Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 109: Nhất đao trảm thủ, mổ bụng lấy đan
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Ba con quái xà đều bị Hứa Linh Vân thu hút sự chú ý, căn bản không rảnh để ý đến con bò sát với khí tức có vẻ như là rất yếu này đây, hơn nữa Phương Hành tới quá nhanh, xuất đao quá dứt khoát, gần như không để cho Hỏa Lân Quái Xà có thời gian để phản ứng. Quái xà thấy tránh không được, bèn không trốn nữa, hỏa lân trên cơ thể đều vươn ra rồi lại khép vào, xung quanh người khoác lên một lớp áo giáp tràn ngập lửa độc. Với lối suy nghĩ còn khá non nớt của nó, thì nó cảm thấy mình cố đỡ lấy một đao kia chẳng thành vấn đề.
Ngay cả Hứa Linh Vân bị ba con quái xà bao vây ở giữa cũng buồn chẳng muốn nói: "Làm sao ngươi giết được những con rắn này? Một đao kia có lẽ sẽ gây tổn thương cho nó, nhưng sau đó nó sẽ công kích ngươi rất hung tàn, sao ngươi chịu cho nổi?"
Lúc này, nàng ta đã chuẩn bị sẵn sàng để cứu Phương Hành rồi.
Nhưng mà tiến triển câu chuyện đương nhiên nằm ngoài dự đoán của nàng ta.
"Phập..."
Phương Hành chém một đao lên cổ Hỏa Lân Quái Xà, bên trong một đao kia, không xuất hiện thanh long sát khí, cũng không xuất hiện kim sắc hỏa diễm, Phương Hành không có kích hoạt hai đạo pháp trận nọ, hắn chỉ là tăng sức mạnh của mình lên tới mức tối cường, phát huy triệt để tất cả sức mạnh mà một đao kia phát huy được.
Trong chốc lát, lưỡi đao tiếp xúc với hỏa lân, bị trì hoãn chừng một phần ba tức, sức mạnh khổng lồ trên đao đã được thích phóng, “két phập" một tiếng, lưỡi đao xé toạc một lỗ, tiếp sau đó, một đao kia đánh tan hỏa lân, đâm vào trong máu thịt của Hỏa Lân Quái Xà, trực tiếp xuyên qua cả cơ thể quái xà, rồi cùng Phương Hành xoay trên nửa vòng trên không trung.
"Ù ù ù..."
Chém xong một đao nọ, sức lực để Phương Hành bay giữa không trung cũng đã tiêu hao sạch, cơ thể bắt đầu xoay tròn rơi xuống.
"Thịch..."
Hắn rơi trên mặt đất, hai tay cầm đao, quỳ một gối, mặt đất bị đâm thành một cái hố to.
Trên đỉnh đầu hắn, quái xà bị hắn bổ một đao đứng hình một hồi lâu, bỗng nhiên đầu rắn rơi xuống, máu tươi văng tứ tung, trực tiếp rơi xuống bên trái Phương Hành, tạo thành một cái hố khá nông, còn cơ thể con quái xà khổng lồ vặn vẹo không ngừng trên không trung, toả ra khói đặc cuồn cuộn, rồi rơi xuống theo, nhưng lại rơi trực tiếp xuống hồ nước, bọt nước tóe lên cao bốn năm trượng.
Giữa không trung, hai con quái xà thấy đồng bọn bị giết, chúng gào thét không dứt, lao xuống muốn giết chết Phương Hành để báo thù. Còn Hứa Linh Vân thì giật mình, thanh kiếm trong tay xuất chiêu, quấn lấy hai con quái xà quay về phạm vi chiến đấu.
Trong quá trình này, nàng ta cũng kiềm không được cúi đầu nhìn Phương Hành một cái, nét mặt hơi kinh ngạc. Trên mặt đất, ai nấy đều im như thóc, nhìn đầu rắn dữ tợn rơi trên mặt đất một cách khó tin.
Yêu thú thất giai, chỉ một nhát chém đứt đầu.
Dù cho là đánh lén và nằm ngoài dự định của nó, nhưng làm sao có thể được chứ?
Bỗng chốc không ai hé môi, bởi vì chẳng ai biết nên nói điều gì.
"Các ngươi cảm thấy ta sợ chết à?"
Phương Hành đứng lên, vác Thanh Long Bích Diễm Đao trên vai, ánh mắt quét nhìn chúng đệ tử Thanh Vân Tông.
Người bị Phương Hành nhìn đến đều bất giác dời ánh mắt sang chỗ khác, ngay cả Bì Quân Tử và Phong Thanh Vi cũng như vậy. Cuối cùng, ánh mắt Phương Hành dừng lại ở Lâm Thanh Tuyết.
"Ta đúng là sợ chết, cho nên ai muốn khiến cho ta chết thì ta nhất định sẽ làm cho kẻ đó chết!"
