Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 120: Hiệp lộ tương phùng
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Trúc Cơ Đan cũng là một loại Phá Giai Đan nhưng là để tu sĩ Linh Động Kỳ sử dụng khi đột phá Trúc Cơ Cảnh. Mỗi một loại linh dược dùng trong đó đều cực kỳ quý giá toàn được bán với giá hơn cả vạn khối linh thạch trung phẩm. Các đệ tử ở cấp Linh Động trung kỳ như Phương Hành chẳng thể nào mơ tới được loại linh dược trân quý thế này, mà gốc linh dược trước mắt hắn chính là nguyên liệu luyện chế Trúc Cơ Đan hơn nữa còn là loại cực phẩm.
Phương Hành cũng chẳng dám nghĩ một gốc linh dược như vậy bán sẽ được bao nhiêu tiền nữa.
Chỉ có chút đáng tiếc là gốc Tử Vụ Lan Hoa Thảo này vẫn chưa lớn hẳn, ba nụ hoa nhưng chỉ nở ra hai bông, bông còn lại vẫn chỉ đang hé nở một nửa. Nếu như chờ đến lúc cả ba bông hoa đều nở mới là lúc phát huy dược lực mạnh nhất. Lẽ dĩ nhiên, chu kỳ sinh trưởng của linh dược thường phải đến mấy trăm năm. Phương Hành chẳng thể nào đợi được đến đó nên dù chưa đủ lớn thì cứ hái trước rồi tính sau.
Mặt khác Phương Hành cũng cảm thấy nơi Tử Vụ Lan Hoa Thảo mọc lên quá đỗi kì quái. Đầu tiên là lựa lấy một động phủ có nhiều yêu khí nhất, lại còn đặc biệt sắp xếp một cái tế đàn giúp cho gốc linh dược càng hấp thu được nhiều yêu khí hơn. Nói cách khác, số yêu khí thoát ra ở chỗ phong ấn có ít nhất ba phần là đến chỗ sơn cốc này, rồi lại ít nhất một phần là bay vào cái động phủ này. Lấy một thành yêu khí của yêu vương Kim Đan Kỳ để bồi dưỡng cho một gốc linh dược, đúng là hao tâm tổn sức biết nhường nào.
"Ha ha ha, không uổng công tiểu gia mạo hiểm lớn như vậy!"
Phương Hành cười to, vung Thanh Long Bích Diễm Đao lên, nâng cả tòa tế đàn ngọc lên thu vào túi trữ vật, vô cùng hưng phấn.
"Dư Tam Lưỡng, ngươi thật khốn kiếp, không coi trọng chữ tín!"
Kim Ô còn đang không ngừng giãy dụa trên mặt đất, chửi loạn cả lên.
Phương Hành cười nói.
"Dư Tam Lưỡng tên khốn kiếp kia có giữ chữ tín hay không thì liên quan gì tới ta chứ?"
Kim Ô ngẩn ra rồi mắng tiếp.
"Biết ngay ngươi dối gạt ta mà! Đồ vô sỉ, hạ lưu, hèn hạ!"
Nó mắng hồi lâu mà chẳng thấy Phương Hành phản ứng lại mà chỉ nhìn vào cổ của mình, nó kinh ngạc hỏi.
"Ngươi muốn làm gì?"
Phương Hành đáp trả.
"Giết chim diệt khẩu."
Kim Ô ngẩn ra rồi vội vàng thay đổi vẻ mặt, nịnh nọt nói.
"Ha ha, vừa rồi ta chỉ nói chơi thôi mà. Không phải chỉ là một gốc linh dược thôi sao. Lấy đi! Ta đường đường là thiên kiêu Tam Túc Kim Ô nhất tộc, là anh tài của Yêu tộc, gốc linh dược này có đáng là gì?"
“Xí, con chim này trở mặt còn nhanh hơn người đấy.”
Phương Hành nhổ xuống đất một cái rồi nói.
"Có điều linh dược này cũng không phải không thể chia cho ngươi.”
Đôi mắt Kim Ô sáng lên.
“Được thôi, ta chịu thiệt một chút. Ba bông hoa ngươi cứ lấy, cho ta lá cây là được.”
Phương Hành kê đao lên cổ nó mắng chửi.
“Ngươi nghĩ tiểu gia đây ngu à? Tử Vụ Lan Hoa Thảo sao lại gọi là thảo? Là bởi muốn biết nó đã lớn hẳn hay chưa thì phải nhìn hoa để xem nhưng dược tính thì đều tập trung hết ở phiến lá. Một chiếc lá đã bằng mười bông hoa rồi. Con quạ thối nhà mi lấy hết bảy cái lá đưa ba cái bông cho gia đây để trang điểm làm bà mối à?”
“Cái này mà ngươi cũng biết hả?”
Lúc này Kim Ô mới thật sợ ngây người.
Nó luôn tự xưng là kiến thức rộng rãi, không ngờ thằng nhãi nhân loại này còn biết cặn kẽ hơn so với mình.
Giờ đây nó đã không thể nhìn thấu Phương Hành được nữa. Tiểu tử này thực lực cao cường, bản thân nó rõ ràng là yêu thú lục giai lại bại trận dưới tay một kẻ Linh Động tứ trọng như hắn. Hơn nữa hắn còn có một cặp mắt quái dị không chỉ có thể nhìn thấu được biến hóa của bát môn trong pháp trận mà còn nhận ra được loại linh dược vô cùng hiếm có này. Nếu có được một đồng đội như thế thì sau này cùng nhau đi trộm linh dược ở những nơi khác cũng được lắm. Con ngươi của Kim Ô lại nhanh chóng đảo loạn lên.
"Xin hỏi cao nhân phương nào đang ở đây? Thanh Vân Tông chân truyền đệ tử Tiêu Kiếm Minh tới xin bái kiến!"
Đúng lúc này, một âm thanh trong trẻo đột nhiên vang lên từ phía ngoài, truyền rõ ràng vào trong động.
Phương Hành mặt liền biến sắc.
"Tiêu Kiếm Minh?"
Đương nhiên hắn sẽ không quên kẻ thù này, chính vì giết người này mà Phương Hành mới cố tình chạy tới Thanh Vân Tông để bái sư.
Không ngờ hôm nay hắn ta cũng sẽ đến đây, có điều tiền bối mà họ Tiêu vừa nhắc đến là ai?
“Tiền bối Yêu tộc, Tiêu Kiếm Minh tới xin bái kiến. Xin hỏi liệu tiền bối có thể bước ra gặp vãn bối chăng?”
Đang lúc hắn chần chờ, giọng Tiêu Kiếm Minh lại vang lên lần nữa. Phương Hành lập tức phản ứng lại, liếc mắt sang Kim Ô đang ngồi dưới đất.
Thì ra Tiêu Kiếm Minh tới để tìm nó.
Ngoài động phủ lúc này, Tiêu Kiếm Minh ngồi thẳng trên lưng thiết ưng lơ lửng giữa trời, ánh mắt cũng vô cùng cẩn thận bởi vì cơ duyên mà thúc thúc đã nói với hắn ta chính là ở chỗ này. Nghe nói vào ba trăm năm trước, Thái Thượng trưởng lão và Bạch Trưởng lão của Thanh Vân Tông đã phong ấn yêu vương ở Loạn Hoang Sơn, gia gia của hắn ta đã nhân cơ hội trồng một gốc Tử Vụ Lan Hoa Thảo ở đây.
Giờ đây đã qua ba trăm năm, gốc Tử Vụ Lan Hoa Thảo đó đã hấp thu yêu khí để sinh trưởng ắt hẳn cũng đã đủ lớn. Đây cũng chính là lý do mà thúc thúc bảo hắn ta hãy thừa dịp các đệ tử Thanh Vân Tông lịch luyện lần này để tới lấy linh dược đi.
Hết thảy vốn đều nằm trong lòng bàn tay. Thúc thúc của hắn ta đã nói, năm đó ông nội của hắn ta đã bày pháp trận bảo vệ gốc linh dược này, người bình thường không tài nào phát hiện ra được. Nào ngờ chuyện vốn đã nắm chắc lại bỗng xuất hiện một con đại yêu Trúc Cơ Kỳ chẳng biết từ đâu ra phá rối. Giờ đây Tiêu Kiếm Minh chỉ hi vọng con đại yêu này mò tới không phải vì gốc Tử Vụ Lan Hoa kia. Đây cũng chỉ là khả năng có thể xảy ra thôi vì dù sao linh dược này hiếm thấy nhưng lại không có tác dụng lớn với đại yêu Trúc Cơ Kỳ.
Tiêu Kiếm Minh không dám lao thẳng xuống nên mới tự giới thiệu trước, hắn ta hô to tên họ hai lần hy vọng lôi kéo con đại yêu bước ra để tìm hiểu lai lịch của nó. Song đã gọi hai lần vẫn chẳng thấy ai trả lời, trong lòng Tiêu Kiếm Minh không khỏi nghi ngờ.
“Thiết Vân, ngươi có cảm nhận được khí tức của đại yêu Trúc Cơ Kỳ không?”
Tiêu Kiếm Minh nhăn mày hỏi thiết ưng dưới chân.
Thiết ưng kêu vang một tiếng lắc đầu qua lại, tỏ ý phủ nhận.
Ánh mắt Tiêu Kiếm Minh quyết liệt, hắn ta trầm giọng nói.
"Bất kể thế nào, đi xuống xem một chút rồi hãy nói!"
Hắn ta vừa nói vừa lấy ra một tấm ngọc phù, phía trên có ghi lại vị trí cụ thể của linh dược. Hắn xác định phương hướng xong lập tức chỉ cho thiết ưng, lúc này một người một ưng mới lao xuống về phía động phủ bên dưới.
"Ai da, Tiêu sư huynh, ngươi vẫn khỏe chứ?"
Đột nhiên một con quái vật màu vàng bay ra từ trong pháp trận khiến cho Tiêu Kiếm Minh chợt kinh hãi tập trung tinh thần phòng bị. Hắn ta định thần nhìn lại thì thấy rõ có một con quạ màu vàng bộ dáng quái dị bay ra từ trong pháp trận. Thân hình nó to xấp xỉ thiết ứng, toàn thân là bộ lông vàng lấp lánh chỉ có điều chỗ cổ lại trụi lủi không có cọng lông nào.
Một thiếu niên chừng mười bốn mười lăm tuổi đang đứng trên lưng Kim Ô, hắn mặc đạo bào của Thanh Vân Tông, bộ dạng sạch sẽ, gương mặt nở nụ cười hì hì khiến người ta cảm giác có chút gian manh. Tay trái thiếu niên cầm Khốn Tiên Tác buộc vào cổ Kim Ô, cánh tay khác lại cầm một thanh đại đao dài gấp hai hắn. Hắn cầm đại đao nghiêng phía trước người, lưỡi đao thì đặt ngay cạnh cổ quái điểu.
“Ngươi là ai? Tại sao lại ở đây?”
Tiêu Kiếm Minh trầm giọng quát hỏi, không nhịn được nhìn thoáng qua pháp trận bên dưới.
Hận ý sâu trong ánh mắt Phương Hành bắt đầu dâng lên nhưng trên mặt hắn ta vẫn cười hì hì nói.
"Ta tên là Phương Hành, chúng ta là sư huynh đệ!"
Tiêu Kiếm Minh giật mình, ánh mắt khựng lại đánh giá Phương Hành một lát rồi nói.
"Thì ra ngươi chính là Phương Hành, ta mới vừa chạy tới Loạn Hoang Sơn đã nghe các sư đệ khác nói ngươi đã chết ở trong tay đại yêu, tại sao lại xuất hiện tại nơi này?"
"Ha ha!"
Phương Hành cười to lên rồi đáp.
"Bọn họ chỉ nói nhăng nói cuội thôi. Con đại yêu kia không hề để ý đến ta, thấy ta đẹp trai thì tha ta một mạng. Nó lấy thứ gì đó ở gần đây xong thì đã rời đi ngay rồi!"
Tiêu Kiếm Minh thay đổi sắc mặt quát hỏi.
"Lấy thứ gì?"
Phương Hành chỉ xuống bên dưới nói.
"Là vật gì thì ta không biết nhưng chính là lấy ở đây!"
Tiêu Kiếm Minh nghe xong thì thay đổi sắc mặt ngay, đang muốn bay xuống xem.
Nhưng hắn ta chợt nhớ tới một chuyện, không tin tưởng nhìn Phương Hành một cái rồi quát lên.
"Ngươi xuống cùng ta!"
Hắn ta vừa nói bàn tay thì nhấn một cái vào lưng thiết ưng, thiết ưng lập tức hiểu ý kêu vang lên rồi phóng về pháp trận phía dưới. Lúc này Tiêu Kiếm Minh đang vô cùng khiếp sợ, chỉ hy vọng thứ con đại yêu này lấy đi không phải là cơ duyên mà gia gia đã để lại cho mình.
Phương Hành bất đắc dĩ, chỉ có thể đi theo sau lưng hắn ta.
Hắn cũng có chút buồn bực, không ngờ là mình vừa lấy được linh dược cực phẩm thì đã bị người ta chặn đường, ngay cả trốn cũng không thể trốn.
Chỉ có thể tùy cơ ứng biến thôi!
Phương Hành đi theo Tiêu Kiếm Minh tới trước pháp trận, Tiêu Kiếm Minh để cho thiết ưng quan sát Phương Hành còn mình thì lấy ra một cái trận đồ, tìm tòi nghiên cứu một phen rồi vội vàng phóng vào trong trận. Hắn ta tiến vào trong trận lại thấy sương mù dày đặc mặc dù vẫn còn nhưng pháp trận thì đã bị phá hư, trong lòng Tiêu Kiếm Minh nhất thời chợt lạnh bèn bước nhanh vào, gáy cũng đổ đầy mồ hôi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook