Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 141: Nam tử hán không đánh nữ nhân
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Cả tòa tế đàn là một phong ấn khổng lồ, trên tế đàn có chín sợi xích sắt khắc đầy phù văn vắt ngang trời, xích sắt này đều là pháp khí có khả năng phong ấn sự vật trong tế đàn, tuy nhiên theo thời gian thì linh lực trên xích sắt sẽ mất dần, phù văn cũng sẽ bị mài mòn, cho dù xích sắt là huyền thiết đặc chế cũng sẽ bị mưa gió và yêu khí ăn mòn nên uy lực dần yếu bớt.
Mà chúng đệ tử Thanh Vân Tông cần sửa chữa lại các chỗ hư hao, khai quang lại phù văn đã bị bào mòn, ngoài ra pháp trận bên trong tế đàn cũng cần người am hiểu đến kiểm tra lại, xem có xuất hiện lỗ hổng và vết nứt hay không, chỉ cần bảo đảm những vấn đề này thì đại yêu bị phong ấn bên trong sẽ không có bất kỳ cơ hội nào chạy thoát, đương nhiên bây giờ nó muốn chạy trốn cũng không thể nào chạy nổi.
Hơn ba trăm năm phong ấn, cho dù là yêu vương Kim Đan kỳ cũng sẽ yếu ớt đến nỗi không bằng cả yêu thú bình thường.
Thấy đệ tử Sơn Hà Cốc dẫn đầu hành động nên đệ tử ba cốc khác cũng không thể ngồi im, bọn họ vội vàng thực hiện nhiệm vụ của mình, đệ tử Tê Hà Cốc sắp xếp luyện Giải Độc Đan để đệ tử Sơn Hà Cốc có thể xâm nhập vào trong tế đàn, kiểm tra xem xét pháp trận, còn đệ tử Đoàn Chân Cốc thì lên phía trên tế đàn kiểm tra mức độ hư hại của chín sợi xích sắt xem có cần sửa chữa hay không.
Đệ tử Thư Văn Cốc đương nhiên đi kiểm tra phù văn trên xích sắt có cần khắc lại hay không, trong lúc nhất thời đệ tử bốn cốc đều bận rộn cả lên, Ngô Tương Đồng chỉ huy đệ tử Đoàn Chân Cốc, Phong Thanh Vi chỉ huy đệ tử Sơn Hà Cốc, Bì Quân Tử chỉ huy đệ tử Thư Văn Cốc, sư đệ Lữ Nhất Dân của Hứa Linh Vân, vị nam tử am hiểu các loại dược tính thì chịu trách nhiệm chỉ huy đệ tử Tê Hà Cốc.
Không cần nhúng tay những chuyện này tất nhiên chỉ có ba người Phương Hành, Hứa Linh Vân và Tiêu Kiếm Minh. Thấy chúng đệ tử Thanh Vân Tông bận rộn tới lui nề nếp nên Phương Hành bèn đánh giá chung quanh, hắn lờ mờ cảm thấy có gì đó không đúng. Vừa rồi hắn nghe loáng thoáng thấy tiếng cười của một lão gia hỏa, vô cùng quỷ dị, khó phân biệt thật giả.
"Phương sư đệ, lần này trở về sơn môn, ta sẽ tiến cử đệ làm chân truyền!"
Hứa Linh Vân chậm rãi đi tới, thuận miệng nói với Phương Hành.
Hóa ra lần này Hứa Linh Vân ra ngoài vốn được tông chủ giao phó nhiệm vụ đánh giá biểu hiện của chúng đệ tử, sau khi trở về nàng ta sẽ đề cử với tông chủ, tông chủ sẽ cân nhắc chuyện này.
Phương Hành ngẩng đầu lên, cười nói: "Ta muốn vào Phụng Thiên Điện!"
Hứa Linh Vân cười cười, nói: "Trở thành chân truyền rồi thì có thể tự do ra vào Phụng Thiên Điện!"
Phương Hành ngẩn ra, thầm nghĩ: "Vậy thì thật tốt!"
Hứa Linh Vân mỉm cười, lại nói: "Tuy nhiên trở thành chân truyền rồi thì sẽ không thể hấp tấp quá, ta thấy ban nãy đệ giữ lại rất nhiều túi trữ vật của đệ tử Sơn Hà Cốc, hay là trả lại cho bọn họ đi, đổi lại danh tiếng tốt hơn một chút cũng là chuyện nên làm!"
Phương Hành bỗng nổi cáu, nói: "Ta còn đang nghĩ sao tỷ lại tới đây nói với ta những thứ này, thì ra tỷ muốn khuyên ta, đệ tử Sơn Hà Cốc kiêu ngạo như vậy, tiểu gia lấy lại túi trữ vật cho họ mà ngay cả tiếng “cảm ơn” cũng không có, dựa vào cái gì ta phải trả cho bọn họ? Tuy mấy cái túi trữ vật này không đáng bao nhiêu nhưng ta lấy ném chơi cũng được..."
Hóa ra bởi vì quan hệ đặc thù với Tiêu Kiếm Minh mà đệ tử Sơn Hà Cốc không có nhiều sự tôn trọng đối với Phương Hành, bắt đầu từ Phong Thanh Vi, đệ tử trong cốc đều không câu nệ lời nói, sau khi Phương Hành đuổi đệ tử Bách Thú Tông đi thì mọi người đều hành lễ với Phương Hành, bày tỏ lòng kính trọng nhưng chỉ có đệ tử Sơn Hà Cốc không nói một lời rời đi, Phương Hành đương nhiên tức giận nên giữ lại hết túi trữ vật của bọn họ.
Hứa Linh Vân mỉm cười nói: "Đệ là thiên kiêu của đạo môn, cần gì tức giận với bọn họchứ?"
Ánh mắt Phương Hành sáng lên: "Ta là thiên kiêu của đạo môn sao?"
Hứa Linh Vân cảm thấy không biết nói gì với phản ứng của hắn.
Phương Hành suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy ta càng không thể trả cho bọn họ!"
Hứa Linh Vân ngạc nhiên nói: "Tại sao?"
Phương Hành nói: "Ta đường đường là thiên kiêu của đạo môn đã cứu mạng của bọn họ, ngay cả câu "cảm ơn" cũng không có, không phải muốn ăn đòn sao?"
Hứa Linh Vân hoàn toàn không biết nói gì, nhẹ nhàng chau đôi mày thanh tú.
Nàng ta đến khuyên nhủ Phương Hành nhưng thật ra đang làm thuyết khách cho Tiêu Kiếm Minh, hóa ra ban nãy đệ tử Thanh Vân Tông nhận lại túi trữ vật nhưng Phong Thanh Vi không chịu cúi đầu trước Phương Hành, vậy nên Phương Hành giữ lại không trả, Tiêu Kiếm Minh đương nhiên muốn giúp nàng ta đòi lại, thế nhưng trong lòng Tiêu Kiếm Minh cũng hiểu rõ Phương Hành nhất định sẽ không cho mình một chút mặt mũi nào, hắn ta hết cách nên đành phải ra dấu cho Hứa Linh Vân giúp hắn ta đi khuyên nhủ.
Mà Hứa Linh Vân cũng nhận thấy chuyện Phương Hành và Tiêu Kiếm Minh tranh đấu quá mức cũng không tốt, dù sao hắn nhập môn không lâu, căn cơ yếu kém, đối địch với Tiêu Kiếm Minh thì e rằng không biết khi nào sẽ chịu thiệt thòi cho nên nàng ta mới quyết định làm thuyết khách.
Mặc dù thay Tiêu Kiếm Minh đòi lại túi trữ vật cho Phong Thanh Vi nhưng nàng ta vốn định giảng hòa mâu thuẫn giữa Phương Hành và Tiêu Kiếm Minh, tuy nhiên nàng ta hoàn toàn không ngờ tới chuyện Phương Hành lại cứng đầu khăng khăng không từ bỏ.
Không lâu sau thì đệ tử Thanh Vân Tông sửa xong tế đàn quay lại, còn mỗi bước cuối cùng mọi người đồng loạt chưởng linh khí vào thì nhiệm vụ chuyến này coi như hoàn thành, đệ tử Sơn Hà Cốc vô tình hay cố ý vẫn quan sát phía Đoàn Chân Cốc, mặc dù ngoài miệng không nói gì nhưng trong lòng vẫn nhớ thương túi trữ vật của mình, chẳng qua ngại Phong Thanh Vi nên bọn họ cũng không dám mở miệng xin lại.
Mà Phong Thanh Vi vẫn nhìn Tiêu Kiếm Minh, thấy Tiêu Kiếm Minh không phản ứng chút nào thì trong lòng nàng ta bỗng cuống cả lên.
Trong lòng nghĩ tới chuyện muốn tạ lỗi với Phương Hành nhưng sợ mất hết mặt mũi, vậy nên cứ do dự không thôi.
Suy cho cùng nàng ta vẫn có chút khó chịu với Phương Hành, không muốn tự hạ thân phận.
Thế nhưng hồi lâu sau mà vẫn chưa thấy Tiêu Kiếm Minh lên tiếng nên nàng ta biết mình phải tự đi thôi, khẽ cắn răng rồi đi nhanh tới, ôm quyền nói với Phương Hành: "Trả túi trữ vật của đệ tử Sơn Hà Cốc lại cho ta đi!"
Phương Hành đang ngồi chồm hổm trên mặt đất chọn bảo bối, không ngẩng đầu lên nói: "Trả quần lót cho ta đã!"
Sắc mặt Phong Thanh Vi âm u, cắn răng nói: "Ta chưa từng thấy quần lót của ngươi!"
Phương Hành cười hì hì một tiếng, nói: "Ta không tin, trừ phi ngươi để cho ta lục soát một phen!"
Vẻ mặt Phong Thanh Vi tái mét, nàng ta là một hoàng hoa đại cô nương, không chịu cho Phương Hành đụng vào người, trong lòng nàng ta hiểu Tiêu Kiếm Minh vốn vẫn đối xử ôn hoà với mình, nếu bị nam nhân khác đụng vào cơ thể thì mình lại càng không có hy vọng.
"Hắc hắc..."
Đệ tử Đoàn Chân Cốc đang ở bên cạnh len lén nhìn, có người cúi đầu cười ra tiếng.
Trước đó không lâu Phong Thanh Vi còn ỷ thế của Tiêu Kiếm Minh mà xử sự bất công, ức hiếp đệ tử Đoàn Chân Cốc, tuy nhiên mọi người giận nhưng không dám nói gì mà thôi, hôm giờ Phương Hành vừa ăn miếng trả miếng thì bỗng khiến đệ tử Đoàn Chân Cốc như được trút giận một phen.
Sắc mặt Phong Thanh Vi càng lạnh lẽo hơn, bỗng nhiên hạ thấp giọng, cắn răng nói: "Phương Hành, ngươi đừng nên quá đáng!"
Phương Hành giật mình, ngẩng đầu lên, như cười như không nhìn nàng ta, nói: "Quá đáng thì sao?"
Phong Thanh Vi cười lạnh nói: "Suy cho cùng ngươi cũng ỷ thế Linh Vân sư tỷ mới dám trở mặt với Tiêu sư huynh, nhưng Linh Vân sư tỷ sẽ không che chở ngươi mãi, đợi trở lại tông môn thì ngươi cẩn thận đừng..."
Nghe ra mùi vị uy hiếp trong lời nói của nàng ta, Phương Hành bỗng nhiên trầm mặc.
Phong Thanh Vi thấy sắc mặt hắn trầm xuống thì nhất thời có chút khủng hoảng, theo bản năng lui về phía sau mấy bước
Phương Hành không nổi giận, im lặng một hồi lâu bỗng nói rất chân thành: "Ngươi muốn lấy lại túi trữ vật cũng không phải là không thể!"
Phong Thanh Vi ngẩn ra, trên mặt hiện ra vẻ vui mừng, nàng ta nghĩ Phương Hành sợ rồi nên vội nói: "Ngươi nói xem!"
Phương Hành suy nghĩ một chút rồi trầm giọng nói: "Đầu tiên, trả yêu đan Hạt Vĩ Sư lại cho Lưu sư đệ!"
Phong Thanh Vi sững người rồi vội vàng gật đầu nói: "Được!"
Lưu sư đệ cách Phương Hành không xa bĩu môi, y được chia một chiếc túi trữ vật của Bách Thú Tông nên cũng không cảm thấy tiếc viên yêu đan này nữa.
Phương Hành lại nói: "Thứ hai, ngươi tự nhận lỗi với Lưu sư đệ!"
Sắc mặt Phong Thanh Vi trắng bệch, có chút không tình nguyện nhưng trong lòng do dự một phen rồi vẫn nói: "Được!"
Lúc nàng ta ném túi trữ vật ra thì đó chỉ là một chiếc túi do đệ tử Sơn Hà Cốc đã chết để lại nên cũng không đau lòng, nhưng túi trữ vật mà đệ tử Sơn Hà Cốc ném ra thực sự là tích lũy nhiều năm của họ nên tuyệt đối không thể bỏ qua như vậy được, do nàng ta dẫn đầu nên phải thay bọn họ đòi lại, nếu không bản thân nàng ta là đệ tử dẫn đầu sẽ mất hết tín nhiệm.
Cũng vì vậy nên tuy Phong Thanh Vi cảm thấy nhận lỗi với một đệ tử Đoàn Chân Cốc bình thường thì cũng cắn răng chấp nhận được.
"Thứ ba thì sao..."
Phương Hành trầm ngâm.
Phong Thanh Vi khẩn trương hỏi: "Thứ ba là gì?"
Phương Hành bỗng nhiên cười hắc hắc, giảm thấp âm lượng nói: "Ngươi cởi hết đồ lăn trên đất hai ba vòng thì ta sẽ trả lại cho ngươi!"
Phong Thanh Vi ngây ra, giờ mới hiểu được Phương Hành đang đùa bỡn mình, nhất thời thẹn quá thành giận, "Coong" một tiếng tế phi kiếm ra, quát lên: "Ngươi lại dám đùa bỡn ta, ta giết ngươi..." Song khi phi kiếm mới vừa tế lên thì nàng ta chợt nhớ tới thân thủ Phương Hành rất kinh khủng, tuy nàng ta là Linh Động lục trọng đỉnh phong nhưng cũng không chắc là đối thủ của hắn, phi kiếm trên không trung cứng đờ, không chém xuống.
"Ngươi dám triệu phi kiếm ra trước mặt ta?"
Cũng vào lúc này, mi tâm Phương Hành đột nhiên dựng lên, lộ ra khí thế hung ác.
Phong Thanh Vi cảm thấy rùng mình, cảm giác không ổn nên lập tức muốn rút lui.
Nhưng trong nháy mắt Phương Hành đã đánh tới, tốc độ nhanh vô cùng, thậm chí nàng ta còn chưa kịp che chắn thì “Chát” một tiếng, gương mặt đã bị đánh một chưởng, cả người bị tát bay đi, lỗ tai ông ông cả lên, một lát sau mới nghe rõ giọng Phương Hành: "Nam tử hán đại trượng phu chưa bao giờ đánh nữ nhân, nhưng một vị thúc thúc của ta đã nói, trước mười sáu tuổi tiểu gia vẫn chưa được coi là nam tử hán, đừng nói đánh ngươi, giết ngươi ta cũng không ngại, tốt nhất ngươi nghe rõ cho ta, mớ túi trữ vật này do ta đoạt lại từ trong tay Bách Thú Tông, theo như quy tắc các ngươi định ra thì đều thuộc về ta, cho ngươi cũng được, không cho ngươi cũng được, ngay cả tư cách đánh rắm ngươi cũng không có, chỉ có thể chấp nhận mà thôi!"
Sau khi nói xong, ánh mắt trực tiếp nhìn về phía Tiêu Kiếm Minh, lạnh lùng nói: "Nếu không phục thì đến đây mà đoạt!"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook