Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 127: Tinh lưu cuồn cuộn như sông biển

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Tử Vụ Lan Hoa Thảo đã không áp chế nổi nữa mà bắt đầu luyện hóa, tinh lưu cuồn cuộn như núi lửa bộc phát, bùng nổ trong cơ thể Phương Hành. Sau khi vào sơn động này, Phương Hành lập tức biến sắc, khoanh chân ngồi xuống, kích hoạt triệt để pháp môn luyện tinh hóa khí, luyện hóa tinh lưu cuồn cuộn thành linh khí, từng luồng từng luồng thấm vào kinh mạch, dễ như trở bàn tay.

Mỗi luồng linh khí được luyện ra đều sẽ bị hắn dùng Tam Muội Chân Hỏa tẩy luyện chín lần, gột tẩy tất cả tạp chất có trong linh khí, chỉ thu về luồng linh khí thuần khiết nhất. Đây là một cách tu luyện vô cùng lãng phí, người bình thường ước gì linh khí trong cơ thể nhiều thêm miếng nào hay miếng đó, tu vi có thể phá giai nào thì hay giai ấy, chắc chắn sẽ không lựa lên lựa xuống như vậy. Người khác tu luyện thì mong có "lượng", nhưng giờ đây Phương Hành tu hành chỉ ưu tiên "chất".

Thế nhưng, cho dù như vậy, sau khi linh khí thấm vào trong kinh mạch, Phương Hành vẫn cảm thấy cả người run lên, linh khí không khống chế được, bắt đầu tẩy luyện toàn thân, khai thông kinh mạch.

Đã phá giai rồi.

Hắn vốn là Linh Động tứ trọng đỉnh phong, giờ đây không chịu áp chế nữa, trực tiếp phá giai.

Mà đối với hắn, bây giờ phá giai đã chẳng còn khó khăn như trước kia, chỉ thấy hắn khép hờ đôi mắt, linh khí trong cơ thể tựa cơn sóng lớn gột rửa cơ thể và tinh thần, còn bên ngoài cơ thể thì cháy lên ngọn lửa màu xanh nhạt nhè nhẹ, với sức ép từ cả trong ngoài cơ thể, hắn dễ dàng đột phá Linh Động ngũ trọng, không đau đớn tột cùng như trước kia, cũng không có lượng lớn tạp chất bị đẩy ra ngoài cơ thể.

Giờ đây hắn có nền tảng cực kì vững chắc, khí lực sớm đã gần đạt đến mức trong suốt không tỳ vết, đương nhiên sẽ xuất hiện một lượng lớn tạp chất nữa.

Đối với hắn, việc đột phá các tiểu giai như Linh Động ngũ trọng, lục trọng đã chẳng còn gì khó khăn, tu vi đạt đến giai đoạn nào đó thì sẽ rất tự nhiên mà phá được thôi, đã không còn giống ngày xưa, mỗi lần phá giai đều phải phá rồi luyện lại, tựa như chết đi sống lại.

"Rầm rầm rầm..."

Âm thanh tựa như núi sạt đất lở, núi lửa bùng nổ vang bên tai Phương Hành, đây không phải là âm thanh của hiện thực, chỉ là ảo ảnh gây ra bởi Tử Vụ Lan Hoa Thảo hóa thành tinh lưu dâng trào trong cơ thể mà thôi. Tử Vụ Lan Hoa Thảo lúc bấy giờ, ngay cả một phần cũng chưa luyện hóa xong, thậm chí có thể nói, đây chỉ là bắt đầu của quá trình luyện hóa chính thức.

Tử Vụ Lan Hoa Thảo, chính là do gia gia của Tiêu Kiếm Minh âm thầm bố trí pháp trận trồng ra trong lúc Thái Thượng trưởng lão và Bạch Thiên Trượng phong ấn Kim Đan yêu vương, dùng yêu khí của đại yêu Kim Đan làm chất dinh dưỡng, nuôi dưỡng cây linh dược này, mấy trăm năm trôi qua, Tử Vụ Lan Hoa Thảo gần như đã hấp thu một phần tu vi của Kim Đan yêu vương, trong đó chứa đựng dược tính vô cùng ghê gớm.

Kim Đan yêu vương là sự tồn tại đáng gờm đến nhường nào, cho dù là Kim Đan cấp thấp nhất, thì chỉ một ánh mắt thôi cũng có thể giết chết con kiến như Phương Hành rồi, nếu như bảo đối phương là tiên, thì Phương Hành hiện tại chính là người hơi cường tráng, một phần tu vi của đối phương đối với Phương Hành là cả một ngọn núi lớn với không tới, mà giờ đây, Phương Hành lại nuốt đi ngọn núi lớn này.

"Rầm rầm rầm..."

Núi lửa vẫn đang bộc phát, tinh khí cuồn cuộn khiến bản thân Phương Hành cũng trở nên giống như một ngọn núi lửa, cơ thể hắn tựa một cái lò lửa lớn, thậm chí còn lấp loé màu vàng sáng, nham thạch phía dưới người cũng dần dần hóa thành ngọc lưu ly.

Ngọn núi lớn bị phân giải, hóa thành dược lực cuồn cuộn, rồi bị Phương Hành luyện hóa thành tinh khí của mình, trong tinh khí luyện ra linh khí, tiếp theo linh khí được tẩy luyện chín lần, hóa thành chân linh chi khí tinh khiết nhất, sau đó trở thành tu vi của bản thân. Đây vốn là một quá trình tu luyện rất dễ lãng phí, nhưng do dược tính của Tử Vụ Lan Hoa Thảo thật sự quá mạnh, nên tu vi Phương Hành tăng lên với tốc độ đáng kinh ngạc...

Linh Động ngũ trọng đê giai... trung giai... cao giai... đỉnh phong...

"Tiểu quỷ này tu hành công pháp gì vậy? Sao lại khiến người ta phải kinh ngạc đến nhường này?"

Hứa Linh Vân lúc này đang ngồi ngay ngắn ngoài động, hộ pháp giúp Phương Hành cũng phải ngạc nhiên mở mắt ra, nhìn vào trong động mấy phen. Nàng ta cảm nhận được sức nóng cuồn cuộn dâng trào trong động, sức mạnh to lớn này khiến cả nàng ta cũng phải ngạc nhiên.

"Chà, Bạch Thiên Trượng trưởng lão đã chỉ điểm hắn ba năm, đúng là có điểm xuất chúng, sau này không thể xem thường hắn nữa!"

Hứa Linh Vân kinh ngạc một hồi lâu, tay vung lên, xuất hiện một tấm khiên lấp kín cửa động.

Thanh thế lúc Phương Hành tu luyện quá lạ thường, nàng ta phong kín cửa động, tránh quấy nhiễu đến người khác. Bấy giờ, tại nơi cách ngọn núi chừng hai ba trăm trượng, dưới ngọn tùng cổ, giữa những khối đá xanh, Tiêu Kiếm Minh ngồi xếp bằng trên tảng đá cao nhất, sắc mặt âm trầm. Còn ở phía dưới bên trái của hắn, Phong Thanh Vi ngồi thẳng, nét mặt cũng rất tệ, bảy tám tên đệ tử Sơn Hà Cốc còn lại thì ngồi ở dưới Phong Thanh Vi, vây quanh Tiêu Kiếm Minh, bàn luận về Phương Hành một cách xôn xao.

"Tên khốn kiếp kia lại dám bất kính với Tiêu sư huynh, phải dạy dỗ hắn mới được!"

"Đúng vậy, hắn ỷ có Linh Vân sư tỷ chống đỡ cho, ngay cả Tiêu sư huynh cũng dám đụng, không khiến hắn nếm mùi đau khổ, e là hắn lộng hành mất thôi!"

Thân Kiếm tức giận bất bình mà nói, trông còn giận dữ hơn Tiêu Kiếm Minh nữa.

"Tất nhiên sẽ không tha cho tên tiểu tử kia, còn cần ngươi nhắc à?"

Nét mặt Phong Thanh Vi không vui, nàng ta giận dữ mắng Thân Kiếm một câu, tuy rằng nàng ta cũng hận Phương Hành, nhưng giống hắn ở điểm là cũng không ưa gì Thân Kiếm, chỉ cảm thấy người này rõ ràng là đệ tử Thư Văn Cốc, lại chạy tới đây để chửi đổng, khiến nàng ta cảm thấy không vui. Thân Kiếm ngẩn ngơ, song không dám nói thêm gì nữa, hắn cũng nhận ra quan hệ giữa Phong Thanh Vi và Tiêu Kiếm Minh không đơn giản.

"Kiếm Minh ca ca, rốt cuộc tiểu quỷ đó đã trộm thứ gì của huynh vậy? Có thể nào đã giấu ở chỗ khác rồi không?"

Phong Thanh Vi quay đầu hỏi Tiêu Kiếm Minh, nàng ta không tìm ra được món gì trên người Phương Hành, cảm thấy hơi áy náy.

Tiêu Kiếm Minh nhẹ nhàng thở ra, nói: "Cũng chẳng có gì đâu, tìm không được thôi!"

Trên thực tế, Tiêu Kiếm Minh lúc này lòng đau như cắt, đó là Tử Vụ Lan Hoa Thảo, là cơ duyên do gia gia của mình thuở đó để lại, nếu không nhờ năm xưa thúc thúc hắn trong lúc vô tình có được cơ duyên khác, đột phá Trúc Cơ thành công thì Tử Vụ Lan Hoa Thảo nào có thể tới tay mình được. Có nó rồi thì bản thân có thể đột phá Trúc Cơ thuận lợi, chẳng cần để ý đến Tông chủ Trần Huyền Hoa nữa.

Thế nhưng vì gốc linh dược này, bản thân vội vàng đi hết bốn năm ngày để trở về, ấy mà tìm không ra...

Cảm xúc ảo não cùng sự mất mát này, chẳng thể dùng từ ngữ để miêu tả được.

Nhưng mà cụ thể là mất cái gì, hắn ta cũng không thể nói cho đám người Phong Thanh Vi biết, trên thực tế, Tử Vụ Lan Hoa Thảo là do gia gia mình năm đó lén trồng trong lúc xây dựng đài phong ấn, yêu khí của Kim Đan yêu vương vốn là để sản sinh ra yêu thú của cả ngọn Loạn Hoang sơn, dùng để đệ tử Thanh Vân Tông lịch luyện, nói cách khác, tất cả sự tồn tại trong Loạn Hoang đều tính là của công.

Thế mà năm đó gia gia của hắn ta lặng lẽ trồng Tử Vụ Lan Hoa Thảo ở đây, không chỉ kéo về lượng lớn yêu khí, nuôi dưỡng gốc linh dược này, mà còn bố trí pháp trận để che giấu, chỉ có người của gia tộc mới có thể tìm thấy được. Việc này được tính là lạm dụng chức quyền, nếu chuyện này vỡ lở, cốc chủ của ba cốc khác rất có thể sẽ bất mãn, gây chuyện với thúc thúc mình. Vì vậy, mặc dù hắn ta cực kì nghi ngờ Phương Hành, song cũng không thể nào gióng trống khua chiêng lục soát được.

Hơn nữa, sau khi lục soát người Phương Hành, trên thực tế hắn ta cũng hơi đắn đo, làn khói tím mình thấy được lúc ở trên không trung liệu có phải ảo giác? Dù sao mình đã bám theo cả một đoạn, cũng không thấy Phương Hành bỏ xuống thứ gì, hơn nữa gốc Tử Vụ Lan Hoa Thảo lớn như vậy, hắn không thể nào giấu ở nơi rất nhỏ, càng không thể trực tiếp ăn luôn được, trừ khi là cơ thể nổ tung...

Càng nghĩ càng nhức đầu, lòng Tiêu Kiếm Minh rối loạn.

"Có thể nào giống những gì tiểu tử kia nói hay không, đồ của Tiêu sư huynh bị đại yêu Trúc Cơ kỳ lấy đi rồi?"

Có người nghi ngờ nói.

Những người khác đều đồng loạt ngẩng đầu lên, bọn họ quan tâm hơn về tung tích của đại yêu Trúc Cơ kỳ nọ. Dù sao lúc ấy bọn họ cũng tận mắt thấy con đại yêuđó, tới bây giờ lòng vẫn sợ hãi không thôi.

"Đúng vậy, vết thương của tên tiểu quỷ này đột nhiên tái phát, khí huyết không ổn định, tinh lưu rối loạn, trông quả thật giống như bị người có tu vi rất cao đả thương, vậy thì chứng minh rằng điều hắn nói có thể là thật!"

Mọi người rối rít mở miệng, khiến Tiêu Kiếm Minh cũng không chắc phải chăng có một con đại yêu Trúc Cơ kỳ.

"Bỏ đi, chuyện này không cần nhắc lại nữa!"

Tiêu Kiếm Minh bình tĩnh lại, quyết định trước mắt không nghĩ về vấn đề này nữa.

Hắn ta quyết định trước hết tìm hiểu thêm Phương Hành, dù sao thúc thúc cũng bảo mình thử dò la trên người hắn ta có công pháp lợi hại nào do Bạch Thiên Trượng truyền cho hay không. Bản thân vốn muốn chung sống hòa bình với tiểu quỷ này, không ngờ vừa gặp mặt đã xích mích bởi vì chuyện hiểu lầm này, thậm chí ngay cả cơ hội hòa hoãn cũng rất ít, vậy thì chỉ đành dùng biện pháp khác rồi, biết người biết ta, mới trăm trận trăm thắng.

"Đúng rồi, Kiếm Minh ca ca, lần này trước khi ra ngoài, sư tôn nói muốn ta mang về thành tích lịch luyện đứng đầu tứ cốc, lúc trước huynh không ở đây, ta cũng giành không lại Hứa Linh Vân, bây giờ huynh đã đến rồi thì phải giúp ta mới được!"

Phong Thanh Vi cười nói, gương mặt luôn luôn lạnh nhạt lại có nét làm nũng.

Tiêu Kiếm Minh cười nhẹ, nói: "Muội yên tâm đi, ta mà đã tới rồi thì tất nhiên Sơn Hà Cốc sẽ dẫn đầu lịch luyện. Linh Vân sư muội tính cách cứng nhắc, xử lý sự vụ luôn thiếu sót vài điểm, nếu ta đã tới rồi, thì tất nhiên ta sẽ lo hết mọi chuyện!" Tiêu Kiếm Minh nói lời này như một lẽ đương nhiên, Hứa Linh Vân không phải đối thủ của mình, bản thân đã đến đây thì ắt hẳn Sơn Hà Cốc sẽ đứng đầu.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...