Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 106: Một đao chém bảy trâu
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
“Ầm ầm ầm..."
Mọi người chưa kịp nói gì thì đàn yêu thú đã kéo đến, chạy đầu tiên chính là một bầy Man Ngưu mắt đỏ như máu, khí lực cường tráng như ngọn núi nhỏ, hai sừng như cây thương, ầm ầm lao về phía đám đông. Bọn Man Ngưu này đều là yêu thú tứ giai, thực lực tổng thể cũng không mạnh lắm, nhưng có sức mạnh lớn vô cùng, vọt tới với khí thế cuồn cuộn, thanh thế cực kỳ kinh người.
Nếu là bình thường, đương nhiên mọi người chỉ cần né ra sẽ không có chuyện gì, nhưng lúc này lại không thể trốn đâu được.
Hiện tại đệ tử Thanh Vân Tông bị đàn yêu thú bao vây, đối mặt với loại quần chiến thế này, lựa chọn tốt nhất, chính là quây thành một vòng, liên thủ chặn địch. Chẳng những có thể để phòng kẻ địch đánh sau lưng, mà còn phát huy triệt để tác dụng của đan, phù, trận, khí, nhận được sức mạnh, được cộng thêm ưu điểm cho việc hồi phục sức mạnh, linh khí, khôi phục vết thương, còn nếu tách ra thì mỗi người sẽ phải tự chiến đấu. Đến lúc đó, chẳng những không tận dụng được điểm cộng từ các loại đạo pháp, mà còn dễ bị yêu thú vây đánh.
Cũng chính vì vậy, dù Man Ngưu có mạnh đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ có thể chống gượng thôi.
Thấy Man Ngưu lao đến, bên phía Đoán Chân Cốc, ba đệ tử có pháp khí dạng thuẫn liếc nhìn nhau, cắn răng cầm thuẫn đi về phía trước đám đông, dựng thuẫn lên, vững vàng chắn trước mặt mọi người. Bọn họ cũng không biết có thể ngăn công kích của Man Ngưu được hay không, nhưng mà chẳng có lựa chọn nào khác nữa, bọn họ có pháp khí diện phòng ngự, nhất định phải đứng ra, đây không phải là lúc lùi bước.
Không phải bọn họ không sợ chết, mà lúc này đây, nếu không đứng ra, không những thanh danh của bọn họ sẽ tan tành, đánh giá cho lần phù chiếu này sẽ tệ đi, mà đồng môn cũng sẽ từ chối hỗ trợ bọn họ. Ngẫm lại mà xem, nếu không thể có được đan dược từ Tê Hà Cốc, phù triện từ Thư Văn Cốc, dự đoán địa thế của Sơn Hà Cốc, ở nơi quỷ quái này, chẳng phải mỗi bước đi đều nguy hiểm vô cùng ư?
Cũng vì vậy, dù biết rõ nguy hiểm, bọn họ vẫn phải làm tròn trách nhiệm của mình.
"Các ngươi lui về sau đi!"
Đúng lúc này, Phương Hành bỗng nhiên trầm giọng quát lên, hắn cau mày, biết rõ ba đệ tử này không thể nào cản được công kích.
Chúng đệ tử Đoán Chân Cốc nhìn hắn cảm thấy khó hiểu, chẳng lẽ hắn thật sự muốn cho tất cả mọi người trốn ra sau à?
Đệ tử Đoán Chân Cốc, làm sao có thể vô trách nhiệm đến vậy?
"Xoẹt..."
Không kịp nói thêm lời nào, Phương Hành cầm Thanh Long Bích Diễm Đao nhảy ra ngoài, bởi vì lúc này bầy Man Ngưu đã lao đến. Con mắt đỏ như máu, sừng nhọn như thương, âm thanh như sấm, uy thế bức người.
Phương Hành cũng không cản lại, sau khi nhảy ra ngoài, chỉ làm một động tác, xoay cơ thể như con quay, hai tay cầm đao, rót linh khí vào, rồi sau đó, theo thế xoay người bổ một nhát đao, trong nháy mắt, đao quang tựa tuyết. Cùng với đao quang, còn có một tia sát khí thanh sắc và một tia hỏa diễm kim sắc.
Bầy Man Ngưu đang xông tới lập tức bị sát khí thanh sắc uy hiếp, khí thế yếu đi, còn đại đao trong tay Phương Hành lúc này đã vung "xoẹt..." một tiếng, đao quang biến thành một đường cong chém ra, trong nháy mắt đã vây lấy bảy tám con Man Ngưu ở hàng đầu, chỉ nghe "phập phập" không ngừng phát ra, yêu huyết bắn tung toé, thi thể văng tứ tung, bảy con Man Ngưu tứ giai cùng lúc mất mạng.
"Xi..."
Đệ tử Đoán Chân Cốc đồng loạt hít lạnh, thanh thế Man Ngưu hùng tráng đến vậy, lại bị hắn một đao chém hết?
Mặc dù Man Ngưu chỉ là yêu thú tứ giai, nhưng bảy con Man Ngưu hợp lại, lao tới từ phía ngoài xa, sức mạnh này cũng làm cho người ta sợ run, Phương Hành nghênh đón bảy con Man Ngưu, một đao giết sạch, sức mạnh này dường như đã vượt ra khỏi phạm trù Linh Động lục trọng.
Ba đệ tử Đoán Chân Cốc cầm thuẫn trong tay, ánh mắt tràn đầy cảm kích, Man Ngưu càng tiến đến gần, bọn họ càng cảm thấy áp lực nặng nề, trong lòng hiểu rõ, thuẫn của ba người họ cản không nổi Man Ngưu, nếu cố gắng cản lại, thì ngay khoảnh khắc đụng độ đầu tiên, rất có thể ba người đã bị Man Ngưu đâm thương, thậm chí là mất mạng luôn, một đao kia của Phương Hành, chẳng khác gì cứu lấy bọn họ.
"Tốt lắm, giết đi!"
Phương Hành dùng một đao phá tan nguy cơ bị phá vỡ đội hình, tiếp đó hắn thu đao lui về sau, đệ tử Đoán Chân Cốc lập tức tách ra một nhánh để bảo vệ hắn.
"Gào..."
Ở phía sau Man Ngưu còn có vô số yêu thú vọt tới, chẳng qua là đã không tạo được uy hiếp gì với đội hình nữa.
"Hỡi đệ tử Đoán Chân Cốc, tế khí, trảm yêu!"
Ngô Tương Đồng cất giọng hét lớn, đồng thời cũng gọi phi kiếm của mình ra, trong chốc lát, vô số thanh phi kiếm bay lên, vô số pháp khí phòng ngự được dựng ra, trong chốc lát máu thịt loạn xạ, tất cả mọi người không có lựa chọn nào khác, chiến đấu cùng yêu thú.
Cuộc hỗn chiến diễn ra, xung quanh lập tức tung tóe máu thịt.
Trước mặt những đệ tử của những cốc khác, yêu thú đều rất hung mãnh, thế nhưng ở mỗi một cốc, đều có đệ tử thống lĩnh với thực lực vô cùng mạnh áp đảo trận chiến, vì vậy hiểm nguy đều được phá giải, bọn họ đã triển khai việc đánh cận chiến. Trong hàng đệ tử Thanh Vân Tông, trừ Phương Hành ra, người nào cũng có tu vi từ Linh Động ngũ trọng trở lên, có ít nhất mười người đạt đến Linh Động lục trọng trở lên.
Người thống lĩnh Sơn Hà Cốc - Phong Thanh Vi và người thống lĩnh Thư Văn Cốc - Bì Quân Tử, hai người còn có tu vi thuộc Linh Động lục trọngđỉnh phong, đều là người chỉ còn thiếu một viên Niết Bàn Đan là có thể bước vào Linh Động thất trọng, thực lực mạnh hơn Diệp Thiêm Long mấy lần.
Còn về Hứa Linh Vân thì càng khỏi phải bàn, nàng đã là tu vi Linh Động bát trọng, vượt xa mọi người.
Tuy rằng số lượng yêu thú trải đầy khắp nơi, khiến người ta hoảng sợ, song phẩm cấp cũng không cao mấy, chủ yếu là yêu thú tứ giai, có một vài yêu thú ngũ giai lục giai lẫn ở trong đó, yêu thú thất giai chỉ có một hai con, sức uy hiếp không lớn.
Vì vậy, trừ tình huống bối rối lúc đầu, đệ tử Thanh Vân Tông rất nhanh đã bình tĩnh lại, phối hợp lẫn nhau, thi triển đủ loại pháp thuật, công quyết, pháp khí để diệt địch, tình trạng tan tác dần bị đảo ngược, thế trận ổn định lại.
Còn Phương Hành, sau khi chém vài con yêu thú lục giai bên đệ tử Đoán Chân Cốc, liền thu đao, lui về chỗ tương đối an toàn trong đám người, lấy hồ lô từ bên hông, uống một ngụm linh tửu, khôi phục linh khí của mình. Mắt vừa nhìn bọn yêu thú không ngừng lao ra từ trong núi rừng, trong lòng vừa tính toán điều gì đó, dường như cảm giác chuyện này hơi không đúng lắm.
Ở giữa đám người, đều là nữ đệ tử Tê Hà Cốc, sau khi yêu thú xuất hiện, các nàng chiếm cứ vị trí trung tâm an toàn nhất như một lẽ đương nhiên, lần lượt tế pháp khí trợ giúp đệ tử khác cản địch, hoặc là kích hoạt Tiểu Hoàn Đan của mình, giúp đệ tử Thanh Vân Tông trị thương, nhưng không đánh trực diện với yêu thú, chẳng khác gì được vây quanh bảo vệ.
"Ngươi không đi chém yêu thú, lui đến tới nơi này làm gì, sợ chết à?"
Nữ đệ tử Tê Hà Cốc "Mặt rỗ", nhìn thấy Phương Hành đi đến, lập tức thu phi kiếm về, đanh thép quát Phương Hành, trong ánh mắt đầy sự khinh thường, cho là Phương Hành sợ chiến đấu, trốn tới khu vực chính giữa.
Phương Hành liếc nàng một cái, nói: "Ngươi không sợ chết mà, vậy sao ngươi không ra bên ngoài đi chém giết trực diện luôn đi, trốn ở bên trong đây làm gì hả?"
Mặt rỗ cứng họng, cả giận nói: "Ta là nữ nhân!"
Phương Hành nói: "Nữ nhân bị rỗ mặt cũng gọi là nữ nhân à?"
Mặt rỗ lại càng tức giận, quát lên: "Ngươi vô sỉ! Đệ tử Tê Hà Cốc ta đây, cảm thấy xấu hổ khi là đồng môn với ngươi!"
Phương Hành nói: "Ta cũng không thèm làm đồng môn với người mặt rỗ!"
Mặt rỗ nghiến răng uất hận, phi kiếm trong tay suýt nữa chém về phía Phương Hành, một nam đệ tử Tê Hà Cốc ở bên cạnh vội vàng kéo nàng ta lại, lạnh lùng nhìn Phương Hành, nói: "Tôn sư tỷ, cần gì tranh cãi với người này, đánh lui yêu thú mới là đúng!"
"Chính xác, chúng ta tạm đánh lui yêu thú trước, rồi nói chuyện hắn sợ chết trốn trận cho các sư huynh đệ khác nghe, xem hắn còn có mặt mũi nào thống lĩnh đệ tử Đoán Chân Cốc nữa..." Những đệ tử Tê Hà Cốc khác cũng hét lên, âm thanh rất lớn, tựa như cố ý muốn cho người khác nghe thấy, mà Phương Hành cũng chẳng để ý, lạnh lùng cười cười, ánh mắt nhìn sang nơi khác, tự mình quan sát.
Hắn lười giải thích với người khác, trên thực tế, linh khí của hắn tuy cô đọng, nhưng tu vi thấp hơn mọi người, nói thẳng ra là chất lượng linh khí cao, nhưng trữ lượng không nhiều, vì vậy sức mạnh bộc phát lợi hại, nhưng đánh không bền, hơn nữa bên phía Đoán Chân Cốc, cục diện đã được khống chế rồi, nếu hắn vẫn đánh trực diện với yêu thú thì chỉ là không ngừng tiêu hao linh khí của mình mà thôi.
Hơn nữa, hắn đã hơi chú ý được, việc đám yêu thú kéo tới kỳ quặc quá mức, rất nhiều yêu thú vốn đối đầu nhau, bình thường đụng mặt sẽ trực tiếp đánh giết nhau, bây giờ lại liên thủ đột kích mọi người, điều này khiến cho hắn cảm giác có gì không đúng.
Những yêu thú này tựa như chẳng phải công kích bằng thiên tính của mình, mà là bị thứ gì ẩn mình đang âm thầm thao túng vậy.
Dưới tập kích của đàn yêu thú, rất có thể còn có những nguy cơ khác ẩn giấu, hắn cần tiết kiệm linh khí của mình, ứng phó chuyện bất ngờ xảy ra.
Trên thực tế, hắn đoán không sai, thế cục mới vừa ổn định không lâu, thì nghe thấy trong rừng, âm thanh cây cối đổ ngã vang lên, nhìn từ xa, chỉ thấy ánh lửa ngút trời, hình dạng yêu thú chưa hiện ra, âm thanh ghê gớm đã khiếp người. Ba tức sau, đột nhiên mặt đất rung dữ dội, từ trong rừng một con cự xà to như thùng nước chợt xông ra, toàn thân lóe lên hỏa quang và khói độc.
Cự xà nọ dài tận mười trượng, trên đầu mọc một cái sừng, hung dữ cực kì, tốc độ cũng cực nhanh, vừa xông khỏi rừng, cái đuôi đã quét lên, cưỡi gió xông đến, bay lượn nhanh chóng trên không trung, lao về hướng đệ tử Thanh Vân Tông. Còn chưa tới gần, đã há miệng ra, phun một ngọn hỏa diễm đen kịt, đánh thẳng về phía đệ tử Thanh Vân Tông.
Chính giữa nó và đệ tử Thanh Vân Tông còn có mấy yêu thú khác, những con yêu thú này bị lửa độc đốt đầu tiên, chỉ thấy cơ thể chúng lập tức co quắp lại, tựa như nước trong cơ thể đã bị rút cạn, cuối cùng biến thành giống như quả hạch đào, co lại thành một mẩu.
"Tiêu rồi, mau tránh ra..."
Đệ tử Thanh Vân Tông ngạc nhiên sợ hãi, nhất là những người bị lửa độc đánh tới đầu tiên, nét mặt lại càng kinh hoàng.
Cự xà này kéo đến quá nhanh, ngọn lửa lại rất quỷ dị, chắc chắn là ngay cả cơ hội chạy trốn bọn họ cũng chẳng có, chỉ có thể nhắm mắt đợi chết.
"Xoẹt..."
Cũng chính lúc này, bóng trắng bỗng lóe lên, một con bạch hạc khổng lồ chở Hứa Linh Vân, bay ra từ trong đám người, ngón tay Hứa Linh Vân khẽ giơ lên, trước mặt xuất hiện ngay một tấm khiên khổng lồ màu vàng nhạt, tiếp đó nàng ta lại đẩy tay về trước, tấm khiên khuếch đại ra chu vi ba trượng, chắn trước ngọn lửa độc, toàn bộ lửa độc phun lên tấm khiên, đều bị nó cản lại.
"Các ngươi chớ hoảng loạn, con yêu này để ta giết nó!"
Giọng nói của Hứa Linh Vân nhẹ nhàng truyền đến, rồi sau đó bạch hạc giương cánh, chở nàng ta trực tiếp vọt về phía cự xà.
Mấy người đệ tử xém bị lửa độc cắn nuốt lập tức cùng thở phào nhẹ nhõm, đều nói: "Cũng may có Linh Vân sư tỷ..."
Thấy quái xà lợi hại đến thế cũng bị Hứa Linh Vân dễ dàng ngăn chặn, lòng dạ càng vững tin hơn.
Trong đám đông, chỉ có Phương Hành chau mày, nhìn Hứa Linh Vân cưỡi hạc bay giữa không trung trực tiếp đánh với cự xà, bất đắc dĩ thở dài, nói: "Tỷ cản được một con Hỏa Lân Quái Xà thất giai, vậy có thể cản được ba con không?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook