Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 103: Phục luyện đan pháp
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Loạn Hoang sơn nằm ở phía đông nam Thanh Vân Tông, thuộc cùng một dãy với Thái Hành sơn nơi Thanh Vân Tông cư ngụ, thấp thoáng giữa biển rừng bao la, nếu không có ngọc giản định vị, ngay cả người của Thanh Vân Tông cũng rất khó tìm được đến chỗ này. Những vùng đất phong ấn như thế này, bởi vì có phong ấn yêu vương bên trong nên mấy trăm năm qua yêu khí thấm đẫm, đã tạo thành ác vực ở xung quanh, nhiều yêu thú dị thảo.
Dĩ nhiên, ở một mức độ nào đó, ác vực như thế này cũng là mảnh ruộng màu mỡ trong mắt tu hành giả, bởi vì giết chết yêu thú, có thể lấy yêu đan, dị thảo được dùng đúng, đó chính là linh dược, mà yêu vương bị phong ấn ở chính giữa, chính là phân bón thúc đẩy tất cả. Đại thế gia tông môn trong truyền thuyết đều có rất nhiều vùng đất phong ấn như vậy, dùng để làm nơi thí luyện cho các đệ tử dưới trướng.
Tốc độ của pháp thuyền mặc dù không nhanh nhưng cũng đã nhanh hơn so với cưỡi ngựa trên đất rồi, một ngày đêm sau, đã đến vùng trời bên trên Loạn Hoang sơn.
"Uỳnh..."
Pháp thuyền chấn động, ngừng lại, chúng đệ tử Thanh Vân Tông Cốc mạnh ai người nấy nhảy xuống, thi triển Lược Khí Thuật từ từ đáp xuống đất. Phương Hành ngủ suốt một ngày một đêm cũng đã tỉnh lại, vác thanh đại đao nhảy xuống, còn Ngô Tương Đồng thì chịu trách nhiệm lo liệu phần còn lại, đánh một đạo linh khí vào pháp ấn, thu nhỏ pháp thuyền, cất vào trong túi trữ vật của mình, làm trợ thủ cho Phương Hành một cách rất có trách nhiệm.
Những đệ tử tứ cốc khác cũng tự mình đứng trên mặt đất, đưa mắt đánh giá xung quanh.
Lúc này mọi người đang đứng ở vùng rìa của một bồn địa khổng lồ, trong bồn địa, quỷ vụ lượn lờ, chẳng thấy điểm cuối, bên trong chủ yếu là vùng rừng thiêng nước độc, thoạt nhìn không phải là nơi tốt lành gì. Thậm chí trên bầu trời bồn địa xuất hiện những đóa yêu vân lớn, thỉnh thoảng biến hóa thành các hình dáng kỳ quái, một vài con quái điểu lượn vòng trên không trung, phát ra tiếng kêu thê lương. Cũng trên bầu trời, có một con bạch hạc lượn vòng, người ngồi bên trên chính là Hứa Linh Vân.
Nàng ta đang quan sát địa hình bồn địa, muốn tìm một lối vào thích hợp.
Trên không trung quan sát một hồi lâu, giọng nói vọng xuống Hứa Linh Vân từ giữa trời: "Bên trong Loạn Hoang sơn, nhiều yêu phong ác khí, đệ tử Tê Hà Cốc nhanh chóng luyện Thanh Tâm Cố Thần Hoàn, đưa cho các vị sư huynh đệ, không thể chậm trễ!"
Nói đoạn, nàng ta phất tay ném một chiếc bình bạch ngọc vào trong bồn địa, không lâu sau, thu chiếc bình bạch ngọc y lại, sau đó trực tiếp ném xuống. Một vị đệ tử Tê Hà Cốc đưa tay đón lấy, đổ một tia khí tức Loạn Hoang sơn từ trong bình ngọc ra, thi triển linh quyết phân tích một lát, sau đó nhắm mắt lại nói: "Trong mẫu đan, thêm ba phần nhị lam thanh hoa, chín giọt hoa thanh quả dịch..."
Chúng đệ tử Tê Hà Cốc nghe vậy, lập tức khoanh chân mà làm, ai nấy đều lấy một thanh lô từ trong túi trữ vật của mình ra, rồi lấy từng viên từng viên đan hoàn bạch sắc cho vào trong lò, sau đó lại bắt đầu thúc đẩy thanh lô để luyện hóa những viên đan này, thỉnh thoảng sẽ cho vào một ít nguyên liệu mới. Đệ tử của các sơn cốc khác nhìn đều cảm thấy mới mẻ, biết đây chính là "Phục luyện đan pháp" của Tê Hà Cốc, bình thường rất hiếm gặp.
Loại phục luyện đan pháp này, chính là dựa trên cơ sở mẫu đan, cho thêm một ít linh dược đặc thù, luyện chế đan dược lại một lần nữa, khiến cho tác dụng có chút thay đổi. Ví dụ như trong bồn địa Loạn Hoang sơn, nhiều yêu phong ác khí, cho dù là tu hành giả bị nhiễm phải cũng sẽ chịu ảnh hưởng, trừ khi tiến vào Loạn Hoang sơn rồi vẫn luôn dùng linh khí để chống đỡ. Song nếu liên tục dùng linh khí chống đỡ, chắc chắn linh khí sẽ tiêu hao rất đáng sợ, nhỡ đâu lại gặp phải yêu thú ngay lúc linh khí tiêu hao gần hết, thế chẳng phải là chịu thiệt thòi à?
Tuy nhiên có viên thuốc này rồi, có thể ngậm nó trong miệng, mượn dược tính chống lại yêu phong ác khí, không cần phải tiêu hao linh khí vô ích. Dĩ nhiên, đan dược như thế không phải nửa tiếng một tiếng là có thể luyện ra được, vì vậy bọn họ đều sử dụng "Mẫu đan" để tiến hành phục luyện.
Loại mẫu đan này, cũng là dùng các loại linh dược trân quý luyện ra, có công hiệu thanh tâm giải độc, chỉ có điều là không có tính phân hóa. Trên thực tế, loại đan dược "có thể hóa giải bách độc" trong truyền thuyết không hề tồn tại, thế gian vạn vật, tương sinh tương khắc, thậm chí ngay cả dược tính và độc tính cũng là chuyển đổi lẫn nhau, làm sao có thể thật sự có một loại đan dược nháy mắt giải hết toàn bộ độc được?
Cho dù là có mẫu đan, cũng cần phải phân tích khí tức bên trong Loạn Hoang sơn, sau đó thêm một chút linh dược vào tiến hành lần luyện thứ hai, đan dược luyện chế ra bằng cách này vừa tiết kiệm thời gian, hiệu quả cũng càng rõ ràng.
Sau khoảng thời gian một chén trà, đệ tử Tê Hà Cốc bèn cất lò luyện đan, đã luyện xong xuôi rồi.
Sau đó các đệ tử Tê Hà Cốc đều đứng dậy, lấy đan dược ra, phân phát cho đệ tử ba cốc khác, mọi người gương mặt tươi cười, nhận lấy đan hoàn, đồng thời lễ độ nho nhã nói tiếng cám ơn. Tuy nhiên, đệ tử của Thư Văn Cốc, Sơn Hà Cốc đều có đan dược, đến lượt đệ tử Đoán Chân Cốc, dường như đệ tử Tê Hà Cốc đã thương lượng từ trước, trực tiếp lướt qua, chẳng thèm để ý tới.
"Ơ..."
Đệ tử Đoán Chân Cốc cũng đã đưa tay ra, lại bị người ngó lơ, nhất thời lúng túng không thôi.
"Hừ, còn muốn đan dược à?"
Có đệ tử Tê Hà Cốc cố ý thấp giọng nói, ý châm chọc rất rõ ràng. Đệ tử hai cốc khác thấy thế, cũng nhìn sang hóng hớt, ai nấy đều hiểu rõ trong lòng. Ở trên pháp thuyền Phương Hành mắng đến sướng miệng nên đã đắc tội với đệ tử Tê Hà Cốc, đệ tử cốc này phần lớn là nữ tử, lòng dạ vốn hẹp hòi, bây giờ người ta muốn bắt chẹt vấn đề đan hoàn đấy, ngươi làm gì được?
"Chuyện này..."
Ngô Tương Đồng có chút khó xử nhìn Phương Hành một cái, bất đắc dĩ thở dài, tự mình đi đến nơi các đệ tử Tê Hà Cốc đang tụ tập, trên mặt là nụ cười khổ, chắp tay thi lễ, tựa như đang nhận tội.
"Hừ, các ngươi còn muốn đan dược à? Bảo tiểu quỷ kia tới xin lỗi Lâm Thanh Tuyết sư tỷ của bọn ta đi!"
Có người chua ngoa lên tiếng, chính là nữ tử "mặt rỗ" mà Phương Hành nói!
Ngô Tương Đồng nhất thời khó xử, một lát sau, vẫn bất đắc dĩ đi trở về, hai tay trống trơn, hiển nhiên đã thất bại.
Hắn cũng không dám bảo Phương Hành đi xin lỗi bọn họ, rõ ràng Phương Hành không làm được chuyện đó.
"Sau khi vào núi, dùng linh khí chống đỡ một hồi trước đi, bọn họ cũng không thể thật sự không cho chúng ta Thanh Tâm Cố Thần Đan được..."
Ngô Tương Đồng nhỏ giọng dặn dò chúng đệ tử Đoán Chân cốc, lộ vẻ vô cùng bất đắc dĩ. Những đệ tử Đoán Chân cốc khác nghe được, gương mặt lập tức lộ vẻ phẫn hận, oán giận nhìn về phía Phương Hành. Nếu không phải thực lực không bằng Phương Hành, chắc chắn có người đã nắm cổ Phương Hành bắt hắn nói xin lỗi đệ tử Tê Hà Cốc.
"Hừ, một lũ nữ nhân thối tha, dám bắt chẹt ta à?"
Phương Hành trong lòng có chút khó chịu, dữ tợn nhìn về phía các nữ đệ tử Tê Hà Cốc. Trong đám đông có người hung hăng trợn mắt lườm lại hắn, vẻ mặt tự đắc, tựa như muốn nói, chính là bắt chẹt ngươi đấy, muốn cắn ta hả?
Tất nhiên Phương Hành sẽ không cắn bọn họ, hắn quyết định cắn sang Hứa Linh Vân.
Trực tiếp đứng trên mặt đất, hai tay chống nạnh, hắn hít một hơi hét lên trời: "Hứa Linh Vân, Linh Vân sư tỷ!"
Chúng đệ tử nghe vậy thì đều sửng sốt, đưa mắt nhìn nhau.
Tiểu vương bát đản này lại đang làm gì đó?
Không muốn sống nữa sao? Dám gọi thẳng tên Linh Vân sư tỷ à?
Đệ tử Tê Hà Cốc lại càng ngạc nhiên, nghĩ thầm tên đó muốn mách tội chúng ta ư?
Có điều chẳng mấy chốc, bọn họ lại cảm thấy khinh thường, đương nhiên Linh Vân sư tỷ sẽ bảo vệ bọn ta, ngươi tố cáo rồi thì làm được gì?
Hứa Linh Vân ở giữa không trung cũng có chút không vui, bạch hạc vòng lại, bay tới trên đầu Phương Hành, nàng ta cau mày hỏi: "Chuyện gì?"
Phương Hành cười hì hì nói: "Các sư muội của tỷ không cho Đoán Chân Cốc chúng ta đan dược giải độc, tỷ luyện một lò giúp ta đi!"
Hứa Linh Vân nghe vậy, sắc mặt cũng có chút tức giận, khẽ quát nói: "Càn quấy cái gì, đưa đan dược cho bọn họ!"
Nhìn dáng vẻ, dĩ nhiên là có chút tức giận rồi, hơn nữa đối tượng mà nàng ta tức giận lại chính là đệ tử Tê Hà Cốc. Nhưng mọi người còn chưa kịp tỏ vẻ kinh ngạc, lời của Phương Hành đã khiến cho bọn họ chìm trong khiếp sợ.
Phương Hành bảo: "Ta không cần bọn họ, tài nghệ quá kém, ta muốn ngươi đích thân luyện!"
Sắc mặt mọi người lại càng thêm đặc sắc, quả thực bọn họ cứ tưởng mình nghe lầm. Ngay cả đệ tử Đoán Chân cốc cũng muốn giấu mặt đi, da mặt dày quá rồi đấy...
Trước đó không lâu ngươi vừa mới mắng các sư muội của người ta cho không kịp ngóc đầu, Linh Vân sư tỷ bảo bọn họ đưa đan dược cho ngươi cũng đã là tốt lắm rồi, ngươi còn dám bảo tỷ ấy đích thân luyện cho ngươi ư?
Phải biết rằng, Hứa Linh Vân chính là đan sư có trình độ đan pháp cao nhất của Thanh Vân Tông chỉ sau Thanh Điểu trưởng lão, cho dù là trưởng lão trong môn, muốn tìm nàng ta luyện một lò đan cũng phải tốn ít nhất là ba mươi viên linh thạch trung phẩm. Đan dược được nàng ta luyện ra, mỗi một viên đều có thể bán được giá trên trời cho đệ tử Thanh Vân Tông, tiểu quỷ này lại muốn nàng đích thân ra tay, luyện chế loại đan dược cấp thấp này ư?
Trong lúc nhất thời, ít nhất hơn phân nửa số người, cho là Phương Hành đang muốn ăn đòn.
Một nửa số khác, cảm thấy hắn chính là đang tìm chết!
"Khốn kiếp, ngươi nghĩ đan dược của Linh Vân sư tỷ là thứ mà ai cũng có thể đòi hỏi đấy sao? Nhìn ngươi rách rưới như vậy, muốn mua ngươi cũng mua không nổi!"
Nữ tử “da nâu nhìn lâu cũng đẹp” chỉ thẳng vào Phương Hành mà mắng, Hứa Linh Vân là thần tượng trong lòng bọn họ, không thể khinh nhờn. Phương Hành lại chỉ trợn trắng mắt với nàng ta, vẫn cười hì hì nhìn Hứa Linh Vân.
Kết quả cũng ngoài dự đoán vủa mọi người, Hứa Linh Vân im lặng một hồi lâu, dường như có chút tức giận, song cuối cùng cũng chỉ thở dài, vung tay lấy ra một lò luyện đan xích sắc. Sau đó, nàng ta búng ngón tay, đan hoàn bạch sắc liên tiếp bay vào trong lò, tiếp đó nàng ta khẽ hé đôi môi đỏ son, một đạo linh diễm từ trong miệng bay ra, vòng quanh thiêu đốt lò luyện đan bạch sắc, trong đó lại cho thêm mấy loại linh dược nữa.
Chẳng tới chín tức, lửa dừng lò mở, nàng ta dùng một bình sứ bạch sắc thu tất cả đan dược, sau đó trực tiếp vứt xuống chỗ Phương Hành.
Đồng thời, một giọng nói lạnh nhạt vang lên bên tai Phương Hành: "Không cần thử dò xét ta như thế, Hứa Linh Vân nói lời giữ lời!"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook