Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 117: Tiêu Kiếm Minh

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

“Hứa sư tỷ đừng do dự nữa, mau cầu cứu sư môn đi!"

Lúc này các đệ tử Thanh Vân Tông lại lâm vào một mối hiểm nguy khác. Một bước sợ từng bước loạn, mọi người gặp phải Kim Ô giả dạng thành đại yêu Trúc Cơ Kỳ hù dọa cho hoảng sợ chạy trối chết. Rồi cứ thế mà chệch khỏi lộ tuyến ban đầu, chạy thẳng vào một cái sơn cốc toàn là Kim Bối Thương Lang, ngay lập tức một đống yêu thú Kim Bối Thương Lang lục giai hung bạo xông ra đối đầu với các đệ tử của Thanh Vân Tông.

Nhóm đệ tử Thanh Vân Tông đã sớm kiệt sức, linh khí hao tổn nghiêm trọng nhất là Hứa Linh Vân. Trận đấu với hai con thạch quái ở sơn cốc đã tiêu hao hết linh khí của nàng ta. Còn chưa kịp nghỉ ngơi lấy sức thì đã đụng độ bọn Kim Bối Thương Lang, quả thật là họa vô đơn chí. Lúc này nàng ta đã không thể như trước một người một kiếm, chắn nguy thay cho nhóm đệ tử Thanh Vân Tông được nữa.

Chúng đệ tử Thanh Vân Tông vừa đấu vừa chạy, đã bảy tám người bỏ mạng mà bọn Kim Bối Thương Lang vẫn truy đuổi ráo riết. Có một đệ tử quá mức sợ hãi bèn khóc xin Hứa Linh Vân hãy mau cầu cứu sư môn.

Nhưng Hứa Linh Vân chỉ chau mày, cầu cứu sư môn chẳng có gì khó, với tu vi của Tông chủ và Tứ Đại trưởng lão chẳng mấy chốc sẽ tới được đây. Đừng nói Thiết Bối Thương Lang ngay cả đại yêu Trúc Cơ Kỳ cũng chẳng làm khó được. Nhưng như thế thì chuyến đi này của bọn họ xem như thất bại, mà lúc trước sư tôn đã từng bí mật nói với nàng ta nhiệm vụ lần này, khả năng cho phép từ bỏ chỉ có năm phần. Nói trắng ra chính là chỉ cần quân số không giảm quá một nửa thì bất luận lý do gì cũng không được phép từ bỏ phù chiếu.

Thanh Vân Tông đã nhẫn tâm muốn dùng phương pháp chọn cổ để mài luyện đệ tử, chọn được một nhóm người mới được ra ngoài.

"Mau lui về sơn cốc kia, ngăn cản đám sói rồi tính sau!"

Hứa Linh Vân cau mày đưa ra quyết định.

Nàng ta quyết định trước hết cứ tiến vào sơn cốc, ăn mấy viên Bổ Khí Đan khôi phục linh khí rồi sau đó chém chết con Kim Bối Thương Lang Vương bát giai này giải nguy rồi hẵng nói. Hứa Linh Vân dù sao cũng là đệ tử chân truyền Linh Động bát trọng của Thanh Vân Tông, không thể nào dễ dàng bị một con yêu thú bát giai ép đến mức phải cầu cứu Tông chủ rồi từ bỏ phù chiếu được.

Nếu là con đại yêu Trúc Cơ Kỳ kia đuổi tới, có lẽ nàng ta sẽ phải làm thế nhưng hết lần này tới lần khác con đại yêu Trúc Cơ Kỳ đó dường như không hề muốn đối đầu với các đệ tử Thanh Vân Tông mà nó chỉ muốn dọa nạt rồi rút lui.

"Gào!"

Trên ngọn núi phía xa, lang vương như ngọn núi nhỏ lạnh lẽo nhìn các đệ tử Thanh Vân Tông rút lui về sơn cốc. Ánh mắt nó rung động dường như đã nhìn thấu ý đồ của các đệ tử Thanh Vân Tông. Một tiếng hú dài tru lên, vuốt nhọn lưng thép nhảy từ ngọn núi xuống phóng thoăn thoắt giữa rừng. Thân ảnh nó lúc ẩn lúc hiện thoáng chốc đã gia nhập trận chiến, vung vuốt xé rách hai đệ tử của Thư Văn Cốc.

“Không xong, lang vương tự mình ra trận rồi!”

Cách đó không xa. Bì Quân Tử của Thư Văn Cốc vừa thấy cảnh đó thì sợ đến lông tóc dựng ngược.

“Không để ý nhiều thế được nữa đâu!”

Hứa Linh Vân nghiến răng lấy ra hai hạt Bổ Khí Đan nuốt vào, cũng cho bạch hạc ăn một viên. Nàng ta không thể ngồi nhìn đệ tử Thanh Vân Tông bị con lang vương rõ ràng mạnh hơn họ rất nhiều này giết chết được. Hứa Linh Vân quyết định liều mạng, vừa khôi phục linh khí vừa chiến đấu với nó. Bạch hạc nuốt vào đan hoàn lập tức kêu vang một tiếng, hóa thành bóng trắng phóng về hướng lang vương đầy dứt khoát.

Lang vương thấy vậy cũng ngửa mặt lên trời tru một tiếng rồi lao về hướng Hứa Linh Vân.

Không ngờ rằng ngay sau tiếng hạc kêu và sói tru bỗng vang lên tiếng chim ưng vang lên từ phía xa. Tiếng ưng bén nhọn như muốn phá vỡ chân trời, ngay lập tức một chấm đen bay nhanh như chớp đánh tới, mắt người chưa kịp nhìn rõ đã thấy một con thiết ưng khổng lồ bay đến phía trên sơn cốc. Trên lưng thiết ưng xuất hiện một thanh niên hơn hai mươi tuổi, vóc dáng thon dài, mày tinh mắt kiếm, môi mỏng như dao.

"Súc sinh, dám tấn công đệ tử Thanh Vân Tông ta!"

Thanh niên đứng trên lưng thiết ưng quát lớn, thiết kiếm xuất thủ từ lòng bàn tay chém từ trên không xuống.

Một luồng kiếm quang màu đen giáng xuống từ trên trời phảng phất như một tia chớp đen đột ngột đầy uy lực. Yêu thú Kim Bối Thương Lang lập tức cảnh giác, mớ lông cứng trên lưng xù lên, cổ họng gầm rừ rống lên ma âm. Sóng âm vặn vẹo cuộn sóng ngay miệng nó, trong nháy mắt đã bẻ gãy vô số cây cối đất đá hòng chặn lại luồng kiếm quang màu đen.

"Muốn cản thiết kiếm của ta ư? Nằm mơ!"

Thanh niên đứng trên lưng thiết ưng nhẹ cười một tiếng, cổ tay run lên, kiếm quang màu đen vặn vẹo linh động như thể vật sống, chỉ trong chốc lát đã nhân lên thành ngàn vạn va chạm với ma âm. Kiếm quang uy lực lập tức nổ tung, tiêu diệt sạch sức mạnh ma âm, sau đó nhanh chóng hợp lại thành một bay trở về tay của người thanh niên này.

"Ô ô."

Kim Bối Thương Lang vương vừa nãy còn uy phong lẫm liệt bỗng nhiên rên kêu sợ hãi như chó con. Thân hình nó uốn éo tựa hồ như muốn chạy trốn nhưng chẳng thể cựa quậy như thể bị ghim chặt trên mặt đất. Cuối cùng giống bị ghim ở trên mặt đất giống nhau không thể động đậy. Thân thể cố gắng di chuyển kết quả lại đột nhiên nổ mạnh thành mớ huyết nhục, một nhát kiếm vừa nãy của thanh niên kia đã xé nát cả người nó.

"Là Tiêu Kiếm Minh sư huynh!"

"Được cứu rồi, Tiêu Kiếm Minh sư huynh tới rồi!"

"Sư đệ bái kiến Tiêu Kiếm Minh sư huynh!"

Nhìn thấy thiết ưng xuất hiện, chúng đệ tử Thanh Vân Tông kích động quát to,vô cùng vui vẻ.

Còn có một số người kích động đến mức trực tiếp quỳ xuống hành đại lễ với hắn ta như đang bái kiến trưởng lão.

"Các sư đệ sư muội không cần đa lễ, đợi ta quét sạch hang ổ yêu lang trút giận cho các ngươi!"

Thanh niên đứng trên lưng thiết ưng sảng khoái cười to, rồi sau đó ánh mắt run lên nhìn đám Thiết Bối Thương Lang đầy khắp núi đồi.

Lang vương bị giết, đám Thiết Bối Thương Lang còn lại đều đã mất đi dũng khí chém giết, cả đám cụp đuôi cố gắng ẩn nấp sau núi đá cây cối chạy trốn vào trong núi rừng.

Thanh niên đứng trên lưng thiết ưng cười nhẹ, thiết kiếm trong lòng bàn tay ném vào không trung. Hắn ta bấm động pháp quyết, chuôi thiết kiếm này đột nhiên run lên hóa thành hàng trăm hàng ngàn ảo ảnh, sau đó ảo ảnh trở nên chân thật, biến thành kiếm thật xếp hàng thành một cái vòng tròn khổng lồ trên không. Tiêu Kiếm Minh vừa chỉ tay, tất cả thiết kiếm trong nháy mắt bay ra toàn bộ.

"Vút vút."

Tiếng xé gió liên tiếp dày đặc mà ngắn ngủi vang lên, thiết kiếm đầy trời tựa như cơn mưa kiếm, bao phủ mặt đất ba dặm xung quanh.

Mỗi một con Thiết Bối Thương Lang chạy trốn đều bị thiết kiếm đâm xuyên qua thân thể, ghim trên mặt đất, máu tươi bắn tung toé không ngừng giãy dụa.

Mà dưới cơn mưa kiếm đầy trời này, các đệ tử Thanh Vân Tông không trốn không né nhưng lại chẳng có một ai bị thiết kiếm thương tổn.

Bầy Thiết Bối Thương Lang cơ hồ dồn đệ tử Thanh Vân Tông vào tuyệt cảnh này lại bị Tiêu Kiếm Minh một chiêu giết hết.

"Ô ô."

Thiết kiếm tất cả đều rơi xuống, vẫn còn lại một con Kim Bối Thương Lang cao lớn, chỉ có điều chân trước nó hơi ngắn một chút,trông  giống như con Bái hay thích ở cùng bầy sói chung một chỗ trong truyền thuyết. Nó cũng rất gian trá, ở dưới mặt đất lẩn tránh thoát được một mạng, sau đó thấy thế không ổn bèn cụp đuôi chạy trốn. Bởi vì chân trước hơi ngắn, lúc chạy phải vừa nhảy vừa chạy thành ra tốc độ thật cũng không chậm, mới đó đã nhảy vào một cái thác nước.

Trong bọt nước, bóng đen như ẩn như hiện có vẻ như nó sẽ trốn thoát được.

"Tiêu sư huynh, bên kia còn có một con, mau chém nó!"

Có người vô cùng lo lắng hét lên với Tiêu Kiếm Minh.

Chiêu thức vừa rồi của Tiêu Kiếm Minh cực kỳ kinh diễm nhưng nếu để con yêu thú gian trá này trốn thoát, chắc chắn sẽ trở thành vết nhơ của nhát kiếm này.

Nhưng Tiêu Kiếm Minh nghe xong chỉ nhẹ nhàng như thể con Kim Bối Thương Lang chạy trốn này hắn đã sớm đoán ra được.

Hắn ta cất bước nhảy xuống từ trên lưng thiết ưng, thản nhiên nói.

"Đi đi, ta cố tình để lại thức ăn sống cho ngươi đấy."

Thiết ưng lập tức hưng phấn kêu lên, giương lên đôi cánh khổng lồ, phóng như tên bắn về hướng thác nước. Thiết trảo quắp con Kim Bối Thương Lang ở dưới thác nước lên, chỉ trong giây lát đã biến mất vào trong núi rừng, không biết đã tới chỗ nào dùng bữa.

Mà Tiêu Kiếm Minh thi triển Lướt Khí Thuật, nhẹ nhàng đáp xuống từ giữa không trung, mặt mỉm cười.

"Tiêu sư huynh, rốt cuộc huynh đã tới!"

"Chúng ta được cứu rồi!"

Chúng đệ tử tứ cốc Thanh Vân Tông vô cùng mừng rỡ, thậm chí có người mừng đến khóc cả lên. Tất cả đều chụm lại vây quanh hồ hởi thăm hỏi.

Tiêu Kiếm Minh nhẹ nhàng đáp lời từng câu, thoạt nhìn vô cùng ôn hòa cũng không có kiêu ngạo. Trong lúc nói chuyện, hắn ta xoay chuyển ánh mắt thấy được Hứa Linh Vân ở phía xa. Nàng ta cũng không giống những người khác vây quanh chào đón mà chỉ tự mình ngồi vận chuyển tâm pháp luyện hóa bổ khí đan trong cơ thể trên tảng đá. Bên cạnh nàng ta chỉ còn có ba nữ đệ tử Tê Hà Cốc, những người khác đều đã chạy tới chỗ Tiêu Kiếm Minh.

"Linh Vân sư muội, đã bốn năm không gặp."

Tiêu Kiếm Minh tách khỏi đám người đi về phía Hứa Linh Vân, vẻ mặt dịu dàng nhẹ giọng thăm hỏi.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...