Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 123: Phương sư huynh trở về
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Lại nói đến trong sơn cốc, chúng đệ tử Thanh Vân Tông tụ lại nghỉ ngơi với nhau, cũng có người nghi ngờ thảo luận.
"Tiêu sư huynh chạy đi gấp gáp như vậy, chẳng lẽ là nghe nói Phương sư huynh gặp nạn nên muốn đi giải cứu ư?"
Có vài người được Phương Hành "cứu", lòng mang cảm kích nên cầu nguyện.
"Hi vọng Tiêu Kiếm Minh sư huynh có thể thành công!"
Cũng có một số người đầy địch ý với Phương Hành thầm nghĩ.
"Đã qua thời gian dài như vậy, tất nhiên là tiểu quỷ kia đã chết. Hơn nữa Tiêu Kiếm Minh sư huynh mặc dù kinh tài tuyệt diễm nhưng cũng chưa chắc là đối thủ của con đại yêu Trúc Cơ kỳ, làm sao cứu hắn được?"
Mà tại bên cạnh một gốc tùng, Tần Hạnh Nhi hai mắt có chút thất thần ngơ ngác dựa vào thân cây.
Lưu Hắc Hổ xin được mấy viên thuốc từ đệ tử Tê Hà Cốc nên khuyên giải.
"Ăn mấy viên thuốc này ôn dưỡng tinh thần đi!"
Tần Hạnh Nhi thở dài một tiếng rồi nói.
"Hắc Hổ, ngươi biết không? Ta từ nhỏ sinh ra trong đạo môn, cha mẹ và gia gia đều nói với ta rằng giới tu hành chỉ có tranh giành lợi ích không hề có tình người. Ta vốn nghĩ rằng cái kiểu anh hùng trong truyền thuyết sớm đã chẳng còn, không ngờ là… Ngươi nói thử xem tại sao lúc ấy hắn lại xả thân cứu chúng ta? Hắn… Không sợ chết sao?
Nàng ta vừa dứt lời thì chợt nhớ tới nụ hôn của Phương Hành lên mặt mình khi ấy thì giật mình, gương mặt ửng đỏ.
"Chẳng lẽ hắn cũng thích ta nên mới tình nguyện vì ta mà đi vào chỗ chết ư?"
Thế nhưng vừa nghĩ như thế thì lòng nàng ta lại càng thêm chua xót.
Nàng ta vốn là một nữ tử thông tuệ nhưng cho dù thông tuệ hơn gấp mười lần cũng chẳng thể đoán được rằng lúc ấy Phương Hành chỉ muốn trêu đùa với tư tưởng có lợi mà không hưởng thì rõ ngu nên mới cố tình hôn nàng ta một cái.
Đúng vào lúc này đột nhiên có tiếng hét to truyền đến.
"Cứu mạng với, có tên biến thái đang đuổi theo ta!"
Tần Hạnh Nhi ngẩn ngơ còn tưởng rằng nghe thấy ảo giác.
"Cứu ta với!"
Giọng nói kia lại vang lên lần nữa, Tần Hạnh Nhi mặt liền biến sắc vội vàng đứng lên. Tất cả đệ tử Thanh Vân Tông đệ tử đều lấy làm kinh hãi, đồng loạt đứng dậy, ánh mắt đảo nhìn chung quanh.
“Sao nghe giống giọng của Phương sư huynh thế?"
"Hắn chưa chết sao?"
"Là hắn không sai, chính là giọng của hắn"
Bọn họ vẫn đang thảo luận thì Hứa Linh Vân đã phi thân bay lên, bạch hạc bay tới từ đàng xa trực tiếp chở theo nàng bay lên không. Chỉ mới vừa bay tới ngọn cây đã thấy một kim ảnh bay tới từ phía xa, rõ ràng là một con Kim Ô khổng lồ. Mà trên lưng Kim Ô lại có một thiếu niên đang kêu to, hắn cầm Khổn Tiên Tác trong tay khống chế Kim Ô, một tay khác thì cầm một thanh đại đao, không phải Phương Hành thì là ai?
"Phương sư huynh, thật sự là huynh ư?"
Tần Hạnh Nhi và các đệ tử Đoán Chân Cốc vô cùng kích động phi thân lao tới. Kim Ô quanh quẩn trên không một vòng mới vội vàng đáp xuống, Hứa Linh Vân đã rút kiếm ra quát lên.
"Ai đang đuổi theo ngươi?"
Phương Hành nhảy xuống từ lưng Kim Ô, co chân đá bay một đệ tử Đoán Chân Cốc đang phấn khích tới mức nước mắt nước mũi tèm lem muốn phóng về phía hắn ra, hắn lau mồ hôi trên mặt đáp lời.
"Tiêu Kiếm Minh!"
"Hả?"
Chúng đệ tử Thanh Vân Tông nhất thời ngẩn ra, biểu cảm vô cùng kinh ngạc.
Ngay cả Hứa Linh Vân cũng ngây người một chút.
Phương Hành vội la lên.
"Ta chết mất thôi, tên Tiêu Kiếm Minh này thì ra là tên biến thái còn đòi sờ soạng người ta, ghê tởm chết mất!"
Mọi người lại ngẩn cả ra, chuyện Phương Hành vừa nói thật làm cho người ta kinh hãi.
"Ngươi... Ngươi nói nhăng nói cuội gì đó?"
Một nữ nhân quát lên, mặt đỏ tới mang tai, chính là Phong Thanh Vi đệ tử dẫn đầu Sơn Hà Cốc.
"Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Tại sao hắn đuổi theo ngươi? Ngươi làm sao sống được?"
Hứa Linh Vân cũng không tin, lòng đầy nghi ngờ luôn miệng đặt câu hỏi với Phương Hành.
Phương Hành vội la lên.
"Đơn giản mà nói chính là con đại yêu kia không giết ta, chỉ lấy thứ gì đó từ bên cạnh sơn cốc. Sau đó ta thuần phục con này... Đúng, chính là con Đại Kim Ôvô cùng phong cách này. Sau đó Tiêu Kiếm Minh chạy tới vừa nhìn thấy ta thì hai mắt sáng lên, nói ta vẻ ngoài quá đẹp trai muốn mượn danh nghĩa lục soát để kiểm tra ta, ta mới vội vàng bỏ chạy."
Các đệ tử Thanh Vân Tông nghe lời nói này cũng không nhịn được nuốt nước miếng một cái, cảm giác thật sự quá khó tin. Mặc dù tên tiểu quỷ này nói vô cùng thật tình nhưng nghe sao cũng không thấy đáng tin lắm. Cũng vào lúc này có tiếng chim ưng truyền từ trên cao, Tiêu Kiếm Minh đã chạy đến.
"Phương Hành ngươi mau tới đây, để cho ta lục soát ngươi thì sẽ tha cho ngươi khỏi chết!"
"Éc!”
Nghe thấy lời này thì các đệ tử Thanh Vân Tông trực tiếp hóa đá.
Phương Hành thấy Tiêu Kiếm Minh đã tới thì vù một tiếng núp vào phía sau Hứa Linh Vân, sau đó hắn hai tay chống nạnh, bộ dạng đường hoàng nói với Tiêu Kiếm Minh.
"Ngươi là kẻ biến thái vô sỉ, cho là ai cũng giống ngươi sao? Tiểu gia đường đường là nam tử hán, máu có thể rơi, đầu có thể mất, nhưng vì trong sạch thân thể, vì Linh Vân sư tỷ, tuyệt đối không thể cho ngươi đụng một đầu ngón tay vào ta!"
Hứa Linh Vân không khỏi quay đầu lại nhìn hắn, nghĩ thầm liên quan gì tới ta chứ?
Tiêu Kiếm Minh cũng là có chút mơ hồ, lạnh lùng nói.
"Ngươi muốn chứng minh mình trong sạch? Để cho ta tìm kiếm là được!"
Phương Hành lớn tiếng nói.
"Tuyệt đối không được, ngươi hỏi xem người khác chịu để cho ngươi sờ không?"
Tiêu Kiếm Minh ánh mắt sáng rực đảo qua bên cạnh, lập tức dọa lùi các đệ tử Thanh Vân Tông. Ai gặp phải ánh mắt của hắn ta thì người đó liền cảm thấy sợ hãi trong lòng, không ngờ Tiêu sư huynh còn có sở thích quái dị như thế.
Phong Thanh Vi của Sơn Hà Cốc lại càng nhanh chóng đỏ ứng hốc mắt.
Tiêu Kiếm Minh thấy ánh mắt mọi người có chút không đúng thì chỉ cho rằng mọi người cảm thấy việc mình lục soát Phương Hành có chút quá đáng. Dù sao chuyện lục soát người này nói ra cũng có chút ý tứ vũ nhục, nhưng trong lúc hắn ta truy kích Phương Hành trên không đã mơ hồ thấy có khói tím chợt lóe, thế nên hắn ta càng thêm xác định Tử Vụ Lan Hoa Thảo có ở trên người Phương Hành, vì vậy tuyệt đối sẽ không chịu bỏ qua cơ hội lục soát Phương Hành.
Hứa Linh Vân cũng không biết chuyện gì xảy ra nhưng Phương Hành núp phía sau mình, nàng ta cũng không thể bỏ mặc không đếm xỉa nên cau mày hỏi Tiêu Kiếm Minh.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Tiêu Kiếm Minh trầm ngâm một lát rồi nói thẳng ra.
"Ta nghi ngờ tên tiểu quỷ này trộm đồ của ta!"
Phương Hành bèn kêu lên.
"Nói bậy, rõ ràng là con đại yêu Trúc Cơ kỳ kia lấy đi, ngươi muốn nhân cơ hội để sờ mó ta thì có!"
Tiêu Kiếm Minh ánh mắt lẫm liệt, lạnh giọng nói.
"Vẻ ngoài ngươi đẹp lắm sao mà ta muốn sờ mó ngươi?"
Phương Hành sờ sờ mặt của mình, xoay người hỏi Tần Hạnh Nhi.
"Ta có đẹp trai không?"
Tần Hạnh Nhi nước mắt mông lung nhìn Phương Hành, thấy hắn nói chuyện với mình thì đột nhiên nước mắt lăn dài.
Thật ra mọi người đều đang dở khóc dở cười, cũng nhìn ra được hắn đang nói nhăng nói cuội nên cũng có chút hoài nghi hắn. Nhưng mà các đệ tử Thanh Vân Tông có không ít người đều được hắn "cứu", vì cảm kích phần ân đức này đương nhiên sẽ không nói thêm gì. Còn có một nhóm người khác không muốn đắc tội Phương Hành nên giữ im lặng. Vì vậy mà trở nên rất kỳ dị, trong phút chốc chẳng có một ai mở miệng nói chuyện cả.
"Rốt cuộc ngươi đã trộm thứ gì của Tiêu sư huynh?"
Đột nhiên, một người lạnh lùng mở miệng nhìn Phương Hành quát hỏi, lại là Phong Thanh Vi của Sơn Hà Cốc.
Lại có một người khác lạnh lùng nói.
"Hắn làm việc luôn rất càn quấy, nói hắn trộm đồ cũng không phải là không thể!"
Lại là Thân Kiếm, gã với Phương Hành có thể nói là đã kết thù. Ngày thường đương nhiên gã không dám nói thế với hắn chỉ sợ tiểu quỷ này không màng nặng nhẹ chém gã một đao. Nhưng giờ đây có Tiêu Kiếm Minh chống lưng nên lá gan gã cũng to lên.
Tất cả mọi người đều im lặng chỉ e cho dù là có người biết ơn Phương Hành đi chăng nữa cũng không dám vì hắn mà chọc giận Tiêu Kiếm Minh. Giờ đây không tiện tay châm dầu vào lửa là đã xem như nghĩa khí lắm rồi.
“Cái đồ con rùa này, tiểu gia nói cho ngươi biết sớm muộn gì ta cũng một đao chém chết nhà mi, không ai cứu được ngươi đâu!”
Phương Hành quay đầu đầy chân thành nói với Thân Kiếm, Thân Kiếm nhất thời trong lòng run lên, không nhịn được lui về phía sau một bước. Phương Hành không để ý tới hắn, trực tiếp nới với Tiêu Kiếm Minh.
"Ngươi nói tiểu gia trộm đồ của ngươi, có chứng cớ sao? Nếu không có chứng cớ thì chính là vu oan cho ta, phá hoại danh tiếng thanh bạch của tiểu gia, trở lại tông môn ta sẽ tới chỗ Tông chủ kiện ngươi!"
Ánh mắt Tiêu Kiếm Minh hơi rụt lại, hắn ta biết tiểu quỷ này được Bạch Thiên Trượng trưởng lão dạy dỗ, cũng được xem như là một nhân vật đặc biệt ở Thanh Vân Tông. Nếu hắn cáo trạng mình chỉ e Tông chủ sẽ không bỏ qua. Hơn nữa thúc thúc cũng từng dặn dò hắn ta tìm cách thân cận tên tiểu quỷ này, xem thử có phải hắn âm thầm được truyền thừa của Bạch Thiên Trượng trưởng lão hay không. Vì vậy nếu không phải vạn bất đắc dĩ, hắn ta thật sự không muốn đắc tội với Phương Hành, chẳng qua Tử Vụ Lan Hoa Thảo mang ý nghĩ to lớn lại không thể bỏ qua đầu mối được.
Nghĩ thế hắn ta bèn nói chậm lại, thản nhiên đáp.
"Ta có nói xấu ngươi hay không, tìm kiếm sẽ biết!"
Phong Thanh Vi chen miệng nói.
"Không sai, nếu ngươi trong sạch lục soát thì có sao?"
Phương Hành quay đầu mắng.
"Ả thối tha, giờ ta nghi ngươi trộm quần lót của tiểu gia, có để cho ta lục soát ngươi được không?"
"Ngươi!"
Phong Thanh Vi tức giận đỏ bừng cả mặt, hai mắt dâng lên độc hỏa gắt gao nhìn chằm chằm Phương Hành.
"Không cần cãi nhau nữa!"
Một giọng nói vang lên, lại là Hứa Linh Vân rốt cục không nhịn được mở miệng, thấy nàng lên tiếng, tất cả mọi người yên tĩnh lại.
Ngay cả Phương Hành cùng Tiêu Kiếm Minh cũng ngẩng đầu xem nàng chuẩn bị nói gì.
"Tiêu sư huynh, Phương Hành sư đệ chính là đệ tử thống lĩnh của Đoán Chân Cốc. Đệ ấy rất được Thiết Như Cuồng trưởng lão yêu thích, cũng từng phụng dưỡng ba năm bên cạnh Bạch Thiên Trượng sư thúc tổ, thân phận đặc thù. Ngay cả sư tôn của ta Thanh Điểu trưởng lão Tê Hà Cốc và Tông chủ lão nhân gia cũng vô cùng coi trọng hắn, không phải bất cứ kẻ nào muốn nói xấu hắn là nói. Ngươi nói hắn trộm đồ của ngươi, liệu có chứng cớ gì không?"
Những lời vừa thốt ra rõ là muốn nói đỡ cho Phương Hành.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook