Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 108: Đăng thiên nhất trảm
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
“Chứng cứ sao?"
Lâm Thanh Tuyết nghe Phương Hành nói, khẽ cười khẩy: "Ta không ăn viên đan này thì ngươi nói đây là độc đan, ta ăn viên đan này để chứng minh cho ngươi xem, ngươi lại nói ta phá hủy chứng cứ. Thật là buồn cười làm sao, hai người chúng ta đúng là có thù riêng, ta cũng hận đến mức muốn giết chết ngươi nhưng ta vẫn ý thức được đại cục, giết ngươi lúc này chẳng khác gì hại Linh Vân sư tỷ, sao ta có thể làm như vậy được?"
Nói đến đây, nàng ta ngưng một chút, quét mắt nhìn mọi người một vòng, dường như rất thản nhiên, rồi nói tiếp: "Hơn nữa, cho dù ta luyện độc đan cho ngươi thì làm sao ngươi có thể nhận ra được chứ?"
Mọi người xung quanh nghe thấy lời của nàng ta, trong lòng cũng hơi dao động, không kiềm được cảm thấy Lâm Thanh Tuyết nói rất có lý.
"Bị ta nhận ra độc đan, ngươi còn muốn nguỵ biện sao?"
Phương Hành nghe vậy lại càng giận hơn, nắm Thanh Long Bích Diễm Đao trong tay, sát khí chẳng ngăn lại được.
"Ngươi muốn giết ta à? Hừ, thẹn quá thành giận sao? Ta thấy ngươi không muốn đi trợ giúp Linh Vân sư tỷ, nên mới cố ý dùng cái cớ vụng về này trốn tránh đúng không, biểu hiện sợ chết của người lúc ban nãy, cũng chẳng phải chỉ có mình ta nhìn thấy!"
Lâm Thanh Tuyết trông rất khẳng khái, ánh mắt lạnh như băng, khinh thường nói.
Bấy giờ, rất nhiều người đứng xung quanh cũng dần xuất hiện một tia ngờ vực. Ấn tượng của bản thân bọn họ đối với Phương Hành cũng rất bình thường, còn bị Lâm Thanh Tuyết nói toạc ra, bèn kiềm không được nghi ngờ mục đích ban đầu của hắn. Chẳng lẽ tiểu quỷ này thật sự là do sợ phải chiến đấu nên mới cố ý tìm cớ chăng?
"Phương tiểu sư huynh, dường như ngươi cũng không phải tu hành đan pháp, làm sao nhìn một cái là có thể chắc chắn đó là độc đan?"
Đột nhiên, có người chắn trước người Lâm Thanh Tuyết, đó chính là Bì Quân Tử của Thư Văn Cốc, ánh mắt nhìn Phương Hành có hơi hoài nghi.
Những người còn lại, ánh mắt từ nhìn Lâm Thanh Tuyết một cách ngờ vực chuyển sang nhìn Phương Hành một cách khinh bỉ và xem thường.
Trừ khi là người có trình độ đan pháp cao thâm thì mới có thể liếc một cái là khẳng định ngay bản chất của đan dược, nếu không, ngay cả đan sư bình thường muốn chắc chắn một viên đan dược có phải là độc đan hay không, cũng cần tiêu hao khoảng thời gian nhất định, nghiệm chứng thành phần rồi mới có thể biết được. Mà Phương Hành vừa rồi chỉ liếc một cái là đã phán định ngay viên đan này là độc đan, khiến cho bọn họ nảy sinh lòng ngờ vực.
Về chuyện m Dương Thần Ma Giám, Phương Hành đương nhiên không thể nói cho người khác biết, và cũng không có ý muốn giải thích. Hắn thấy mọi người hoài nghi nhìn mình, thậm chí hơi có một chút địch ý. Không nghi ngờ gì, nếu mình cứng đầu ra tay với Lâm Thanh Tuyết, những người này nhất định sẽ ngăn cản mình.
Trong lòng khẽ tính toán, cân đo đong đếm hết rồi, hắn bèn cười khẩy một tiếng, nói: "Các ngươi đều cảm thấy ta sợ chết sao?"
Bì Quân Tử chắn trước mặt Lâm Thanh Tuyết giật mình, lạnh nhạt nói: "Sợ chết cũng là chuyện thường tình của con người, nếu ngươi nói rõ mình không muốn giúp Linh Vân sư tỷ một tay thì cũng sẽ chẳng có ai ép ngươi, nhưng sử dụng thủ đoạn như vậy, ngược lại có hơi bỉ ổi đó!"
Ngụ ý, hiển nhiên là tin lời của Lâm Thanh Tuyết rồi.
"Không chỉ sợ chết, lại còn dùng thủ đoạn này để bôi nhọ Thanh Tuyết sư tỷ, tội không thể tha thứ!"
"Ban nãy đang chiến đấu gay go, ta đã nhìn thấy hắn lui về phía trong chính giữa mọi người, quả thực không có một chút trách nhiệm nào cả!"
Yêu thú chết thì đã chết rồi, con nào trốn thì cũng đã trốn luôn, chúng đệ tử Thanh Vân Tông không còn áp lực gì, cũng chú ý đến chuyện xảy ra phía bên này, có người nghe được loáng thoáng, liền hoài nghi Phương Hành ngay, miệng lưỡi thay nhau mắng chửi.
Cũng có người nói: "Trước khi chân tướng được làm rõ, đừng tuỳ tiện chỉ trích, Phương tiểu sư huynh và Lâm Thanh Tuyết thật sự có thù cũ mà!"
Người nói câu này có ngoại hình xinh đẹp, dáng người nhỏ nhắn, đó chính là Tần Hạnh Nhi.
Nghe thấy lời của nàng, Lưu Hắc Hổ cũng gật đầu theo, nói: "Đúng vậy, các ngươi nói Phương tiểu sư huynh thứ khác thì kệ, nói hắn sợ chiến đấu thì Lưu mỗ không đồng tình đâu. Vừa rồi, Phương tiểu sư huynh ra tay tổng cộng bốn lần, lần đầu tiên giết Man Ngưu muốn phá trận, ba lần sau lần lượt chém chết ba con yêu thú lục giai lẫn trong đám yêu thú tứ giai, giải bốn lần nguy nan cho chúng ta..."
Cuối cùng, y đưa mắt nhìn mọi người một lượt, vỗ vỗ cánh tay trái của mình, trầm giọng nói: "Nói lời thật lòng, vừa rồi nếu không nhờ hắn bổ đầu vượn yêu hung ác kia, cánh tay này của ta đã không còn ở trên người nữa rồi!" Trên cánh tay trái kia, có một vệt máu kéo dài chỗ vai nách, vết thương rất sâu, nếu sâu hơn chút nữa là cả cánh tay sẽ đứt lìa, có thể thấy được thực sự rất nguy hiểm.
"Hừ, hắn cho lợi lộc gì các người mà hai ngươi lại nói giúp hắn đến vậy?"
Trong đám đông, có người cạnh khoé.
Lưu Hắc Hổ giận dữ, quát lên: "Là ai kiếm chuyện đó hả? Có bản lĩnh thì đứng ra đây!"
Tần Hạnh Nhi cũng cả giận nói: "Nói giúp Phương tiểu sư huynh thì phải là nhận lợi lộc gì sao?"
Đám đông lại tĩnh lặng không tiếng động, không ai dám tiếp lời.
"Viên đan dược có độc hay không, lấy ra nghiệm chứng là biết ngay, vị Lâm sư muội kia, vì sao vừa rồi lại nuốt đan dược?"
Lúc bấy giờ vang lên một giọng nói nọ, đồng thời đứng ra phía sau Phương Hành, đó chính là Ngô Tương Đồng của Đoán Chân Cốc, bình thường hắn rất chất phác thật thà, giờ đây nét mặt lại vô cùng kiên định, giọng nói vang rõ, nói thêm một câu: "Phương tiểu sư huynh là đệ tử thống lĩnh Đoán Chân Cốc chúng ta, mới vừa rồi đã bảo vệ an toàn cho đệ tử Đoán Chân Cốc, không phải người mà các ngươi có thể bôi nhọ được đâu, phải hỏi ý chúng ta trước rồi hẵng nói!"
Cùng với lời hắn nói, đệ tử Đoán Chân Cốc đồng loạt bước lên phía trước một bước, đứng sau lưng Phương Hành.
Về việc này, ngay cả Phương Hành cũng hơi bất ngờ. Chẳng hay biết rằng, trong tình cảnh nguy hiểm con người sẽ dễ dàng đoàn kết với nhau nhất. Trước khi rời Thanh Vân Tông, đừng nói là bảo vệ Phương Hành, trong số những đệ tử này người hận đến mức muốn đạp hắn một cước ngã lăn trên đất rồi giẫm thêm vài cái cũng không ít đâu. Nhưng sau khi đến Loạn Hoang sơn, tuy rằng Phương Hành làm việc không đứng đắn, nhưng rõ ràng hắn thật sự duy trì lợi ích cho Đoán Chân Cốc.
Lúc yêu thú đánh ập đến, hắn là người đầu tiên lên tiếng cảnh báo, dùng Bình Chướng Thuật hoá giải nguy cơ mọi người bị quái trùng gặm nhấm. Rồi lúc đại chiến cùng yêu thú, hắn đã chém giết không ít những con đáng gờm núp trong đám yêu thú cấp thấp, cứu lấy nhiều người, hai chuyện này đã khiến cho ấn tượng về hắn ở trong lòng đệ tử Đoán Chân Cốc thay đổi kha khá, mặc dù không hẳn là rất phục, song cũng đã công nhận hắn.
Mặt khác, với việc Ngô Tương Đồng là người đầu tiên đứng ra ủng hộ Phương Hành, những người khác đương nhiên cũng sẽ làm theo, ngay cả những người vẫn còn lấn cấn trong lòng giờ đây cũng phải đứng cùng phe với những người khác. Dù thế nào đi nữa thì mình cũng là đệ tử Đoán Chân Cốc, bây giờ không cùng chiến tuyến với sư huynh đệ nhà mình, chẳng phải là sẽ đắc tội với nhiều người lắm sao, ngày sau còn lăn lộn thế nào được nữa?
Hơn nữa, Phương Hành thoạt nhìn cũng chẳng phải là người rộng lượng gì, bây giờ mình không đứng ra, sau này hắn kiếm chuyện với mình thì làm sao đây?
Thấy phản ứng của đệ tử Đoán Chân Cốc, đệ tử của ba cốc kia cũng không nói gì thêm, sợ khiến đám đông tức giận.
Nhất thời, xung quanh trầm đi, bầu không khí cực kỳ lạ lùng.
"Bỏ đi, cuộc tranh luận này còn muốn cãi tới khi nào? Trong rừng hình như lại có thêm yêu thú đang nhòm ngó, chẳng hay khi nào sẽ ập đến, vẫn nên nhanh chóng chuẩn bị chống lại đi, nếu người nào đó sợ chết, không dám giúp Linh Vân sư tỷ một tay, vậy thì để ta cùng với Bì sư huynh và Phong sư tỷ cùng nhau ra tay cũng được, dù cho chết trong tay quái xà, thì cũng hơn người nào đó tham sống sợ chết..."
Lúc này, bỗng có người cười khẩy lên tiếng, phá vỡ sự yên lặng.
Xem phục sức của người nọ, lại là một vị đệ tử của Thư Văn Cốc, cũng là kẻ ban đầu quát mắng Phương Hành trên pháp thuyền, tố cáo bất bình thay cho nữ đệ tử Tê Hà Cốc, trông hắn ta chừng hơn ba mươi tuổi, bộ dáng có chút âm hiểm.
"Tên khốn kiếp này là ai đây hả?"
Phương Hành chỉ vào hắn, hỏi Ngô Tương Đồng đứng bên cạnh.
Ngô Tương Đồng nhìn thoáng qua, nói: "Hắn ta tên là Thân Kiếm, đệ tử Thư Văn Cốc!"
Phương Hành gật đầu, nói: "Quả thật là rất đê tiện, ở trên pháp thuyền ta vốn nên chém hắn ta luôn!"
"Ngươi... Thật quá quắt!"
Thân Kiếm giận dữ, căm hận vô cùng nhưng không dám xông về phía Phương Hành.
Không chỉ Phương Hành khiến hắn phải kiêng kỵ, mà cả đám đệ tử Đoán Chân Cốc đang trợn mắt nhìn hắn cũng khiến cho hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ.
"Hỡi đệ tử Đoán Chân Cốc, hãy tế ra phi kiếm, giúp ta một tay!"
Phương Hành không để ý Thân Kiếm, bỗng cất giọng hét lớn, cầm Thanh Long Bích Diễm Đao trong tay, hai chân đạp đất nhún nhảy lên trên cao, cơ thể bay thẳng lên trời, vụt cao gần ba trượng. Ngô Tương Đồng giật mình, đã hiểu ý Phương Hành, thấy hắn nhảy lên cao ba trượng, lực đạo đã cạn kiệt, Ngô Tương Đồng nhanh chóng tế phi kiếm của mình lên đỡ dưới chân hắn, Phương Hành lập tức mượn lực rồi lại vút lên thêm một trượng.
Những người khác thấy vậy, cũng đều hiểu ý Phương Hành, xoẹt xoẹt phóng phi kiếm trong tay lên. Trong nháy mắt, ngân ảnh chớp giữa không trung, trông như xuất hiện nấc thang lên trời tạo từ phi kiếm. Phương Hành tựa như đạp thang bước lên, dáng vẻ hiên ngang, đi thẳng về phía Hứa Linh Vân đại chiến cùng quái xà.
"Linh Vân sư tỷ, ta đến giúp ngươi một tay!"
Phương Hành nhanh chóng đến nơi, vận sức mạnh cơ thể lên tối đa, linh khí toả ra không giữ lại gì, những nơi bóng dáng hắn đã lướt qua lưu lại hỏa ý nhàn nhạt. Gần như chỉ trong chốc lát, hắn đã vọt tới chỗ Hứa Linh Vân và ba con quái xà, sau đó xoay người tựa như chong chóng, cơ thể bé nhỏ vung thanh Thanh Long Bích Diễm Đao nặng ba ngàn cân bổ xuống tựa như một vầng trăng tròn.
"Phù..."
Độc diễm cuốn bay về phía hắn, chỉ cần chạm phải là mất mạng ngay.
Phương Hành chẳng để ý, Bình Chướng Thuật xuất hiện bao phủ hắn ở bên trong thành một hình tròn.
Mà một đao kia, chém xuống thẳng tắp không chút chậm trễ.
"Xoạt..."
Đao khí tung hoành, đại đao tựa xích, chém trực tiếp vào cổ của một con Hỏa Lân Quái Xà.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook