Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 147: Người trong Phù Diêu Cung

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

 

Cấm bế một năm, sau đó đề bạt thăng lên chân truyền!

Quyết định của Tông chủ Trần Huyền Hoa thật sự làm cho người ta kinh hãi, có chỗ nào là phạt đâu rõ ràng cố ý ủng hộ tiểu tử này! Hiện tại Phương Hành mới mười bốn tuổi, cho dù một năm sau thăng lên chân truyền, vậy cũng mới mười lăm tuổi. Trong khi hai đại chân truyền của Thanh Vân Tông, Tiêu Kiếm Minh tấn chức chân truyền khi mười sáu tuổi, Hứa Linh Vân là năm mười bảy tuổi, Phương Hành còn nhỏ hơn so với hai người bọn họ .

Còn nữa, cũng có người nghĩ tới địa điểm cấm túc mà Tông chủ nhắc tới, không phải là nơi gió thảm mưa sầu phía sau Phi Thạch Phong mà là một nơi phúc địa linh khí đầy đủ bên trong Thanh Vân Tông - Tiềm Long cốc, sau đó lại nghĩ đến chuyện đệ tử chân truyền cũng sẽ được ban thưởng một sơn cốc, cái gọi là cấm túc Phương Hành rõ ràng là ban thưởng trước sơn cốc cho chân truyền mà thôi!

"Phương sư đệ, chúc mừng..."

Hứa Linh Vân xoay người lại, hơi mỉm cười nói.

Các đệ tử Đoán Chân cốc và các đệ tử quan hệ tốt với hắn đều chắp tay chúc mừng.

Phương Hành cười ha ha một tiếng, đáp: "Phải bế quan rồi, có gì đáng mừng đâu?"

Mọi người nghĩ thầm nếu không đáng mừng, ngươi cười vui vẻ như vậy làm gì?

Mà trong tiếng cười kia, vẻ mặt Tiêu Sơn Hà càng thêm âm trầm, ông ta liếc Tiêu Kiếm Minh một cái, ống tay áo khẽ phất rồi lướt về hướng Sơn Hà Cốc. Tiêu Kiếm Minh không nói một lời, bước lên lưng thiết ưng, đi theo phía sau ông ta.

"Ta rất thất vọng!"

Đi tới trên ngọn núi không người nằm gần Sơn Hà Cốc, Tiêu Sơn Hà xoay người lại, trầm giọng nói với Tiêu Kiếm Minh.

Trước khi Tiêu Kiếm Minh trở lại tông môn, hắn ta cũng đã gửi truyền phù kể hết chuyện cho ông ta nghe. Đây cũng là nguyên nhân ông ta phản đối Phương Hành trở thành chân truyền, dù sao thân phận của đệ tử chân truyền rất lớn, rất nhiều chuyện cũng sẽ khó xử lý hơn. Chẳng qua ông ta cũng không nghĩ tới, Tông chủ Trần Huyền Hoa dường như hạ quyết tâm muốn che chở tiểu tử này, đề cử hắn làm chân truyền. Cái gọi là cấm túc chỉ như trò đùa mà thôi.

"Tiểu quỷ này rất đáng ghét, con hoàn toàn không có cơ hội hỏi được thứ gì từ miệng hắn, ngược lại đã kết tử thù!"

Tiêu Kiếm Minh trầm mặc một hồi, giọng căm hận nói, hắn ta cho là thúc thúc trách mình không thể moi được lời của Phương Hành.

Lại không nghĩ, Tiêu Sơn Hà nghe xong thì lạnh giọng nói: "Đã như vậy, con không nên để cho hắn còn sống trở về tông môn!"

Tiêu Kiếm Minh hơi ngẩn ra, biện bạch nói: "Bạch Thiên Trượng mới vừa bế tử quan, con sợ..."

"Nếu hắn đã bế tử quan, khả năng phá quan sẽ rất ít. Khả năng hắn xuất quan vì tiểu quỷ này làm khó thúc cháu chúng ta còn chưa được một phần. Con lại bởi vì chưa tới một phần rủi ro này mà buông tha cho tiểu quỷ đã kết tử địch với mình sao? Kiếm Minh xem ra ở bên ngoài lịch luyện bốn năm, lá gan con không to thêm được mà ngược lại còn nhỏ hơn!"

Tiêu Kiếm Minh bỗng nhiên ngơ ngẩn, năm ngón tay gắt gao nắm thiết kiếm của mình.

"Vẫn còn một năm!"

Tiêu Kiếm Minh bỗng nhiên trầm giọng nói: "Tiểu quỷ này còn một năm nữa mới có thể trở thành chân truyền. Trong vòng một năm, con sẽ chém chết hắn!"

"Con lại sai lầm rồi!"

Tiêu Sơn Hà thản nhiên nói: "Nếu ở Loạn Hoang Sơn con không tranh thủ cơ hội giết hắn, trở lại tông môn mới giết hắn chẳng phải là ngu xuẩn ư? Một tên tiểu quỷ như vậy, trong vài ba năm còn không uy hiếp được con. Nếu năm nay con thành công lên được Trúc Cơ, con và hắn không cùng đẳng cấp đến lúc đó cho dù hắn trở thành chân truyền thì như thế nào? Hai người Trúc Cơ còn không giết được một cái chân truyền ư?

"Năm nay thành công lên được Trúc Cơ?"

Tiêu Kiếm Minh lấy làm kinh hãi, Tử Vụ Hoa Lan Thảo đã mất, thúc thúc của hắn ta sao có thể giúp hắn ta lên Trúc Cơ được?

Tiêu Sơn Hà thở dài, nói: "Không thể không nói, con rất may mắn. Nửa tháng trước, người của Phù Diêu Cung đã hiện thế rồi, sau đó đã tới Băng Âm Cung làm khách. Băng Âm Cung Cung chủ bảo đệ tử luyện tập võ nghệ lấy lòng người Phù Diêu Cung, cuối cùng đêm đó dẫn đầu được ban thưởng một quả Phù Diêu Cung Trúc Cơ Đan. Cái loại đan dược này là đan sư cấp độ đan vương đích thân luyện chế, có bảy phần cơ hội giúp cho người ta lên Trúc Cơ thành công."

"Bảy phần cơ hội?"

Tiêu Kiếm Minh không nhịn được nuốt nước miếng.

Hắn ta cũng biết rõ, Trúc Cơ Đan của Thanh Vân Tông đều là do Thanh Điểu trưởng lão của Tê Hà Cốc luyện chế, hiệu lực tốt nhất cũng chỉ có ba phần khả năng lên Trúc Cơ thành công. Nếu như thất bại, thậm chí có thể tổn thương đạo cơ, không còn hi vọng lên Trúc Cơ. Đây cũng là nguyên nhân tu sĩ Thanh Vân Tông khó lên được Trúc Cơ như thế. Thật không ngờ hôm nay lại thấy được hi vọng, có thể nhận được một viên Trúc Cơ Đan có bảy phần cơ hội.

"Lúc ấy được biết tin tức này, ta cùng với Tông chủ và Thanh Điểu trưởng lão ba người đi cả đêm tới bái hội. Dù chưa thể nhìn thấy người của Phù Diêu Cung, song lại được hạ nhân của bọn họ báo cho, Phù Diêu Cung sẽ ở Băng Âm cung làm khách ba tháng. Sau ba tháng sẽ đến Điệp Huyễn Cốc, ba tháng sau nữa, sẽ giá lâm Thanh Vân Tông chúng ta. Nếu con muốn lên Trúc Cơ thành công, lúc đó phải biểu hiện thật tốt vào!"

"Vâng, con nhất định sẽ nắm bắt cơ hội này!"

Tiêu Kiếm Minh cắn răng, trầm giọng nói, trong đôi mắt, ánh sáng hy vọng lập lòe.

 **

Nếu ngày mai bắt đầu bế quan, ngày đầu tiên đương nhiên phải ở Đoán Chân Cốc rồi, mọi người cùng tụ lại ăn mừng một phen. Cũng trong ngày này Thiết Như Cuồng chính thức tuyên bố, đề cử Phương Hành làm đại đệ tử của Đoán Chân Cốc. Hành động này mặc dù kinh người nhưng so với quyết định của Tông chủ còn kém xa lắm, mọi người cũng cảm thấy hợp tình hợp lý nên không một ai dị nghị, tất cả đều dâng lên một phần hạ lễ của mình.

Cho dù là Diệp Thiêm Long đang bế quan khổ tu cùng Mạc Dung Anh đang chữa thương cũng biết được tin tức kia. Hai người đều bị dọa cho sợ hãi vô cùng, bọn họ vẫn thầm nghĩ muốn trả thù chuyện nhục nhã ngày đó. Ai ngờ tiểu quỷ này một bước lên mây, đừng nói gì tới trả thù, tiểu quỷ này có thể bỏ qua cho nợ cũ trước kia không tìm mình gây phiền toái là tốt rồi. Cũng vì ý nghĩ này mà hai người họ hao hết tâm tư cố gắng chuẩn bị một phần hạ lễ mang tới coi như bồi tội, cũng may Phương Hành chẳng nhìn đã nhận.

Cũng trong đêm ấy, Thiết Như Cuồng quyết định ban thưởng Phương Hành. Ông ta lôi ra đủ loại pháp khí, pháp quyết tu luyện, mặc cho Phương Hành lựa chọn sử dụng. Phương Hành gần như không suy nghĩ gì, chỉ nói sẽ chọn "Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết ". Thiết Như Cuồng nghe xong thì biết ngay tiểu quỷ này vẫn giống lúc trước, đối với tu hành không mấy hứng thú, một lòng chỉ suy nghĩ làm sao gia tăng sức chiến đấu của mình mà thôi.

"Dựa theo lẽ thường, Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết không vào Phụng Thiên Điện hoặc không phải chân truyền thì sẽ không thể học, bất quá ta lén truyền cho ngươi cũng không sao. Chẳng qua phải nói trước với ngươi, Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết mặc dù uy lực cường đại nhưng đặc tính lại là hướng kiếm nhẹ nhàng, nhất thức bách biến. Linh khí của ngươi ngưng luyện, căn cơ rất tốt nhưng tu luyện pháp quyết này chưa chắc có thể ngộ ra chân lý của kiếm quyết!"

Thấy Thiết Như Cuồng nói thật tình, Phương Hành ngẩn ngơ, nói: "Có khả năng đánh bại Tiêu Kiếm Minh không?"

Thiết Như Cuồng nhìn Phương Hành có chút quái lạ, Tiêu Kiếm Minh ở trong suy nghĩ đại đa số đệ tử Thanh Vân Tông giống như là thần. Thằng oắt con này lấy vượt qua hắn ta làm mục tiêu thật đúng là hiếm thấy. Thế nhưng ông ta vẫn thật tình suy nghĩ một chút, sau đó lắc đầu: "Tiêu Kiếm Minh là thiên kiêu của Thanh Vân Tông, so với ta lúc trẻ còn mạnh hơn mấy phần, ở kiếm đạo diệu nghệ phi phàm. Ngươi muốn vượt xa hắn sẽ không dễ dàng... Hầy, hơn nữa, có lẽ nửa năm sau hắn ta sẽ lên Trúc Cơ thành công, ngươi muốn thắng hắn, khả năng không nhiều!"

Thiết Như Cuồng có chút thở dài, ông ta cũng đã nghe Ngô Tương Đồng nói Phương Hành ở Loạn Hoang Sơn đối chọi gay gắt với Tiêu Kiếm Minh, nhưng ông ta chỉ cho rằng cả hai có chút thù vặt nên Phương Hành mới muốn trong khoảng thời gian ngắn áp đảo Tiêu Kiếm Minh.

"Trúc Cơ?"

Phương Hành kinh hãi, nếu Tiêu Kiếm Minh Trúc Cơ, muốn giết hắn ta phải đợi đến ngày tháng năm nào đây?

Thiết Như Cuồng nở nụ cười, thuận miệng nói ra chuyện Phù Diêu Cung, lại nói: "Nếu ngươi mạnh hơn một chút, đến lúc đó thân là đệ tử chân truyền cũng sẽ có tư cách theo chúng ta cùng đi bái kiến. Chỉ tiếc hiện tại tu vi ngươi vẫn còn quá yếu, hơn nữa thân phận đệ tử chân truyền cũng chưa thành hiện thực, cơ hội lần này cũng không tới tay. Người có hy vọng tranh thủ cơ hội lần này chắc cũng chỉ có Linh Vân cùng Kiếm Minh thôi, hơn nữa giữa hai người bọn họ, suy cho cùng cơ hội của Kiếm Minh vẫn lớn hơn một chút!"

"Con mẹ nó, Phù Diêu Cung rách nát cái gì, đưa đan dược khắp nơi, có tiền lắm sao?"

Phương Hành căm tức, hung hãi mắng mỏ.

Phù Diêu Cung xuất hiện thoáng cái làm rối loạn kế hoạch của hắn, thật là quá đáng ghét.

Thiết Như Cuồng sợ hết hồn, vội vàng bưng kín miệng Phương Hành, quát khẽ: "Tiểu tử ngươi không muốn sống nữa ư? Phù Diêu Cung là nơi ngươi có thể mắng sao? Đó chính là nơi cử hành Dao Trì Tiên Hội, cường giả khắp thế gian ai thấy người của Phù Diêu Cung mà không cung kính chứ? Lời này của ngươi nếu bị người ở phía ngoài nghe được, không biết có bao nhiêu người sẽ chém đầu của ngươi dâng lên Phù Diêu Cung bày ra thiện ý."

Phương Hành chửi loạn, dọa cho Thiết Như Cuồng sợ hãi bịt miệng hắn, kiên quyết không buông ra.

Một lát sau, Phương Hành mắng xong rồi, tay ông ta mới buông ra. Phương Hành vẫn tức giận, Thiết Như Cuồng lau mồ hôi, nói: "Sớm muộn gì cũng bị tiểu tử nhà ngươi hại chết, họa từ trong miệng mà ra, Bạch sư thúc không dạy ngươi sao?"

Phương Hành nói: "Thập Nhất thúc chưa bao giờ dạy mấy câu nhảm nhí như vậy!"

Thiết Như Cuồng tức giận đá hắn một cái, mắng: "Lăn tới Tiềm Long Cốc bế quan đi, không nói với ngươi nữa!"

Phương Hành cũng tức giận bèn cưỡi Kim Ô đi suốt đêm đến Tiềm Long cốc, lại thấy đã có đệ tử chấp sự dọn dẹp sạch lầu các bên trong cốc, tất cả đồ dùng đầy đủ, cũng không giống bế quan mà giống như đi hưởng thanh phúc. Hắn cũng không thèm để ý tới những thứ này, lấy ra một đống linh thạch đuổi hết mấy đệ tử ngoại môn đang xin xỏ phần thưởng rồi đi vào lầu các.

Đợi đến đêm khuya vắng người, hắn liền lẻn vào thức hải gọi Đại Bằng Tà Vương ra, quát lên: "Tiểu gia muốn trong vòng nửa năm chém một tên chiến tu Linh Động cửu trọng, tu luyện Thanh Vân Tông thượng giai pháp quyết Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết, có khả năng không?"

Đại Bằng Tà Vương không cần suy nghĩ, lắc đầu nói: "Không thể nào!"

Phương Hành không nói hai lời, trực tiếp đạp loạn, Đại Bằng Tà vương đau đến mức hét toáng lên.

"Không phải ngươi nói có rất nhiều pháp quyết lợi hại sao? Ngay cả một tên Linh Động cửu trọng còn chém không được, giữ ngươi có tác dụng gì?"

"Ai da... Có liên quan gì đến pháp quyết à? Pháp quyết lợi hại cũng cần thời gian nghiên cứu tu luyện..."

"Tiểu gia không có thời gian..."

"Ai da... Vậy liên quan gì ta..."

"... Ta đốt chết ngươi!"

"Được được rồi, ta nghĩ cách, ta nhất định sẽ nghĩ ra cách!"

"Cho ngươi một ngày, ngày mai trước lúc ta tỉnh ngủ nếu ngươi còn không có cách nào thì nhất định phải chết!"

Phương Hành đưa ra thông điệp cuối cùng rồi lui ra khỏi thức hải, để lại Đại Bằng Tà Vương một mình khóc rống.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...