Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 126: Linh Vân hộ pháp

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Lời của Hứa Linh Vân khiến cho lửa giận ngùn ngụt trong lòng Tiêu Kiếm Minh nguội đi bớt, chuyện khác hắn ta không quan tâm, nhưng hai chữ "Tông Chủ" đối với hắn ta vẫn có sức uy hiếp nhất định. Giờ đây Tử Vụ Hoa Lan Thảo đã bị mất, với năng lực của thúc thúc hắn ta thì chẳng thể nào cho một mình hắn ta phần tài nguyên đủ để giúp hắn Trúc Cơ thành công, chỉ khi Tông Chủ gật đầu đồng ý, lấy phần lớn tài nguyên từ tông môn thì mới giúp hắn ta được.

Nếu bản thân thật sự chém tên tiểu quỷ này trong cơn nóng giận, e là Tông Chủ sẽ trách mình không biết suy xét đại cục, cho dù không đến mức lập tức bóp chết hy vọng Trúc Cơ của mình, song chắc chắn cũng sẽ trừng phạt mình, nói không chừng sẽ kéo dài thời gian Trúc Cơ của mình thêm mười năm hai mươi năm, đến lúc đó mình đã bốn mươi năm mươi tuổi rồi, không còn tư cách đứng trong hội thiên tài đệ nhất Sở Vực nữa.

Hơn nữa, thúc thúc đã từng dặn rằng, tên tiểu quỷ này có mối quan hệ với Bạch Thiên Trượng, mặc dù ngoài mặt thì chưa được hắn truyền cho, nhưng trên thực tế mức độ thân thiết của mối quan hệ đó trừ chính bọn họ ra thì chẳng ai biết cả. Mà Bạch Thiên Trượng mới vừa bế tử quan, không rõ sống chết, nếu không cẩn thận chọc giận Bạch Thiên Trượng, ép hắn xuất quan, thì đừng nói bản thân làm gì, ngay cả thúc thúc cũng không chịu nổi lửa giận của chân nhân Kim Đan...

Ở Thanh Vân Tông, Tiêu Kiếm Minh có thân phận tôn quý, chỉ cần lên tiếng là ai cũng sẽ nghe theo, lần đầu tiên hắn ta cảm thấy hơi khó giải quyết.

Qua một hồi lâu, cuối cùng hắn ta từ từ thu sát khí lại, giọng nói lạnh nhạt bảo: "Ngươi giỏi lắm, ta đã nhớ kỹ rồi!"

Chúng đệ tử Thanh Vân Tông biến sắc, không có người nào dám lên tiếng.

Trong mắt rất nhiều người, Tiêu Kiếm Minh nói vậy chẳng khác nào phán Phương Hành tử hình!

Phương Hành nghe thấy nhưng chẳng quan tâm, cười hì hì, nói: "Đương nhiên ta rất giỏi, ngươi đừng hòng khất nợ, phí tổn thất tinh thần, phí tổn thất danh dự, phí tổn thất tâm hồn của ta đâu hả? Mau lấy ra!"

Vừa nói vừa xoè tay ra, mắt sáng rực đi đòi nợ.

"Ngươi!"

Tiêu Kiếm Minh lòng căm giận, ánh mắt sắc bén như đao nhìn Phương Hành.

Hắn ta thật sự không ngờ rằng, bản thân mình không tiếp tục truy xét chuyện Tử Vụ Lan Hoa Thảo thì thôi đi, tên tiểu quỷ này còn dám đòi mình bồi thường?

Nhìn thấy ánh mắt này của hắn, những đệ tử Thanh Vân Tông khác sợ chẳng dám nhìn thẳng, không khỏi cúi đầu xuống.

Phương Hành lại không sợ hãi chút nào, nhìn hắn ta, nói: "Trợn mắt hả? Nghĩ là tiểu gia sợ sao?"

"Ha ha ha ha..."

Tiêu Kiếm Minh bỗng nhiên ngửa mặt lên trời cười to, nhưng mà tiếng cười lại không hề có vui vẻ gì, ngược lại lộ ra một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

"Được lắm, ngươi rất giỏi, Tiêu Kiếm Minh ta đã bốn năm không về Thanh Vân Tông, không ngờ tông môn lại xuất hiện một vị tiểu sư đệ thú vị đến vậy. Thú vị, quá là thú vị. Ngươi muốn lấy thưởng sao? Ta cho ngươi vậy, một viên linh thạch thượng phẩm, đủ rồi chứ!"

Nói rồi giương một tay lên, bỗng một viên linh thạch màu tím ném tới chỗ Phương Hành nhanh như chớp. Tốc độ cực nhanh, đâm xuyên gió bay đến, ẩn chứa sức mạnh phong lôi. Nhìn một cái là biết ngay trên viên linh thạch hẳn là ẩn chứa lực đạo thực sự của hắn, còn kinh khủng hơn pháp thuật.

Đó là do Tiêu Kiếm Minh ôm lòng căm phẫn đưa cho, cho dù muốn đưa linh thạch này cho ngươi, thì cũng muốn ngươi chịu khổ bởi viên linh thạch, hoặc là, nếu tiểu quỷ này không nhận lấy, linh thạch sẽ đập vào bức tường thạch, trực tiếp nát bấy, ngươi cũng không nhận được gì.

Nhưng chẳng ngờ, Phương Hành vừa thấy linh thạch ném đến, liền xoay người trốn ra phía sau Hứa Linh Vân, kêu lên: "Linh Vân sư tỷ hỗ trợ với!"

Hứa Linh Vân cũng đành chịu, nghĩ thầm từ khi nào mình đã thành ô dù chống lưng cho tiểu quỷ này rồi?

Thế nhưng nhìn thấy linh thạch bay tới, nàng ta động tâm niệm, bàn tay vẫn vung lên, thi triển Dẫn Lực Thuật lập tức bao lấy viên linh thạch, linh thạch tức thì giống như rơi vào vũng bùn, sức mạnh phong lôi ẩn chứa trong linh thạch dần bị hóa giải, khả năng thật sự của Hứa Linh Vân có lẽ không so được với Tiêu Kiếm Minh, nhưng đón một viên linh thạch thì vẫn không thành vấn đề, ba tức sau, lực đạo đã tiêu tan.

Hứa Linh Vân nắm vào hư không, linh thạch lập tức rơi vào trong lòng bàn tay nàng ta, Phương Hành đứng dậy từ phía sau, cười hì hì đáp: "Tạ ơn Linh Vân sư tỷ..." Nói rồi thuận tay nắm lấy, nhét vào trong túi trữ vật của mình.

Dáng vẻ nọ cứ như sợ Hứa Linh Vân giành của hắn vậy.

Hứa Linh Vân thật sự nói không thành lời.

"Hừ!"

Tiêu Kiếm Minh nhìn Phương Hành và Hứa Linh Vân một cái, hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.

"Phong Thanh Vi, ta còn chưa lục soát người ngươi..."

Phương Hành thấy Phong Thanh Vi cũng muốn đi theo hắn ta, định kiếm chuyện nữa thì bỗng nhiên bên trong cơ thể dường như có một ngọn lửa đang thiêu đốt, gương mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng, tựa như có thể nghe thấy khí huyết tuôn chảy dữ dội trong người, phát ra thanh âm "tách tách" trong mạch máu, hắn lập tức nhướng mày, đứng vững, cả người khẽ run lên tựa như rất đau đớn.

Thì ra là kéo dài đến lúc này, dược lực của ba viên Quy Tức Đan đã tan hết, Tử Vụ Lan Hoa Thảo trong cơ thể Phương Hành cũng bắt đầu tự luyện hóa, tinh lưu cuồn cuộn, khí huyết vỡ bờ, không thể che giấu được tình trạng kì lạ này nữa.

"Ngươi làm sao vậy?"

Hứa Linh Vân nhạy cảm, lập tức phát hiện tình trạng của Phương Hành không ổn.

Đám người Tiêu Kiếm Minh và Phong Thanh Vi đều kinh ngạc xoay người lại.

Bọn họ đều là người tu hành, hiểu biết rất sâu về cơ thể, quan sát một cái đã nhìn ra khí huyết trong cơ thể tiểu quỷ này không ổn định.

Phương Hành thấy bọn họ đều nhìn sang đây, trong lòng hơi run lên, nói: "Ta ở sơn cốc gặp phải đại yêu, hắn nói nhìn ta đẹp trai, nên không muốn giết ta, chỉ cần ta có thể chịu được một đòn của nó, là có thể tha cho ta, nó nói rồi đánh ra một chưởng từ ngoài xa trăm trượng, ta cố gắng chịu đựng, còn tưởng rằng không bị gì, chẳng ngờ là vết thương lúc này lại phát tác..."

Mọi người hơi ngẩn ra, bán tín bán nghi nhìn Phương Hành.

Lúc này khí huyết Phương Hành sôi sục, trông thực sự giống như dáng vẻ sau khi bị thương, không khống chế nổi khí huyết.

Hơn nữa trừ Tiêu Kiếm Minh ra, những người khác đều thực sự đã gặp qua "đại yêu Trúc Cơ kỳ", đồng thời cũng cảm thấy ngạc nhiên với việc Phương Hành còn sống sót, giờ đây thấy Phương Hành bị thương, trong lòng bọn họ ngược lại tin tưởng hơn, cảm thấy đây mới là bình thường, có lẽ đại yêu Trúc Cơ kỳ thực sự thuận tay chưởng Phương Hành một đòn, thấy hắn chưa chết, mới khinh thường không cho thêm chưởng thứ hai.

Ngay cả Tiêu Kiếm Minh cũng khẽ nhíu mày, thầm nghĩ: "Phong sư muội bọn họ đều nói quả thật đã thấy một con đại yêu Trúc Cơ kỳ, mà tiểu quỷ này cũng thực sự bị trọng thương, chẳng lẽ là ta đã trách lầm tiểu quỷ này? Vậy thì phiền toái rồi, thúc thúc vốn bảo ta kết thân với hắn một chút, dễ dàng moi tin tức của hắn, nhưng do một chuyện hiểu lầm, vừa gặp mặt đã kết thù..."

Đến lúc này, ngay cả hắn ta cũng bắt đầu nghi ngờ làn khói tím mà mình mình nhìn thấy trên không trung có phải là ảo giác hay không.

Hắn cũng không hề nghi ngờ rằng linh dược có bị ăn rồi hay không, việc nuốt trực tiếp linh dược, đặc biệt là với tu vi của Phương Hành mà nuốt trọn Tử Vụ Hoa Lan thảo rõ ràng là muốn chết, đoán chừng bây giờ đã sớm nổ thành một bãi máu thịt rồi...

"Hừ, đúng là báo ứng đó..."

Phong Thanh Vi thấy vậy, cười khẩy nói, đương nhiên nàng ta biết Phương Hành gọi nàng ta lại là muốn nói gì. Cũng may vết thương của hắn phát tác, nếu không chắc chắn bản thân sẽ bị hắn bôi nhọ thêm lần nữa.

"Phong sư muội, đừng nói nữa, chúng ta đi thôi!"

Tiêu Kiếm Minh ngắt lời của Phong Thanh Vi, dẫn đầu đi về phía trước, trong lòng cực kì băn khoăn.

Hứa Linh Vân thấy dáng vẻ của Phương Hành, cũng vô cùng kinh hãi, quở mắng: "Sao ngươi không nói sớm? Một chưởng của đại yêu Trúc Cơ kỳ, sao mà dễ dàng chịu đựng được? Ngươi đi theo ta, ta nhìn xem thử có thể dùng bổn mạng Tiểu Hoàn Đan chữa thương cho ngươi hay không!"

Nói rồi ngân kiếm trong tay nàng ta khoét bức tường thành, mảnh đá vỡ văng tung tóe, rồi đục thành một cái động thạch, định kéo Phương Hành vào thì Phương Hành chợt khoát tay, nói: "Không cần đâu, vết thương của ta ta hiểu, Bạch sư thúc tổ từng truyền cho ta một đạo pháp môn chữa thương, chắc hẳn không có vấn đề gì, nhưng mà quá trình này không thể bị quấy rầy, chỉ có thể nhờ Linh Vân sư tỷ ngươi giúp vậy!"

Bình thường dáng vẻ hắn lười nhác ỷ lại, có bao giờ khách sáo như vậy cơ chứ?

Hứa Linh Vân nghe thấy, cũng cảm thấy lạ, khẽ gật đầu, nói: "Ta sẽ hộ pháp cho ngươi!"

Phương Hành cười hì hì, nói: "Vậy thì đa tạ rồi!"

Sau đó lại cởi ngoại bào của mình ra, rồi dùng Động Thiên Giới Chỉ thu bảo bối rơi tán loạn trên mặt đất lại, gói với túi trữ vật thành một bao đưa cho Hứa Linh Vân trông coi. Lúc hắn tu luyện, Tam Muội Chân Hỏa rất dễ mất kiểm soát, tràn ra khỏi cơ thể, ngọn lửa này, ngay cả túi trữ vật và Động Thiên Giới Chỉ cũng sẽ bị đốt hư, vì vậy đảm bảo an toàn, cho người khác giúp mình trông coi là tốt nhất.

Tất nhiên, nguyên nhân cũng là bởi vì hắn tin tưởng Hứa Linh Vân.

Phương Hành định bước vào động, bỗng nhiên ánh mắt quét qua một lượt, phát hiện ở cách đó không xa Kim Ô muốn âm thầm chuồn đi, bèn động tâm niệm, cầm một đầu của Khổn Tiên Tác, lôi nó đến, không thèm để ý đến ánh mắt oán hận của Kim Ô, trói chặt nó lại, trông như bánh chưng, nghĩ ngợi cẩn thận một lát, sợ nó nói lung tung, ngay cả miệng nó cũng bịt lại, ném xuống dưới chân Hứa Linh Vân.

"Linh Vân sư tỷ, đây là yêu cầm ta bắt được, chuẩn bị thuần phục nó thành tọa kỵ, ngươi giúp ta coi chừng nhé!"

Hứa Linh Vân nói: "Yêu thú hoang dại, cực kỳ khó thuần hóa, còn không bằng giết để lấy đan!"

Nghe vậy, Kim Ô liền sợ hãi run người.

Phương Hành gật đầu, nói: "Được, nếu như nó muốn chạy trốn thì cứ giết lấy đan đi!"

Nói rồi, hắn cười ha ha một tiếng, cảm thấy an tâm rồi xoay người đi vào trong thạch động.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...