh Động tứ trọng nhưng trên người lại có quái lực, linh khí ngưng luyện, đến lúc ra tay thì ngay cả Linh Động lục trọng như Mạc Dung Anh cũng không phải là đối thủ của hắn!"

Ngô Tương Đồng cũng hơi ngẩn ra, đáp: "Ồ, vậy đệ tử nên gọi hắn là Phương sư huynh rồi!"

Thiết Như Cuồng cũng không phản bác: "Tên đó xấu xa nhưng sẽ không tự dưng gây chuyện sinh sự, trước khi đi ta sẽ nhắc nhở hắn, mặc dù hắn là người tiên phong nhưng đó chỉ là danh nghĩa, trên thực tế người dẫn đầu vẫn là ngươi. Lần này ra ngoài, chắc chắn Đoán Chân Cốc chúng ta sẽ phải chịu trách nhiệm tất cả những chuyện sửa đúc pháp khí, kiểm tra phong ấn, hắn không hiểu về luyện khí, không cách nào sắp xếp thỏa đáng!"

Ngô Tương Đồng lại vâng dạ, Thiết Như Cuồng dặn dò mấy câu thì quay lại Thanh Vân Phong. Trở lại đại điện, tất cả mọi người đều hỏi có chuyện gì xảy ra, Thiết Như Cuồng cũng không giấu diếm, cười khổ kể ra chuyện Phương Hành xách đại đao truy sát Diệp Thiêm Long ở Đoán Chân Cốc nói. Chúng trưởng lão lập tức đưa mắt nhìn nhau, hoàn toàn không ngờ một tiểu tử Linh Động tứ trọng mà lại bá đạo đến như vậy, truy sát cả Linh Động lục trọng.

"Có phải Bạch sư thúc truyền cho hắn pháp quyết gì, nên kẻ đó mới ghê gớm như vậy không?"

Trưởng lão truyền pháp của Sơn Hà Cốc - Tiêu Sơn Hà ánh mắt lấp lánh, trầm giọng hỏi. Các trưởng lão khác cũng đều là lộ vẻ kích động, ánh mắt phát sáng, nghe được chuyện thần dị như thế, không ai là không động lòng.

Thiết Như Cuồng cười khổ đáp: "Tất nhiên là có pháp quyết rồi..."

"Nói mau..."

Tiêu Sơn Hà và Thanh Điểu trưởng lão đồng loạt lên tiếng thúc giục.

Thiết Như Cuồng bất đắc dĩ lắc đầu, nói: "Pháp quyết này Bạch sư thúc đã truyền cho chúng ta rồi!"

Tông chủ Trần Huyền Hoa ngẩn ra, hỏi: "Chẳng lẽ là Thanh Viêm Đoán Chân Quyết kia?"

Thiết Như Cuồng gật đầu: "Chính là pháp quyết ấy, kể ra cũng xấu hổ, lúc ấy ta thấy pháp quyết này không có tác dụng lớn với những người đã đạt Trúc Cơ như chúng ta, nên không nghiên cứu sau. Thấy tiểu quỷ đó rồi mới biết được hiệu quả đề luyện linh khí của pháp quyết này vô cùng tuyệt diệu, nếu để cho các đệ tử Linh Động cảnh tu hành, tất cả đều ngưng luyện chân khí thì thực lực sẽ tăng vọt, áp đảo các đệ tử cùng giai của Băng Âm Cung và Điệp Huyễn Cốc là chuyện không thành vấn đề!"

"Là cho Linh Động cảnh đệ tử tu hành à?"

Mấy vị trưởng lão truyền pháp ngây ra, nhìn vẻ mặt dường như có chút mất mác. Pháp môn đề luyện linh khí chỉ thích hợp với đệ tử Linh Động cảnh, còn bọn họ đạt tới Trúc Cơ cảnh, linh khí trong cơ thể đã kết thành pháp ấn, không thể nào đề luyện lần nữa, trừ khi là đánh vỡ pháp ấn, để cho linh khí quay về trạng thái vỡ vụn. Có điều làm như vậy lại là tự hủy đạo cơ, tương đương với tự phế tu vi.

Nhưng Tông chủ Trần Huyền Hoa nghe xong lại khẽ gật đầu một cái, nói: "Đệ tử Linh Động cảnh là căn cơ của Thanh Vân Tông, nếu pháp quyết này có lợi đối với bọn họ, đó cũng là chuyện tốt. Vậy thế này đi, chúng ta cùng tham ngộ một chút, nếu pháp quyết này không có vấn đề thì đưa vào Phụng Thiên Điện trước, biến nó và Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết thành hai pháp quyết mà đệ tử nội môn bắt buộc phải tu hành khi vào Phụng Thiên Điện đi!"

Nói đoạn, ông ta chắp tay với Phi Thạch mà Bạch Thiên Trượng bế tử quan, bày tỏ sự kính trọng

"Đúng là nên như thế!"

Mấy vị trưởng lão truyền pháp đều nói như vậy, nhưng gương mặt Tiêu Sơn Hà vẫn có chút không cam lòng. Sau khi giải tán, Tiêu Sơn Hà trở lại Sơn Hà Cốc, sao khi bước vào tĩnh thất, lập tức đốt một đạo phù lên Lửa phù cháy rực chiếu ra thành một dáng người, mày kiếm mắt ngời, đôi mắt sáng như đuốc, mặt mũi có nét tương tự với ông ta.

"Thúc thúc..."

Người bên trong ngọn lửa đứng từ xa hành lễ với Tiêu Sơn Hà, hết mực cung kính.

"Kiếm Minh, con nấn ná ở nơi đó đã bốn năm mà vẫn không có manh mối gì sao?"

Người thanh niên nghe vậy liền thở dài, đáp: "Không có, bốn năm qua con đã giết sạch những người có khả năng liên quan tới dị bảo, không từ bất cứ thủ đoạn nào, nhưng lại chẳng có chút manh mối. Thúc thúc, món chí bảo rơi ra từ huyền quan mà thúc nói có khả năng lưu lạc tới vùng giang hồ này thật à? Tại sao mãi mà con vẫn chẳng tìm được đầu mối?"

Tiêu Sơn Hà thở dài, đáp: "Khi xưa ta cũng chỉ vô tình lấy được đầu mối từ chỗ một vị cố nhân thôi. Tổng cộng có bảy nơi món dị bảo kia có thể lưu lạc tới, sáu chỗ khác đều là nơi mà bản lĩnh của thúc cháu chúng ta không thể mò tới được, duy chỉ có vùng Quỷ Yên Cốc, người ngoài không hay nên chúng ta có thể nhúng tay vào được. Dù sao cũng chỉ có một phần bảy khả năng, tìm không ra thì cũng đành thôi!"

Tiêu Kiếm Minh nhíu chặt chân mày hơn, hỏi: "Thúc thúc, thúc nói chí bảo đó có thể giúp cháu siêu thoát, rốt cuộc nó là gì?"

Tiêu Sơn Hà thở dài, đáp: "Theo ta được biết, rất có thể nó là một món pháp bảo được luyện thành từ ký ức của thượng giới chi tu, cụ thể được luyện thành gì thì ta cũng không rõ. Có điều, nếu sở hữu nó, chúng ta có thể có trực tiếp kế thừa ký ức của thượng giới chi tu kia, đồng thời nhờ đó để dính lấy một tia nhân quả với cửu quan trong truyền thuyết, ngày sau siêu thoát, có lẽ cơ duyên nằm ở chỗ ấy!"

Mắt Tiêu Kiếm Minh sáng rực lên: "Vậy con sẽ tiếp tục đi tìm, không tìm được nó thì quyết không từ!”

Tiêu Sơn Hà lắc đầu, nói: "Không cần đâu, nếu bốn năm rồi mà chẳng tìm được, tức là cơ hội tìm được nó là rất nhỏ, ngược lại còn làm trễ nãi việc tu hành của con. Con trở về trước đi, Tông chủ đã hạ lệnh, bảo chuẩn bị cho con đi vào Loạn Hoang Sơn cùng, có lẽ ông ta thấy con ở bên ngoài mãi nên sinh lòng nghi ngờ rồi. Tuy nhiên vậy cũng tốt, bên trong Loạn Hoang Sơn có một phần cơ duyên do gia gia con để lại năm xưa, đối với ta đã vô dụng, hi vọng tương lai Trúc Cơ của con được gửi gắm cả vào cơ duyên này, đi mang nó về đi!"

Nghe tới hai chữ "Trúc Cơ", ánh mắt Tiêu Kiếm Minh lóe lên, hắn ta lập tức đáp: "Được, con sẽ trở về ngay!"

"Đúng rồi, sau khi vào Loạn Hoang sơn, có một đệ tử tên Phương Hành con có thể để ý tới một chút. Năm xưa ta muốn cho con bái Bạch Thiên Trượng làm sư, ông ta chưa từng đồng ý. Tiểu quỷ đó đi theo ông ta đã ba năm, cũng chẳng biết có được cái gì không..."

"Con biết rồi thúc thúc!" Ánh mắt Tiêu Kiếm Minh lóe sáng, hẳn nở nụ cười tự tin.

.**

Nhóm người đi Loạn Hoang sơn nhanh chóng được quyết định, ba ngày sau, các đệ tử kiệt xuất của Thanh Vân Tông cùng nhau xuất phát.

Sáng sớm ngày thứ ba, ngoài sơn môn Thanh Vân Tông, có vài chục đệ tử chia làm ba nhóm, hoặc ngồi hoặc đứng, hoặc là nhỏ giọng trò chuyện với nhau, hoặc là yên lặng dưỡng thần. Những người đó chính là đệ tử của Thanh Vân Tông Tê Hà Cốc, Thư Văn Cốc và Sơn Hà Cốc, mỗi sơn cốc đều có mười người cả nam cả nữ, tuổi tác cũng không giống nhau. Người lớn một chút thoạt nhìn đã khoảng bốn mươi năm mươi tuổi, người nhỏ một chút thì chỉ mới mười tám mười chín tuổi.

Có điều tuy số tuổi chênh lệch của chúng đệ tử nội môn khá lớn, nhưng tu vi đều xấp xỉ nhau, ở chừng Linh Động ngũ lục trọng gì đó. Đệ tử Linh Động tứ trọng không có tư cách thi hành nhiệm vụ này, tất cả được sàng lọc trong số các đệ tử Linh Động ngũ trọng trở lên. Bọn họ đều là những đệ tử kiệt xuất được chọn ra từ trong ba cốc, trận, đan, phù đạo, mỗi người có một sở trường riêng.

"Sao đệ tử Đoán Chân Cốc vẫn chưa tới? Muốn biết bao nhiêu người bọn ta phải chờ họ sao?"

Trong đám đông chợt có người lên tiếng, dường như có chút không vui với việc đệ tử Đoán Chân Cốc đến trễ.

"À, ta vừa mới liên lạc với đệ tử Đoán Chân Cốc, nghe bảo đệ tử thống lĩnh của bọn họ uống nhiều quá nên dậy trễ!"

Có người khinh thường cười khẩy nói.

Mọi người đều có chút ngạc nhiên, có có người hỏi: "Diệp Thiêm Long sư huynh không hiểu quy tắc như thế từ khi nào vậy?"

Người trước đó liền cười khẩy đáp: "Ta có bảo là Diệp Thiêm Long sư huynh thống lĩnh đâu!"

Liền có người bảo: "Chẳng lẽ Ngô Tương Đồng sư hay Mạc Dung Anh à? Đoán Chân Cốc tam kiệt chính là ba người bọn họ, người thống lĩnh chắc chắn là một trong ba người đó!"

Có người khác bảo: "Có khả năng là Ngô Tương Đồng sư huynh, nhưng Mạc Dung Anh thì không thể nào, nửa tháng trước, Mạc Dung Anh bị một tiểu hầu tử một cước đạp lăn, cướp mất pháp khí, mặt mũi mất sạch, người thống lĩnh lần này chắc chắn không phải là hắn!"

Nhưng thì ra, chuyện lúc trước Mạc Dung Anh bị Phương Hành đánh bại ngay trước mặt đám đông, bị rất nhiều người nhìn thấy. Mọi người đồn nhau nên đã lan truyền ra khắp Thanh Vân Tông rồi. Còn về việc Phương Hành đuổi Diệp Thiêm Long chạy vào trong động phủ lại bị Thiết Như Cuồng cố ý đè xuống, dù sao Diệp Thiêm Long cũng là đệ tử kiệt xuất của Đoán Chân Cốc, vì mặt mũi mình, ông ta cấm các đệ tử bàn tán đến.

Mặc dù thủ đoạn phong tỏa tin tức như thế này không thể nào giấu được hết tất cả mọi người, nhưng các đệ tử thông thường của tứ cốc thì đúng là không biết thật.

"Ai có pháp ấn của Ngô Tương Đồng sư huynh không? Truyền tin hối thúc huynh ấy đi!"

"Không cần đâu, bọn họ tới rồi!"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...