Ban đầu Lâm Thanh Tuyết còn quật cường nhìn hắn, nhưng khi đối diện với ánh mắt Phương Hành, đôi mắt lại hơi đau.
Cuối cùng nàng ta tránh khỏi ánh mắt của Phương Hành, bởi vì nàng ta cảm thấy nếu cứ nhìn thẳng vào mắt hắn, thì dường như mắt của mình sẽ mù mất. Đúng lúc dời ánh mắt đi, trong lòng Lâm Thanh Tuyết cảm thấy là lạ, tựa như trái tim bị người ta bóp một cái thật mạnh, rất muốn nôn hết mật xanh mật vàng ra. Hơn nữa, đây là lần đầu tiên trong ba năm qua, một cảm giác khủng hoảng cực độ dâng lên trong tim.
Sao tiểu quỷ ấy lại mạnh đến dường này?
Từ khi nào mà con kiến bản thân còn không thèm để vào mắt đã trở nên mạnh hơn mình rất nhiều vậy?
Suy nghĩ còn chưa dứt, Phương Hành đột nhiên cử động, năm ngón tay mở ra, Dẫn Lực Thuật được thi triển, Lâm Thanh Tuyết ngồi dưới đất với tâm trạng rối ren bỗng nhiên bị Phương Hành nắm lấy, cầm cổ áo nàng giơ qua khỏi đỉnh đầu.
"Đừng mà, mau thả Lâm sư muội ra..."
"Thả nàng xuống, đừng làm chuyện điên rồ!"
Chúng đồng môn sợ hãi, rối rít mở miệng khuyên bảo.
Ngay cả Ngô Tương Đồng cũng nhanh chóng kêu to: "Phương tiểu sư huynh, không nên giết hại đồng môn, đây là tội lớn đó..."
Chúng đệ tử Thanh Vân chẳng ngờ tới, Phương Hành thế mà lại thật sự muốn ra tay với Lâm Thanh Tuyết.
Bọn họ vốn tưởng rằng Phương Hành để lộ sát ý của mình rồi thì sẽ tạm nhẫn nại, sau đó âm thầm tính kế báo thù, dù sao Thanh Vân Tông cũng là danh môn chính phái, không cho phép đệ tử môn hạ giết hại lẫn nhau. Nếu Phương Hành âm thầm giết Lâm Thanh Tuyết thì thôi, giết chết nàng trước mặt nhiều người như vậy, sẽ không tránh khỏi hình phạt giết hại đồng môn, cho dù lập được công lớn thì cũng không được.
Cũng do có suy nghĩ như vậy, nên mọi người mới không kịp ngăn cản Phương Hành tóm lấy Lâm Thanh Tuyết trong tay.
Lâm Thanh Tuyết cũng thay đổi sắc mặt, giọng căm hận nói: "Ngươi không có bằng chứng gì cả, sao lại dám giết ta hả?"
Phương Hành lạnh lùng nhìn nàng ta, Lâm Thanh Tuyết cũng dốc hết dũng khí, nhìn thẳng vào hắn!
Sau khi bị phát hiện ra độc đan, bản thân đã ra một quyết định đúng đắn là nuốt đi độc đan, viên độc đan này mặc dù sẽ khiến bụng mình đau như xoắn lại, cực kỳ khổ sở, nhưng lại xóa đi chứng cứ cho việc mình luyện chế độc đan. Nàng ta cũng không tin, trong tình huống không có bất kỳ chứng cứ nào, Phương Hành lại dám cưỡng ép ra tay với mình, trừ khi hắn định phản bội sư môn!
Phương Hành và Lâm Thanh Tuyết nhìn nhau một hồi lâu, bỗng nhiên cười hì hì, nói: "Ai nói ta muốn giết ngươi vậy?" Sau đó thu lại Thanh Long Bích Diễm Đao trong tay: "Ta chỉ tìm ngươi lấy chứng cớ mà thôi!"
Vừa dứt lời, bàn tay dán lên bụng Lâm Thanh Tuyết, thi triển Cảm Ứng Thuật, bỗng chốc đã nắm rõ cấu tạo bên trong cơ thể của Lâm Thanh Tuyết, sau đó hắn lắc tay một cái, trong tay đã xuất hiện thêm một thanh đoản đao sắc lẻm nạm đồng, trước khi mọi người kịp phản ứng, đã "roẹt" một tiếng rạch chiếc áo trước ngực Lâm Thanh Tuyết, làm lộ ra cái yếm đỏ thắm.
Trong nháy mắt, chiếc bụng trắng nõn và bầu ngực mềm mại cong vút của Lâm Thanh Tuyết lập tức lộ ra.
"Ngươi muốn làm gì hả?"
Những người xung quanh đầu tiên cảm thấy bất ngờ, sau đó hét thất thanh, sải bước lớn đến ngăn lại. Còn có người trong tình thế cấp bách, trực tiếp gọi phi kiếm ra, hung hăng chém về phía hắn. Tại thời điểm này, bọn họ còn tưởng rằng Phương Hành điên rồi, muốn làm chuyện cầm thú gì đó...
Nhưng tốc độ Phương Hành cực nhanh, sau khi lột áo của Lâm Thanh Tuyết, thanh đoản đao xẹt ngang bụng nàng, rạch ra một đường, sau đó mũi đao nhếch lên, một viên đan đen sì sì dính máu tươi bay ra.
"Xoẹt xoẹt xoẹt..."
Trong quá trình này, đôi chân hắn thoăn thoắt, tránh được ba thanh phi kiếm và sự đuổi bắt của hai người.
Năm ngón tay vươn ra bắt lấy, viên đan đen sì đã bị Phương Hành khống chế, rồi tiếp sau đó ngón tay bắn một phát, ném nó cho một đệ tử Tê Hà Cốc, thản nhiên nói: "Chứng cứ đã có, cầm đi kiểm tra đi! Nếu viên thuốc này không có độc, ta chịu tội gây thương tích cho đồng môn thì đã sao? Nếu viên thuốc này có độc, Tê Hà Cốc các ngươi phải giải quyết thoả đáng cho ta!"
Nói rồi, hắn ném Lâm Thanh Tuyết xuống, thu hồi đoản đao lại rồi phủi tay như chẳng có chuyện gì, đứng chắp hai tay.
Những người chuẩn bị ngăn Phương Hành cứng đờ, đứng yên tại chỗ, vẻ mặt kinh hãi và vô cùng phức tạp.
Chẳng phải các ngươi nói không có chứng cứ sao? Ta đây sẽ lấy chứng cớ ra cho các ngươi xem!
Lâm Thanh Tuyết luyện có phải độc đan hay không, vốn là một chuyện rất đơn giản, cầm đan đi nghiệm chứng là được, nhưng bởi vì Lâm Thanh Tuyết nuốt viên đan này rồi, nên chuyện mới trở nên phức tạp, đối với cái cục diện loạn cào cào này, thì phương pháp giải quyết của Phương Hành đơn giản hơn.
Ngươi nuốt đan để giấu diếm, vậy thì ta sẽ mổ bụng để lấy đan!
Thế nhưng, trước khi làm chuyện này, hắn chọn giúp Hứa Linh Vân giải quyết một con Hỏa Lân Quái Xà trước. Một là do hắn thật sự không muốn Hứa Linh Vân bị thương, nữ nhân này tuy cao ngạo lạnh lùng nhưng biết giữ lời, dám cược dám thua, là người tốt trong mắt hắn. Hai là chém Hỏa Lân Quái Xà một đao cũng có thể khiến những lời Lâm Thanh Tuyết chỉ trích hắn sợ hãi chiến đấu tự trở nên vô nghĩa. Đồng thời, vác theo cái uy giết yêu rồi làm việc này, thì chướng ngại gặp phải cũng sẽ ít hơn.
Nếu như hắn làm việc này trước lúc giết quái xà, chắc chắn sẽ bị bao vây tấn công, cho dù chứng cứ trong bụng Lâm Thanh Tuyết đúng là độc đan, thì mọi người cũng sẽ trút lửa giận lên hắn, giờ đây thì khác hoàn toàn.
Lâm Thanh Tuyết kêu thảm thiết không thôi, ôm bụng lăn qua lăn lại trên đất.
Tất cả mọi người xanh mặt, rất lâu không nói nên lời.
Ai cũng chẳng nghĩ đến tiểu quỷ này lại ác như vậy, thế mà dám mổ bụng lấy đan.
Đại khái là Lâm Thanh Tuyết dù thế nào chăng nữa thì cũng chẳng ngờ tới điều này, nếu không thì nàng ta tuyệt đối sẽ không chọn nuốt độc đan.
Mà Phương Hành nói cũng không sai, thật ra cho dù hắn lấy ra không phải là độc đan, vậy thì cũng không có chuyện gì, chỉ là gây thương tích cho đồng môn mà thôi, cũng chẳng phải là tội lớn tàn sát đồng môn, dù sao sinh mạng người tu hành rất mạnh, bị mổ bụng cũng không chết được, dùng chút linh dược để thoa vết thương, khoảng chừng nửa tháng là lành, nếu dùng linh dược thượng hạng, thì ngay cả vết sẹo cũng sẽ chẳng để lại.
Tuy là nói như vậy, song người nghĩ được đến bước này, hơn nữa dám làm như vậy lại chẳng có bao nhiêu. Tên tiểu quỳ này thoạt nhìn dáng vẻ cũng hơi thanh tú, thậm chí còn tương đối đáng yêu, mà sao ra tay lại ác đến vậy chứ?
Tất cả mọi người đều im lặng, gương mặt của những người trước đó mở miệng nói giúp Lâm Thanh Tuyết giờ đây đều biến sắc. Có mấy nữ đệ tử Tê Hà Cốc lúc trước còn khinh thường Phương Hành, bây giờ thậm chí còn sợ đến phát run.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook