Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 131: Phương tiểu sư huynh từng nói

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

“Rầm rầm rầm oành..”

Bỗng nhiên, tại phía cánh rừng ở phía xa sơn cốc nơi mà đệ tử Thanh Vân Tông mai phục, tiếng đá núi vỡ vụn vang lên liên hồi, trong rừng, những gốc cây cao chọc trời lần lượt đổ xuống, khói bụi mịt mù, kinh thiên động địa, nó từ xa kéo đến gần, rất nhanh đã lan tới khu vực gần sơn cốc, rồi sau đó mặt đất đột nhiên nổ tung, tựa như chôn một trăm tấm phát hỏa phù dưới lòng đất, đá lở bay tứ tung, trông như mưa rơi.

Thậm chí có mấy đệ tử Thanh Vân Tông cách khá gần cũng bị thương đôi chút, chỉ là cố kiềm nén không dám động đậy.

Dưới mặt đất phát ra tiếng thình thịch, thế mà lại có một quái vật trông như quái thụ chui ra, toàn thân đen ngòm, loé lên ánh sáng tựa như kim loại, cơ thể khổng lồ, hai bên người mọc ra những đốt chân sắc như lưỡi dao, trên đầu có xúc tu ngọa nguậy, trông vừa gớm ghiếc vừa kinh khủng, đó là một con rết khổng lồ thân dài mười trượng, rộng một trượng, chính là vua của yêu thú trong Loạn Hoang sơn, Bàn Sơn Thanh Ngô.

"Ùm bò..."

Thanh Ngô chui ra khỏi mặt đất, cơ thể vươn lên trời cao, vóc dáng ngày càng cao lên, không khí cọ sát với thân thể, lập tức tạo ra một tiếng rít kinh khủng, yêu thú trong sơn cốc chợt đồng loạt cuối người xuống, gục trên mặt đất không dám nhúc nhích.

Cơ thể Thanh Ngô xoay một cái, chọn trúng một con vượn lông vàng, các đốt chân chuyển động “cách cách” bò về phía nó, rồi một ngụm nuốt trọn. Con vượn lông vàng này miệng nháo nhào kêu la, nhưng lại không dám phản kháng, mà yêu thú xung quanh cũng vậy, run rẩy không dám động đậy, cứ như mấy cái bánh bao tươi, ngoan ngoãn đứng tại chỗ đợi Thanh Ngô ăn bọn chúng.

Thanh Ngô nuốt vượn lông vàng xong, hình như cảm thấy không hợp khẩu vị, cơ thể vang lên tiếng “cách cách”, di chuyển về phía vạc huyết đan đặt ở giữa, rồi cái xúc tu ngọ nguậy, hai cái xúc tua trông như dồi trường thò ra, đầu tiên là thử dò xét bên trong vạc. Nhận thấy không có gì lạ thường, bèn cuộn lấy cái vạc huyết đan đem rót hết vào miệng, cơ thể hưng phấn run lên, phát ra tiếng sà sà.

Thế nhưng, khi uống huyết đan trong vạc, rõ ràng là nó chẳng để ý tới trong đó có mấy khối ngọc phù lấp lóe phát sáng, hẳn là còn tưởng đó là xương vụn trong máu, trực tiếp nuốt luôn.

Cũng đúng lúc này, Phong Thanh Vi bỗng trầm giọng quát một tiếng: "Động thủ!"

"Soạt soạt..."

Bốn năm người đệ tử Sơn Hà Cốc nhảy ra, lần lượt đánh ra một pháp khí, ghim trên mặt nham thạch.

"Oành..."

Khắp cả sơn cốc bỗng lấp lánh linh quang, sau đó từng dòng sức mạnh vô hình nhưng cường đại dâng lên từ mặt đất, chúng kết nối với nhau tạp thành một cái lưới vô hình khổng lồ, bao phủ cả vùng sơn cốc ở bên trong. Rồi sau đó Bì Quân Tử hạ lệnh, tất cả đệ tử Thư Văn Cốc đều đánh ra các đạo phù triện. Ánh sáng đủ màu sắc loá lên, chiếu từ trên trời xuống, linh quang rọi khắp nơi, vây Thanh Ngô ở trong đó.

Cùng lúc, bên trong cơ thể Thanh Ngô bỗng phát ra ánh sáng loá mắt, cơ thể đột nhiên nổ tung, chất lỏng màu đen văng khắp nơi.

Những khối ngọc phù nọ chính là phát hỏa phù, kích nổ ở bên trong cơ thể nó, trong chớp mắt đã khiến nó bị thương nặng.

"Ùm bò..."

Thanh Ngô đau đớn, cơ thể rướn lên gào thét, đám yêu thú cũng loạn cào cào, chạy loạn tứ tung.

Song bị vây khốn trong pháp trận, chẳng thể nào trốn được, tất cả đều bị pháp trận trói buộc.

"Ha ha, chỉ một chiêu đã thành công, vấn đề không còn gì rắc rối rồi!"

Chúng đệ tử Thanh Vân Tông hiện thân, thi triển pháp thuật, duy trì hoạt động của pháp trận.

Phong Thanh Vi và Bì Quân Tử nhìn nhau, gương mặt đều hiện lên vẻ nhẹ nhõm.

Đúng lúc này, phía xa xa truyền đến kêu của chim ưng, là Tiêu Kiếm Minh cưỡi ưng bay đến, kiếm khí cũng đã tích tụ lại.

Song vào lúc này, Thanh Ngô đột nhiên gào rít, nửa thân dưới chui vào lòng đất, nhanh chóng lặn xuống.

"Bì sư huynh, nó muốn độn thổ chạy thoát..." Phong Thanh Vi kêu to.

"Trốn không thoát đâu!"

Bì Quân Tử lạnh lùng quát: "Đệ tử Thư Văn Cốc nghe lệnh, tất cả tế phong thổ phù!"

"Soạt soạt soạt..."

Đệ tử Thư Văn Cốc đồng loạt nhảy ra, mỗi người cầm một tấm phù màu vàng, nhanh tay dán lên mặt đất, rồi rót linh khí vào.

Mặt đất trong chốc lát trở nên cứng như sắt, độn thổ thuật của Thanh Ngô đã bị vô hiệu hoá rồi.

Thanh Ngô tức giận gào lên, đột nhiên, thân thể co rụt lại, rồi lại giãn ra, ô quang lờ mờ hoà vào mặt đất, ba tức sau, mặt đất bỗng nhiên nhấp nhô giữ dội cứ như là cái nồi sôi sùng sục, tức thì những cái gai đất cao hơn một trượng chui lên từ mặt đất, rất nhiều yêu thú bị gai đất đâm xuyên, địa hình cũng bị thay đổi, ngay cả căn cơ bát môn của pháp trận cũng bị hủy hết tam môn.

"Nó... Nó thế mà là yêu thú mang thuộc tính thổ..."

Phong Thanh Vi la lớn, vừa kinh hãi, vừa vui mừng.

Nếu Thanh Ngô là yêu thú mang thuộc tính thổ, thì giá trị yêu đan sẽ tăng gấp bội, nhưng tương ứng thì thực lực cũng sẽ mạnh hơn rất nhiều.

"Ùm bò..."

Thanh Ngô lại gầm rít, trong chốc lát lũ yêu thú trong sơn cốc cũng thừa dịp pháp trận bị đột kích, xông về phía đệ tử Thanh Vân Tông, còn nó thì nhanh chân chạy về hướng ngược lại, hơn một trăm cái chân chuyển động đồng thời, tốc độ nhanh lạ thường.

"Mau ngăn nó lại!"

Phong Thanh Vi hối hả kêu to, nàng ta giờ đây cũng hơi hối hận, nếu có đệ tử Đoán Chân Cốc mai phục cùng, tăng thêm uy lực pháp khí của bọn họ, thì cho dù con yêu thú này có là yêu thú mang thuộc tính, căn bản cũng trốn không thoát, cục diện sẽ không thành ra thế này.

Người đối mặt với Thanh Ngô lại là đệ tử Tê Hà Cốc.

Thấy Thanh Ngô lao tới, liền sợ hãi la hét, rối rít chạy khắp nơi, thế mà lại để Thanh Ngô chẳng tốn hơi sức gì đã chạy thoát, Phong Thanh Vi tức giận gào lên, nhưng căn bản chẳng thể khiến đám nữ đệ tử này liều chết cản nó.

Nhìn thấy Thanh Ngô sắp lao vào cánh rừng, thì đột nhiên trong khe núi xuất hiện một đám đệ tử Thanh Vân Tông ngơ ngác run sợ, Phong Thanh Vi nhìn kỹ lại, thì ra là đệ tử Đoán Chân Cốc, hoá ra bọn họ bị bỏ ra rìa, nhưng trong lòng ảo não, cũng chẳng muốn đi săn giết yêu thú, nên nghỉ ngơi ở gần đó, chẳng ngờ nghe thấy một loạt âm thanh ầm ầm, đứng dậy nhìn thì lại là Thanh Ngô xông đến.

"Này đệ tử Đoán Chân Cốc, nhất định phải cản Thanh Ngô lại!"

Phong Thanh Vi lập tức ra sức hét lớn, âm thanh truyền ra xa.

Đệ tử Đoán Chân Cốc nghe thấy, lại còn trông thấy Thanh Ngô lao đến cực nhanh, sắc mặt mọi người biến đổi tức thì.

"Mau cản Thanh Ngô lại..."

Ở phía bên này, Sơn Hà Cốc, Thư Văn Cốc, Tê Hà Cốc, tất cả mọi người đều hét lớn.

Nét mặt của đệ tử Đoán Chân Cốc trong nháy mắt trở nên cực kỳ quái dị, con Thanh Ngô này ghê gớm đến thế thì sao mà bọn họ cản nổi chứ?

Hoặc có thể là, cho dù cản lại được, thì đệ tử Đoán Chân Cốc cũng sẽ chết hơn phân nửa.

"Đệ tử Đoán Chân Cốc nghe lệnh..."

Đúng lúc này, Ngô Tương Đồng bỗng trầm giọng hét lên.

Trong lòng mọi người không khỏi căng thẳng, nắm chặt pháp khí, chỉ cần Ngô Tương Đồng hạ lệnh, bất kể như thế nào, bọn họ đều sẽ xông lên.

Trong tình huống này, không thể không tuân lệnh.

Song bấy giờ, Ngô Tương Đồng nói tiếp nửa câu sau: "Phương tiểu sư huynh từng nói rằng, bảo vệ tính mạng quan trọng nhất!"

Nói rồi, bản thân dẫn đầu "soạt" một tiếng, nhảy ra xa ba trượng.

"Con mẹ nó chứ, làm ta giật cả mình..."

Những đệ tử Đoán Chân Cốc còn lại đều la lên, nhanh chóng trốn theo.

"Đồ vô dụng!"

Tiêu Kiếm Minh lúc này cũng cưỡi ưng bay đến, nhưng lại thấy Thanh Ngô sắp trốn vào trong rừng, liền tức giận hét lớn, còn mắng luôn cả Phong Thanh Vi, sau đó không có thời gian để suy nghĩ thêm, hét to một tiếng, cả người nhảy vọt lên từ trên lưng chim ưng, thanh thiết kiếm trong tay đánh ra một kích đầy giận dữ, từng tia ô quang tựa rơi xuống liên hồi tựa như trời đổ cơn mưa, tất cả đều đánh lên lưng của Thanh Ngô, hỏa tinh văng khắp nơi.

"Oành..."

Đa số kiếm quang của thiết kiếm bị áo giáp đen nhánh trên bề mặt cơ thể của Thanh Ngô cản lại, nhưng vẫn có một số đâm trúng các đốt chân và vết thương trước đó, máu đen lập tức bắn ra, Thanh Ngô bị đau, nó ưỡn lưng, cả người tựa như một chiếc roi sắt, đột nhiên quất về phía Tiêu Kiếm Minh trên không trung, đòn này cực kỳ đột ngột, trong chớp mắt đã đến trước người Tiêu Kiếm Minh.

"Uống!"

Tiêu Kiếm Minh rống to, bày tay trái vươn ra, một tấm khiên vô hình dựng ở trước mặt, đồng thời cưỡi ưng trốn đi.

Tấm khiến gần như chẳng ngăn được mấy giờ, thì đột nhiên nứt vỡ, cũng may thiết ưng đã nhân cơ hội bay vút lên cao, không bị trực tiếp quất trúng, chỉ là sượt qua bụng một chút, rơi mất vài sợi lông đen và mấy giọt máu tươi.

"Súc sinh, còn muốn chạy trốn sao?"

Tiêu Kiếm Minh có hơi đau lòng thiết ưng, căm phẫn hét lớn, chém hết kiếm này đến kiếm khác, muốn ép Thanh Ngô trở về.

Một mình hắn ta đấu với Thanh Ngô cũng không nắm chắc phần thắng, quyết tâm dồn Thanh Ngô về lại trong pháp trận, mượn sức mạng của chúng đệ tử Thanh Vân Tông đánh chết nó, còn trong quá trình này, việc đệ tử Thanh Vân Tông có thể sẽ chết vài người chẳng phải là chuyện hắn ta quan tâm.

Trong chốc lát đã đánh với Thanh Ngô được mấy chiêu, Tiêu Kiếm Minh xuất kiếm tàn nhẫn, Thanh Ngô đã bị thương, chỉ là phản công của nó cũng rất lợi hại, Tiêu Kiếm Minh và thiết ưng cũng gặp nguy mấy phen, cả hai phía tám lạng nửa cân, rồi sau đó, dường như Thanh Ngô đã ý thức được nguy hiểm, bỗng nhiên cơ thể run lên, cả người toả ra một lượng lớn khói độc, trông rất kì dị.

"Không hay rồi..."

Tiêu Kiếm Minh vội vàng cưỡi ưng bay lên, còn đệ tử Thanh Vân Tông xúm lại ở dưới đất thì kinh hãi, có ba bốn người hít phải khói độc, trong chớp mắt đã ngã xuống bỏ mạng, những người còn lại liền sợ xanh mặt, nhanh chóng né ra.

Còn Thanh Ngô thì nhân cơ hội này, hàng trăm cái chân đồng loạt cào bới đất, xông về rừng nhanh như tia chớp, sau đó, chỉ thấy khói bốc cuồn cuộn, đất đá nứt vỡ, Thanh Ngô nắm được cơ hội, chui vào lòng đất, vang ầm ầm trong rừng, cây cối gãy ngã, chẳng bao lâu đã yên tĩnh lại, Tiêu Kiếm Minh cưỡi ưng bay trên bầu trời đã mất dấu Thanh Ngô, nét mặt vô cùng căm tức.

"Một đám vô tích sự, phá hoại đại sự của ta!"

Tiêu Kiếm Minh lượn trên không trung một vòng, biết rằng mình đứng ở phía trên rừng sẽ không tìm được tung tích của Thanh Ngô, căm phẫn mà bay về, chim ưng ngưng giữa không trung, hắn ta nhảy xuống, gương mặt giận dữ, hét lên với đệ tử Thanh Vân Tông.

Mặt Phong Thanh Vi xấu hổ, thấy Tiêu Kiếm Minh tức giận, lòng nàng ta rất thấp thỏm.

Nhưng đúng lúc này, chợt nghe một người bực tức hét lớn: "Đệ tử Đoán Chân Cốc, các ngươi sợ chết đến vậy, không xấu hổ sao??"

Người này giận tím mặt, lời lẽ đanh thép, đó chính là Thân Kiếm.

Phong Thanh Vi dường như được hắn ta nhắc cho, trong lòng liền tỉnh ngộ, vừa rồi nếu đệ tử Đoán Chân Cốc liều chết tiến lên ngăn cản, vậy thì còn hi vọng giữ chân Thanh Ngô, chỉ vì bọn họ nhát gan sợ chết, mới hại mình mai phục thất bại, lập tức dâng lòng căm hờn, chạy về phía trước hét lớn: "Đúng vậy, Ngô Tương Đồng, đám đệ tử Đoán Chân Cốc các ngươi sao có thể sợ chết sợ chiến đấu đến thế hả?"

Những người còn lại hơi ngạc nhiên, dùng vẻ mặt khác nhau nhìn đệ tử Đoán Chân Cốc.

Ngay cả Tiêu Kiếm Minh cũng lạnh lùng nhìn Ngô Tương Đồng, trong mắt bùng cháy ngọn lửa căm giận. Sắc mặt Ngô Tương Đồng tái nhợt, miệng ngập ngừng, nhưng không nói được gì. Lúc ấy hắn ra lệnh bảo đệ tử Đoán Chân Cốc tránh thoát, nhưng giờ đây đối mặt với lửa giận của đám người Tiêu Kiếm Minh, thì lại khó lòng giải thích.

May là, đúng lúc này, ở phía chân trời xa, một tiếng hạc vang vọng kêu lên, thế mà có hai bóng dáng một xám một vàng nhanh chóng lướt đến, bay ngày càng tới gần, giờ đã nhìn thấy rõ, đó là hai người trong đó một người ngồi bạch hạc, một người cưỡi Kim Ô, người còn chưa đáp xuống, thì đã truyền đến một giọng nói: "Con mẹ nó, trên trời còn nghe thấy các ngươi lải nhải... Quần lót của ta đâu rồi?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...