Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 137: Huyền quyết thượng giai
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Từ đáy lòng Phương Hành không muốn giao tiền chuộc cho Thân Kiếm nhưng trong lòng hắn hiểu chuyện này từ Kim Ô mà ra, có thể giúp Kim Ô che giấu đi sẽ là thành công lớn nhất đối với mình, vì vậy hắn lẩn trong đám người một cách khiêm tốn hiếm thấy, không gây chuyện lung tung, coi như mình là một gã đệ tử Thanh Vân Tông bình thường, mặc cho Tiêu Kiếm Minh xử lý chuyện này thôi. Tiêu Kiếm Minh nghe thấy mình có thể giữ lại túi trữ vật thì trong lòng dễ chịu chút ít, cuối cùng hắn ta cũng không cần phải giao túi trữ vật ra.
Nhưng nếu bảo hắn ta hạ mệnh lệnh này thì vốn cũng khó mở miệng.
Hồng y tiểu cô nương thấy đệ tử Thanh Vân Tông đều lặng yên không mở miệng thì bèn cười hì hì, nháy mắt với Hung Nô phía sau. Hung Nô lập tức nhấc Thân Kiếm lên, giơ bàn tay to như quạt hương bồ tát vào mặt hắn.
"Chát" " Chát" hai cái, thoáng chốc miệng Thân Kiếm toàn là máu, rớt ba bốn cái răng, nhất thời liều mạng kêu lên: "Tiêu sư huynh... Tiêu sư huynh... Chư vị sư huynh đệ, cầu xin các ngươi, mau cứu ta đi..."
"Hầy, giao ra đi!"
Thư Văn Cốc Bì Quân Tử bỗng thở dài một tiếng, ném túi trữ vật của mình ra ngoài. Dù như thế nào Thân Kiếm cũng là đệ tử Thư Văn Cốc, Bì Quân Tử hắn là người dẫn đầu cốc nên không thể bỏ mặc, hơn nữa hắn cũng nhận ra Tiêu Kiếm Minh đã động lòng, chỉ là không có mặt mũi hạ lệnh, mình là kẻ dẫn đầu cốc nên dù sao Tiêu Kiếm Minh cũng sẽ cảm kích mình, suy cho cùng đối thủ mạnh như thế nên dù mình muốn giữ túi trữ vật lại thì cũng không có khả năng. Hơn nữa túi trữ vật của các đệ tử Thư Văn Cốc đã hy sinh đều ở trên người hắn, vì vậy hắn chỉ cần ném một cái ra là đủ cho nên mặc dù hành động này rất mất thể diện nhưng tổn thất thực sự cũng không lớn. Thấy Bì Quân Tử đi đầu rồi mà Tiêu Kiếm Minh im lặng không lên tiếng như thể ngầm đồng ý, những đệ tử Thư Văn Cốc khác đều làm theo. Bọn họ giao túi trữ vật ra cũng có nghĩa giao tất cả tài sản của mình ra nên không thể không đau lòng.
"Giao ra đi!"
Phong Thanh Vi cũng bất đắc dĩ thở dài một tiếng, ném một cái túi trữ vật ra, sau đó tất cả đệ tử Sơn Hà Cốc cũng ném ra. Đệ tử khác tự nhiên sẽ làm theo, đối phương lợi hại hơn mình, hơn nữa nhìn qua còn không thèm để ý đến chuyện giết người, mình không giao cũng không được.
Ngay cả Hứa Linh Vân cũng giao túi trữ vật của bản thân ra, Phương Hành bỗng nhiên kéo tay áo của nàng ta, nháy mắt mấy cái, đưa tay ném hai chiếc túi trữ vật ra ngoài, lúc này Hứa Linh Vân mới tỉnh ngộ, trên người tiểu quỷ này có bảy tám túi trữ vật cơ mà, hắn ném ra ngoài thay mình cũng sẽ tiết kiệm tích lũy bảy tám năm qua trong túi trữ vật hộ mình, tuy trong lòng có chút bất đắc dĩ nhưng cũng không thiếu sự cảm kích.
"Ha ha. Kẻ tu hành ở Sở vực đều là một đám yếu đuối à?"
Hai đại hán Linh Động thất trọng ngồi trên con dơi đen nở nụ cười, lần lượt giơ tay thi triển Dẫn Lực Thuật, túi trữ vật đầy trên đất nhất thời bay lên, hai người họ ngồi ở trên lưng dơi đen đếm từng chiếc một, đồng thời nhìn số người trên mặt đất giống như đang tính xem có ai không nộp hay không, đếm tới chiếc cuối cùng tổng cộng có hai mươi sáu chiếc túi trữ vật.
Trừ Tiêu Kiếm Minh không giao ra thì hai mươi sáu người còn lại đều giao ra.
"Ha ha, Long sư đệ, chúng ta có chín người mà chỉ có hai mươi sáu chiếc túi trữ vật, không đủ phân chia nhỉ..."
Đại hán bên trái bỗng nhiên nở nụ cười hắc hắc, nháy mắt với người bên phải.
Người bên phải hiểu ý, nhìn Tiêu Kiếm Minh không có ý tốt, nói: "Không sai, thêm một chiếc nữa là tốt rồi!"
Bọn họ rõ ràng cũng muốn cướp túi trữ vật của Tiêu Kiếm Minh, dù sao vừa nhìn cũng biết Tiêu Kiếm Minh là người có tu vi cao nhất ở đây, nếu bàn đến đồ tốt trong túi trữ vật thì tất nhiên hắn ta sẽ có nhiều nhất, có thể một chiếc của hắn ta đã bằng mười người khác. Sắc mặt Tiêu Kiếm Minh xanh mét, không nói một lời, lúc này tất nhiên hắn ta sẽ không tự chuốc lấy cực khổ.
Đại hán bên phải thấy Tiêu Kiếm Minh không nói, cố ý bảo: "Nếu đã chuộc người thì hai mươi bảy túi trữ vật mới có thể chuộc được cả người, nếu thiếu một cái thì không thể để hắn toàn vẹn, làm ăn phải công bằng mới tốt nhất, Hung Nô, ngươi bẻ chân tên kia một cái coi như bữa tối đi, các phần còn lại trả cho bọn họ là được!"
Hung Nô nghe xong thì cười hắc hắc, ánh mắt hung tàn mãnh liệt, đưa tay nắm lấy chân Thân Kiếm.
Thân Kiếm sợ hãi hồn bay lên trời, hai cái tát hắn còn chịu được chứ nếu mất một chân thì đúng là không thể nào chấp nhận, vội vàng quát to lên: "Tiêu sư huynh... Tiêu sư huynh cứu mạng đệ..." Hắn vừa giãy dụa vừa nhìn sang Tiêu Kiếm Minh nhưng chợt thấy ánh mắt Tiêu Kiếm Minh lạnh lùng nhìn hắn, Thân Kiếm nhất thời lạnh lẽo trong lòng, hắn biết Tiêu Kiếm Minh đã hận mình.
Nhưng Hung Nô như dã thú đang giữ chặt chân trái của mình giống như muốn giật xuống thật, trái tim hắn sợ hãi tột đỉnh, trong tuyệt vọng bỗng nhiên chợt lóe linh quang nên lập tức hét lớn: "Còn... còn túi trữ vật..." Hắn vừa nói vừa liều mạng chỉ về phía Phương Hành trong đám người, kêu lên: "Chỗ của hắn có... Còn bảy tám..."
"Sao?"
Nhóm người nọ lập tức lạnh lùng nhìn về Phương Hành, dọa người xung quanh Phương Hành cũng né ra ngay tắp lự.
"Tên tiểu quỷ cỏn con như thế lại có bảy tám túi trữ vật ư?"
Đại hán trên dơi đen phía bên phải nghi hoặc nhìn Phương Hành.
Thân Kiếm gấp đến độ kêu to: "Không sai, hơn nữa tất cả trong túi trữ vật hắn đều là bảo bối, có hơn ngàn cây Mộng Hồn Thảo..."
"Vút..."
Ánh mắt hai đại hán trên lưng dơi đen chợt lóe, bọn họ bình tĩnh nhìn Phương Hành, cười nham hiểm: "Tiểu quỷ, mau giao ra đây!"
Đệ tử Thanh Vân Tông không ai dám nói giúp cho Phương Hành, đều nhìn sang hắn bằng ánh mắt phức tạp. Thậm chí có người còn hả hê, thầm nghĩ nên cảm ơn Thân Kiếm, bằng không túi trữ vật của chúng ta đều giao ra hết mà tiểu quỷ này còn giữ nhiều như vậy, vậy chẳng phải chúng ta chịu thiệt thòi lớn ư?
Mà lúc này Phương Hành cũng tức đến nỗi khói bốc cả đầu. Không chém chết tên khốn nạn Thân Kiếm này sớm nhất chắc chắn là chuyện sai lầm lớn nhất của Phương Hành trong cuộc đời này. Mắt thấy ánh mắt của đối phương đều tập trung lên người mình, rõ ràng số lượng "Hơn ngàn gốc" Mộng Hồn Thảo khơi lên lòng tham của bọn họ, tất nhiên sẽ không bỏ qua cho mình, trong lòng Phương Hành có chút không cam lòng, bỗng nhiên con ngươi hắn đảo một vòng, "Vèo" một tiếng chạy trốn ra ngoài, thi triển Dẫn Lực Thuật, cả người bay vút lên, xông tới tế đàn khổng lồ bên cạnh.
"Hắc hắc, muốn chạy trốn sao?"
Đám người kia hiển nhiên cũng không thèm để ý, bọn họ có dơi đen làm tọa kỵ nên hoàn toàn không sợ Phương Hành chạy thoát. Từ từ điều khiển dơi đen, không nhanh không chậm đuổi theo.
Phương Hành bò lên trên đỉnh tế đàn cao ba mươi trượng thì đã có ba bốn con dơi đen tới gần hắn, tuy nhiên Phương Hành không định chạy trốn, hắn kéo áo choàng, cầm bảy tám túi trữ vật của mình ra ngoài, cầm đầy cả hai tay, sau đó để sát vào miệng tế đàn, hét lớn: "Đừng tới đây, các ngươi tới đây thì ta sẽ ném xuống, một cái các ngươi cũng không lấy được..."
Môn nhân Bách Thú Tông nhất thời ngạc nhiên, hoàn toàn không ngờ tiểu quỷ này lại làm như thế...
Hắn muốn đập nồi dìm thuyền sao?
"Tiểu quỷ, đừng nói ngươi ném hết, cho dù ngươi ném một chiếc đi nữa thì ta cũng sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!"
Đại hán bên trái cười lạnh nói, âm thanh hung tàn, hiển nhiên không phải nói đùa.
Phương Hành nghĩ làm như vậy quả thật không hù dọa được bọn họ nên tâm niệm khẽ động, bỗng nhiên móc ra một cuốn sách ố vàng từ một trong các túi trữ vật rồi đưa lên trên miệng tế đàn, kêu lên: "Hừ, những túi trữ vật này không dọa được các ngươi nhưng ta dám cam đoan quyển huyền quyết cao giai... m Dương... m Dương Hòa Hợp Đại Pháp này mà rơi mất thì các ngươi nhất định hối hận cả đời..."
"Huyền quyết cao giai?"
Thoáng chốc không chỉ có hai đại hán trên dơi đen mà những môn nhân khác của Bách Thú Tông cũng đồng thời ngẩn ra.
Trong mắt thanh niên cẩm y thậm chí phóng ra hai luồng tinh quang.
Về phần đệ tử Thanh Vân Tông thì có chút khó hiểu: m Dương Hòa Hợp Đại Pháp... là thứ gì?
Phương Hành căm phẫn nói với Tiêu Kiếm Minh: "Tiêu sư huynh, huynh chớ trách ta, Thân Kiếm đúng là chẳng ra gì mà lại còn muốn bán đứng ta, ta không còn cách nào, ta chỉ nghĩ ra được cách này để dọa bọn họ, m Dương Hòa Hợp Đại Pháp là thứ quý giá nhất của chúng ta trong chuyến này, ta không tin bọn họ không động lòng... Tiêu sư huynh, huynh đi mau, đi mời các trưởng lão tới đối phó bọn họ, giao chỗ này cho ta..."
Tiêu Kiếm Minh thoáng cái cũng lờ mờ, tiểu quỷ này nói như thật.
"Tiểu quỷ, ngươi thật sự có huyền quyết thượng giai ư? Cầm qua cho ta xem!"
Thanh niên cẩm bào cưỡi dơi đen từ từ nhích tới gần, khẩu khí uy nghiêm.
"Cách ta xa một chút... Nếu không... Nếu không ta ném xuống thật đấy!"
Phương Hành tựa như vô cùng sợ hãi mà run giọng kêu lên, tay cách miệng tế đàn ngày càng gần.
Thanh niên cẩm bào nhất thời cứng người, thật sự không dám chọc giận tiểu tử này khiến huyền quyết thượng giai sắp tới tay bị ném mất. Thật ra y cảm thấy chuyến đi này không được gì nên trong lòng bị đè nén rồi trút giận lên đám người tu hành ở Sở vực, cướp túi trữ vật của bọn họ cũng chỉ để cho vui mà thôi, nhưng y không ngờ chuyện này đột nhiên chuyển biến, thế mà trong lúc vô tình lại tìm thấy một quyển huyền quyết thượng giai, nếu đây là thật thì mình đã phát tài rồi, không tìm thấy Thú Vương Đỉnh cũng không sao cả. Cũng vì vậy nên tuy trong lòng còn chút hoài nghi nhưng y cũng không dám khinh thường.
"Tiểu quỷ, đưa pháp quyết này cho ta... Không, đưa ta sao lại một bản thì ta sẽ tha cho các ngươi đi, toàn bộ túi trữ vật cũng trả lại cho các ngươi!"
Thanh niên cẩm y lạnh nhạt nói.
"Ta... Ta không cho, ta không tin các ngươi, để sư huynh đệ của ta rời đi trước đã..."
Phương Hành bày ra dáng vẻ đại nghĩa hào hùng.
Trong lòng đệ tử Thanh Vân Tông cực kỳ cảm động, mặc kệ huyền quyết trong tay Phương Hành có phải thật hay không, chỉ cần có thể giúp mình an toàn rời đi thì đây cũng là một vụ buôn bán có lời, nếu có thể mang túi trữ vật rời đi vậy thì càng tốt...
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook