Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 140: Nhớ kỹ ngươi
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Thanh niên cẩm y nhíu chặt mày, đương nhiên y định sau khi cứu hồng y tiểu cô nương thì sẽ ra tay giết sạch đám người kia cho hả giận, tuy nhiên Phương Hành vừa đưa ra ý kiến này thì đã phá hỏng cơ hội để bọn họ ra tay, dù sao người có sức chiến đấu mạnh nhất bên y là y và hai người Linh Động cửu trọng kia, nếu bọn họ không thể xuất thủ thì những người còn lại cũng chưa chắc thắng.
Hơn nữa bên kia còn con bài mạnh hơn, dù nhóm người thanh niên cẩm y không muốn uống độc đan cũng không được.
Dù sao Phương Hành cũng không xóa toàn bộ sức chiến đấu của bọn họ đi, rõ ràng vẫn cho bọn họ khả năng tự vệ.
"Hắc hắc, nếu ngươi không đồng y thì ta đành dẫn nàng ta tới Thanh Vân Tông làm khách rồi!"
Phương Hành đưa tay kéo tóc hồng y tiểu cô nương, hôn lên mặt nàng ta một cái, cười hì hì nói.
Thanh niên cẩm y tức giận, trầm mặc một hồi lâu rồi cuối cùng thở dài, nói: "Thôi được, tùy ngươi!"
Tiểu sư muội rơi vào tay đối phương thì không khác gì đang nắm ngay cửa mệnh mình.
Hơn nữa tuy tuổi tác tiểu quỷ này không lớn nhưng lại khá ác độc, ngoài việc đồng ý thì y cũng không có lựa chọn nào khác.
Hứa Linh Vân thấy thế thì lập tức để đệ tử Tê Hà Cốc dâng lò luyện đan để nàng ta luyện chế linh dược, kiểm tra dược tính từng viên, chừng nửa canh giờ thì năm viên độc đan được luyện xong, không phải đan dược độc chết người, thậm chí đan dược này uống vào hoàn toàn không có bất kỳ dị trạng nào nhưng trong vòng ba ngày, nếu vận linh khí chút thôi thì độc này sẽ phát tác, sống không bằng chết.
Mỗi một đan sư cũng là cao thủ dụng độc theo một mức độ nào đó cho nên luyện viên thuốc này đối với Hứa Linh Vân mà nói cũng không khó.
Môn nhân Bách Thú Tông cũng có người hiểu đan, nghiên cứu một phen xác định viên thuốc này giống như lời đệ tử Thanh Vân Tông nói. Sau đó hai mặt nhìn nhau, cuối cùng chọn năm người uống độc đan, ba Linh Động cửu trọng đương nhiên phải uống, hai người còn lại uống thuốc này đều là cao thủ Linh Động bát trọng do Phương Hành chỉ định, sau khi uống độc đan thì bọn họ lập tức cưỡi dơi ra xa trăm trượng, không dám nhích tới gần.
Lúc này bọn họ không cách nào động thủ với người khác nữa, đến phiên bọn họ sợ đệ tử Thanh Vân Tông sinh lòng ác ý.
Phương Hành thờ ơ lạnh nhạt, xác định quá trình này không chút sơ hở gì thì lúc này mới yên lòng, vỗ vỗ mặt hồng y tiểu cô nương, cười nói: "Đi thôi, nha đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn này nếu không mau mau bôi thuốc thì sợ sẽ để lại sẹo đó!"
Vừa nói vừa đẩy nàng ta ra bên ngoài, cười hì hì, không lo nàng ta sẽ phản công.
Vẻ mặt hồng y tiểu cô nương có chút ngây ngốc, tựa hồ một lát sau mới ý thức mình đã được thả. Nàng ta cúi đầu nhìn thi thể Hung Nô không đầu một chút, vẻ thê lương hiện lên trong mắt, sau đó nàng ta bỗng nhiên xoay người, quát lên: "Ta phải giết ngươi!"
Lúc ấy cơ thể nàng ta chợt bộc phát linh khí kinh người hóa thành hình dáng một con giao long một sừng uốn lượn ngoằn ngoèo trên không trung, linh khí mang theo sự hung ác khó nói nên lời vọt thẳng tới hướng Phương Hành, tất cả đệ tử Thanh Vân Tông đều hoảng sợ, thoáng chốc sợ hãi trốn khỏi khu vực này, còn đệ tử Đoàn Chân Cốc cùng hét lớn, lũ lượt tế các loại pháp khí ra.
Lúc này Hứa Linh Vân cũng đè chuôi kiếm nhưng không xuất thủ bởi vì nàng ta phát hiện Phương Hành vô cùng bình tĩnh.
Quả nhiên mắt thấy giao long một sừng nhào tới trước người mình thì Phương Hành đột nhiên mở năm ngón tay ra, Thanh Long Bích Diễm Đao ở trong tay, vừa xoay người "Hô" một tiếng bổ đao xuống, sát khí thanh long trong thoáng chốc như bùng nổ đến cực hạn, nó như một con rồng thực sự, bổ đôi giao long một sừng huyễn hóa ra, sau đó đại đao không hề chần chừ mà đánh xuống đỉnh đầu tiểu cô nương.
"Dừng tay..."
Các đệ tử Bách Thú Tông hoảng sợ hét lớn, muốn lao tới cứu viện nhưng đã không kịp nữa rồi.
"Oong..."
Đại đao cách trán hồng y tiểu cô nương chừng một ngón tay, khó khăn lắm mới dừng lại.
Bởi vì vừa bổ xuống lại ngừng, sức mạnh quá mãnh liệt đến nỗi lưỡi đao vang lên tiếng oong oong, biến ảo không ngừng.
"Chỉ có chút tài nghệ này thôi mà lại không biết xấu hổ khoe khoang trước mặt người khác, trở về luyện mấy năm nữa đi!"
Phương Hành khinh thường, Thanh Long Bích Diễm Đao bỗng nhiên run lên, trực tiếp hất nữ hài này bay ra ngoài.
Đệ tử Bách Thú Tông đồng loạt chạy tới đón lấy hồng y tiểu cô nương, bọn họ hoảng sợ kiểm tra một lượt, phát hiện thoạt nhìn Phương Hành hất một cái rất mạnh nhưng không vận dụng linh lực, hắn chỉ hất tiểu cô nương bay ra mà thôi, không làm bị thương.
"Tiểu sư muội, đi thôi, hôm nay chúng ta đã thua thảm hại..."
Một người thấp giọng khuyên nhủ, ôm hồng y tiểu cô nương ngồi lên lưng dơi đen.
"Tuy nhiên con đường tu hành còn rất dài, lần sau đòi mọi thứ lại là được!"
Một người khác cũng khuyên, trong bụng vẫn còn uất ức.
Dơi đen đã bay lên nhưng hồng y tiểu cô nương mới hoàn hồn, bỗng nhiên lạnh lùng hét lớn với Phương Hành: "Ngươi tên là gì?"
"Muốn báo thù sao? Tiểu gia đi không đổi tên ngồi không đổi họ..."
Phương Hành cười ha ha một tiếng, hào khí vạn trượng nói: "Thanh Vân Tông Dư Tam Lưỡng là ta!"
"Vèo..."
Đệ tử Thanh Vân Tông suýt nữa ngất cả đám...
Mà hồng y tiểu cô nương nhìn bóng dáng Phương Hành trên mặt đất càng ngày càng nhỏ, lặng lẽ nói: "Dư Tam Lưỡng... Ta nhớ ngươi rồi!"
"Phương sư đệ, lần này phiền ngươi rồi!"
Đệ tử Bách Thú Tông đã rời đi nên Hứa Linh Vân xoay người, khẽ mỉm cười nói với Phương Hành.
Phương Hành cười ha ha một tiếng, nói: "Chuyện nhỏ chuyện nhỏ, không cần khách sáo như vậy!"
"Hừ, e rằng bắt cóc một tiểu cô nương không phải là chuyện anh hùng nên làm đâu nhỉ?"
Một âm thanh khinh bỉ vang lên, khuôn mặt Phong Thanh Vi đầy vẻ khinh thường.
Nhưng sau khi nàng ta nói xong thì thấy ánh mắt mọi người chung quanh kinh ngạc nhìn nàng ta, ngay cả Tiêu Kiếm Minh cũng lạnh lùng liếc nàng ta một cái.
"Ta nói sai sao?"
Phong Thanh Vi có chút lo lắng, lớn tiếng nói.
Không ai để ý đến nàng ta, chúng đệ tử Thanh Vân Tông đều nhìn về phía Phương Hành.
Một lát sau có người dẫn đầu, hai tay ôm quyền, lặng lẽ thi lễ một cái với Phương Hành.
Tiếp theo là người bên cạnh, sau đó có thêm nhiều đệ tử khác học theo cử chỉ của hắn mà lặng lẽ thi lễ, tuy không nói gì nhưng thành ý thành khẩn.
Tuy nhiên có một số người vẫn đứng im, không muốn thi lễ.
Phương Hành cười hì hì trả lễ mọi người, tuy tư thế chả ra sao nhưng dù sao cũng là lễ tiết.
Tuy nhiên hắn quay đầu nói với Ngô Tương Đồng: "Ngươi giúp ta nhớ rõ, kẻ nào hành lễ thì trả túi trữ vật cho bọn họ, không hành lễ thì không trả!"
Ngô Tương Đồng mỉm cười nghe theo, các đệ tử Thanh Vân Tông sợ hết hồn, vội vàng hành lễ.
Lúc này Ngô Tương Đồng mới phân loại kỹ càng túi trữ vật của đệ tử Thanh Vân Tông rồi trả lại cho họ, về phần túi trữ vật cướp được từ đệ tử Bách Thú Tông, tuy biết rõ bên trong có thể có rất nhiều đồ tốt nhưng không ai dám tự ý động vào mà đưa hết đến trước mặt Phương Hành, mặc cho hắn xử lý, mà Phương Hành cũng hào phóng, trực tiếp vung tay lên, nói: "Cho vào công quỹ!"
Ngô Tương Đồng mừng rỡ, khom mình thật sâu, nghĩ thầm có Phương tiểu sư huynh ở đây quả nhiên mọi chuyện vô cùng dễ dàng.
Ban đầu sư tôn cho Phương Hành làm đệ tử đứng đầu thì Ngô Tương Đồng vẫn hơi không phục, bây giờ nhìn lại thì thấy ánh mắt sư tôn thật là cao minh.
Phương Hành suy nghĩ, nhìn thoáng qua Hứa Linh Vân, nói: "Tê Hà Cốc cũng trợ giúp, chia cho bọn họ năm... bốn chiếc đi!"
Ngô Tương Đồng mỉm cười, nói: "Nên vậy!"
Vừa nói vừa tiện tay nhặt bốn chiếc túi trữ vật, hai tay cung kính đưa cho Hứa Linh Vân.
Hứa Linh Vân cũng không khách sáo, phất tay để đệ tử Tê Hà Cốc tự chia nhau.
Một nhóm nữ đệ tử bỗng chốc vui như hoa, líu ríu mở túi trữ vật ra xem, đợi đến khi thấy linh thạch chói mắt và các loại đan dược pháp khí trong túi trữ vật thì mặt mày bọn họ lập tức hớn hở, thật lòng cảm thấy Phương tiểu sư huynh là một người tốt, tuyệt đối là người tốt, dáng vẻ anh tuấn lại còn hào phóng nữa, phải, miệng mồm hơi ác độc một chút... nhưng vẫn rất đáng yêu!
"Tiêu sư huynh, vừa rồi ta..."
Trong không khí náo nhiệt phía bên này, một mình Tiêu Kiếm Minh đi tới tế đàn, ngẩng đầu nhìn lên, tựa như đang quan sát hình dáng tế đàn. Phong Thanh Vi lặng lẽ đi sang, hai tay kéo vạt áo, ngập ngừng gọi một tiếng. Ban nãy Tiêu Kiếm Minh lạnh lùng lườm nàng một cái khiến nàng ta cảm thấy vô cùng hoảng sợ, giống như gây ra tội lỗi gì lớn lắm.
Tiêu Kiếm Minh nghe thấy lời của nàng ta thì nhất thời không nói gì, đang lúc Phong Thanh Vi khủng hoảng cực điểm thì mới chợt nghe Tiêu Kiếm Minh thở dài một tiếng, nhẹ giọng nói: "Nếu để tiểu quỷ đó trưởng thành thì ta sẽ ra sao đây?"
Thanh âm này rất nhẹ, rất nhạt nhưng lờ mờ có sát khí khiến lòng người lạnh lẽo.
Phong Thanh Vi ngây ra, vội nói: "Tiêu sư huynh, ý của huynh là..."
Tiêu Kiếm Minh xoay người lại, sắc mặt bình thản, nói: "Đừng nói nữa, dò xét địa hình, chuẩn bị tăng phong ấn, sau đó trở về núi thôi!"
Nhìn thấy vẻ mặt bình thản của Tiêu Kiếm Minh mà Phong Thanh Vi mơ hồ cảm thấy lòng mình lạnh lẽo, nàng ta vội vàng nghe theo, trở về gọi đệ tử Sơn Hà Cốc tới dò xét địa hình, nàng ta cũng không biết tại sao lại thấy Tiêu Kiếm Minh lúc này thật đáng sợ.
Cũng vào lúc này trong tế đàn, một sự tồn tại mà Đệ tử Thanh Vân Tông không thể cảm ứng được đang dùng một loại âm thanh bọn họ không thể nghe thấy nở nụ cười ha ha, nụ cười vô cùng sảng khoái, khẽ thở dài: "Tốt lắm, thật sự tốt lắm…”
Phương Hành đang phân loại túi trữ vật của Bách Thú Tông bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía một chút, ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ.
Ngô Tương Đồng bên cạnh phát hiện khác thường nên vội hỏi: "Sao vậy?"
Phương Hành khoát tay, ý bảo không có chuyện gì, trong lòng lại đang nói thầm: "Kẻ vừa cười như đồ biến thái kia là ai vậy?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook